Hẹn Anh Một Giấc Mộng

Chương 5




Mẫn Nam gượng cười. Cô không biết phải trả lời như thế nào. Khi ấy cả hai đều trong trạng thái không rõ ràng.

Là lần đầu tiên nên ngoài đau cô không còn cảm giác gì khác. Chỉ mong chuyện này có thể kết thúc thật nhanh, ai quan tâm có yếu hay không chứ?

Ông Phong vỗ trán thở dài: "Thôi xong, gen nhà tôi tốt thế đến thằng con này thì đột biến gen. Thế là hết rồi."

Bà Phong bên cạnh nhắc nhở: "Ông già, tôi nhớ ông có bạn làm đông y mà."

"Ừ nhỉ!" Ông Phong cười hì hì, vỗ vai Mẫn Nam: "Con dâu ngoan, bố sẽ không để con phải chịu khổ đâu."

"..." Mẫn Nam ở trong trạng thái bất lực nghe bố mẹ chồng nói chuyện.

Cô phát hiện, anh đúng thật là bị đột biến gen. Bố mẹ tươi vui như hoa mà lại sinh ra một tảng băng di động.

Cô vô thức nhìn xuống bụng mình khẽ vuốt. Con à... Đừng như ba của con đấy, mẹ không muốn có thêm một tảng băng nữa đâu.

Bà Phong thấy cô chăm chú, nghĩ một chút rồi cầm tay cô: "Nam Nam, hai đứa vừa kết hôn, chưa có con cũng không sao, không cần gấp đâu."

Mặt ông Phong hơi nhăn nhó: "Tôi gấp rồi."

"Ông già lắm lời, im lặng."

"Ờ..."

Mẫn Nam im lặng nhìn ông bà. Hai người dù đã qua cái tuổi thanh xuân ngọt ngào nhưng tình cảm vẫn mặn nồng như vậy, thật khiến người ta hâm mộ. Giá như cô và anh có thể như thế thì tốt biết bao. Đáng tiếc...

Kết quả, Mẫn Nam vì giấu ông bà Phong mà rời lịch khám, được hộ tống tận nhà. Tiễn bố mẹ chồng về, cô lập tức cảm thấy đau đầu.

Mẫn Nam ngồi trên ghê sofa, xung quanh xếp đầy những hộp to, hộp nhỏ. Điểm chung duy nhất là trên mỗi hộp đều dán một dòng chữ.

Bổ dương tráng thận!

Dù cô đã từ chối, giải thích thế nào, ông bà Phong cũng nhất quyết bắt cô cầm về, còn rất vui vẻ xách vào nhà giúp cô.

Mẫn Nam nhìn những thứ "đại bổ" xung quanh. Cô và anh, chắc chắn không thể dùng được. Nhưng vứt đi... Thì quá phí.

Cuối cùng, cô giữ lại một ít thứ được coi là bình thường nhất, còn lại đều ủng hộ cho cơ sở y tế. Bác sĩ trưởng vui vẻ nói với cô: "Mẫn tiểu thư thật có lòng, những người đàn ông hơi "kém" về mặt đó sẽ biết ơn cô rất nhiều."

Khóe môi Mẫn Nam giật giật, cô chỉ có thể gượng cười.

Tối hôm đó, ba mẹ nuôi cô mời con rể và ông bà thông gia về nhà ăn cơm. Sau khi kết hôn, anh luôn rất bận, không có thời gian. Lần này về, anh vô cùng miễn cưỡng.

Mẫn Nam chuẩn bị lúc lâu mới đi. Mỗi lần gặp bố mẹ nuôi, cô đều khẩn trương như vậy. Bởi vì mẹ nuôi... Không hề thích cô.

Phong Triết luôn giữ biểu cảm lạnh nhạt, thờ ơ. Vì thế, cả bữa cơm chỉ có tiếng nói cười của mấy ông bà thông gia.

