Hoa Thiên Cốt

Quyển 1 - Chương 11: Đóa hoa nở hai lần[1]




[1] Đóa hoa nở hai lần nói về hoa Bỉ Ngạn ở cõi Niết Bàn, hoa nở rồi mới mọc lá, đông đến lá không rơi, hè về lá rụng đầy, ý chỉ hoa và lá mãi mãi không thể cùng xuất hiện, vĩnh viễn không thể ở bên nhau. Nở một ngàn năm, rụng một ngàn năm, hoa lá vĩnh viễn không thể gặp gỡ. Người ta thường dùng câu này để tả một đôi tình nhân có duyên nhưng không có phận, bởi vậy mới nói hoa Bỉ Ngạn nở hai lần, mà lần nào nở cũng bi thương.

“Sư huynh...” Vân Ẩn ngơ ngẩn nhìn gương mặt giống mình y đúc. Nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên hắn thấy mặt sư huynh, nhìn sư huynh hắn như thấy mình trong gương vậy, nhưng có vẻ tiều tụy hơn.

Vân Ế vội vàng xoay người lại, đừng, đừng gọi y là sư huynh, y là em trai ruột của hắn mà!

“Nói đi, đệ biết huynh không phải là người giết sư phụ và cướp xích Thuyên Thiên, đúng không?”

“Là ta...” Giọng Vân Ế khản đặc.

“Đệ không tin, đệ không tin! Sư huynh, rõ ràng huynh tốt với đệ như vậy, nói cho đệ đi, rốt cuộc huynh có nỗi khổ gì, có phải bọn Xuân Thu Bất Bại dùng gì đó ép huynh không?

Ai có thể ép ta? Trừ ngươi ra...

“Ngươi giết ta đi, báo thù cho sư phụ, thanh lý môn hộ cho Mao Sơn...”

Vân Ế lạnh lùng nhìn hắn, biết trận này người đánh là hắn thì mình chắc chắn bại trận. Nếu đã như thế không bằng hai người đồng quy vu tận.

Nói xong y cùng một lúc lấy máu từ mười đầu ngón tay, dần dần máu tụ thành dây, giống như mười xúc tua có sinh mệnh đánh thẳng về phía Vân Ẩn.

Vân Ẩn vẫn ngơ ngác đứng đó nhìn y không nhúc nhích, hình ảnh hai người sớm tối bên nhau như hiện lên trước mắt.

Khi còn bé sư huynh cùng chơi trong núi với hắn, cùng tập võ với hắn, dạy hắn điều khiển kiếm, dạy hắn pháp thuật. Thế gian này không ai hiểu hắn, quan tâm hắn hơn sư huynh. Bọn họ ngày nào cũng ngủ chung trên một chiếc giường, cùng đi cùng đứng. Khi hắn mắc lỗi sư huynh chịu phạt thay hắn, quỳ trong tuyết cả một đêm. Khi hàng yêu diệt quỷ sư huynh đỡ kiếm thay hắn, vào sinh ra tử, vài lần suýt không giữ được tính mạng.

Người ta bảo sư huynh giết sư phụ, hắn không tin, đến tận giờ vẫn không tin. Mấy năm nay hắn liều mạng tìm huynh ấy là muốn hỏi cho rõ ràng. Dù sư huynh có nói tất cả đều là sự thật, thì hắn cũng tin chắc chắn là sư huynh có lí do của mình.

Bao năm qua, hắn luôn tin tưởng sư huynh, dựa dẫm sư huynh, sinh mệnh này vốn là hắn nợ huynh ấy, nếu huynh ấy muốn thì cứ lấy đi.

Mặc cho tơ máu quật khắp người, Vân Ẩn vẫn không nhúc nhích, hơn nữa lại kinh ngạc phát hiện trên người Vân Ế đột nhiên cũng hiện lên mấy vết thương giống hệt hắn, có điều nặng và sâu hơn rất nhiều.

Mặt Vân Ế xanh mét, vành mắt tối đen, ngay cả tròng mắt cũng không thể nhìn thấy. Y muốn tung một chiêu chí mạng khoét tim Vân Ẩn, nhưng dù làm cách nào cũng không khống chế được bản thân mình. Vừa đánh hắn bị thương, lại vừa phải cứu hắn. Kết quả làm thế chỉ tự hại chết chính mình.

“Ngươi đánh trả đi... đánh trả đi...” Y thét lên dữ tợn, tựa như dã thú.

“Sư huynh! Huynh bị sao vậy?” Vân Ẩn hoảng sợ ôm y vào lòng, ngăn những hành động điên cuồng của y lại.

Tay chân Vân Ế run rẩy, nội lực phản phệ nhằm vào nội tạng đã mục nát của y đầu tiên.

“Giết ta, giết ta đi! Báo thù cho sư phụ ngươi!” Y đang chờ điều gì chứ? Chờ cả đời này, không phải để có thể chết trên tay hắn sớm hơn một chút sao?

“Không đệ không làm, mạng sống của đệ chính là của sư huynh!”

Vân Ế dùng sức đẩy hắn ra, ngửa mặt lên trời cười thê thảm: “Ngươi cho là ta muốn cứu ngươi ư?”

Ngày ngày đêm đêm làm bạn với hắn. Khi đêm tối buông xuống, có đôi khi ngay cả y cũng không thể phân biệt được người trước mắt là hắn hay là chính y. Chăm sóc hắn, xả thân cứu hắn, nhiều lúc y cũng không biết đây là bản năng hay là tâm ý nữa.

Nguồn ebook: https://www.luv-ebook.com

Không thể như thế, y phải hận hắn mới đúng! Hận kẻ có khuôn mặt giống hệt đã cướp đi của mình tất cả. Càng hận hắn luôn cười dịu dàng với y, dựa dẫm y, khiến y vốn đã bị huyết thống ràng buộc nay lại thêm tình cảm ràng buộc.

Không cam lòng, y không cam lòng, không cam lòng tất cả bị hắn cướp đi, lại càng không cam lòng... đến tận bây giờ hắn vẫn không biết thế giới này có sự tồn tại của y…

Nước mặt rơi đầy mặt Vân Ế, y tung một chưởng đánh bay Vân Ẩn đi, nhưng chính mình lại nôn ra một búng máu tươi. Y vận khí, đạp gió phóng vụt về phía chân trời.

“Sư huynh!” Vân Ẩn sao chịu để y đi. Hắn lao người bay theo, không thèm để ý đến trận đấu nữa.

Hai người họ để lại mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Trận này tính sao đây, ai thua ai thắng?

Hai phe nhất trí nhìn Sát Thiên Mạch, Sát Thiên Mạch cau mày.

“Hòa, đấu thêm một trận nữa.”

Xuân Thu Bất Bại cười lạnh một tiếng: “Được, xem ra lần này ta đành phải lên đài thôi.”

Hoa Thiên Cốt sốt ruột dõi theo Vân Ẩn, vừa khó hiểu lại vừa lo lắng. Nàng liếc nhìn Đông Phương Úc Khanh, lại thấy hắn thoải mái vênh mặt vỗ quạt, an ủi nàng.

“Đừng lo, ta đã đoán được trước rồi, trận này chỉ có thể là hòa, điều quan trọng là kéo dài thời gian đợi người đánh trận thứ ba đến.”

“Ai thế? Sư phụ ta à?” Hoa Thiên Cốt vui vẻ hỏi.

Đông Phương Úc Khanh ra vẻ uyên thâm lắc quạt chỉ lên trên: “Nàng xem, người tới rồi đây.”

Liệt Hành Vân nhìn trận thế hai quân đối chọi mà hoảng hồn.

Hiên Viên Lãng đạp mây, mặc thường phục, nhưng vẫn toát lên vẻ khoan thai vương giả, nhìn xuống dưới nhíu mày lầm bầm: “Mẹ kiếp, hôm nay mới là sáng sớm ngày Mười lăm tháng Tám, không phải đã đánh xong rồi chứ?”

“Hoàng thượng!” Liệt Hành Vân lên tiếng trách cứ.

Hiên Viên Lãng xấu hổ ho khan hai tiếng, sau đó lấy lại vẻ uy nghiêm.

Hai người từ từ hạ xuống trước điện Thái Bạch, không thèm quan tâm mọi người đều đang há hốc miệng nhìn hắn.

“Người mang câu ngọc là ai? Chắc chắn ở trong đám này chứ?” Tuy rằng đã thấy tình cảnh người đông nghìn nghịt như thế này nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên hắn có cảm giác căng thẳng. Thiên Cổ đâu rồi, có chắc ở trong đám người này không? Giờ phút này hắn thật hận không thể nhảy dựng lên hô: “Tiểu Thiên Cổ đáng yêu, Lãng ca ca đến rồi! Mau ra đây nào!” Khụ khụ khụ, hắn tự nhắc nhở mình lần thứ mười nghìn, phải thận trọng, phải thận trọng, bây giờ hắn là Hoàng đế rồi!

“Đông Phương, kia chính là người sẽ giúp chúng ta đánh trận này ư?” Hoa Thiên Cốt ngây ngẩn hồi lâu mới nuốt nước miếng hỏi.

Nàng chưa bao giờ thấy người đàn ông nào cao quý bất phàm tựa thiên tiên như vậy, trường bào hoa lệ màu tím thêu chỉ vàng, mặt vải uốn lượn đầy hoa văn rồng đen cưỡi mây bảy màu, người tỏa ánh nắng giáng trần, rực rỡ đến lóa mắt, sáng rạng lấp lánh, dáng vẻ cao quý đầy khí phách khiến người khác không dám nhìn thẳng. Hắn chỉ lẳng lặng đứng đó, mà chân mọi người đã không nhịn được khuỵu xuống, thâm tâm hoàn toàn thuần phục. Nếu dung nhan Sát Thiên Mạch khiến người ta hoảng sợ vô cùng, thì người nay vừa sinh ra đã là đế vương chân chính, bất luận là dung mạo, dáng người, khí chất đều vượt trội. Chỉ cần hắn nhìn bừa một cái cũng khiến người khác cảm thấy bản thân mình nhỏ như một hạt bụi.

Đông Phương Úc Khanh cười mà không đáp.

“Bệ hạ, thần nhận ra người đó rồi, chính là tiểu cô nương tóc tết thành hai bím vừa đen vừa béo bên kia.”

Hiên Viên Lãng vội vàng đi về phía Hoa Thiên Cốt: “Đồ vô dụng, nhìn kiểu gì mà nửa ngày mới nhận ra.”

Liệt Hành Vân bất đắc dĩ ngập ngừng nói: “Không thể trách thần, dung mạo hôm nay của cô bé quả thật khác xa hôm đó...”

Khi Hiên Viên Lãng đi qua Khinh Thủy, Khinh Thủy hít vào một hơi thật sâu, sau đó lảo đảo lùi lại hai bước. Trời ạ, gương mặt anh tuấn đến thế, dáng vẻ mê người đến thế... Sao nàng lại thấy tim nhảy loạn nhịp mãi không ngừng thế này?

