Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé

Chương 26: Buổi Cắm Trại Của Trường





Buổi sáng nó không đến trường. Vì lỡ xin nghỉ rồi. Khải lại không có nhà vì đến lo việc công ty. Tầm trưa trưa, bác quản gia gõ cửa phòng nó:
- Tiểu thư, có bạn đến tìm cô!
- Vâng, mời vào!
Cánh cửa mở, đập vào mắt nó lúc này, là Mỹ - con bạn thân phản bội. Mặt nó lạnh như tiền, tỏ vẻ giận lắm.
- Đến làm gì?
- Tao...tao...xin lỗi.
- Xin lỗi là xong à?
- Tao...tao...
Nó biết tính của Mỹ rất ít khi xin lỗi ai điều gì. Nhưng một khi chịu xin lỗi, có lẽ nhỏ hối hận lắm. Nó hơi cười cười, cũng muốn biết lý do. Vả lại, tính cũng chẳng giận dai.
- Sao, không nói à?
- Tao đã hiểu lầm mày. Tao hại mày, tao là một đứa bạn không ra gì. Tao biết mày sẽ giận, không tha thứ cho tao. Cả tao còn thấy ghét tao mà. Nhưng Đình à, đánh người chạy đi, mày nỡ đánh người chạy lại sao?
Đến đây, nó phá lên cười. Con Mỹ, mỗi lần giải quyết chuyện gì cũng đều phát ngôn sến súa, hâm hâm, dở dở.
- Mày cười gì?
- Lời nói của mày, hoa mỹ thật nhoa! Haha
- Tao phải dạy cho mày bài học!

Mỹ nhảy lên giường cù léc nó. Hai đứa cười ha hả. Ôm nhau, trông như lesbian.
Rồi bỗng dưng nhỏ nghiêm túc. Ho nhẹ vài cái.
- E hèm, Đình à! Mày với Phong chỉ là hiểu lầm thôi. Quay lại với người ta đi!
- Mày nói vậy là ý gì?
Nhỏ đem hết mọi chuyện kể cho nó nghe. Tưởng nó sẽ biểu cảm thế nào. Không ngờ, mặt nó vẫn điềm nhiên như chưa hề có gì xảy ra.
- Kệ, tao không quan tâm.
- Đình Đình, mày khùng rồi sao?
Nó nhún nhún vai. Nhỏ hơi điên.
- Thằng Phong nó dùng con Thy chọc tức mày thôi, con ngốc. Mày đúng là không biết cái gì cả.
- Mày nói nghe hay thật. Hôm trước còn hôn Thy Thy trước mặt tao đây.
- Có à?
- Đương nhiên. Tao với tên đó, từ nay là người dưng.
Nhỏ cứng họng. Chẳng lẽ, là thật?
- Nếu điều đó làm mày vui!
Nó hơi giật mình. Trúng tim đen thật. Ngoài mặt gỉa vờ không quan tâm.
- Đương nhiên là vui rồi.
Nhỏ biết nó buồn. Làm sao nó giấu được nhỏ chứ. Thế rồi nhỏ ngồi nói chuyện với nó đôi chút, rồi chào tạm biệt.
Nhỏ lấy điện thoại ra soạn tin nhắn cho Nam. Khoảng 5 phút sau, anh trả lời:"Kế hoạch sẽ là bữa đi cắm trại"
Trên khóe môi nhỏ nở nụ cười. Rep lại cho anh:"Ok."
------------------------
Buổi cắm trại đã tới, trường quý tộc có khác. Tổ chức ngay tại bãi biển, trong xanh, đẹp. Oa~ gío mát thổi, từng lọn tóc nó, tung bay theo gío.
Cái Mỹ diện một chiếc đầm maxi, mắt đeo kính râm, nón rộng vành và ông bạn rể của nó đã đến từ trước. Mỹ nhìn nó, mặt tối sầm.
- Đình Đình, mày tính đi biển mà ăn bận vậy sao?
- Tao thấy cũng được mà.
Nhìn kĩ lại thì, tóc búi cao. Quần tây dài, áo thun. Cớ sao lại không được. Cái Mỹ khó tính, khiến nó cũng khó chịu theo.
Mỹ bực, kéo nó vào phòng thay đồ.

