Hẹn Đẹp Như Mơ

Chương 14




Văn phòng luật sư nằm trong một tòa nhà ở nơi được gọi là khu đất vàng CDB, hành lang hoàn toàn bằng kính và khu văn phòng theo phong cách mở, những lùm cây xanh to to. Phòng làm việc của Từ Thời Phong có tấm cửa sổ kính nghiêng một góc 270độ, ánh nắng mùa đông vừa vặn xuyên qua kính chiếu vào trong, đến mức làm cơ thể ấm lên. Còn bên ngoài là con đường đầy xe cộ, nhìn ra xa bao quát cả khung cảnh thành phố phồn hoa, cái mà gọi là vạn trượng hồng trần.

Mỗi lần Giai Kỳ đến đây đều rất ghen tỵ: "Văn phòng làm việc này của anh quả thật có thể làm nhà kính trồng hoa được."

Từ Thời Phong không cho là như thế: "Trên cao không chịu nổi gió lạnh."

Thật ra phòng làm việc của anh chỉ đặt một chậu cây xương rồng, Giai Kỳ biết rằng đó là bảo bối của anh, cây xương rồng đó có một cái tên là "Như như bất động". Giai Kỳ cảm thấy cái tên này rất hợp, bởi vì đã trồng nhiều năm như vậy, cây xương rồng này vẫn cứ như cũ, không hề lớn hơn một chút nào. Không ngờ anh vẫn giữ cây xương rồng đó nhiều năm như vậy, còn chuyển văn phòng 2 lần, mỗi lần chuyển văn phòng anh đều đích thân mang cây xương rồng này đi trước, mới có thể coi là yên tâm được. Từ những người cộng tác, nhiều đời thư ký, trợ thủ, nhân viên đến phòng làm việc quét dọn vệ sinh tất cả đều biết rằng, chậu xương rồng trên bàn của Từ đại luật sư tuyệt đối không được động đến, ai dám vô tình làm rụng một cái gai của nó, Từ dại luật sư sẽ dùng nhìn người đó bằng ánh mắt lạnh lùng chết người. Do đó các đồng nghiệp trong ngành đều nói rằng có một vị phong thủy đại sư thần bí hướng dẫn, bảo anh đặt một cây xương rồng thế này lên bàn, sẽ có thể suy đuổi tà ma, chuyển dữ hóa lành. Cho nên Từ Thời Phong mới có thể dễ dàng thắng tất cả các vụ kiện lơn nhỏ như thế.

Chỉ có Giai Kỳ mới biết, thật ra chậu xương rồng này là năm đó An Kỳ tặng cho Từ Thời Phong, cho nên mới được anh coi như bảo bối.

Cũng chỉ có Giai Kỳ, dám đưa tay ra bẻ một chiếc gai của cây xương rồng bảo bối đó của Từ đại luật sư: "Gai ơi gai mau nở hoa đi, nở hoa liền rước mi về nhà."

Từ Thời Phong cảm thấy buồn bực: "Đã nói với em bao nhiêu lần rồi, nó tên là Như Như Bất Động."

Giai Kỳ than thở: "Như như bất động, vậy là cả đời này không thể nở hoa à?"

Từ Thời Phong lườm cô một cái: "Lại sao thế hả?"

Giai Kỳ nghĩ một lúc, nói: "Anh biết Nguyễn Chính Đông không?"

Từ Thời Phong nói: "Có thể không biết được sao? Nói ra thì cậu ta và anh đều từ Tư Trung mà ra, nhưng cậu ta dưới anh một khóa. Lúc đó cha cậu ta vẫn còn thả lỏng, thư ký tỉnh ủy đó, trong nhà không có ai quản cậu ta. Năm dó cũng là một nhân vật trong trường, việc tốt việc xấu gì đều rất nổi tiếng, nghe nói khóa đó còn có một cô gái vì cậu ta một lòng một dạ thi vào đại học Thanh Hoa, không ngờ rằng chưa học hết cấp 3, cậu ta lại đi nhập ngũ. Làm đau lòng người ta, đáng tiếc năm đó không cần nữ bộ đội, nếu không có khi cũng theo đuổi đến quân đội rồi."

Giai Kỳ nản lòng: "Sao lịch sử lại không trong sạch thế chứ?"

Lúc này Từ Thời Phong mới cảnh giác: "Em hỏi cậu ta làm cái gì? Những người đó tốt nhất em đừng có dây vào, chẳng có người nào tốt cả."

