Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé

Chương 30: Phong Đã Đính Hôn Rồi!





Nó bật cười. Con người này, đôi lúc trẻ con thật. Không ngờ lại ghen với cả chó.
- Nhưng Wind đáng yêu hơn ai kia!
- Anh dễ thương hơn mà!
- Tôi nói không được cãi.
Mặt hắn buồn hẳn. Lủi thủi bỏ đi.
- Ê. Đi đâu đấy?
- Anh đi ra ngoài. Em thương nó hơn.
Nó hơi sốc. Đây là Phong ư? Có ai nói cho nó biết hot boy trường Q&K có uống lộn thuốc không? Phải nói ngày xưa chính chắn cỡ nào. Giờ lại trẻ con cỡ đó.
- Anh đi là tôi thương Wind hơn đấy!
- Vậy anh ở lại thì em thương anh hơn!
Mặt nó đỏ như quả cà chua vậy. Hắn vô tư thật. Hồi đó có tâm sự với Nam. Nam nói tính cách thật của hắn là dễ thương, ấm áp chứ không hề lạnh lùng lắm đâu. Tại phải quản lí công ti rất sớm, cạnh tranh trên thương trường quá nhiều, khiến tâm lí thay đổi và trở thành một mafia máu lạnh. Nó thông cảm điều đó. Có điều, lại không thể tưởng tượng lại lố lăng đến vậy.
- Phong, anh hứa không được lừa dối tôi. . Phải yêu quí tôi suốt đời được không?
Hắn mỉm cười, tay nghịch tóc nó, nhẹ nhàng thơm nhẹ lên. Hành động này, nó thấy ấm áp giống như trong anime romantic vậy. Nó có lẽ thích cái tính này của hắn hơn rồi.
- Không chỉ suốt đời mà là mà kiếp này qua kiếp khác anh cũng chỉ có em.
Nó hạnh phúc đến phát khóc, nhảy lên vòng tay qua cổ hắn ôm chặt. Không biết phải nó nặng quá không, chỉ biết là cú nhảy của nó làm hắn mất đà. Thế là hai đứa ngã nhào xuống giường. Tư thế lúc này làm người ta đỏ mặt lắm.
Hai người nhìn nhau, mặt đối mặt. Ở trong nhà, tiếng con Wind cứ kêu, hắn chẳng quan tâm, cứ nhìn vào đôi mắt trong veo của nó. Rồi không tự chủ được, khẽ cúi xuống, môi đã kề môi. Ban đầu chỉ là một nụ hôn nhẹ thôi. Dần dần đôi môi chạm nhau lại luyến tuyến không nỡ rời. Nó đưa tay lên ôm lấy cổ hắn, hơi thở đã không còn bình ổn, bàn tay mất kiểm soát luồn vào lớp áo của nó.
Không khí ủy mị, tiếng con Wind một lúc một lớn hơn, bàn tay hắn lạnh đang rà soát cơ thể nó làm nó bừng tỉnh.
- Đừng, chúng ta chưa....

Hắn giật mình, lập tức rút tay ra, ôm lấy nó, miệng xin lỗi không ngớt.
- Anh về phòng đi. Em mệt rồi!
- Ừ
Thế là hắn về phòng, tay tự đánh vào đầu mình. Chẳng hiểu đầu óc hắn bị sao nữa, hắn hồ đồ đến thế sao?
---------------------------------------------
- Thế là một năm học đã kết thúc. Các em đã có dự định gì chưa?
Cả lớp xôn xao, cũng chưa biết sẽ đi đâu cả. Vì nghe nói năm sau phải thi học sinh giỏi nên chỉ được nghỉ hè nửa tháng. Rồi phải đi học ôn bồi dưỡng.
Hắn nhìn nó, cười cười đưa tờ giấy nhỏ:
- Quê nội thằng Nam có trang trại đẹp lắm. Em đi không?
- Đi chứ, đi chứ. Tôi thích không khí ở nông thôn lắm. Vừa yên bình lại vừa trong lành nữa.
Hắn đọc tờ giấy mà khóe môi khẽ cong lên. Rồi quay qua nháy mắt với Nam và Mỹ.
Sau hôm đó, bốn đứa đi luôn.
Tới nơi, Nam dặn dò cẩn thận:
- Ông nội Nam khó lắm, lựa lời mà nói!
- Rồi rồi.
Bốn đứa bước vào đã thấy một ông lão già, mặt chữ điền đứng trước nhà đợi.
- Cháu chào ông ạ! - Bốn đứa đồng thanh.
- Ngoan! Riêng thằng Nam, ông dặn mấy giờ mà giờ này mới tới?