Năm phút sau, cả hai bước ra, lung linh, lộng lẫy. Có điều, đi biển, mặt đồ hở hang, nó cứ khoanh tay trước ngực. Mấy đứa con trai ở trường, nhìn nó là đa số. Phải nói, con mắt cứ hiện rõ trái tim.
Đình Đình mọi ngày, mọt sách, phong cách thời trang bác hai lúa. Giờ đây, từ một con vịt đã hóa thành thiên nga. Đến hot girl Thy Thy còn không sánh bằng.
- Đình Đình, mày xem mặt con Thy kìa?
- Sao?
- Nó hot girl thật. Nhưng của nó không to bằng mày. Mày xem, mày vòng nào chuẩn vòng nấy. Không có chị mày, sao khoe đường con chữ S được.
Mặt nó đỏ, không nói nên lời. Mẹ nó thường bắt nó ăn đu đủ. Nó chỉ nghe lời, giờ mới hiểu lý do.
Cả đám chơi tắm biển, tạt nước. Riêng hắn, ngồi trên ghế xếp dưới bóng dù để đọc sách.
Ngộ một điều, hắn không nhìn Thy Thy, mà nhìn nó suốt. Khiến nó ngượng chín mặt.
Phía xa xa, cái sân khấu đang trang trí hình như sắp xong sắp xong rồi. Thầy hiệu trưởng cầm micro sinh hoạt.
- Thầy không thông báo trước với các em để tạo sự bất ngờ. Sau khi dùng bữa trưa xong. Chúng ta sẽ thi văn nghệ. Thầy và những thầy cô khác sẽ nằm trong ban giám khảo, tối nay công bố kết quả!
Thy Thy cố ý đến mời hắn đăng kí. Nào ngờ hắn thẳng tay từ chối. Với lý do, lớp nào tự lớp đó hát.
Mặt ả một đống, gỉa vờ giận. Ai dè, hắn không hề quan tâm.
Sau buổi chơi đùa mệt mỏi, cả học sinh của trường dự tiệc buffe trên biển.
Thức ăn món nào cũng lạ cả. Hắn đứng kế bên, dặn dò:"Đừng ăn hải sản. Dị ứng thì mệt đấy!"
Nó lơ hắn, ngồi chỗ cách hắn khá xa, cùng Khải ăn. Hai đứa cười cười, nói nói. Mắt hắn như muốn giết người. Thy Thy ngồi kế mà ăn cũng mất ngon.
Sân khấu dựng xong, trang trí cũng lung linh khong kém gì liveshow của ca sĩ. Thy Thy mặt đắc thắng lên trình bày đầu tiên Giọng ả trong trẻo cất lên. Thầy cô trong ban giám khảo đều phải công nhận chất giọng này. Ở dưới tán thưởng, vỗ tay ầm ầm. Cả đám ngồi dưới xôn xao. Ai nấy đều tán thưởng cho giọng ca vàng của Thy Thy.
- Đình à, mình đăng kí hát đi!
- Mình nghĩ là không ổn đâu!

- Chắc thành công mà. Không thử sao biết?
- Ok! Mình nghe Khải một lần!
Thế là hai đứa dắt nhau đi đăng kí tiết mục. Mỹ đứng bên cạnh Nam, mặt hai đứa thì thầm tai nhau chuyện gì đó, phải nói cặp đôi này hôm nay dính như sam. Nghe đâu, Nam đã chịu công khai tình cảm của cả hai. Nhiều đứa ủng hộ lẫn tiếc nuối. Biết làm sao được, chẳng lẽ đập chậu cướp hoa sao? Tiếc là hoa này độc, chỉ sợ chưa đụng vào đã chết. Cứ tưởng sẽ là Khải Đình song ca. Nào ngờ...
- Khải à. Điện thoại bạn để ở trong trại phải không?
- Ừ! Có gì không Mỹ?
- Lúc nãy mình đi ngang qua, nghe thấy tiếng nhạc chuông. Mấy lần liền luôn, chắc có gì quan trọng lắm!
Khải tưởng thật, vội chạy về trại để nghe máy. Đầu dây bên kia một giọng nam, nói nhảm gì mà cậu tên gì, học trường nào, phải nói là đang làm câu thời gian của cậu...
Trong lúc đó, đã tới tiết mục
- Chết thật, Khải đâu rồi??
- Lớp 11A2, chuẩn bị xong chưa?
- Thầy ơi! Bạn song ca với em không thấy đâu?
- Vậy em đơn ca đi!
Tình thế cấp bách, nó đành lên đơn ca. Cất giọng hát hơi run. Chân nó muốn rời ra. Cùng lúc đó, từ trong cánh gà, một giọng ca nam trầm, cũng cất lên.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.