Giai Kỳ bất giác buồn cười: "Em dây vào anh nhiều năm như vậy, cũng đâu có thấy anh là một tên khốn nạn đâu."

Từ Thời Phong thuận miệng liền phản bác: ""Đừng có mà ăn nói lung tung, ai dây với em chứ, anh rất trong sạch đó."

Bỗng nhiên Giai Kỳ thở dài.

Từ Thời Phong lại phê bình cô: "Mới tý tuổi đầu, tại sao trong lòng lại nặng nề thế hả."

Giai Kỳ gọi anh một tiếng: "Anh trai?"

Từ Thời Phong nhướn mày, lúc anh biểu thị sự nghi hoặc luôn có động tác nhỏ đó.

Cuối cùng Giai Kỳ hỏi: "Tại sao anh không đi tìm An Kỳ? Nhiều năm nay, nếu anh thật sự đi tìm cô ấy, nhất định sẽ có thể tìm thấy."

Ánh nắng mùa đông sau buổi trưa, nhàn nhạt giống như một lớp rèm, yếu ớt bao phủ lên cơ thể, một nửa khuôn mặt anh long lanh trong ánh nắng, nửa còn lại trong bóng tối, không nhìn thấy là cảm xúc gì. Một lúc lâu sau, anh dựa vào chiếc ghế, cho nên cả khuôn mặt đều bị che khuất, mới dường như tự chế giễu mình: "Anh không dám."

Giai Kỳ cẩn thận nâng chiếc cốc cafe, cúi đầu hớp một ngụm cafe vừa đắng vừa chát, không dồn hỏi nữa.

Anh lại thở dài một cái: "Không ngờ đúng không, anh lại không dám, anh không dám biết tin của cô ấy, cho dù là một chút xíu. Anh sợ mình biết rồi sẽ không chịu nổi, anh thật sự sợ rằng anh sẽ phát điên. Anh thà làm một con đà điểu, vùi đầu mình vào trong cát, từng ngày rồi lại từng ngày, tin rằng cô ấy chỉ là rời xa anh, không còn nhớ anh nữa, còn anh cuối cùng sẽ có một ngày cũng quên được cô ấy."

Giai Kỳ ngước mắt lên nhìn anh.

"Anh biết cả cuộc đời này, anh sẽ không thể yêu người khác như đã từng yêu cô ấy, nhưng có những thứ một khi đã lỡ mất, em sẽ không có cách nào tìm lại được nữa. Chính là như thế, biết rất rõ ràng, cho nên không chấp nhận đối mặt. Anh đã làm sai rất nhiều việc, mới mất đi cô ấy, trước đây anh không tin vào vận mệnh, cho rằng tất cả đều có thể nắm vững, có thể tranh giành, ngông cuồng tự đại đến mức dường như đáng cười. Sau này mới biết có những thứ rất mỏng manh, không có cách nào bù đắp, không có cách nào quay lại được."

Khuôn mặt anh bình tĩnh, giọng nói cũng vậy, nhưng Giai Kỳ cảm thấy rất buồn.

Anh nói: "Cho nên nhiều lúc học được sự trân trọng.:

Giai Kỳ nói: "Anh à, chúng ta đi uống trà chiều đi."

Ăn no xong, tâm trạng cô sẽ tương đối tốt.

Gần văn phòng có một quán cafe không gian rất đẹp, Giai Kỳ thích ăn pudding xoài ở đó, ăn hết hai phần, uống một cốc trà hoa quả, nhìn thấy bàn bên cạnh có người đang ăn kem, nhất thời muốn ăn, thế là lại gọi thêm một cốc kem ly vị anh đào và nho đen, kết quả là đau dạ dày.

Từ Thời Phong hết cách: "Tại sao em lại có thể ăn nhiều như vậy, không sợ là sẽ không có ai lấy sao."

Cô uể oải nói đùa với anh: "Nếu không có ai thật, vậy thì anh nhé, lấy em về đi."

Anh xin miễn cho kẻ bất tài: "Cảm ơn, việc cầu hôn đó, anh thích tự mình làm hơn."

Giai Kỳ cười, Từ Thời Phong nghĩ một lát, hỏi cô: "Em và Nguyễn Chính Đông, rốt cục là có chuyện gì hả?"

Nụ cười của Giai Kỳ dần dần biến mất, nói nhỏ: "Anh ấy ốm rất nặng."