- Dạ...dạ...
- Tại xe bị nổ bánh, ông thông cảm ạ!
- Phong đấy à? Uầy, đẹp trai thế? Dạo này thế nào rồi? Bà ơi, có thằng Phong nữa này!
Thế là ông của Khải cùng Phong vào thẳng, để ba đứa tít ngẩn tít ngơ ở ngoài.
Cứ tưởng về quê sẽ vui lắm. Nào ngờ phải làm suốt, sáng 4h30 phải thức rồi. Đêm lại thức khuya. Rồi ngày nào cũng phải ăn thịt heo, thịt gà. Nó ngán lắm. Chẳng hiểu sao ông của Nam có vẻ ưu ái Nam thì anh bảo:
- Hồi trước. Tập đoàn Tạ Tuấn là ân nhân của nhà mình.
- Ừ. Ra là vậy
Nó cặm cụi làm việc, không so đo với Phong làm gì cả. Lâu lâu, hắn cứ lại chỗ nó phá, rồi chọc. Đôi lúc nó nhờ thì có làm tiếp. Mà không được lâu, vì toàn bị ông cụ kéo đi.
- Này cháu!
- Dạ?!
- Vào đây ông biểu!
Nó đi vào, ông của Nam nhìn nó một lúc, rồi cầm tay nó xem chỉ tay. Không biết ông làm gì mà thấy mê mẩn hẳn ra.
- Cháu sắp gặp đại nạn!
- Dạ?!
- Sẽ rất khó khăn. Nhưng vượt qua được thì sẽ hạnh phúc suốt đời.
- Thưa ông, nhưng mà...cháu...
- Mặt cháu tỉ lệ cân đối, tam đình bằng nhau. Ông nghĩ cháu có một gia thế không bình thường. Còn bàn tay nhỏ thì thể hiện cháu có tài về nghệ thuật, ngón tay này....rồi chỉ tay....lòng bàn tay...