Hoa Thiên Cốt mê mang nhìn người đó đi tới trước mặt mình, vỗ đầu, sao nàng lại thấy người đó trông rất quen nhỉ? Nhưng nghĩ mãi vẫn không ra.

“Xin hỏi cô nương, có phải cô nương giữ một miếng câu ngọc không?”

Hoa Thiên Cốt nhìn phía sau hắn, nhận ra thống lĩnh cấm vệ quân Liệt Hành Vân trước kia cản đường bọn họ, biết người trước mắt này nhất định là thượng cấp của hắn ta. Lần này tự dưng chạy đến không phải là muốn tranh câu ngọc với nàng đấy chứ? Nghĩ vậy nàng vội vàng ôm chặt ngực.

“Đúng thế, thì sao nào?”

Hiên Viên Lãng sắp không nhịn nổi nữa, hận không thể tóm con bé heo vừa đen vừa béo đang run rẩy này hét lên: Tổ sư nhà ngươi, câu ngọc của ngươi từ đâu mà có? Không phải cướp được đấy chứ? Ngươi làm gì Thiên Cổ nhà ta rồi?

Không được, phải nhịn, phải nhịn, từ từ, từ từ đã, phải chú ý hình tượng, hắn dùng chất giọng dịu dàng ngay cả bản thân cũng thấy buồn nôn lên tiếng: “Xin hỏi cô nương có miếng câu ngọc này bằng cách nào?”

“Người khác tặng, không được à?” Hoa Thiên Cốt ngẩng lên lườm hắn, người càng lúc càng co rúm, tên kia quả thật mang lại cảm giác rất áp bức. Không được, câu ngọc là vật duy nhất mà Lãng ca ca tặng nàng, có chết cũng không thể cho hắn.

Hiên Viên Lãng nhìn dáng vẻ co ro của nàng, cuối cùng cũng bạo phát, túm lấy cổ áo nàng nhấc lên giữa trời, quát to như sấm sét giáng xuống: “Bố tổ sư, câu ngọc đó rõ ràng là ta tặng Thiên Cổ, sao cậu ta dám tùy tiện cho người khác? Ngươi mau nói ra, ngươi đã làm gì Thiên Cổ nhà ta rồi?”

Mọi người kinh hãi, hồi lâu không thấy ai nói gì. Sau đó tiếng rút kiếm đồng loạt vang lên, Đông Phương Úc Khanh vội vàng ngăn mọi người lại.

Hoa Thiên Cốt trừng mắt nhìn lão già trước mặt, làn da bị trúng độc vừa đen lại vừa bóng, Hiên Viên Lãng bị ánh mắt sâu của nàng xoáy vào mà tim đập loạn nhịp không dứt.

Bỗng Hoa Thiên Cốt cười sặc sụa như điên, sau đó sung sướng hoa chân múa tay đạp đạp trên không, y hệt một con bọ rùa muốn bay về phía hắn, nhưng tay chân ngắn quá nên không chạm tới được.

Hiên Viên Lãng thấy nàng cười, trong lòng càng khó chịu, nhóc này bị điên rồi hả? Không phải Thiên Cổ nhà hắn đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Hoa Thiên Cốt kích động, mũi cay cay, tiếc rằng không có nước mắt, chỉ chảy được nước mũi, vì thế túm chặt lấy cọ tới cọ lui lên tay áo Hiên Viên Lãng, kích động đến nỗi hồi lâu vẫn không cất nổi lời.

“Hu hu hu... Lãng ca ca... muội chính là Thiên Cổ... Oa oa oa...”

“Hả?” Hiên Viên Lãng đau lòng nhìn tay áo mình dính đầy nước mũi của con nhóc.

Hoa Thiên Cốt ngẩng lên, chỉnh lại mớ tóc rối, trưng cả bộ mặt ra, ngửa đầu nháy mắt với đôi mắt sáng như sao của hắn.

“Muội, muội chính là Thiên Cốt đây Lãng ca, huynh không nhận ra muội sao? Muội nhớ huynh lắm lắm…” Nếu không phải đột nhiên hắn bật ra giọng điệu của Lãng ca ca thì có đánh chết nàng cũng không nhận ra người trước mặt này là ca ca kết nghĩa của mình.

Hiên Viên Lãng không tin nổi kéo nàng đến, nâng mặt mạnh lên cẩn thận quan sát, rồi lấy tay áo cố sức lau mạnh lên gương mặt đen đủi của nàng. Cuối cùng hắn mới hét lên, ôm chầm lấy Hoa Thiên Cốt.

“Mẹ ơi, Thiên Cổ của ca ca đây mà, đúng là Thiên Cổ của ca ca rồi, mẹ nó, sao năm năm không gặp, đệ chẳng những không lớn thêm chút nào mà lại vừa béo vừa đen thế này, hơn nữa còn từ nam biến thành nữ nữa, thảm quá ông trời ơi...”

Mọi người ngã nhào xuống đất.

Mặt Liệt Hành Vân đỏ bừng, dở khóc dở cười. Bao nhiêu năm qua tính xấu của bệ hạ vẫn không thay đổi, vừa kích động một cái đã hiện nguyên hình rồi. May mà mặc thường phục đến đây nên không ai biết người là Hoàng thượng.

Sát Thiên Mạch đứng trên không nghiến răng nghiến lợi, lòng thầm tính toán, nên chặt tay phải hay là tay trái của thằng nhãi đó đây? Không được, hai tay đều ôm nhóc con, phải chặt cả!

Hoa Thiên Cốt lau nước mũi mỉm cười nhìn hắn: “Lãng ca ca cũng thế, chẳng những cao to mà còn ăn mặc đứng đắn quá, làm muội sợ gần chết.”

Hiên Viên Lãng đấm ngực nhìn cái đầu heo trước mặt, vỗ đầu nàng cam đoan: “Đừng buồn nữa, Thiên Cổ, đệ là nam hay nữ cũng được, trưởng thành giống người hay giống heo cũng được, Lãng ca ca đều thương yêu đệ, chăm sóc đệ, đối xử tốt với đệ như trước.”

Hoa Thiên Cốt gắng sức gật đầu, rồi xấu hổ nói: “Lãng ca ca, thật ra người ta vốn là nữ nhi, vì trúng độc nên mặt mới sưng và đen như thế này, một lát nữa độc tính lui là lại về như cũ thôi.”

Hiên Viên Lãng đờ người, vốn là nữ nhi? Nghĩa là nàng rất bình thường, chưa bao giờ đổi giới tính? Được lắm! Tốt quá! Hắn nồng nàn nhìn nàng, thiếu chút nữa thì mừng rỡ nhảy dựng lên.

“Xin giới thiệu với chư vị, người này là nghĩa huynh của ta, Hiên Viên Lãng. Lãng ca ca, đây là đệ tử phái Thái Bạch, còn đây là đồng môn Trường Lưu của muội”

“Trường Lưu Sơn? Sao muội lại đến Trường Lưu Sơn? Không phải muội muốn ở Mao Sơn sao?”

“Ha ha, đúng thế, vốn là Mao Sơn, sau túng quẫn thế nào lại chạy tới Trường Lưu Sơn, lát nữa muội sẽ kể cho huynh nghe.”

Đông Phương Úc Khanh đứng bên cạnh đột nhiên quỳ xuống trước mặt hắn: “Thư sinh Đông Phương Úc Khanh khấu kiến bệ hạ! Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Tất cả mọi người đều dại ra, cái gì? Hắn ta là hoàng thượng?

Từng giọt mồ hôi to bổ chảng từ từ rơi xuống trán Hiên Viên Lãng và Liệt Hành Vân.

Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nói: “Cái gì? Lãng ca ca! Thì ra huynh chính là tên hoàng đế chỉ thích đàn ông đó hả?”

Khụ khụ khụ, Hiên Viên Lãng vừa xấu hổ lại vừa bí, không ngừng ho khan.

“Đứng lên đi, hôm nay ta vi hành, hơn nữa nơi đây là Thái Bạch Sơn, không cần quỳ.”

Miệng Đông Phương Úc Khanh lộ ra một nụ cười nham hiểm: “Bọn họ đều là người Tiên giới, đương nhiên không phải câu nệ tiểu tiết, nhưng thảo dân chỉ là một người bình thường, sao có thể bỏ qua lễ nghĩa.”

“Đúng thế, Lãng ca ca, Đông Phương vừa giỏi lại thông minh, cái gì huynh ấy cũng biết, khoa cử lần sau huynh phong huynh ấy làm Trạng Nguyên nhé!” Trong mắt Hoa Thiên Cốt, việc Lãng ca ca là Hoàng đế hay Sát Thiên Mạch là Ma Quân không hề quan trọng, chẳng qua cũng chỉ là thân phận mà thôi. Lãng ca ca vẫn là Lãng ca ca, Sát Thiên Mạch tỷ tỷ vẫn là Sát Thiên Mạch tỷ tỷ.

“Được, được, được...” Hiên Viên Lãng đang vô cùng sung sướng vì gặp lại Hoa Thiên Cốt, nàng có xin gì hắn cũng đồng ý.

Đông Phương Úc Khanh mím môi nén cười, một con mắt cáo lộ ra sau quạt giấy: “Bệ hạ, hiện nay hai phe Thái Bạch và yêu ma đang đối chọi, còn một trận tỉ thí cuối cùng nữa. Trận đấu này liên quan đến thần khí, không thể để thua, nhưng vấn đề là bên ta ai cũng bị thương nặng, xin hỏi bệ hạ có thể giúp đỡ không?”

“A đúng rồi Lãng ca ca, may mà huynh đến kịp, bằng không bọn muội thật chẳng biết làm sao.”

“Tất nhiên là có thể, việc của Thiên Cổ sao ta không giúp chứ? Đừng nói là đánh ngã một con yêu quái, ngay cả núi đao biển lửa ta cũng có thể xông vào, muội không quên Lãng ca ca trước kia vốn làm gì chứ, ha ha ha...” Hiên Viên Lãng buộc hai ống tay áo lại, mắt loé sáng, sau đó trở lại dáng vẻ thiếu niên háo thắng trước kia.

Hắn xới tung khư đỉnh lấy ra một thanh kiếm. Mọi người vừa nhìn thấy thì nghẹn họng trân trối, không ngờ đó là thần khí kiếm Hiên Viên. Thanh kiếm này bao năm qua vẫn không rõ tung tích, hóa ra nằm trong tay hoàng thất.

“Bệ hạ, bệ hạ thân đáng nghìn vàng, ngộ nhỡ bị yêu ma đả thương... Hay để vi thần đi?” Liệt Hành Vân kinh hoàng, nếu Hiên Viên Lãng xảy ra chuyện gì, chắc chắn đầu hắn phải chuyển chỗ nằm rồi.