Từ Thời Phong nói: "Không phải thế chứ, nghe nói chỉ là đau dạ dày nhập viện mà?"

Giai Kỳ không biết phải nói từ đâu, rối bòng bong, cuối cùng cũng không biết là có nói rõ được sự việc ra không, nói một hồi dài dòng cuối cùng cũng xong, nâng cốc trà ấm lên, hớp một ngụm, lại một ngụm nữa.

Từ Thời Phong yên lặng.

Cô cũng không lên tiếng.

Tiếng nhạc rất nhỏ, là bài" In Love Again", giọng hát nữ trong veo, giống như là đang tự thở dài

"Take me taraway,away to your secret place,take my tears my fears,take all my pain for which,I'll repay someday,with a kiss and say,can't believe that I'm in love in love again......"

Tiếng hát thấp nhỏ, giống như là tiếng thủ thỉ. Hơi nóng trong cốc trà phất phơ bay len, Giai Kỳ nhìn ra ngoài cửa sổ, cách tấm kính, bên ngoài là con phố ngoằn ngoèo, dòng xe chạy không tiếng động, dưới một buổi chiều như thế này, mùa đông là một buổi trời trong ấm áp nhàn nhạt.

Cuối cùng Từ Thời Phong mới nói: "Vậy em đang làm cái gì? Thương hại cậu ta? Hay cảm thấy là đang an ủi cậu ta."

Đôi môi cô trắng bệch, hơi đổ mồ hôi, bởi vì đau dạ dày, âm ỉ âm ỉ, luôn giống như là ở trong tim.

Từ Thời Phong nói: "Em làm như thế, là hại người khác hại chính bản thân mình, Nguyễn Chính Đông là người như thế nào, cậu ta kiêu ngạo như thế nào em có biết không? Năm đó cậu ta cãi nhau với cha, không ngờ tự mình nộp đơn xin học bổng toàn phần của học viện công nghệ California rồi đi Mỹ. Là một người như thế, nếu cậu ra biết em cảm thấy thương hại cậu ta, sẽ còn buồn hơn là giết chết cậu ta đi."

Trong lòng Giai Kỳ rối loạn, lấy tay che mặt.

Từ Thời Phong thở dài: "Em đừng làm lỡ người khác làm lỡ chính bản thân mình."

Giai Kỳ bỏ tay xuống, nói: "Em không hề thương hại anh ấy, em thật sự thích anh ấy——thích con người anh ấy. Đúng, hiện tại em không yêu anh ấy, nhưng em muốn giúp anh ấy, làm cho lúc anh ấy bị bệnh cũng có thể được vui vẻ hơn. Em không hề nghĩ gì khác. Em chỉ đang nỗ lực để thử, có lẽ cả cuộc đời này em thật sự sẽ không thể yêu ai nữa, có lẽ em đang hại người khác hại chính bản thân mình, nhưng em chỉ đơn thuần muốn làm cho anh ấy vui hơn. Anh mắng em ngốc cũng được, đần cũng được, nhưng trước đây anh ấy vì em mà làm rất nhiều rất nhiều việc, làm cho em thấy cảm động, làm cho em cảm thấy, em cần phải làm hết sức mình có thể."

Từ Thời Phong liên tục lắc đầu: "Sao em lại nghĩ đơn giản như vậy chứ? Em ở bên cạnh cậu ta như thế, có thể có tương lai gì? Cho dù sau này cậu ta khỏi bệnh, hai người cũng không có cơ hội ở bên nhau, hoàn cảnh nhà họ Nguyễn như thế nào? Em biết cậu ta là con của ai không?"

Giai Kỳ nói nhẹ nhàng: "Em biết."

Cô nói: "Có lần em đến bệnh viện, đúng lúc gặp phải mẹ anh ấy. Em xem thời sự mấy lần, sau đó nhận ra bà ấy."

Từ Thời Phong nhất thời không còn gì để nói: "Vưu Giai Kỳ à Vưu Giai Kỳ, có lúc em làm người khác không biết phải làm sao, em rõ ràng biết rằng phía trước là hố lửa, em vẫn cứ nhảy xuống."

Giai Kỳ cúi đầu xuống: "Anh trai, tùy anh mắng em thế nào, em cũng vẫn thế thôi. Em hy vọng anh ấy có thể vui vẻ, cho dù là một ngày một giờ một giây, em cũng sẽ ở bên cạnh anh ấy. Nếu anh ấy có thể khỏe lại, sau này bảo em rời xa anh ấy, em cũng vẫn vui vẻ. Nếu chẳng may.........vậy em lại càng nên ở bên cạnh anh ấy."

