Hoa Vô Lệ

Chương 48




Tử Di cúi người xuống, định bế Ren ra xe thì Tuyết Y đã làm trước rồi.

- Không cần phiền Hàn thiếu.

Cô dơ hai tay ý bảo Tuyết Y chuyển Ren xang cho mình tự bế con được. Tuyết Y nhíu mày lườm cô:

- Nhìn lại hình hài của em đi.

Tử Di nuốt khan lườm cậu, nhưng mắt vẫn lén nhìn lại bản thân mình…Phải rồi, dạo này cô lại gầy đi nữa…cứ kiểu này thành bộ xương di động mất. Lại còn để xe ngoài cổng nữa chứ. Lối đi từ nhà ra ngoài cũng mất cả đọan đường, Tử Di mà bế Ren ra đến xe chắc cũng chết mệt mất thôi.



Tuyết Y cúi đầu nhẹ nhàngđặt Ren nằm ra ghế sau, cậu mở cởi chiếc ấo blaze đang mặc ngoài ra đắp lên chân cho đứa bé.

Cử chỉ này khiến Tử DI sững sờ, đôi mắt chợt buồn…cho đến khi Tuyết Y chui đầu ra khỏi xe, ngước mắt nhìn cô, Tử Di mới bừng tỉnh thoát khỏi sự xúc động nhất thời:

- Tôi về đây.

Cô bôi rối vội nói để lấn áp thái độ đó rồi nhanh chóng mở cửa xe bước vào.

Tuyết Y khom người nhìn qua cửa kính, nhẹ cười nói:

- Ngủ ngon nhé.

Tử Di phóng đi thật nhanh…hai má vẫn còn đỏ bừng vì ngữ chỉ vừa rồi của Tuyết Y…thật hiền lành cô cảm giác được sự ấm áp trong câu nói đó…nhưng, Tử Di lắc mạnh đầu sua tan cái cảm giác đó ra khỏi đầu, không biết Tuyết Y chỉ tốt lành trong bao lâu nữa, phải tránh xa người nguy hiểm đấy mới được…tốt nhất là thế.



- Hàn thiếu, mời anh theo chúng tôi về đồn để điều tra về cái chết của cô Mĩ Chi.

Tuyết Y cau mày nhìn mấy tên cảnh sát dơ thẻ lên đòi đưa mình đi,giọng cậu đầy vẻ quyền lực nói:

- Lý do tôi phải đi là gì?

- Vì người cuối cùng cô ấy gặp trước lúc chết là cậu. Chúng tôi cần người hợp tác điều tra vụ mưu sát này.

Tuyết Y hơi cười, nhún vai:

- Được rồi, đi thì đi.

Cả côngty nhốn nhau khi nhìn thấy tổng tài của mình bị cảnh sát áp tải đi…một số người còn đau lòng nói:

- Hàn thiếu làm sao có thể gây ra chuyện động trời như vậy chứ…

- Mau chóng trả lại tổng tài cho chúng tôi đi..

Đi giữa đám cảnh sát mà khí chất Tuyết Y không hề giảm đi chút nào, phong thái ung dung, nét mặt điềm tĩnh vẫn giữ được…Hình tượng không những không bị giảm sút mà còn tăng lên gấp bội nữa chứ…Họ tin rằng chắc chắn tổng tài ưu tuấn của mình không bao giờ làm chuyện kinh khủng như vậy được.

- Gọi luật sư Mạnh đến ngay nhé.

- Vâng.- Qúach giám nhìn Tuyết Y lên xe, tay bấm máy gọi cho luật sư riêng của Tuyết Y.

- Lụât sư Mạnh à…

- …

- Hàn thiếu xảy ra chuyện rồi, ông mau đến sở cảnh sát xx.