“Chút đạo hạnh của ngươi mà cũng đòi đấu với Xuân Thu Bất Bại sao?” Hiên Viên Lãng lườm hắn một cái, rồi nhìn về phía Xuân Thu Bất Bại sắp mất kiên nhẫn trên đài. Từ lâu sư phụ đã bảo với hắn y là một trong những yêu ma khó đối phó nhất, vừa có sự uy dũng mạnh mẽ của đàn ông, vừa có sự khôn ngoan xảo quyệt của phụ nữ. Hôm nay nhất định phải thỉnh giáo mới được.

Bao lâu nay hắn không được đánh một trận thoải mái, hôm nay coi như khởi động gân cốt vậy.

Hiên Viên Lãng bay đến giữa không trung, đối diện với Xuân Thu Bất Bại.

Mắt Xuân Thu Bất Bại nhìn chăm chú thanh kiếm Hiên Viên chưa giải phong ấn trong tay hắn mà lòng nở hoa, xem ra trận này thắng thì bọn chúng sẽ không chỉ có ba món thần khí.

Y cười quái gở: “Không ngờ Đế vương nhân gian cũng tham gia, đừng tưởng ngươi là Cửu ngũ chí tôn, thân đáng nghàn vàng mà ta sẽ nương tay.”

Hiên Viên Lãng lạnh lùng nhìn y, mắt sắc như dao. Hắn cử động ngón tay điều khiển, Hiên Viên kiếm phóng vụt ra, khí nối nhau tạo thành cầu vồng rực rỡ chói lóa, khiến tất cả mọi người đều phải nhắm chặt mắt lại.

“Đông Phương! Liệu Lãng ca ca có thắng Xuân Thu Bất Bại được không? Sẽ không việc gì chứ?” Hoa Thiên Cốt hết hồn nhìn hai người kia quần chiến, bỗng chốc trời tối mịt mù, cát sỏi bay tán loạn.

“Đạo hạnh của hắn còn kém, đương nhiên không thể bằng Xuân Thu Bất Bại, nhưng lại có nguồn nội lực dồi dào, mạnh và dẻo dai hơn gã kia nhiều. Mặc dù phong ấn của Hiên Viên kiếm vẫn chưa được hóa giải, nhưng nó vẫn có thể giúp hắn một tay. Mèo nào cắn mỉu nào chưa biết được đâu...”

Tuy Đông Phương Úc Khanh nói thế nhưng trên mặt vẫn lộ vẻ rạng rỡ tự tin, Hoa Thiên Cốt cũng hơi yên tâm.

Một vầng sáng bỗng lóe lên giữa không trung, muôn hình vạn trạng. Xuân Thu Bất Bại tụ khí, tạo dáng sắc bén như dao, ánh sáng đỏ phóng vụt ra tựa ánh kiếm. Kiếm ảnh của hai người liên tục đan cài vào nhau như tên bắn, vỡ đá nứt vàng, vang xa ngàn dặm, đất trời rung chuyển. Thế nhưng Hiên Viên kiếm vẫn nhỉnh hơn một chút, ánh kiếm của Xuân Thu Bất Bại dội ngược lại trở thành chưởng pháp, một chưởng nóng như lửa, một chưởng lạnh như băng. Chưởng trước dồn ép, chưởng sau thăm dò. Trước quan sát sau tiến lên, cứ lặp đi lặp lại, một hư một thực hóa Càn Khôn.

Hiên Viên Lãng cũng bắn chưởng qua, nhanh như chớp giật, mạnh như sấm rền. Khí luồn qua đất, chiêu trải khắp trời, uy phong lẫm liệt, chưởng phong điên cuồng tấp vào Xuân Thu Bất Bại, không cho cơ hội hít thở, không cho tấc đất lưu thân. Xuân Thu Bất Bại liên tục lui về phía sau, không thể tin một kẻ phàm trần lại có tu vi đến mức này. Hắn bèn lấy lùi làm tiến, xoay quanh kiếm ảnh, phá tan cuồng phong, phóng vụt về phía chân trời.

Hiên Viên Lãng điều khiển kiếm cực kì khí phách, khuôn mặt lạnh lùng uy nghiêm, tựa như thần tiên, đến ánh nhật nguyệt cũng phải lu mờ.

Xuân Thu Bất Bại càn quét Lục giới, là một đối thủ khó xơi. Hai người đấu hơn ngàn chiêu mà vẫn bất phân thắng bại. Trận pháp cực lớn trên không cùng hai bóng hình hỗn loạn khiến mọi người xem phía dưới đều phải trợn mắt há mồm.

Mắt Khinh Thủy chưa từng rời khỏi bóng hình màu tím kia, thấp thỏm đứng ngồi không yên, vừa thán phục nam tử vĩ đại này, lại vừa lo lắng cho hắn.

Bỗng nhiên xung quanh hai người ngập máu. Hiên Viên Lãng trong lòng Hoa Thiên Cốt lâu nay vẫn chỉ là cậu thiếu niên bướng bỉnh vênh váo năm đó, nàng đâu ngờ tu vi của hắn đã cao đến nhường này. Nhưng lòng nàng vẫn bất an, chỉ sợ Xuân Thu Bất Bại hạ độc kế, đả thương Hiên Viên Lãng. Đông Phương Úc Khanh liên tục an ủi bảo nàng yên tâm, có Sát Thiên Mạch ở đây, Xuân Thu Bất Bại chắc chắn không dám làm càn.

Cuối cùng, mọi người nghe thấy một giọng nữ thét lên thảm thiết. Xuân Thu Bất Bại ngã từ trên không xuống, đập mạnh vào đất. Hiên Viên Lãng cũng rơi xuống theo, dùng kiếm gượng người dậy, khẽ thở phào, tay tuy bị thương mấy chỗ nhưng không có gì đáng ngại.

“Ha ha ha! Ngươi thua rồi!” Hiên Viên Lãng ngửa mặt lên cười to, khí phách ngút trời.

Sau đó nhìn lại, giữa sân đã không còn bóng Xuân Thu Bất Bại.

“Chết rồi!” Vừa quay đầu lại đã thấy y dùng kính Côn Luân lẻn ra sau Hoa Thiên Cốt bắt được chỗ hiểm của nàng, chớp mắt đã bay xa trăm trượng. Đám Đông Phương Úc Khanh định ra tay, không ngờ tốc độ của y quá nhanh, chớp mắt đã là khoảng không vô tận.

“Xuân Thu Bất Bại! Ngươi nói lời không giữ lời!” Hiên Viên Lãng quát to.

“Ngươi dám!” Sát Thiên Mạch vội vàng bay tới trước mặt Xuân Thu Bất Bại rồi không dám bước lại gần. Lửa giận hừng hực, hai con mắt đỏ sậm.

“Ma quân, con nhóc này là họa thủy, để thần giết nó, cướp lấy thần khí. Yêu Thần xuất thế thì chỉ một thời gian ngắn nữa thôi chúng ta sẽ thống nhất Lục giới!” Chiếc nhẫn đính kim tẩm độc của Xuân Thu Bất Bại kề sát bên huyệt Thái Dương Hoa Thiên Cốt, chỉ cần khẽ chạm một cái là nàng sẽ đi đời nhà ma.

“Xuân Thu Bất Bại! Ngay cả lệnh của ta ngươi cũng không nghe nữa sao? Ngươi thử động vào một sợi lông của nàng xem!”

Xuân Thu Bất Bại biến thành phụ nữ, lạnh lùng nói: “Ma quân, người đã bị con nhóc này mê hoặc rồi, phải giết nó thì người mới không bị trói buộc nữa. Sau này dù người trách phạt thế nào, thần cũng cam lòng.”

Thấy tình thế bỗng chốc đảo ngược, Tử Huân Thiển Hạ nắm chặt túi thơm, thầm nhủ đó chính là đồ đệ của Bạch Tử Họa, vì tốt cho chàng, nàng tất nhiên phải ra tay cứu giúp. Nhưng tốc độ phải chuẩn, chỉ cần có chút sai lầm, tính mạng Hoa Thiên Cốt sẽ gặp nguy hiểm.

Đồ yêu quái chết bầm! Hoa Thiên Cốt thấy mình rơi vào tình thế nguy ngập, tự nhủ không thể làm gánh nặng của mọi người! Phải chết cũng kéo hắn cùng chết! Đừng hòng lấy được thần khí!

Xuân Thu Bất Bại thấy cánh tay đang ghìm chặt nàng bỗng nhói đau, nhận ra nàng ép kịch độc còn chưa tiêu hết trong người, truyền từ đầu ngón tay vào cơ thể mình. Lập tức cả người hắn tê rần, tay buông lỏng, cực kì tức giận, chĩa kim độc đâm thẳng về phía huyệt Thái Dương của nàng. Hoa Thiên Cốt lập tức hành khí, vận công phóng nguồn nội lực trăm năm ra, nhất thời cả người nàng phủ kín toàn băng là băng, kim độc đâm vào lập tức bị gãy. Nhưng vết thương của nàng vốn rất nặng, độc vẫn chưa tan, không thể khống chế được lượng chân khí phóng ra. Ánh sáng màu bạc càng lúc càng mạnh, Sát Thiên Mạch muốn đến gần lại bị đánh bật ra. Nếu không ngăn nàng lại, bạo kích hoàn toàn, sợ rằng cả Thái Bạch Sơn này sẽ trở thành bình địa. Sát Thiên Mạch sợ tới mức nhất thời luống cuống không biết phải làm sao, mặt mày tái mét. Đông Phương Úc Khanh, Sóc Phong và Đường Bảo cũng can đảm chạy đến.

Bất chợt một ánh sáng bạc lóe lên từ phía xa, búng tay một cái, ổn định mà chuẩn xác bắn thẳng vào tử huyệt sau lưng Xuân Thu Bất Bại. Xuân Thu Bất Bại thét lên đau đớn, mắt như muốn nứt ra, cả người run rẩy rơi xuống.

Một bóng người màu trắng bay từ phía xa đến, trước khi Sát Thiên Mạch kịp nhập vào khống chế Hoa Thiên Cốt, đã đón lấy luồng chân khí cực mạnh phóng ra bên ngoài rồi ôm nàng vào lòng, vội vàng điểm mấy huyệt lớn, đưa nguồn nội lực bất tận truyền vào người nàng như dòng nước chảy cuồn cuộn, một lát sau đã bình ổn luồng chân khí dâng lên xung quanh.

Hoa Thiên Cốt mở to mắt nhìn người, vừa vui lại vừa sợ, rất lâu sau vẫn không thể tin được. Cuối cùng nàng ôm chặt lấy cổ, đầu chui vào trong lòng Bạch Tử Họa.

“Sư phụ!!!”

Bị nàng ôm chặt trước bao nhiêu người, Bạch Tử Họa có chút mất tự nhiên. Hắn khẽ thở phào trong lòng, cuối cùng cũng tới kịp.