Từ Thời Phong lườm cô một cái: "Em không nghĩ cho bản thân mình sao, em cũng không còn nhỏ nữa, em còn mấy năm nữa để mà trì hoãn, sau này em có còn muốn lấy chồng nữa không?"

Giai Kỳ mỉm cười: "Anh à, để cho em buông thả một lần đi, em không hề nghĩ đến tương lai, dù gì em một mình cũng đã quen rồi, em chỉ cần nuôi nổi bản thân mình là được."

Cuối cùng Từ Thời Phong hỏi: "Vậy Mạnh Hòa Bình thì sao, em thật sự có thể từ bỏ cậu ta?"

Giai Kỳ vẫn cứ mỉm cười: "Vâng, em đã quên rồi."

Cô gọi taxi đi đến bệnh viện, trên đường đi vẫn còn đau dạ dầy, thật sự đau đến nỗi không chịu nổi, do đó trước khi vào bệnh viện, thuận đường đi đến phòng khám, đang xếp hàng, đột nhiên nhìn thấy người phía trước, hình như là Quyên Tử bạn cùng phòng thời đại học của cô.

Giai Kỳ cho rằng nhận nhầm người, bởi vì sau khi tốt nghiệp Quyên Tử đi Thường Hải cùng với người yêu là Thường Kiếm Ba, sau đó thì ra nước ngoài, dần dần cũng mất liên lạc.Cho nên tuy rằng cô thấy rất giống nhưng chỉ nhìn mấy lần nhưng không dám lại chào hỏi. Cuối cùng vẫn là Quyên Tử quay đầu lại nhìn thấy cô, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói: "Cây cung nhỏ!"

Không ngờ rằng đúng là Quyên Tử, hai người chỉ thiếu nước ôm hôn thăm thiết ở giữa cửa phòng khám thôi.

Trong lòng Quyên Tử ôm một đứa bé gái, khoảng 2,3 tuổi, thắt hai bím tóc nho nhỏ, đôi mắt to đen láy đang nhìn người khác, thấy cô, đùa nghịch với cô.

Giai Kỳ quên cả đau dạ dày, quả thật là dễ thương đến mức không rời ra được: "Quyên Tử này, sao cậu lại sinh được đứa bé đáng yêu thế hả, làm cho người khác ngưỡng mộ chết đi được." Lại hỏi: "Về nước lúc nào thế, cũng không liên lạc gì cả."

Quyên Tử cười: "Mới về hồi tháng 8, chưa được ba tháng mà. Vừa mới ổn định nhà cửa, lộn xộn lắm, làm gì còn sức quan tâm đến việc liên lạc với bạn cũ." Lại hỏi: "Cậu thì sao, Hòa Bình nhà cậu có khỏe không?"

Giai Kỳ đờ đẫn một lúc, mới nói qua loa: "Chúng tớ chia tay nhau nhiều năm nay rồi."

Quyên Tử cũng đờ đẫn một lúc: "Thật sự không ngờ ....."

Giai Kỳ cúi đầu trêu đứa bé gái: "Cháu tên là gì hả?"

"Cháu tên là Ngô Đinh Đinh, không phải là đinh trong cái đinh đâu, là đinh trong "Đinh Ninh"( có nghĩa là dặn dò)" Giọng nói trẻ con, nhưng vẻ mặt vô cùng đáng yêu, đôi mắt to đen láy chỉ lo dò xét Giai Kỳ. Giai Kỳ rất bất ngờ, Quyên Tử nói: "Tớ ly hôn với Thường Kiếm Ba rồi, tớ đem con về nước, con gái tớ lấy họ Ngô của tớ."

Tất cả đều thay đổi, Giai Kỳ cảm thấy thất vọng, năm đó Quyên Tử và Thường Kiếm Ba là một đôi rất đẹp, kim đồng ngọc nữ, người người ngưỡng mộ.

Không ngờ không đến mấy nắm, đã mỗi người một ngả.

Khám xong, Giai Kỳ kiên quyết mời Quyên Tử ăn cơm: "Về rồi dù thế nào cũng phải mời cậu một bữa."

Quyên Tử cũng cười, đôi mắt cong cong: "Được rồi, tớ cũng không bỏ qua cho cậu đâu."