- …

Bên ngoài côngty một đống đám phóng viên đã săn tin được đến vây chặt chỗ đó, chụp ảnh lia lịa hình ảnh Tuyết Y bị áp ra ngoài…ánh đèn flast khiến cậu khó chịu đưa tay che ảnh khiến họ càng có lý do viết và cho rằng Tuyết Y xấu hổ vì hành động man rợ của mình bị bại lộ nên không muốn mọi người chụp được cảnh tượng bị áp giải này…

- Xin hỏi cái chết của cô Mĩ Chi có liên quan đến Hàn thiếu phải không?

- …

- Hàn thiếu, cậu có gì muốn nói về chuyện này không?

- …

- Cậu im lặng như vậy có phải là không phủ định chuyện kia là có liên quan đến mình phải không.

Đám cảnh sát cố hết sức gạt đám phóng viên ra cho Tuyết Y vào xe. Tuyết Y thở hắt ra ngả lưng ra sau …”Đúng là chó săn có khác “.

Đến khi vào xe rồi chúng vân còn cố chụp cậu qua tấm cửa kính nữa chứ…bất lực.

Qúach giám tắt máy rồi nhanh chóng chen ra ngoài xe đến sở cảnh sát đó chờ bên ngoài.



Ông Đình sốc nặng khi trên màn hình tivi con mình xuất hiện trước trụ sở cảnh sát được quay trực tiếp, cùng đám phóng viên giăng quanh đó..

- Cái chết của cô Mĩ Chi liệu có liên quan đến vị tổng tài ưu tuẩn trẻ tuổi Hàn thiếu không?. Cơ quan chức năng sở cảnh sát thành phố đang điều tra làm sáng tỏ…

Mắt ông mở lớn nhìn lại cảnh Tuyết Y bị giải lên xe cảnh sát với lũ ruồi nhặng bâu quanh chụp ảnh lia lịa…Ông cau mày khó chịu…Làm gì có chuyện nó hại chết người chứ…Con ông chẳng nhẽ tính nó lại không biết..Đúng là hoang đường mà…

- Qủan lý Bắc..

- Dạ..- Ông Bắc khom người kính cẩn.

- Chuẩn bị xe cho tôi đến sở cảnh sát xx.

- Vâng thưa chủ tịch.

Qiu ẩn nhiều năm giờ cũng đến lúc lấy lại phong độ rồi…Ông Đình không thể để đám báo chí đưa tin nhăng sằng đứa con trai của mình đi giết cô gái nào đó được…



San Phong ngồi trên ghế tổng, chăm chú nhìn chiếc lắc tay sáng bóng lấp lánh với những viên kim cương đính trên đó, ánh nắng bên ngoài chói rọi khắp cơ thể cậu, ánh mắt đăm đắm cùng gương mặt hoàn hảo đó đã tạo nên một cảnh sắc tuyệt đẹp…

Đến khi đôi vai cậu khẽ cử động, Ngữ Yên mới giật mình lúng túng, bước nhanh vào trong, đặt xấp hồ xơ lên bàn nói che đi cảm giác lbối rối:

- Huỳnh tổng xem đi, rồi kí cho tôi.

San Phong cười nhẹ gật đầu:

- Được rồi, cô ra ngoài đi…

- À này…

Vừa đi được vài bước, San Phong đã gọi lại.

- Có chuyện gì à?- Ngữ Yên quay người hỏi.

- Trưa rồi, cô muốn ăn gì không?

Theo phản xạ, cô nhìn cậu gật gật đầu. San Phong nở nụ cười vạn người mê:

- Được rồi, đi thôi.



Nhà hàng cậu định đến lại đi qua sở cảnh sát, nhìn thấy cảnh náo loạn bên ngoài sở, cậu cho xe đi chầm chậm lại, hạ kính xuống tò mò nhìn vào bên đó…

Mẳt cậu mở lớn ngạc nhiên khi nhìn thấy ông Đình bước xuống xe…

Ông lấy hai tay cài lại khuy áo vest, mắt nhìn lên dòng chữ to biến trụ sở an ninh…

4 tên vệ sĩ đi trước mở lối tạt đám phóng viên xang một bên..ôg Đình ngẩng cao đầu đi giữa hàng người…

- Xin hỏi, Chủ tịch Hàn nghĩ sao về chuyện kinh thhiên động địa con mình vừa gây ra

Ông Đình dừng bước, quay mặt xang phía trái, ánh mắt lướt qua từng tên một, phong thái khoan thái nhẹ giọng hỏi:

- Ai vừa đặt câu hỏi.