Trên đường đến đây hắn vận công bay nhanh hết mức có thể, chốc chốc lại lo lắng quan vi, biết bọn họ gặp nguy hiểm, tâm trí chỉ biết trách bản thân bất lực. Nhất là khi Tiểu Cốt liều mạng mấy lần, hắn lại bị Vũ Lan Phong cầm búa Bàn Cổ chặn đường, Iúng túng mãi mà vẫn không thoát khỏi vòng vây.

Bạch Tử Họa cúi đầu nhìn cô nhóc trong lòng, ánh mắt trong veo như nước.

Đứa bé này sao lại ngốc đến thế, liều mạng tới tận nước này, thật khổ cho nàng.

Hoa Thiên Cốt vùi mặt sâu vào trong ngực sư phụ, sự kích động và vui sướng sau bao ngày cách biệt khiến nàng không nói nên lời. Đây là lần đầu tiên ôm sư phụ chặt như thế; nàng biết mình vô lễ nhưng lại tham lam mùi hương và cảm giác an toàn tuyệt đối khi ở bên người, thật lâu sau mới luyến tiếc buông ra. Hơi ấm vây quanh khiến nàng khẽ rùng mình.

Sư phụ, người có biết Tiểu Cốt vì chờ người mà khốn đốn thế nào không, liều mạng cầm cự cũng chỉ vì muốn chờ người tới.

Hoa Thiên Cốt ngửa đầu nhìn Bạch Tử Họa, miệng chu lên, trông càng giống đầu heo.

“Sư phụ! Sao người đến muộn thế?” Nếu người không đến kịp, mông Tiểu Cốt lạnh cóng mất.

Bạch Tử Họa nhìn ánh mắt vừa lưu luyến vừa oán hận của nàng, hơi đau lòng nói: “Lúc xuất môn vi sư đã dạy ngươi như thế nào? Phải biết tận dụng thời cơ, lượng sức mà đánh. Ngươi không thèm nghĩ trước nghĩ sau như thế, là muốn ngọc nát đá tan luôn ư?”

Hoa Thiên Cốt cúi đầu nhận lỗi: “Con sai rồi, sư phụ, lúc ấy con quá nóng nảy, không suy nghĩ được gì nữa… Hu hu hu, may mà sư phụ tới kịp, Tiểu Cốt còn tưởng mình sẽ không được gặp lại sư phụ nữa...”

Bạch Tử Họa khẽ vỗ đầu Hoa Thiên Cốt, đặt tay lên vai nàng, hút toàn bộ độc tố chưa tan vào trong lòng bàn tay. Hoa Thiên Cốt nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ vốn có.

“Sư phụ!”

“Đừng lo, độc sẽ mau tan thôi.” Bạch Tử Họa dỗ dành nàng.

Sát Thiên Mạch đứng bên cạnh thầm mắng Bạch Tử Họa cả nghìn lần: Lão Bạch khốn kiếp, lão Bạch đáng chết! Dám đoạt vị trí anh hùng cứu mĩ nhân với ông à! Càng đáng ghét hơn là chỉ lo dan díu với nhóc con, dám phớt lờ sự tồn tại của đại mỹ nhân ông đây, chưa thèm nhìn cái nào! Tức điên lên mất! Tức chết mất thôi!

Người đó... chính là Trường Lưu thượng tiên Bạch Tử Họa?

Đại danh của người đó từ lâu đã như sấm vang bên tai Hiên Viên Lãng, người khác dùng muôn ngôn vạn ngữ để miêu tả sự nhân từ của người, bây giờ được tận mắt chiêm ngưỡng hắn mới biết, thì ra đối với người, tất cả mọi ngôn ngữ ấy đều còn kém xa.

Bạch Tử Họa đứng đó ôm Hoa Thiên Cốt vào lòng, vẫn mang tư thái siêu phàm mà cao ngạo, đứng giữa không trung đảo mắt nhìn tất cả mọi người, sau đó từ từ bay xuống, cực kì nhẹ nhàng.

Đôi mày hắn hơi chau lại, lạnh lùng mà hờ hững, ôn nhuận như ngọc mà vân đạm phong thanh. Tiên tư siêu phàm, lại vô cùng lạnh bạc, tóc dài như thác, mắt sáng như sao, chỉ cần khẽ cử động là non nước lu mờ. Phong thái trác tuyệt đó, ngay cả Hiên Viên Lãng và Đông Phương Úc Khanh thấy cũng phải mặc cảm. Tất cả mọi người đều nhìn ngây ngẩn, nhất thời không có một tiếng động nào.

Lát sau, Hiên Viên Lãng lại hít mạnh một hơi, khiến Liệt Hành Vân sợ quá nhảy bổ lên.

Thì ra... thì ra... Thiên Cổ trong dáng vẻ nữ nhi lại dễ thương như thế... Nàng không khác lắm so với trước kia, vẫn nhỏ nhắn và mang theo rất nhiều thứ kỳ quặc... Hiên Viên Lãng cười ngơ ngẩn, lập tức người Liệt Hành Vân nổi da gà.

“Ngươi không sao chứ?” Cả đám Hiên Viên Lãng, Sóc Phong, Lạc Thập Nhất, Đông Phương Úc Khanh đều nhào qua, vây xung quanh Hoa Thiên Cốt.

“Không sao, đến một cọng lông cũng không sao.” Hoa Thiên Cốt nhìn ánh mắt quan tâm của mọi người, môi hơi run. Cùng lên trời xuống đất, cùng vào sinh ra tử, bọn họ là những người bạn tốt có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu của nàng! Từ một kẻ luôn cô độc, không biết từ khi nào ông trời đã cho nhiều người đến bên, quan tâm chăm sóc nàng như vậy? Cả người nàng lâng lâng trong niềm hạnh phúc ấm áp, trái tim như chiếc kẹo mềm, dường như sắp tan chảy. Nàng biết, mình sẽ không bao giờ cô độc nữa.

Bạch Tử Họa thả Hoa Thiên Cốt xuống rồi đỡ nàng đứng vững, nàng vẫn túm chặt tay áo hắn không chịu buông ra.

Tử Huân Thiển Hạ ngồi sau tấm màn thấy Bạch Tử Họa xuất hiện, ngực như bị búa tạ nện vào, đau đớn trào dâng.

Nhìn hình ảnh thầy trò bọn họ gắn bó, nàng bỗng thấy xót xa vô cùng, cố hết sức để thở, vậy mà vẫn không được. Ghen tị từng chút từng chút dồn tụ trong lòng nàng, tưởng chừng sắp chết. Chỉ có ông trời mới biết nàng hâm mộ Hoa Thiên Cốt đến nhường nào, bởi cô bé ấy có thể ở bên cạnh chàng, hưởng thụ hơi ấm và sự chăm sóc của chàng. Còn nàng, ngay cả đến tư cách nhìn chàng cũng không có. Một trăm năm, suốt một trăm năm...

Nàng nhớ lại hình ảnh năm xưa bọn họ đứng bên Dao Trì, Quần Tiên yến, thượng tiên tề tựu, ngũ tiên đối ẩm, cùng ca hát, vui vẻ không chút ưu phiền như thế nào. Không ngờ thời gian trôi quá nhanh, tạo hóa trêu ngươi, một trăm năm sau mới được gặp lại. Mà nàng giờ đây, cũng biến thành bộ dáng tiên không ra tiên, ma không ra ma này.

Tử Họa, Tử Họa, bao nhiêu năm qua, liệu chàng còn nhớ thiếp chút nào không?

Đủ rồi, đủ rồi, chỉ cần được một lần nhìn chàng từ phía xa như thế này cũng là quá đủ rồi. Chỉ cần chàng vẫn ổn, thì dù cho có phải nhận thêm bao nhiêu kiếp nạn nữa nàng cũng không hối hận.

Khi thấy ánh mắt Hoa Thiên Cốt nhìn Bạch Tử Họa, Tử Huân Thiển Hạ cực kì hoảng sợ. Ánh mắt này nàng vô cùng quen thuộc, đó là ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái rồi lại mang theo yêu thương nặng sâu.

Bỗng chốc nàng bừng tỉnh, ngửa mặt lên trời cười to, cười đến mặt đong đầy nước mắt.

Cầm chặt túi hương trong tay, nàng nói: “Ám Ảnh Lưu Quang, Ám Ảnh Lưu Quang, hay cho câu Ám Ảnh Lưu Quang! Ngươi là Ám Ảnh, chàng là Lưu Quang! Dù ta quản lý trăm ngàn mùi hương, vẫn không nhận ra tình ý sâu đậm của ngươi đối với chàng trong mùi hương này! Tử Họa ơi là Tử Họa! Đồ đệ chàng nhận giỏi biết bao! Ha ha ha ha ha!”

Nước mắt trào ra như lũ, không thể kìm được.

Sát Thiên Mạch nhanh chóng điểm huyệt đạo của Xuân Thu Bất Bại, không ngừng chuyển nguồn nội lực cuồn cuộn sang cho y.

“Thuộc hạ đáng chết nghìn lần, sao Ma quân lại tha cho thuộc hạ?” Xuân Thu Bất Bại nghiến răng nói.

Sát Thiên Mạch không trả lời, đợi khi y không còn nguy hiểm, bèn lấy kính Côn Luân, tiêu Đoạt Hồn và tháp Hạo Thiên ra, đưa hết cho Hoa Thiên Cốt.

“Tỷ tỷ...”

Sát Thiên Mạch đặt ngón tay lên môi, nháy mắt mấy cái, truyền âm mật ngữ nói: “Mấy ngày nữa tỷ tỷ đi tìm ngươi.”

Hoa Thiên Cốt nhìn Sát Thiên Mạch cười đến mắt cong như vầng trăng khuyết, khẽ gật đầu.

Sát Thiên Mạch nhìn về phía Bạch Tử Họa, gương mặt khôi phục lại vẻ lạnh lùng.

“Giữ đúng lời hứa giao ba món thần khí này cho các ngươi, chúng ta lui quân. Bạch Tử Họa, ngươi hãy bảo vệ cho tốt vào. Sát Thiên Mạch ta nhất định sẽ đến lấy lại.”

Sát Thiên Mạch bay cao về phía sau, phượng hoàng kêu một tiếng dài, chốc lát đã biến mất.

Đại quân yêu ma cũng từ từ rút lui, mọi người sung sướng nhảy nhót, vỗ tay vui mừng.

Hoa Thiên Cốt chợt nhớ ra, Tử Huân tỷ tỷ, không phải tỷ ấy muốn gặp sư phụ sao?

“Sư phụ, Tử Huân tiên tử cũng ở đây.” Hoa Thiên Cốt chỉ vào chiếc giường sen đằng trước.

Khi Bạch Tử Họa quan vi đã nhìn thấy tất thảy, kể cả việc Hoa Thiên Cốt đấu hương với nàng ta.

Hoa Thiên Cốt thấy hắn vẫn lặng yên như trước, mà Tử Huân Thiển Hạ ngồi trong đó cũng bất động.

Hai người bọn họ đúng là, vất vả lắm mới gặp được, vậy mà chẳng muốn nhìn mặt đối phương sao? Hoa Thiên Cốt giật nhẹ tay áo bào của Bạch Tử Họa, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.