Giờ cao điểm tan ca, trước cổng bệnh viện vốn dĩ không thể bắt được taxi, Đinh Đinh dường như cũng đã đói, chẹp chẹp môi quay đi quay lại trên người mẹ. Giai Kỳ cảm thấy sốt ruột, nhìn thấy những chiếc xe đi ra từ bãi đỗ xe, đột nhiên nhớ ra, nói: "Tớ có một người bạn hai hôm nay để xe ở đây, tớ tìm anh ấy mượn." Lấy điện thoại ra gọi cho Nguyễn Chính Đông, anh thoải mái đồng ý, nói: "Anh đem chìa khóa xuống cho em nhé."

Giai Kỳ nói: "Anh là bệnh nhân đừng có chạy lung tung, em lên đó lấy."

Thở hổn hển chạy đến phòng bệnh, Nguyễn Chính Đông đưa chìa khóa cho cô, lại hỏi: "Bạn cũ là con trai hay con gái hả?"

Giai Kỳ trêu anh: "Đương nhiên là con trai rồi, nếu không em có thể sốt ruột thế này sao? Chính là hotboy trường em năm đó, đẹp trai lắm, đã nhiều năm như vậy mà vẫn đẹp đến mức làm kinh ngạc người khác."

Nguyễn Chính Đông cười chế nhạo một tiếng, nói: "Vậy em đi nhanh lên, xe của anh chắc chắn sẽ làm anh ta kinh hoàng đó."

Giai Kỳ cũng phì cười: "Anh quả thật tự tin đó, em không nói chuyện với anh nữa, người ta còn đang bế con nữa" Vội vội vàng vàng quay người đi ra ngoài, bỗng nhiên Nguyễn Chính Đông nhớ ra: "Đợi một lát.'

Cô cho rằng anh quên mất điều gì quan trọng, liền dừng bước, anh đã đuổi kịp, cúi người xuống.

Đôi môi dịu dàng lướt qua môi cô, anh nói: "Hôm nay anh chưa hôn em."

Cô nhướn chân lên, hôn lên má anh, nói an ủi: "Tối nay em đến thăm anh."

Anh cảm thấy tủi thân: "Sao em không nói là tối nay đến ở lại cùng anh?"

Làm cho Giai Kỳ dở khóc dở cười: "Anh vẫn là bệnh nhân, tư tưởng lành mạnh một chút có được không?"

Lúc nhìn thấy chiếc Maybach, quả nhiên Quyên Tử kinh ngạc một lúc: "Cây cung nhỏ, người bạn này của cậu quả thật rất có tiền đấy."

Giai Kỳ rất cẩn thận, bởi vì kỹ thuật lái của cô rất bình thường, lái chiếc xe này trên đường cần phải có dũng khí, cho nên để Quyên Tử và Đinh Đinh ngồi ở ghế sau.

Quyên Tử nghĩ đến quán ăn nhỏ ở ngoài cổng tây trường cũ, Giai Kỳ liền lái xe đến cửa hàng bánh ngọt, mua một miếng bánh gata cho Đinh Đinh ăn lót dạ. Quả nhiên Đinh Đinh rất thích, cầm ăn từng miếng lớn, Quyên Tử cười: "Không ngờ rằng cậu lại chu đáo với trẻ con thế, mau chóng lấy chồng rồi sinh một đứa đi."

Giai Kỳ chỉ cười không nói.

Buổi chiều tắc đương rất kinh khủng, quả thật là đi từng bước, hai người ôn lại chuyện cũ trong trường năm đó, đều vô cùng cảm thán. Quyên Tử nói: "Lúc đó thật sự cho rằng cuộc sống tương lai rất rực rỡ có vui có buồn, không ngờ rằng con bước vào con đường này, lại tầm thường đến vậy."

Sinh, lão, bệnh, tử......... thời thiếu niên đó ai đã từng hăng hái, cho rằng không có gì là không thể, sắc sảo mới dần dần bị phai mờ theo thời gian.

Quyên Tử tự chế giễu bản thân: "Cậu nhìn tớ xem, ngay cả ánh mắt cũng trai sạn rồi. Như cậu còn tốt, Giai Kỳ, cậu vẫn không thay đổi."

Giai Kỳ mỉm cười, thật ra trong tim mỗi người, đều có một cuộc bể dâu.

Đợi đèn đỏ, dòng người nhốn nháo đi qua trước mắt.

Đột nhiên có người lách qua dòng xe, đưa tay ra gõ vào của kính bên phải phía ghế sau của xe, lấy tay ra hiệu cho Giai Kỳ và Quyên Tử đang ngồi trong xe.

