Hoặc Thủy

Chương 8-2




Nhân viên lúc trước có lòng tốt khuyên Diệp Đạt về nhà sớm hôm nay có hẹn với bạn gái, nghĩ đến chính mình cũng không có việc gì đặc biệt phải làm nên Diệp Đạt liền đáp ứng thay hắn trong tiệm, đối phương vô cùng cảm kích.

Tình nhân cùng nhau đến mua bánh gato rất nhiều, Diệp Đạt bận đến không ngừng tay.

Nguyên bản kế hoạch là sau khi nghỉ làm sẽ cùng Diêu Tử Khê trải qua một lễ tình nhân tốt đẹp, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem phim, sau khi xem phim xong hai người tay trong tay tản bộ dưới ánh trăng, cuối cùng ở dưới bầu trời đầy sao đeo chiếc nhẫn LOVE FOREVER lên ngón áp út cho đối phương.

Thế nhưng hiện tại chỉ nhìn thấy các cặp tình nhân tay trong tay đến mua bánh gato, tâm Diệp Đạt bắt đầu đau.

Hôm qua Diệp Đạt vô cùng phấn khích gọi điện cho Diêu Tử Khê nói: “Ngày mai cùng ta trôi qua lễ tình nhân được không?”

Đầu điện thoại bên kia im lặng một chút, chỉ nghe thấy âm thanh tư tư yếu ớt.

Tâm Diệp Đạt chợt lạnh, Diệp Đạt giả vờ kiên cường nói: “Cứ thế nha, ngày mai ngươi phải để cho ta nha!”

Diệp Đạt không dám dừng lại, sợ hãi nghe thấy thanh âm từ chối của đối phương, chuẩn bị cúp máy nhưng vẫn chậm một bước.

“…. Đợi chút….” Đầu bên kia truyền đến thanh âm rõ ràng, “Ngày mai ta rất bận….”

“Ta sẽ chờ ngươi!”

“….Không cần.” Dừng lại một chút, đối phương thấp giọng nói: “….. Xin lỗi.”

“Ta muốn phần này!” Cô gái đứng trước quầy chỉ chỉ ngón tay.

“Ân, vậy lấy phần này cho ngươi!” Diệp Đạt mặc đồng phục màu trắng cắt bánh gato, miễn cưỡng lấy lại tinh thần, tỉ mỉ để vào hộp đưa cho cô gái.

“Không phải nói muốn đưa nhẫn cho Diêu Tử Khê sao?” Quý Sâm đi đến bên người Diệp Đạt, “Thế nào? Vì sao lễ tình nhân hôm nay ngươi vẫn ở đây làm công?” Nghe thấy thanh âm Quý Sâm, trong lòng Diệp Đạt càng thêm buồn bực.

Chính là tên này! Nếu không phải tại tên này mình sẽ không biết sự tình, cũng sẽ không trở nên tồi tệ như vậy, thật giống như chỉ cần chạm mặt với người này sẽ không có chuyện gì tốt.

Diệp Đạt để thêm bánh ngọt lên quầy, cố ý không để ý đến Quý Sâm.

Gần đến thời gian đóng cửa, khách trong cửa hàng mới dần ít đi.

“Lại bị vứt bỏ?” Quý Sâm cười trêu tức nói: “Ta đã sớm nói với ngươi, ngoại trừ người kia, Diêu Tử Khê tuyệt đối sẽ không động tâm với một ai khác.”

“Ngươi thật phiền!” Diệp Đạt nóng nảy gắt lên, “Nếu như Diêu Tử Khê thích ngươi thì y đã sớm tiếp nhận ngươi rồi, ngươi theo đuổi y bốn năm vẫn không có kết quả chứng tỏ ngươi không hợp với y, ngươi không phải là người định mệnh của y! Nếu không thích hợp thì nên đi tìm người thích hợp! Hiện tại rõ ràng ngươi đã có người yêu nhưng lại nhiều lần phá hoại người yêu cũ trước đây! Đến cùng là ngươi đang ghen tị hay là đối với y tình xưa chưa dứt?”

Không ngờ Diệp Đạt lại phản ứng kịch liệt như vậy, trong lúc nhất thời Quý Sâm chỉ nhếch miệng nhưng không thể nói lời nào, một lúc lâu sau, Quý Sâm mới cúi đầu, không còn dáng vẻ vênh váo tự đắc, chỉ trầm thấp nói, “Ta bị Thường Tiểu Đằng đá!”

Nghe thấy thanh âm kinh ngạc của Diệp Đạt, Quý Sâm quay đầu vén lên tóc mai trên trán hướng Diệp Đạt cười cười, “Rất mất mặt sao? Ngày lễ tình nhân mà lại bị người yêu đá!”

“Cái này…. xảy ra chuyện gì?

Tuy rằng rất ghét đối phương, thế nhưng ngày lễ tình nhân mà xảy ra việc này cũng giống như hắn cô đơn một mình, Diệp Đạt không khỏi đồng cảm.