Sao sư phụ lại như thế, Tử Huân Thiển Hạ thích người đến vậy cơ mà? Hoa Thiên Cốt vừa xót xa vừa không đành lòng, một mình bay đến bên giường sen của Tử Huân Thiển Hạ, gọi. “Tử Huân tỷ tỷ, sư phụ của muội đến đây rồi, tỷ ra gặp người một lúc chứ?”

Gió thổi khẽ vén rèm châu, Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nhìn mặt Tử Huân Thiển Hạ đẫm nước mắt.

“Tử Huân tỷ tỷ...”

Tử Huân Thiển Hạ dùng ánh mắt đại từ đại bi, thương yêu chúng sinh như Quan Âm, đồng cảm nhìn nàng.

“Thiên Cốt, hãy mau quên chàng đi, tuyệt đối không thể sa vào. Thần tiên cao cao tại thượng như chàng, những cô gái ngốc nghếch lại hèn mọn giống chúng ta sao có thể đem lòng yêu thương được? Nếu muội có thể... ngoan ngoãn làm đồ nhi của chàng, thì đó là niềm hạnh phúc lớn nhất đời muội. Còn nếu không... kết cục của muội, chỉ có thê thảm hơn tỷ tỷ ngàn vạn lần...

Dứt lời, tấm màn lụa mỏng màu tím tự động khép lại, chiếc giường sen cũng nhanh chóng biến mất nơi chân trời.

Tâm trí Hoa Thiên Cốt nổ bùm một cái như sấm sét giữa trời quang. Nàng ngã lăn từ trên không xuống dưới đất, lảo đảo lùi lại mấy bước, cổ họng nóng lên, một búng máu dâng trào, nàng cố gắng không để lại dấu vết, nuốt ngược vào.

Hoa Thiên Cốt đứng sững hồi lâu, đầu trống rỗng, trong tai ù ù từng câu từng chữ mà Tử Huân Thiển Hạ nói. Nàng cứ ngây người ở đó, mãi vẫn không hoàn hồn. Tỷ tỷ vừa nói gì? Rốt cuộc là đã nói gì? Tại sao nàng không hiểu chút nào?

Đến cả một câu nàng cũng không hiểu.

Đến cả một câu nàng cũng không hiểu!!!

Mọi người đều sốt ruột gọi, nhưng Hoa Thiên Cốt vẫn dại ra, không chút phản ứng. Tưởng nàng bị yêu nữ kia thi hành yêu pháp, ai nấy đều lo lắng.

“Tiểu Cốt!” Bạch Tử Họa đi đến bên cạnh, vỗ lên vai nàng, Hoa Thiên Cốt đầy hoang mang ngẩng đầu nhìn người, giật mình thét lên, liên tục lùi về phía sau, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Bạch Tử Họa chưa từng thấy vẻ mặt Hoa Thiên Cốt hoang mang như thế; bèn nắm chặt hai vai nàng, khai thông luồng chân khí đang vô cùng hỗn loạn bên trong, cúi người dịu nói: “Tiểu Cốt, là sư phụ đây.”

Hoa Thiên Cốt nhìn vào đôi mắt hắn, vừa đen lại vừa sâu, giống như muốn cuốn nàng vào, vĩnh viễn không thấy mặt trời nữa.

“Sư... sư phụ?” Nàng miệng lẩm bẩm, muốn lùi về sau hai bước, lại bị hắn nắm chặt không thể nào lui.

“Tử Huân... nàng ta nói gì với ngươi?” Mày Bạch Tử Họa hơi cứng lại, dùng mật ngữ không cho người khác nghe thấy.

Hoa Thiên Cốt từ từ khôi phục thần trí, sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy, ra sức lắc đầu.

“Không, tỷ tỷ không nói gì với đệ tử cả...”

Bạch Tử Họa buông ra, khẽ vỗ đầu nàng.

“Không sao là tốt rồi.”

Hoa Thiên Cốt run rẩy, mỗi một động tác của Bạch Tử Họa đối với nàng mà nói, đều như lăng trì.

Đời này nàng không thể quên được, hình ảnh Tử Huân Thiển Hạ từ từ nhắm mắt, ánh mắt đong đầy dòng nước đắng chát, không đành lòng... cả đời nàng không thể quên được…

Nàng bị lời nói của Tử Huân Thiển Hạ đánh đến tan xương nát thịt, từ nay về sau sẽ không còn đường lui nữa.

Trận chiến này đoạt lại được quá nhiều thần khí, ngay cả búa Bàn Cổ cũng bị Bạch Tử Họa lấy về, lũ yêu ma đúng là không trộm được gà mà còn mất thêm nắm thóc. Mọi người cực kỳ sung sướng, thu dọn thi thể, nhanh chóng khắc phục hậu quả.

Phái Thái Bạch vì bị tổn thất quá nghiêm trọng, không còn khả năng bảo vệ thần khí, cho nên đưa hũ Luyện Yêu cho Bạch Tử Họa để Trường Lưu Sơn bảo vệ. Hiên Viên Lãng cũng không để ý đến lời can gián của Liệt Hành Vân, giao Hiên Viên kiếm cho Hoa Thiên Cốt như hiến dâng vật quý.

Vì thế ngoài chuông Đông Hoàng Trường Bạch Sơn giữ, vạc Thần Nông Lao Sơn bảo vệ, ấn Không Động Thiên Sơn trông nom, ô Huyền Thiên Sát Thiên Mạch hay mang theo để bảo vệ da dưới ánh mặt trời, ngọc Câu Lan không rõ tung tích và đá Nữ Oa đã vỡ, thì mười món thần khí: Kiếm Hiên Viên, búa Bàn Cổ, hũ Luyện Yêu, tháp Hạo Thiên, đàn Phục Hy, kính Côn Luân, tiêu Đoạt Hồn, châu Phù Trầm, chuông Thôi Lệ, xích Thuyên Thiên đều nằm trong tay Trường Lưu Sơn, được Bạch Tử Họa mang về phong ấn lại lần nữa.

“Cha, cha, đây là Thập Nhất sư huynh!” Đường Bảo trịnh trọng giới thiệu với Đông Phương Úc Khanh.

“Bác... bác trai, xin chào...” Lạc Thập Nhất hơi căng thẳng nói.

Hoa Thiên Cốt phá lên cười: “Sư huynh, sao huynh lại tự hạ thấp mình thế, muội còn là mẹ của Đường Bảo đây, chẳng lẽ huynh cũng định gọi muội là bác gái à? Ha ha ha ha! Gọi huynh ấy là Đông Phương được rồi!”

Lạc Thập Nhất đỏ mặt tía tai lườm Hoa Thiên Cốt, sau đó chắp tay nói: “Đông Phương huynh...”

“Thập Nhất huynh, lâu nay Đường Bảo và Tiểu Cốt Đầu nhà ta đều phiền huynh chăm sóc rồi.”

“Khách khí quá, đâu có, đây là việc nên làm mà...”

Lạc Thập Nhất và Đông Phương Úc Khanh bắt đầu nói chuyện.

Hiên Viên Lãng ở một bên hận đến nghiến răng trèo trẹo: Gì mà Tiểu Cốt Đầu và Đường Bảo nhà ngươi! Tức chết mất! Hừ, Đông Phương Úc Khanh! Chức trạng nguyên của ngươi trong vòng một trăm năm đừng hòng có được!!!

Sau đó hắn nắm lấy tay Hoa Thiên Cốt: “Thiên Cổ, lần này từ biệt không biết bao giờ mới được gặp lại! Lãng ca ca thật không nỡ!”

Hoa Thiên Cốt nhếch môi cười, cực kì hồn nhiên: “Không sao chỉ cần có cơ hội xuống núi, muội sẽ đến hoàng cung tìm huynh.”

“Nhớ đấy nhé!”

“Tất nhiên rồi.”

“Đừng để năm ba năm đấy.”

“Sẽ nhanh thôi, yên tâm.”

Đột nhiên thấy phía sau có người túm tay áo của mình, Hoa Thiên Cốt sửng sốt, vội vàng đẩy Khinh Thủy đang núp đằng sau ra trước mặt.

“Lãng ca ca, đây là bạn tốt của muội, Khinh Thủy.”

Hiên Viên Lãng mỉm cười, Khinh Thủy bỗng thấy ánh mặt trời tỏa sáng khắp nơi, trăm loài tươi tốt.

“Xin chào, Khinh Thủy cô nương.” Cô nương trước mắt này không giống Thiên Cổ tự ức chế sự trưởng thành của mình, nàng trổ mã động lòng người, thanh tú như một đóa sen đang hé nở trên mặt nước.

Không biết Tiểu Thiên Cổ bao giờ mới trưởng thành, chắc cũng chẳng thay đổi lắm đâu, không kiều diễm không yêu mị, nhưng nhất định rất đẹp. Hiên Viên Lãng nghĩ.

“Chào Hiên Viên công tử.” Khinh Thủy đỏ mặt cúi đầu, lén nhìn hắn, tim đập mạnh đến nỗi sắp rớt ra khỏi ngực.

Khi Bạch Tử Họa quan vi đã thấy hai người Hiên Viên Lãng, Đông Phương Úc Khanh và cả Sát Thiên Mạch đột nhiên xông vào, nhưng không biết Tiểu Cốt có quan hệ thế nào với bọn họ. Tiểu Cốt gọi Sát Thiên Mạch là tỷ tỷ, Đường Bảo gọi Đông Phương Úc Khanh là cha, Hiên Viên Lãng lại là nghĩa huynh của Tiểu Cốt. Năm năm nay, Tiểu Cốt vẫn luôn tu hành ở Trường Lưu Sơn, bọn họ quen Tiểu Cốt khi nào, tại sao đều hăng hái đến giúp nàng như thế?

Bạch Tử Họa nghi ngờ trong lòng nhưng cũng không nói gì, chỉ lạnh nhạt nhìn bọn họ từ biệt, rồi cùng đệ tử Trường Lưu Sơn chuẩn bị cưỡi kiếm bay về.

Điều thật sự mà hắn để ý chính là Tử Huân Thiển Hạ nói gì với Tiểu Cốt khiến nàng sợ hãi đến mức đó. Tuy về sau đã cố tỏ vẻ không sao, nhưng thái độ, cảm xúc và ánh mắt nàng hoàn toàn khác hẳn trước đó.

“Cốt Đầu, cháy rồi, cháy rồi kìa! Mau mau mau!” Đường Bảo vừa thấy thức ăn trong nồi, quýnh đến độ nhảy tưng tưng lên đầu nàng.

Lúc này Hoa Thiên Cốt mới định thần lại, luống cuống bê nồi ra, nồi nóng quá làm rơi loảng xoảng xuống đất. Nàng ủ rũ dọn dẹp, nấu lại lần nữa.

Bạch Tử Họa ngồi trước bàn, thưởng thức đồ ăn nàng làm, rất lâu vẫn không nói gì.