Đám phóng viên quay qua quay lại nhìn nhau, sắc mặt có đổi khác, nhưng nghe giọng mềm đó của ông Đình chắc không có chuỵên gì đâu.

Một tên dơ tay, cố chen lên trước nói:

- Là tôi…

Hắn chĩa máy thu âm về phía ông Đình như chờ đợi câu trả lời, cả đám kia cũng nhao nhao đẩy máy thu âm lẫn mix về phía ông Đình..

- Có can đảm, được…cậu tên gì làm ở toà soạn nào? – Gịong nói vẫn dung dị bình thường.

- Tôi là An Đông làm ở toà soạn x.x

- Ồ – Ông Đình nhún vai gật đầu, miệng hơi cười khiến đuôi mắt xuất hiện một vài nếp nhăn do tuổi tác…- Chờ giấy đuổi việc đi nhé.

Ánh mắt ông đột nhiên trở nên sắc lạnh nhìn tên nhà báo đó…đôi mắt tràn ngập một màu đen kịt…

Đám phóng viên nuốt khan nhìn vẻ mặt đáng sợ của ông Đình mà ngán ngẩm…tất cả đều lặng câm trong phút chốc…không ai ngu dại mà đâm đầu vào chỗ chết nữa đâu…



San Phong cho xe dừng hẳn, mịêng lẩm bẩm:

- Có chuyện gì vậy nhỉ?

- Hình như là vụ tai nạn của cô Mĩ…gì gì đó- Ngữ Yên chỉ nhớ là nghe máng máng người khác nói trên đường.

- Chẳng phải là do tai nạn đâm ôtô chết à?

- Không hẳn là vậy, người ta nghi ngờ đây là vụ mưư sát.

Hai hàng mày cậu khẽ chau lại:

- Người ta nghi ngờ Hàn thiếu dây dưa đến chuyện này.

- Chắc vậy – Ngữ Yên gật đầu.

Tít..tít…

- Sao em?

- …

- Chị biết rồi.

- …

- Chị cũng không rõ, lúc nữa chị em mình gặp rồi nói sau.

- …

- Ừm.

Ngữ Yên quay xang dục San Phong:

- Anh có muốn đi ăn nữa không vậy? Đã gần quá nghỉ trưa của tôi rồi đấy Huỳnh tổng.

- Ừ rồi..- San Phong từ từ cho xe lăn bánh, miệng hỏi – Cô không cảm thấy tò mò về chuyện này à

- Có nhưng đang đói nên không nghĩ được nhiều.

San Phong nhìn Ngữ Yên, chưa có cô gái nào phàm ăn trước mặt cậu như cô cả. Cậu bật cười lắc đầu…



- Haha…thằng khốn, cuối cùng mày cũng sẽ chết dưới tay tao thôi…haha..- Ông Đổng cuời sung sướng khi xem thời sự.

Vụ của Tuyết Y đúng là gây chấn động giới truyền thông…chỉ mới đưa tin thôi đã chiếm tỉ lệ số người xem trên mạng tăng ngùn ngụt theo phút…

Chưa ai đoán trước được thật hư vụ việc này ra sao…phía chức năng đang điều tra được nhiều điểm gây bất lợi cho phía Tuyết Y…

Đặc biệt khi xem hình ảnh ghi lại, mọi người đều thấy nét điềm nhiên trên khuôn mặt anh tuấn đó…phải chăng cậu không sợ vì có gia thế tài phiệt của mình chống lưng cho rồi hay…thật sự cậu không làm nên không sợ gì cả… Toàn bộ là một dấu hỏi chấm với người đọc người xem tin…

- Để xem nó còn ngông nghênh được với ai nữa.

- Ba đừng xem thường anh ta. Vẫn nên đề phòng thì tốt hơn.