Nó gãi đầu cười khổ nhìn ông. Không biết nên nói gì cả. Nhưng chắc ông đóan sai rồi. Cha nó chỉ là một nhân viên quèn, mẹ thì làm nội trợ, đôi lúc đi làn thuê kiếm từng đồng từng cắc. Tiền ăn còn chưa đủ, làm sao lại có gia thế giàu có được. Có điều chuyện ông nói là nó chưa làm việc nặng nhọc thì đúng. Vì đôi lúc muốn giúp đỡ gia đình nó đều làm gia sư hoặc dạy thanh nhạc ở trung tâm văn hóa. Thực chất là chưa hề lao động chân tay, trừ lúc ở nhà hắn.
- Cháu là bạn gái cậu Phong?
- Dạ, cháu không biết nữa ạ.
- Phong có vẻ thích cháu.
Nó ngẩn người, không biết nên trả lời thế nào luôn. Ông cụ nhìn nó, khuôn mặt ông có vẻ không hài lòng cho lắm.
- Ta mong Phong và cháu không thành với nhau.
- Dạ?!
Nó ngẩn người luôn. Ông cụ này, sao lại nói như thế? Tình yêu của hai đứa, tội lỗi lắm sao?
- Phong và cô con gái của Mộc gia có hôn ước từ bé rồi. Cháu là một cô bé cả tin, hiền lành, đại nạn cháu gặp chắc chắn có liên quan đến tình yêu.
- ...
- Ta mong cháu suy nghĩ kĩ lại. Cha của Phong, không phải người dễ đùa. Ông ấy rất trọng lời hứa. Vả lại, cháu không hợp với Phong đâu. Cậu ấy cần phải có một cô vợ mưu lược như Mộc Linh mới có thể giữ vững cơ đồ nhà Tạ Tuấn.
Nó biết mà, Phong mà Mộc Linh là bạn từ bé, nhưng chuyện hôn ước thì chưa nghe qua. Từng lời của ông cụ nói, cứ như vết dao cứa vào tim. Chẳng lẽ phải bỏ cuộc hay sao? Nó không muốn khóc trước mặt ông. Nó xin phép ra ngoài trước.
Bà nội của Nam bưng bình trà, đĩa bánh đến, thấy cô bé dễ thương bà đã ấn tượng ngay từ lúc đầu gặp rồi. Có điều, duyên phận không hề mỉm cười với cô.
- Ông à, mình làm vậy có ác quá không? Rõ ràng con bé với thằng Phong cũng hợp mà?
Ông thở dài, uống một ngụm trà:
- Bà đừng xen vào chuyện của tôi. Ra ngoài đi!!
------------------------
- Ông của mình kêu bạn vào có chuyện gì thế?
- Không có gì đâu Nam!
Nam và Mỹ, hai đứa tâm đầu ý hợp thật, gia thế lại ngang ngửa nhau. Hai đứa kia ngồi nhổ cỏ mà cứ như đôi vợ chồng son ấy. Làm người khác phải ghen tị. Chẳng bù với nó và hắn, một cặp đôi đũa lệch.

- À, Nam! Phong có thích Mộc Linh không?
- Hình như là không. Đình là mối tình đầu của Phong mà?
"Mối tình đầu" nghe thật thân thương, ấm áp. Có điều đã đính hôn rồi thì mối tình đầu còn nghĩa lý gì nữa.
Gia Mỹ nhanh nhảu lên tiếng:
- Nè, ghen hay sao mà hỏi thăm chi tiết thế?
- Ai...ai nói....
Nó đỏ mặt gồng cổ cãi, Gia Mỹ cứ theo đà mà chọc. Tiếng cười của hai đứa làm xoa dịu đi cái nắng gay gắt. Rồi không biết từ bao giờ. Công việc cũng xong xuôi.
Đêm nay, trăng tròn, đẹp lắm. Ở ngoài quê không khí không tấp nập như thành phố, không khí yên tĩnh, tươi mát làm cảnh vật thiên nhiên cũng trở nên thơ mộng.
Nó ngẩn người nhìn lên bầu trời. Hắn ở cạnh mà không hay biết. Đầu hắn cọ cọ vào vai nó, trông yêu lắm.
- Em sao thế? Nãy giờ không nói chuyện với anh
- Tôi mệt!
- Mệt ở đâu, để ăn chăm sóc cho em!
- Không cần!
- Ngoan nào!
Có hai đứa ngồi quay phim hai đứa. Hình ảnh trong chiếc máy quay rõ nét hẳn. Người con trai cứ kè kè hỏi, lâu lâu lấy tay nghịch tóc, không thì búng vào mũi. Người con gái thì đỏ mặt la lên, thế mà có người cứ mặt dày không chịu dừng.
Hình ảnh ấy, tưởng chừng chỉ có bốn người biết. Thật không may thu vào mắt ông nội của Nam. Ông cụ cũng thấy mến bốn đứa lắm, biết như thế là có lỗi với nó. Nhưng dù gì ông cũng có nỗi khổ, ngày gia đình ông sắp bị tống ra khỏi căn nhà vì ông bị người ta lừa là ân nhân của gia đình, ông không thể chống lại.
- Alo, anh Tuấn phải không?
- Sao rồi bác?
- Đúng như anh nói, thằng Phong và cô bé đó, đang yêu nhau!



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.