Giai Kỳ chỉ thấy người đó đang ra hiệu, cứ chỉ vào bánh xe, giống như là đang nói bánh xe của họ có vấn đề gì đó. Quyên Tử cũng không nghe thấy anh ta đang nói cái gì, Giai Kỳ liền mở cửa kính xuống, ai biết rằng vừa mở xuống, người đó đột nhiên thò tay vào, tốc độ nhanh như chớp, giật lấy chiếc túi xách mà Giai Kỳ để trên ghế xe, co giò chạy đi.

Quyên Tử hoàn toàn không kịp phản ứng, Giai Kỳ kêu lên một tiếng: "Cướp túi xách!" Mở cửa xe chạy xuống đuổi theo. Quyên Tử lo lắng đến mức liên tục gọi lớn, cũng muốn xuống xe đuổi theo, nhưng còn đang ôm con. Tín hiệu đèn giao thông lại thay đổi, những chiếc xe đằng sau bấm còi inh ỏi, cô hết sức gọi: "Giai Kỳ! Quay lại đi! Đừng đuổi theo nữa! Giai Kỳ........" Ôm đứa bé gái luống cuống xuống xe, trong tiếng còi xe chấn động trơ mắt ra nhìn, Giai Kỳ càng đuổi theo càng xa hơn.

Giai Kỳ tinh thần hăng hái đuổi theo,xuyên ngang qua mặt phố, không chịu bỏ cuộc, đuổi theo đã 300 met, kẻ đó nhìn thấy cửa một ngõ phố, soạt một tiếng chạy vào trong, Giai Kỳ không nghĩ gì nhiều, gấp gáp chạy vào, liền một lúc lại đuổi theo ba bốn trăm met nữa, mệt đến nỗi thở hổn hển, ngõ phố đó càng đi vào trong lại càng hẹp, tên trộm túi đó sợ rằng ngõ phố đó là ngõ cụt, cứ chạy cứ chạy rồi đột nhiên dừng lại, bỗng nhiên quay người lại, lườm cô trừng trừng.

Bây giờ Giai Kỳ mới thấy sợ hãi, tên đó hung dữ nói : "Con kia, hôm này ông mày sẽ dạy cho mày một bài học!" vù một cái lấy ra một con dao, vặn cổ tay cô lại, dơ chân lên đá vào bụng cô, cô chỉ cảm thấy toàn thân đầy mồ hôi lạnh, trước mắt tối sầm, con dao đã chém qua bên tai cô, nỗi đau nóng bỏng. Trong lòng chỉ nghĩ, xong rồi. Chỉ là theo bản năng đưa tay lên bảo vệ đầu, tên đó đã vung dao lên, lần này đúng vào cánh tay cô, máu cứ chảy xuống, chuỗi tràng hạt bồ đề trong tay bị cắt đứt, lập tức rơi hết xuống đất, tên đó lại dơ chân lên, đạp cô ngã xuống đất."

Giai Kỳ nằm dưới đất chỉ thở dốc, tên đó đi đến gần hơn lại uy hiếp, trong lòng Giai Kỳ vừa lo lắng vừa sợ hãi. Tên đó đang dẫm trên một tràng hạt, nhấc chân lên, cúi đầu nhìn những hạt rơi trên đất, đột nhiên lại dừng lại. Trong lòng Giai Kỳ sợ hãi đến cực điểm, không biết hắn muốn làm gì, tên đó lại nhìn cô với một ánh mắt vô cùng kinh ngạc, dường như vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. Giai Kỳ chỉ thở dốc hổn hển. Sự sợ hãi trong mắt kẻ đó càng ngày càng sâu hơn, ánh mắt Giai Kỳ sắc nhọn, nhìn thấy sau lưng hắn có bóng người đung đưa, chắc là có người đến, lập tức kêu lớn: "Cứu với!"

Tên đó toàn thân run rẩy, vứt chiếc túi xách và con dao nhọn đi, quay người co giò chạy mất.

Bây giờ Giai Kỳ mới cảm thấy cánh tay và bên tai đều đau đến thấu xương, dùng tay sờ vào toàn là máu, người đi vào ngõ phố là một bác gái, cũng bị tình cảnh trước mắt làm cho khiếp sợ, một lúc lâu sau mới kêu lên: "Mau đến đây! Mau cứu người! Cô gái! Cô gái! Cô có sao không?.