“Sư phụ?”

“Tiểu Cốt đang có tâm sự?”

“Làm sao sư phụ biết?”

“Tiểu Cốt luôn vui vẻ không ưu phiền, bởi vậy nấu món nào sẽ có vị món đó. Trong lòng có tạp niệm, tất nhiên hương vị sẽ khác.”

Từ khi về Tuyệt Tình điện đến nay đã được hai tháng, nàng làm gì cũng không chú tâm. Tuy vết thương đã hồi phục, nhưng đạo hạnh lại ngày càng đi xuống. Trước kia trình độ tu hành của nàng có thể tiến bộ nhanh như thế, trở thành một trong những nhân tài kiệt xuất của môn phái cũng là vì nàng có một trái tim thông thấu, trấn tĩnh hơn người. Giờ trấn tĩnh đã mất, lòng vì mấy việc vặt mà rối loạn, nếu không giải quyết, khúc mắc sẽ ngày càng nặng.

Hoa Thiên Cốt cắn đũa cúi đầu nói: “Sư phụ, lòng đệ tử hoang mang, nhưng có nghĩ thế nào cũng không ra.”

“Lòng như dòng nước, rất nhiều thứ không thể phân rõ. Rất nhiều chuyện, càng muốn làm rõ lại càng hoang mang, một khi trong lòng đã có chấp niệm, tựa như cuộn len càng gỡ càng rối.”

“Nhưng sư phụ, nếu luôn có dự cảm bất thường, cảm thấy có chuyện gì đó mà mình không thể tự giải quyết được sắp xảy ra, thì con phải làm gì ạ?”

“Có nhiều việc muốn tránh, lại càng khiến nó xảy ra nhanh hơn, cứ thuận theo tự nhiên là được. Còn nếu nó đã tới rồi thì hãy cứ vững lòng, đây mới là đạo lý sinh tồn.”

Hoa Thiên Cốt suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nở một nụ cười: “Con hiểu rồi, cám ơn sư phụ.”

Bạch Tử Họa gật đầu, gắp một miếng Mộng Thái rực rỡ sắc màu cho nàng. Hoa Thiên Cốt cười vui vẻ, và từng miếng cơm to vào miệng.

Hoa Thiên Cốt bơi trong biển rộng, thỉnh thoảng nàng sẽ lén trốn ra khỏi Trường Lưu Sơn, chạy tới nơi đảo xa thường hẹn Sát Thiên Mạch đến chơi.

Trên đảo không có một bóng người, cho nên đó là hòn đảo của hai người họ. Sát Thiên Mạch đặt tên nó là “Hoa đảo”, trên Hoa đảo có rất nhiều loại hoa kỳ lạ, nhưng Sát Thiên Mạch lại nói là vẫn chưa đủ, thế là một ngày hắn nhổ sạch chỗ hoa đó đi, trồng những loài hoa Hoa Thiên Cốt thích, biến hòn đảo này trở thành một vườn hoa cực lớn.

Hoa đảo cách Trường Lưu Sơn không xa lắm, nếu ở những nơi cao như Tuyệt Tình điện thì vào những ngày trời đẹp vẫn có thể thấy loáng thoáng.

Giờ đây Hoa Thiên Cốt đang nằm vật ra cát tắm nắng, giống như phơi xác, nhìn Trường Lưu, xa xa mờ ảo bỗng cảm thấy tất thảy đều không phải sự thực.

Nụ cười khuynh thành của Bạch Tử Họa ở Quần Tiên yến khi mới gặp hiện lên trong đầu nàng

Nhưng bao năm trôi qua, nàng không còn thấy nụ cười nào trên môi sư phụ nữa. Thi thoảng ánh mắt người cũng hiện lên chút lo lắng, nhưng biến mất rất nhanh, khiến nàng gần như không thể nắm bắt.

Hôm đó nói chuyện với Tử Huân Thiển Hạ, lòng nàng liền nổi lên vô số sóng to gió lớn, nhưng dù sóng có to đến đâu, thì dưới ánh mắt bình tĩnh của sư phụ cũng sẽ sụp đổ trong phút chốc.

Ở trước mặt người, nàng không thể giữ cảm giác bình thản và tĩnh lặng.

Lời của Tử Huân Thiển Hạ nàng chưa hiểu hết nhưng cũng không phải không hiểu gì. “Lục giới toàn thư” và “Thất tuyệt phổ” có mấy câu chuyện tình yêu gì gì đó nàng chưa từng đọc, nhưng dù sao đã mười bảy tuổi, nàng cũng dần hiểu chuyện. Nàng biết Nghê Mạn Thiên thích Lạc Thập Nhất, Khinh Thủy thích Hiên Viên Lãng, cũng biết rất nhiều chuyện tình yêu rối rắm bí mật trên thiên đình. Nhưng nàng lại không thể nhận biết cũng không hiểu đó là loại tình cảm gì.

Có điều khi biết Tử Huân tỷ tỷ thích sư phụ, ngay từ giây phút đó, nội tâm nàng đã cảm thấy đau đớn và bất lực giống hệt tỷ ấy. Cảm giác tuyệt vọng này dường như khiến nàng không thể thở được.

Tại sao, tình yêu của tỷ tỷ, nàng lại có thể thấu hiểu?

Tỷ tỷ nói nàng đừng yêu sư phụ, nhưng nàng yêu sư phụ cơ mà! Thế gian này, ngoài cha mẹ ra, sư phụ là người mà nàng yêu nhất. Sư phụ muốn nàng làm gì cũng được, mạng sống này, tất cả đều là của sư phụ.

Nàng có sai ở đâu? Nàng không cầu gì cả, chỉ cần được sống như bây giờ, sớm hôm bên người là được.

Sư phụ nói thuận theo tự nhiên, có lẽ chính là thế này.

Nếu đã vậy thì không cần nghĩ về những việc khác nữa, chỉ cần đi theo sư phụ, mau chóng đắc đạo thành tiên là tốt rồi.

Hoa Thiên Cốt từ từ cuộn tròn bức vẽ Bạch Tử Họa lại, để vào trong khư đỉnh. Lăn thêm vài vòng trên bờ cát, nàng vung chân, phủ cát kín người mình, ngủ một giấc đã rồi nói gì thì nói.

Sáng sớm hôm sau, chim chóc líu ríu trên cây, có chuyện vui rồi, có chuyện vui rồi…

“Sư phụ, người tìm con?”

Bạch Tử Họa gật đầu: “Mấy ngày nữa là đến Quần Tiên yến, lần này ngươi đi theo ta.”

“Oa! Thật ạ?” Hoa Thiên Cốt nhảy cẫng lên, nàng năn nỉ biết bao nhiêu lần, nhưng năm nào người cũng không chịu mang nàng đi, năm nay sao lại đồng ý?

“Trận Thái Bạch ngươi có công rất lớn, Vương Mẫu bảo ta mang ngươi đến, còn đưa tiên thiếp tới cho ngươi nữa.”

Bạch Tử Họa đưa tấm thiếp bằng bạch kim khảm đầy thạch anh cho nàng, chói đến nỗi Hoa Thiên Cốt không mở mắt ra được. Trên tấm thiếp đề “Mao Sơn chưởng môn Hoa Thiên Cốt”, nàng cực kì vui vẻ nói: “Con có thể mang Đường Bảo theo không?”

Bạch Tử Họa gật đầu, hai đứa nó đi đâu cũng không rời nhau được.

“Trận Thái Bạch mặc dù chúng ta thắng, nhưng rõ ràng kinh nghiệm xử lý tình huống của ngươi còn nông. Sau Quần Tiên yến, vi sư sẽ mang ngươi tới nhân gian du ngoạn, tôi luyện một thời gian.”

Bạch Tử Họa thầm nghĩ, sở dĩ trong lòng Hoa Thiên Cốt có khúc mắc, là do quá ít kinh nghiệm và kiến thức thực tiễn.

Chưa hiểu cảnh giới thanh minh mà trải qua sóng gió thì quá đơn giản và yếu ớt so với khi đã thấu hiểu toàn bộ. Hoa Thiên Cốt đang nằm trong giai đoạn đầu rất quan trọng khi tu tiên, nếu trong lòng tồn tại khúc mắc không thể tháo gỡ, cực kì dễ sa vào ma đạo. Có lẽ phải để nàng trải nghiệm nhân gian khói lửa mới có thể khôi phục lại cảnh giới thực, thấy núi là núi, thấy sông là sông.

“Ha ha ha?” Hoa Thiên Cốt túm lấy tay áo hắn lắc qua lắc lại, nũng nịu nói: “Sư phụ, người thật tốt...”

Bạch Tử Họa vỗ vỗ đầu nàng: “Đi sắp xếp hành lý đi, tiện thể tạm biệt bọn Khinh Thủy luôn, chuyến đi này có lẽ phải hơn nửa năm mới về được.

“Sư phụ không ở đây, mọi chuyện trong phái phải làm sao?”

“Yên tâm tất cả đã có sư bá ngươi quản lý. Có gì quan trọng, huynh ấy sẽ báo cho ta.”

“Vậy được!” Hoa Thiên Cốt chạy bay như gió.

Biết tin này tất cả mọi người đều vui vẻ, chỉ có mình Lạc Thập Nhất mặt mày ủ ê đau khổ.

Có lầm không, phải hơn nửa năm không thể gặp Đường Bảo! Nói xem hắn sống thế nào đây! Nhìn gương mặt vui vẻ của Đường Bảo, tim Lạc Thập Nhất vỡ vụn. Hu hu hu, Đường Bảo, sao ngươi nỡ...

Tới Côn Luân lần nữa, Hoa Thiên Cốt không hiểu tại sao mình lại kích động thế này. Nàng đã không còn là tiểu nha đầu bơ vơ không nơi nương tựa giả làm sâu lẻn vào nhiều năm trưóc, mà quang minh chính đại mang danh phận chưởng môn một phái. Nàng cũng không cần cùng bay trên mây với Bạch Tử Họa nữa, mà tự mình thoải mái cưỡi kiếm đến.

Vừa nghĩ tới cao lương mĩ vị trong bữa tiệc cùng trái đào to bự, Hoa Thiên Cốt và Đường Bảo nước miếng chảy ròng ròng.

Lần đầu tiên một mình xuất môn với sư phụ, trong lòng chốc thì căng thẳng chốc lại sung sướng, dọc đường đi cái miệng nhỏ nhắn liến thoắng không ngừng.

Tuy là cưỡi kiếm, nhưng theo tốc độ của Hoa Thiên Cốt, bọn họ phải mất một ngày mới đến nơi, dọc đường còn nghỉ ngơi vài lần.

Lúc tới Dao Trì, yến hội đã bắt đầu rồi.

Hoa Thiên Cốt nhìn dòng nước bảy màu nơi đây và rừng đào vạn năm không đổi. Tiên nhạc dìu dặt, ngọc bội leng keng, thiên nữ bắt đầu nhẹ nhàng múa, chúng tiên vừa uống rượu vừa hát ca.