- Đương nhiên rồi…- Ánh mắt ông thật tà độc nhìn trừng vào hình ảnh Tuyết y – Mày dám làm họ Đổng này mất mặt trước mọi người à…hừ…thằng ranh con.

Nhã Kỳ nhìn Tuyết Y trong hình đầy tức tối…cô sẽ không tha thứ cho bất kì ai dám hất bỏ mình…nếu cô không có được thì người khác cũng không. “Đừng trách tôi…chuyện ra nước này toàn do anh gây nên cả..” Ánh mắt cô hằn đầy sự hận thù đối với Tuyết Y, người ta gọi cái này là không ăn được thì đạp đổ đây mà…haizz…



Hai mắt cô trợn tròn đầy sửng sốt…

Tuyết Y bị nghi ngờ có liên quan đến vụ tai nạn một xác hai mạng của cô người mẫu Mĩ Chi.

- Chẳng nhẽ họ đã điều tra được rồi.

Tia lo lắng thoáng hiện lên trog mắt Tử Di. “Vậy là Tuyết Y phải ngồi tù sao “ Cô cắn răng vào môi mạnh đến nỗi còn hằn những vết răng trên đó…

Cô khẽ nhíu mày…rời mắt khỏi màn hình tivi. Cố để mọi chuyện của Tuyết Y tránh xa khỏi suy nghĩ của mình nhưng sao nó cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô thế này…

Không biết bây giờ cậu ra sao nữa…Tân trạng lo lắng lẫn bức rức khiến Tử Di đứng ngồi không yên, cô đi qua đi lại trong phòng lòng nóng như lửa đốt. Tay nắm chặt chiếc điện thoại…

Mở khoá…Khoá máy…Bỏ xuống đi tiếp…

Dừng chân…mở máy…lại khoá máy…bước tiếp qua lại…

Cứ như vậy hành động của cô lập lại như một con robót vậy…nửa muốn gọi điện cho ông Đình hỏi chuyện, nửa không dám vì sợ mọi người sẽ hiểu nhầm mình vẫn còn tình cảm với Tuyết Y.

Mà hiểu nhầm gì, sự thật đúng là vậy mà… Đắn đo mãi một hồi cô mới quyết định…mở máy…ấn số…

Tút…tút………………

Một hồi chuông dài mãi vẫn chưa có ai nghe máy, Tử Di nóng lòng nhăn mặt…”Làm ơn ai nghe máy đi…”.

Sự sốt sắng của cô đến cô cũng không thể kìm lại được nữa là…”Đúng rồi…” Măt Tử Di chợt sáng lên, cô có thể gọi cho Đan Băng được mà.

Nghĩ là làm, cô nhanh tay ấn số của cậu…

- …

- Cậu đang ở đâu vậy? Có biết chuyện của Hàn thiếu không, bây giờ ra sao rồi..

- Xảy ra chuyện gì mà khẩn trương vậy.

Đầu dây bên kia, Đan Băng cũng tỏ ra ngạc nhiên không kém, cậu đang bên Anh thì làm sao mà biết ở nhà xảy ra chuyện gì được chứ.

- Thôi, tớ lên máy bay bây giờ, có chuyện gì về nói sau nhé.

- Ừ- Tử Di cúp máy trong thất vọng.



- Anh nghĩ sao về chuyện này…

- Suy nghĩ gì của Hàn thiếu về chuyện này thế nào ạ.

- Chủ tịch Hàn, ông nghĩ sao về chuyện con mình làm…

Vừa thấy hai cha con họ Hàn bước chân ra khỏi trụ sở.Đám phóng viên trầu trực xuất mấy tiếng đồng hồ đứng bật dậy lao tới phía họ như một cơn lốc người. Những câu hỏi đặt ra tới tấp…

4 tên vệ sĩ nhanh chóng làm nhiệm vụ gạt đám người đó xang một bên cho thân chủ vào xe …

Chiếc xe dần lướt bánh ra khỏi đó…

- Lần trước con muốn lấy cạc của chú Hùng vì chuỵện này phải không?