Ăn xong thì đã muộn, dưới thái độ ép buộc của ông Phong, anh miễn cưỡng ở lại một đêm. Hai người ngủ ở phòng Mẫn Nam lúc trước. Cô định qua phòng khác thì bị anh ngăn lại.

"Vợ chồng với nhau, nào có đạo lí chia phòng để ngủ?"

Mẫn Nam ngẩn người. Người ta nói, thói quen là một thứ gì đó rất đáng sợ.

Anh đột nhiên hỏi: "Hôm nay cô đến bệnh viện khám thai?"

Cô lặng người nhìn anh. Phong Triết vắt chân ngồi trên giường, anh nở nụ cười vô cùng hiếm hoi với cô. Mẫn Nam không hề cảm thấy vui vẻ, cô chỉ có cảm giác lạnh buốt lan khắp cơ thể.

"Đứa bé, tôi cũng không có ý định để nó được sinh ra."

Mẫn Nam đứng chết lặng như người mất hồn. Cô biết, anh không hề nói đùa. Phong Triết quan sát nét mặt cô, ngoài hoảng sợ thì không còn gì khác. Anh thu ánh mắt, lạnh nhạt nói: "Chỉ cần cô yên phận, đứa bé sẽ bình an."

Trong vẻ mặt đau đớn của cô, anh có chút mềm lòng. Lí trí thôi thúc anh không nên để đứa bé tồn tại, trái tim lại ngăn anh làm điều đó.

Anh đứng giữa hai lập trường, bỏ hay là giữ? Anh không chấp nhận cái mũ xanh lớn này đội trên đầu, vậy tại sao anh còn phân vân? Anh cũng không biết nữa...

Mẫn Nam nhẹ nhàng thở phào. Hai chân cô như mềm nhũn, không tự chủ được mà ngã xuống sàn. Đối với cô, lời của anh không phải một lời cảnh báo, mà là lời hứa hẹn. Tuy không tốt đẹp nhưng khiến cô an tâm phần nào.

Không phải cô chưa từng nghĩ đến việc li hôn, nói đúng hơn là, cô kết hôn không phải là tự nguyện, mà do bị bắt ép.

Khi cô còn ở cô nhi viện, may mắn gặp ba nuôi, ông thương cảm liền nhận cô làm con gái. Lần đầu tiên cô về nhà mới, không phải cái ôm ngọt ngào của mẹ nuôi, mà là một ánh mắt chán ghét. Có lần cô vô tình tỉnh dậy, nghe tiếng ông bà nói chuyện ngoài phòng khách.

"Yên yên lành lành ông mang con bé kia về làm gì?"

"Nó rất đáng thương."

"Hay nó là con hoang của ông hả?". Chương mới nhất tại == trumtr uyen.c o m ==

"Bà nói linh tinh cái gì đấy?"

"Tại tôi không sinh được đứa con nào nên ông chê tôi rồi phải không? Hức hức..."

"Bà bé tiếng thôi, để Tiểu Nam ngủ."

Mẫn Nam thu mình trong góc giường, ôm chăn ngồi cả đêm.

Cô rất cố gắng học tập, cô cầm bảng điểm hạng nhất về khoe mẹ nuôi, bà không nhìn chỉ ừ một tiếng. Có lần cô được hạng hai, bà liền mắng cô ham chơi, không chịu học hành, nhốt cô trong phòng một ngày. Hôm đó, ba nuôi không ở nhà.

Hôn nhân này, là do bà ép cô lấy. Vì muốn lôi kéo quan hệ với Phong thị, bà không ngại gả con gái cho một người không yêu cô. Huống chi chỉ là con gái nuôi.

Ba nuôi dù ngăn cũng ngăn không nổi. Giấy chứng nhận kết hôn, là do bà cầm, nhìn cô cũng chưa từng nhìn qua. Ngày đám cưới, bà chỉ nói với cô một câu: "Mày mà ly hôn, thì đừng có về cái nhà này."

Mẫn Nam đợi đến khi nghe thấy tiếng thở đều đặn của anh mới dám lên giường. Cô khẽ thì thầm: "Ngủ ngon."