Một tiếng hô vang lên: “Trường Lưu thượng tiên tới!”

Lại một tiếng khác vang lên: “Chưởng môn Mao Sơn tới!”

Mọi người đều sửng sốt, thoáng chốc đã không còn tiếng động, tất cả ngẩng đầu nhìn.

Nam tử vẫn mặc áo trắng tựa tuyết, lạnh lùng xuất trần từ từ đáp xuống, còn phía sau là cô bé nhiều năm trước áo quần tả tơi giả nam xâm nhập Dao Trì.

Lúc này nàng mặc một bộ quần áo xanh lục bằng lụa mỏng, búi hai búi tóc tròn vo, nhưng vẫn mang dáng vẻ đứa bé khi xưa, không lớn thêm chút nào. Mày đen như họa, mắt sáng như sao, làn da trắng trẻo nõn nà, hai gò má mượt mà mềm mại như cánh hồng, đỏ bừng giống trái táo thơm, thật khiến ngươi ta muốn chạy tới cắn một cái.

Hoa Thiên Cốt thấy tất cả mọi người đều nhìn mình chằm chằm, hơi căng thẳng túm chặt lấy tay trường bào của Bạch Tử Họa.

Hai thầy trò bọn họ, kẻ đi trước người đi sau, một phóng khoáng siêu phàm, một ngây thơ đáng yêu, quả là tuyệt cảnh trong cơn mưa hoa đào rợn ngợp.

Chúng tiên ngừng thở, tất cả đều kinh ngạc vì Mao Sơn chưởng môn còn quá nhỏ, nhưng còn kinh ngạc hơn nữa khi thấy vẻ mặt bình thường đều lạnh lùng, hờ hững như sương mù của Bạch Tử Họa nay lại ấm áp và ôn hòa đến thế.

Bỗng một giọng nói ngông nghênh lại dữ dằn như sấm sét vang lên.

“Tổ sư nhà ngươi, Bạch Tử Họa! Ông đây hối hận!!”

Nghe tiếng sư tử gầm này, Hoa Thiên Cốt cảm thấy thật quen, còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã thấy một người đàn ông vạm vỡ tóc vàng, râu cũng nhuốm vàng xuất hiện trước mặt, đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm vào nàng.

“Lạc… Lạc...” Hoa Thiên Cốt sợ hãi nhảy lùi lại mấy bước, khi thấy rõ người đó thì cực kì vui vẻ, hóa ra là sư phụ Lạc Hà Đông của Lãng ca ca.

Lạc Hà Đông cười lớn, bàn tay to thô ráp ngăm đen vươn đến nắm chặt lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng.

“Nhóc con chết tiệt, lớn lên không ngờ lại mũm mĩm thế này.”

Hoa Thiên Cốt dở khóc dở cười mặc cho ông ấy vân vê khuôn mặt mình như nhào bột mì.

Bạch Tử Họa nhẹ nhàng chắn trước mặt nàng: “Lạc Đông tiên, lâu rồi không gặp.”

Lạc Hà Đông tức giận thu tay lại, hừ mũi: “Ừ thì lâu. Lão Bạch này, số ngươi may thật đấy, đây rõ ràng là đệ tử ta gửi cho Thanh Hư đạo trưởng, rốt cuộc thế nào mà lại rơi vào tay ngươi? Mẹ kiếp, ông đây hối hận, sớm biết thế ta đã nhận con nhóc này làm đồ đệ rồi, công lấy về nhiều thần khí cũng sẽ không tới lượt Trường Lưu Sơn ngươi. Ông đây muốn cái kính Côn Luân kia đã rất lâu rồi, có nó rồi thì muốn đi đâu, hay nhìn lén tiên nữ nào tắm đều dễ như trở bàn tay. Hay là thế này, ngươi cho ta mượn trước nhé?”

Còn chưa dứt lời, Lạc Hà Đông đã thét lên thảm thiết, rút một quả anh đào từ mông ra.

Tứ tiên nữ khốn kiếp, Lạc Hà Đông thầm mắng một trận, lão biết đáng ra mình không nên tham gia cái Quần Tiên yến chó má này. Trước mặt Ngọc đế và Vương Mẫu, ả đàn bà chanh chua kia không dám làm gì mà chỉ ngầm giở trò. Đợi đến khi Quần Tiên yến kết thúc, ả không chém mình thành tám mảnh cho Hạo Thiên Khuyển chén mới lạ.

Lạc Hà Đông căm phẫn ném tọt quả anh đào kia vào miệng, điềm nhiên nhìn mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Anh đào cũng được, mông cũng được, thức ăn không thể lãng phí!

Bạch Tử Họa ho nhẹ hai tiếng, hắn đã quen việc phải phớt lờ ông ta rồi.

Lạc Hà Đông thở dài: “Từ lâu ta đã biết con nhóc này rất có tư chất, chỉ là số mệnh không tốt. Ta thật không ngờ nó lại có duyên trở thành Mao Sơn chưởng môn, rồi còn khiến lão Bạch Tử Họa ngươi phải phá lệ nhận đồ đệ! Hơn nữa nữ đệ tử khiến người thương, lại đáng yêu, hiểu chuyện, nghe lời. Chả như thằng nhóc nhà ta, vừa ngạo mạn lại không có tiền đồ, còn suốt ngày cãi ta. Lão Bạch, thật sự ta hâm mộ ngươi lắm lắm!”

Nói xong lão lại quát lên: “Thằng nhóc thối tha còn không mau lại đây! Hoa muội muội ngươi ngày nhớ đêm mong tới rồi này, không phải ngươi quấn lấy ta đòi đến Quần Tiên yến để gặp nàng sao, nếu không còn lâu ông đây mới tới!

Hoa Thiên Cốt vừa nghe thấy lời này thì mở cờ trong bụng, ngẩng đầu nhìn, quả nhiên là Hiên Viên Lãng.

Tuy lấy thân phận đệ tử của Lạc Hà Đông tham gia Quần Tiên yến, nhưng dù sao cũng có thân phận đặc biệt nên ngồi ghế trên.

Lúc này hắn mặc nguyên một thân màu trắng, ống tay và vạt áo dùng chỉ thêu đan cài vào nhau tạo thành hoa văn chìm hình rồng bạc rồng vàng, đai lưng bằng bạch ngọc, cổ áo dựng lên, tựa như một vị tiên trên núi cao. So với lần trước nàng gặp, lần này hắn có vẻ cao quý xuất trần hơn rất nhiều.

Hiên Viên Lãng nhìn Hoa Thiên Cốt ở phía xa, cười dịu dàng, không giấu nổi nét vương giả.

Thanh tao hơn người, tỏa sáng rực rỡ.

Mọi người đều thán phục, đó chính là Đế Vương nhân gian.

Hoa Thiên Cốt theo Bạch Tử Họa, ngồi xuống một chiếc bàn cạnh Hiên Viên Lãng, vẫn là những cánh hoa đào đó, vẫn là Quần Tiên yến đó, nhưng dường như tất cả đều đã đổi thay.

Những lễ nghi phiền phức tất nhiên là không thể thiếu, còn có màn khen ngợi của Ngọc Đế và Vương Mẫu, những lời chào hỏi của chúng tiên. Hình như ai nấy đều kinh ngạc khi biết Bạch Tử Họa nhận nàng làm đồ đệ.

Bạch Tử Họa không thích xã giao, cực ít nói, bình thường đều chỉ khẽ gật đầu. Ngược lại Hoa Thiên Cốt uống nước trà thay rượu hết chén này đến chén khác.

Quần Tiên yến có rất nhiều tiết mục, người thì lên sàn biểu diễn, đối ẩm ngâm thơ, gảy đàn, hát vang trước Dao Trì, cũng có kẻ chuyện trò vui vẻ, trao đổi đấu pháp, chơi cờ, say mèm bất tỉnh. Có khi Quần Tiên yến kéo dài tới mấy ngày, mọi người tận hứng rồi mới chịu ra về. Lần Hoa Thiên Cốt lẻn vào là bữa tiệc ngắn nhất, vì chuyện Mao Sơn mất thần khí nên mọi người đều giận dữ quay về. Còn lần này đã đoạt lại được quá nhiều thần khí, ai ai cũng bớt lo âu, bữa tiệc tràn đầy tiếng cười nói vui vẻ.

Lúc mới nhìn thấy cảnh này, Hoa Thiên Cốt cảm thấy vui vẻ ngạc nhiên, nhưng chỉ một lát sau tất cả lực chú ý của nàng đã tập trung hết vào phần ăn uống, hăng hái chiến đấu với Đường Bảo. Hiên Viên Lãng ngồi bên trái vẫn luôn cười trìu mến nhìn dáng ăn như hổ đói của Hoa Thiên Cốt, thỉnh thoảng lại nói vài ba câu, như luồng gió mát nhẹ nhàng thổi vào lòng nàng.

Hai cái lỗ tai của Đường Bảo chẳng nghe thấy chuyện bên ngoài, một mực chú tâm đào hang trên trái đào. Nó vẫn canh cánh trong lòng chuyện không thể ăn đào tiên lần trước, cho nên sớm đã hùng hục vùi đầu vào gặm, chui tới chui lui trong trái đào, thoáng chốc đào trên bàn đã bị nó tiêu diệt hơn phân nửa.

Hoa Thiên Cốt quay đầu về phía Bạch Tử Họa, người đang uống rượu trò chuyện với Lạc Hà Đông và Đông Hoa thượng tiên, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi. Rượu Vong Ưu trong chén ngọc lưu ly mùi hương thoảng bay, sắc rượu lạnh lẽo, ánh rượu thấp thoáng bóng đào hồng vẩn quanh Bạch Tử Họa, đan cài vào nhau tựa như ráng mây ngũ sắc. Tuy rằng người vẫn hờ hững lãnh đạm nhưng lại khiến Hoa Thiên Cốt cảm thấy thật ấm áp.

Hoa Thiên Cốt ngửa đầu nhìn cây đào cổ thụ kia, nhớ lại cảnh lúc ấy mình rơi từ trên xuống.

Bỗng thấy một đóa hoa đang bay trong gió, một cánh hoa rơi vào trong chén của Bạch Tử Họa. Nàng giật mình, giữ chặt lấy tay áo ngăn Bạch Tử Họa đang muốn uống cạn một hơi.

Bạch Tử Họa dừng lại, cúi đầu nhìn Hoa Thiên Cốt đang ngây ngô trông mình.

“Tiểu Cốt?”

Hoa Thiên Cốt sửng sốt, sau đó vội cười làm nũng: “Sư phụ, cho con nếm một chút được không?”

Bạch Tử Họa cúi đầu nhìn chén rượu trong tay: “Không phải ngươi không uống được rượu sao?”

“Không sao đâu ạ, con chỉ nhấp một ngụm nhỏ thôi, sẽ không say đâu.”