Tuyết Y lắc đầu, cậu ngả lưng ra sau, giọng nói có phần mệt mỏi:

- Con muốn nhờ chú ấy làm một số chuyện khác thôi.

- Vậy à. Chuyện này xảy ra, con có nghi ngờ ai không?

- Nếu đây là vụ mưu sát thì chỉ có thể là họ thôi – Tuyết Y nói như khẳng định.

- Ý con là…- Ông Đình mập mờ hiểu ý con.



Vừa thấy xe Ông Đình chờ tới cổng căn biệt thự Tuyết Y, Tử Di vội vàng thụp người xuống núp trong xe.

Ông Đình thoáng nét cười nhìn thấy biển chiếc xe đậu đằng sau…Làm sao mà không thể đoán được người trong đó là ai chứ.

Như vậy là con bé vẫn còn lo lắng cho con ông nên mới đến đây chờ nó.

Tuyết Y xuống xe, cúi người chào ông Đình.

- Con cứ để tâm trạng thật thoải mái nhé, có người đang chờ con đấy.

Ông Đình khẽ cười cho kính xe lên, rồi bảo tài xế chạy đi. Tuyết Y chỉ cho lời nói đó là đùa. Cả ngày chạy đôn chạy đáo rồi lại ở sở nữa làm cậu mệt muốn chết…không phải vì lo mà do sức khỏe dạo này xuống cấp.

Tuyết Y lững thững vừa đi vừa đa viên sỏi dưới chân mình từ lúc vào cổng đến tận lúc đến bậc tam cấp vào sảnh chính…

Tử Di đứng ngoài nhìn dáng vẻ của cậu…cô cảm thấy Tuyết Y đang mệt mỏi lắm đây. Nhưng…ai bảo cậu lại gây ra chuyện đó để giờ bị như này là phải lắm rồi…đáng đời thôi…Mặc dù đã cố thuyết phục mình đừng quan tâm đến chuyện Tuyết Y nữa nhưng sao cô vẫn cứ dõi theo cậu thế này…

Tử Di quay lưng định bỏ về nhưng rồi lại dừng lại nhìn theo Tuyết Y…Không còn tình thì cũng còn có nghĩa.- Tử Di tự cho là thế “Dù sao anh ta cũng là người có ơn với mình “.

Cô chần chừ đưa tay lên ấn chuông…

Bà quản gia vội vàng chạy ra ngoài, thấy Tử Di, mặt bà có vẻ khởi sắc:

- Mời cô vào

- Vâng.- Tử Di hơi mỉm cười cúi đầu lễ phép chào bà.

- Cậu Y đang ăn cơm, cô cũng vào dùng luôn đi ạ.

- Vâng, cảm ơn bà.



Tuyết Y dừng tay gắp đồ ăn, mắt ngước lên nhìn người mới đến…miếng cơm trong miệng cậu như nghẹn lại..trong mồm vẫn còn bụng cơm, thấy Tử Di xuất hiện đột ngột như vậy cũng quá đỗi ngạc nhiên:

- Sao em ở đây…- Lời nói của cậu đến đâu cơm trong miệng phun ra đến đó…

Tuyết Y cũng thấy mình vô ý quá, chỉ tại bất ngờ nên mới bậy thốt ra mấy câu đó mà không kịp nuốt miếng ăn xuống…

Cậu vội đặt bát xuống lấy khăn giấy lau miệng, lấy lại phong độ nhìn cô:

- Ngồi xuống đi.

Tử Di nhìn cậu, thái độ vẫn bình thường chẳng có vẻ gì lo lắng cả…bằng chứng là ăn cơm vẫn rất ngon lành đấy thôi…Hoá ra là cô lo thừa suốt từ trưa đến giờ à. Đúng là lo bò trắng răng thật.

Tử Di kéo ghế ra, khoanh tay khoan thai nhìn cậu như ánh mắt của người bề trên nhìn tội đồ vậy:

- Ngon miệng nhỉ.

Gịong nói có phần châm chọc, Tuyết Y ngây thơ mở tròn hai mắt vốn to rõ hai mí của mình:

- Có gì không ngon à? Em cũng ăn thử đi, rất ngon đấy.

Cậu quay xang trái gọi to:

- Cô Nga….

- Không cần…- Tử Di cắt ngang lời cậu – Sao anh chưa hỏi ý tôi đã gọi vậy.

- Sao, anh trả nói trước rồi còn gì – Tuyết Y tròn mắt nhìn cô.

- Tôi đã nói đồng ý ăn chưa..

- Xời …- Tuyết Y nhìn cô chăn chối – KHông ăn thì thôi, người ta có lòng tốt lại còn

- Lúc nào anh cũng tự làm theo ý mình vậy. Cả chuyện Mĩ Chi nữa, anh không sợ người ta phát hiện mình làm à?

Hai hàg mày cậu khẽ cau lại, miếng cơm trong miệng cố nuốt xuống, từ từ nhìn lên cô:

- Em nghĩ anh làm thật à?

- Tôi chỉ biết những gì mình nghe thấy thôi.- Tử Di quay mặt tránh ánh mắt của cậu.

Tuyết Y buông đũa mạnh xuống bàn, đứng dậy dằn mạnh từng chữ:

- Tôi không cần ai tin tôi nhưng em thì phải tin. Tôi nhắc lại lần nữa tôi – không – làm.

Cậu tức giận cầm theo chiếc điện thoại trên bàn bỏ về phòng trong sự bực bội.

Mặt hầm hầm đầy sát khí..ai không tin cậu cũng được chỉ cần Tử Di hiểu là được rồi vậy mà cô cũng chẳg bằng một người dưng, những nhân viên trong côngty cậu nữa…ít ra họ còn tỏ ra tin cậu còn cô thì lại không. Đúng là muốn cậu tức chết mà…



- Hình như cô đang hiểu lầm gì đó với cậu Y.

- Không có đâu – Tử Di lắc đầu cười gượng.

- Cậu ấy không có làm chuyện đó đâu.

Tử DI hơi cười nheo mắt nhìn bà:

- Sao bà biết?

- Nhiều lần cô gái đó đến đây làm phiền cậu chủ, dù có tức đến đâu cậu chỉ bỏ đi để cô ta đỡ lải nhải bắt buộc này nọ thôi. Đánh còn chưa nữa là đòi giết người.- Gịong nói bà có vẻ tin tưởng Tuýêt Y lắm vậy.

- Nhỡ đâu trong lúc bức xúc, anh ta không làm chủ được bản thân mà gây ra chuỵên đó thì sao?

- Cô hãy tin cậu Y đi. Tôi chắc chắn cậu ấy không gây ra những chuyện kinh khủng vậy đâu.

Bà ta nhìn Tử Di khẳng định một lần nữa hình tượng trong sáng của Tuyết Y là 100 phần trăm. Bà lui cui dọn dẹp đồ ra ngoài…

Tử Di ngồi lại suy ngẫm những lời bà nói…Mọi chuyện nghe vậy nhưng chưa chắc đã là vậy thì sao. Cô cũng đã rơi vào trường hợp như vậy rồi tại sao lại không hiểu được chứ…nhỡ đâu Tuyết Y chỉ bị hiểu nhầm thôi thì sao, những lời nói của bà giúp việc khiến cô sáng dạ ra.

Là người thì đừng nên cứng nhắc cứ nhìn mãi vào quá khứ mà sống,…Tuýêt Y có độc tài, đôi lúc lại quá nhẫn tâm thật nhưng chắc chắc phần người của cậu vẫn còn hơn phần con đấy chứ. Bề ngoài cứng nhắc như vậy nhưng cũng có đôi lúc lại hiền lành lắm.

Đáng lẽ ra lúc như vậy, Tử Di phải có đôi lời động viên cậu chứ sao lại cứ ép buộc cậu vào cái thế đã sẵn như vậy…