Bạch Tử Họa gật đầu, đang định rót sang chén khác cho nàng, nàng đã nhanh tay đoạt lấy chén của hắn, dốc cạn một hơi.

“Tiểu Cốt?”

Khuôn mặt trắng trẻo của nàng thoáng chốc đã bị những áng mây hồng chiếm đóng. Ánh mắt của Hoa Thiên Cốt như làn khói lững lờ trôi, ngẩn người nhìn Bạch Tử Họa chằm chằm.

Cánh hoa đào hồng nhạt ở trong chén kia dính lên môi nàng, gương mặt thanh tú dưới bóng đào hoa kiều diễm, đôi mắt trong veo rực lửa. Nàng thè cái lưỡi non mềm ra, nhẹ nhàng cuốn cánh hoa vào. Sau đó cười ngơ ngẩn với Bạch Tử Họa, hoa nở nghiêng nghiêng, sóng ào cuộn cuộn.

Bạch Tử Họa lo lắng cúi đầu, nhìn ngón tay ngọc ngà của nàng cầm chén lưu ly, sắc rượu long lanh như phiến ngọc vỡ, tỏa ánh sáng chói lòa mắt hắn.

Tia chớp ánh lửa cũng chỉ phút chốc, tất cả dần khôi phục như lúc ban đầu.

“Tiểu Cốt? Ngươi không sao chứ?” Bạch Tử Họa đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của nàng.

Hoa Thiên Cốt khẽ dựa vào vòng tay người, mùi hoa đào thấm đượm hòa cùng mùi cỏ xanh, đó là mùi của sư phụ, mùi hương lạ kì thoảng trong gió, từ mũi truyền đến chân tay, rồi thấm vào lòng nàng.

Bỗng nàng thật muốn cứ say mèm ngả vào vòng tay người như thế này, vĩnh viễn không tỉnh lại nữa.

Một giọng nói liên tục nhắc nhở trong đầu nàng, không được ngủ, không được tham lam, không được chìm đắm... Đây không phải là nơi ngươi có thể ngẩn ngơ ra đây, sẽ không chịu nổi cái giá phải trả đâu.

Nàng cố gượng dậy, cười ngu ngơ: “Sư phụ, con không sao, người xem, không phải con rất ổn ư? Thật ra tửu lượng của con được lắm đó. Chỉ có điều... bây giờ con phải đi vệ sinh. Ha ha ha!”

Nói xong xoay người lảo đảo ra khỏi bữa tiệc.

“Tiểu Cốt?” Bạch Tử Họa lo lắng đứng dậy, nhưng không tiện đi theo.

Hiên Viên Lãng nói: “Tôn thượng đừng lo lắng, để ta trông chừng nàng cho.”

“Ha ha ha, thằng nhóc, mau đi đi, nhưng không được rình trộm người ta đâu đấy! Đừng chỉ học cái xấu mà không học cái tốt của sư phụ!”

Hiên Viên Lãng bất đắc dĩ lắc đầu nhìn dáng vẻ say mèm không biết trời đất trăng sao là gì của Lạc Hà Đông, rồi đuổi theo Hoa Thiên Cốt. Đường Bảo vẫn cực kì chuyên tâm vùi đầu đào hang trong trái đào.

Lúc này Bạch Tử Họa mới ngồi xuống, nhìn chiếc chén ngọc lưu ly Hoa Thiên Cốt vừa dùng, để Lạc Hà Đông rót đầy rượu vào, sau đó một hơi uống cạn, không biết vì sao hương vị lại khác hoàn toàn lúc trước.

Hiên Viên Lãng dạo quanh một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy Hoa Thiên Cốt ở sâu trong rừng đào, hóa ra nàng đang ngồi trên cây.

Trên cành cây, Hoa Thiên Cốt ẵm một trái đào cực lớn, hai tay ôm không xuể cắn cật lực. Nàng cởi giày vứt dưới tàng cây, đôi chân trần đung đưa qua lại trên không.

“Đồ ngốc, mới uống chút đã say rồi?”

“Đâu mà.”

Hoa Thiên Cốt gặm đào liên tục, bỗng thấy Hiên Viên Lãng bước tới gần, phủi hết bụi đất trên đôi chân nhỏ, nhặt giày lên, dịu dàng đi vào cho nàng.

“Cẩn thận kẻo bị cảm.”

Hoa Thiên Cốt sững người, há hốc miệng, quên không nuốt miếng đào vừa cắn.

Hiên Viên Lãng lúc này thật giống Đông Phương Úc Khanh, luôn dịu dàng nho nhã, nhưng lại toát lên vẻ cao quý mạnh mẽ mà Đông Phương Úc Khanh không có. Chân mày, khóe mắt hắn ẩn hiện sự lạnh lùng nghiêm nghị của đấng quân vương đứng trên vạn người.

“Lãng ca ca?” Hoa Thiên Cốt nghiêng đầu ngây ngô gọi như chưa nhận ra hắn, không cẩn thận thả lỏng tay, trái đào lớn nện thẳng xuống đầu Hiên Viên Lãng.

“A!”

Hiên Viên Lãng xoa xoa cục u bự rồi ngẩng đầu lên, lại hung dữ như ngày nào.

“Tiểu tử kia! Dám chơi ta hả?!” Hiên Viên Lãng giữ chặt chân Hoa Thiên Cốt, kéo mạnh nàng xuống cho cái mông tiếp đất, khoanh tay trước ngực cười sằng sặc.

Hoa Thiên Cốt xoa xoa mông, cố gắng đứng dậy, lảo đảo được hai bước rồi lại ngã oạch xuống, giãy giụa mãi vẫn không dịch chuyển được chút nào.

Hiên Viên Lãng gõ đầu nàng: “Huynh đã nói muội say mà, ngốc chết đi được.

Rồi hắn vươn tay ôm lấy nàng, bay lên cây ngồi.

Hoa Thiên Cốt mệt mỏi tựa vào vai hắn, mí mắt đã chùng xuống.

“Ngon, đồ ăn ngon, đồ uống cũng ngon!”

Hiên Viên Lãng nhìn hai gò má đỏ bừng, đôi mắt ngập nước của nàng, không nhịn được chọc tay lên đó.

“Chỉ biết ăn thôi, đầu heo này!”

Hoa Thiên Cốt lẩm bẩm: “Rượu Vong Ưu, rượu quên sầu, rượu có thể quên sầu, cũng có thể giải sầu, thảo nào bao người lưu luyến cơn say chốn hồng trần như thế.”

Hiên Viên Lãng ôm chặt Hoa Thiên Cốt vào lòng, truyền chút chân khí cho nàng.

“Cố chịu đi, nếu ngủ thì phải rất lâu sau mới tỉnh lại được đấy.”

Thiên Cốt cảm thấy cả thế gian đang đảo lộn, vòng ôm của Lãng ca ca là một khoảng rộng khác hẳn với của sư phụ.

Nàng cố gắng mở mắt ra, bỗng thấy mặt Hiên Viên Lãng dần biến thành gương mặt của Bạch Tử Họa, liền cười ngây ngô.

Nàng khẽ lẩm bẩm: “Sư phụ...”

Hiên Viên Lãng ôm chặt nàng vào lòng: “Sư phụ của muội vẫn đang uống rượu với sư phụ của huynh.”

“Con đáng yêu hay Đường Bảo đáng yêu…”

Hiên Viên Lãng bất đắc dĩ cười đáp: “Cái này chả khác nào hỏi con heo đáng yêu hay con sâu đáng yêu, chẳng có ý nghĩa gì cả…”

“Vậy tại sao người lại cười với Đường Bảo mà chẳng bao giờ cười với con?”

“Huynh cười với Đường Bảo khi nào?” Hiên Viên Lãng khó hiểu.

“À nhầm, Đường Bảo chính là con, con cũng là Đường Bảo... Nhưng người nhận nhầm rồi, đó là con, không phải Đường Bảo. Tiểu Cốt muốn người cười với con, mà không phải với Đường Bảo...”

Đầu Hiên Viên Lãng chảy xuống mấy vạch đen sì: “Thật không hiểu muội đang lẩm bẩm cái gì nữa.”

Hoa Thiên Cốt cựa quậy, tìm một tư thế thoải mái ngủ trong lòng hắn.

“Nhưng, người biết không? Nếu người chỉ có thể vui vẻ với Tiểu Cốt trong lốt Đường Bảo, vậy thì, thì Tiểu Cốt nguyện không là gì cả, chỉ là Đường Bảo đi theo bên người mà thôi...”

Giọng Hoa Thiên Cốt nhỏ dần, vươn một tay ra nắm chặt lấy thắt lưng của hắn, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Hiên Viên Lãng bóp cái mũi, rồi lại vỗ vỗ mặt nàng: “Này, Hoa Tiểu Trư, mau tỉnh dậy, không cho ngủ biết không!” Nhưng khuôn mặt Hoa Thiên Cốt đã hé một nụ cười, sớm đắm mình trong mộng.

Hiên Viên Lãng cực kì buồn chán gảy búi tóc bánh bao và hàng mi dài của nàng.

“Con heo chết tiệt, khó khăn lắm mới gặp được nhau, thế mà lại dám ngủ. Làm sao bây giờ? Lãng ca ca càng ngày càng không muốn xa muội, thật muốn lấy dây thừng lúc nào cũng buộc muội bên người!”

Hiên Viên Lãng trìu mến nhìn Hoa Thiên Cốt, cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán nàng.

Hắn bỗng nghe thấy tiếng người tới, ngẩng đầu lên hóa ra là Bạch Tử Họa.

“Tôn thượng…”

Bạch Tử Họa thản nhiên gật đầu: “Tiểu Cốt đang ngủ à?”

“Phải, nàng say rồi.” Hiên Viên Lãng không chút sợ sệt, nhìn thẳng vào Bạch Tử Họa, cho dù Bạch Tử Họa có nhìn thấy hắn cũng không có gì phải xấu hổ. Vì thời cuộc giờ vẫn chưa ổn định, nàng đi theo hắn quá nguy hiểm. Đợi đến khi Lục giới yên bình, hắn chắc chắn sẽ dùng lễ nghi xa hoa nhất, long trọng nhất cầu thân Thiên Cổ với Bạch Tử Họa.

“Tiểu Cốt say, ta đưa nàng về trước, ngươi nói một tiếng với sư phụ ngươi và Vương Mẫu giùm ta.”

“Được.”

Bạch Tử Họa vươn tay đón Hoa Thiên Cốt, Hiên Viên Lãng lưu luyến không muốn buông ra, lần này từ biệt không biết đến bao giờ mới gặp lại.

Nhưng thấy ánh mắt thâm sâu không thể nắm bắt mà Bạch Tử Họa nhìn mình, Hiên Viên Lãng đành buông tay.

Bóng người màu trắng như luồng gió mát thoắt cái đã không thấy đâu. Hiên Viên Lãng ngơ ngác đứng dưới tàng cây, trong tay còn sót lại hơi ấm của Hoa Thiên Cốt.