Đã sớm nghe qua đường tình duyên của Thường Tiểu Đằng, nhưng không nghĩ đến lại nhanh như thế đã chia tay. Diệp Đạt thở dài an ủi, “Đừng khổ sở.”

“Ta không khổ sở! Ngược lại lúc trước chỉ vì cảm thấy cùng hắn ở trên giường rất hợp cho nên mới cùng nhau, chẳng qua là cảm thấy có chút mất mặt thôi!” Quý Sâm không mấy để tâm trả lời.

“Ngươi….” Trong lòng vừa dâng lên đồng tình, trong nháy mắt đã bốc hơi không còn một tia dư thừa, Diệp Đạt liếc xéo Quý Sâm, “Thật tình không hiểu các ngươi, không phải thật lòng yêu thích đối phương thì vì sao lại chọn lựa đi cùng nhau?” Diệp Đạt đột nhiên híp híp mắt, tiến đến trước mặt Quý Sâm, “Chẳng lẽ lúc trước cái mà ngươi nói theo đuổi Diêu Tử Khê bốn năm cũng giống như hiện tại, một bên theo đuổi Diêu Tử Khê một bên khác lại cùng người khác qua lại?”

“Làm sao ngươi biết?” Lúc này Quý Sâm mới phát hiện trực giác của người này rất tốt. Lẽ nào cái này là trực giác của trung khuyển?

“Bộ dáng này của ngươi, chẳng trách không thể theo đuổi được Diêu Tử Khê! Y vốn là người mẫn cảm, nếu ngươi không phải là toàn tâm toàn ý đối với y, khẳng định ngươi đã sớm out!”

Quý Sâm cười khổ một tiếng. Không nghĩ đến Diệp Đạt còn nhỏ tuổi hơn mình, thời gian tiếp xúc với Diêu Tử Khê ngắn hơn mình nhưng lại có thể nhận thức được như thế.

Lúc trước theo đuổi Diêu Tử Khê xác thực là chân tâm.

Diêu Tử Khê là một thiếu niên lạnh lùng lại mang theo u buồn, bóng lưng tinh tế thường làm mình nhớ thương, thế là nghĩ tất cả biện pháp tiếp cận thiếu niên này.

Lúc đi học thì chiếm lấy chỗ ngồi bên cạnh Diêu Tử Khê, cho dù tan học không tiện đường cũng cố ý nói mình cùng đường với y, cho dù mình vì y trả giá nhiều hơn nữa, Diêu Tử Khê trước sau như một vẫn là gương mặt lạnh lẽo kia.

Sau một khoảng thời gian liền cảm thấy mất mặt. Chính mình vừa soái điều kiện lại tốt, nam nữ không thiếu, vì sao còn phải như tiểu tùy tùng đi bên người y, nhìn sắc mặt của y? Thế là dần dần xa lánh, bắt đầu trải qua cuộc sống dâm loạn.

Chỉ là tình cờ đi học nhìn thấy gương mặt thanh lệ của Diêu Tử Khê, tâm vẫn không ngừng động.

Chỉ có lần đó Diêu Tử Khê hỏi: “Sao dạo này ngươi ít đến trường vậy?”

“Bởi vì phải làm tình!” Hình như lúc đó mình là cười khẩy mà trả lời.

Diêu Tử Khê lạnh lùng nhìn hắn một cái, tiếp theo không cùng mình nói thêm câu nào….

Duy nhất chỉ một lần đắc thủ, lúc đó là tiệc sinh nhật của bạn học, chính mình nhất thời phấn khởi, có lẽ là đã có ý định từ trước, hung hăng chuốc rượu Diêu Tử Khê. Ngày đó tâm tình Diêu Tử Khê cũng không tốt lắm, một ly lại một ly không ngừng uống, rõ ràng không chịu được nữa nhưng vẫn liều mạng nhận lấy rượu mình đưa đến…. Thế là thuận lý thành chương mà phát sinh quan hệ.

Diêu Tử Khê phi thường trúc trắc, chắc là lần đầu tiên. Chính mình kích động không thôi, hôn lên từng tấc da thịt y, y bởi vì sung sướng mà khuôn mặt dị thường diễm lệ, nhưng khi cao trào Diêu Tử Khê lại lớn tiếng hô: “Liệt Diễm, Liệt Diễm….” Một loại phẫn nộ hung hăng lang tràn khắp toàn thân, không còn ôn nhu, chỉ còn sự trả thù thô bạo mà tiến công, nơi giao hợp tràn ra máu tươi nhuộm đỏ ga trải giường.

**********************

“Như vậy bánh gato thì sao?” Liệt Diễm thăm dò ý kiến Diêu Tử Khê. Kỳ Nhất Hàn thích ăn đồ ngọt, Liệt Diễm chuẩn bị mua một cái bánh gato rồi trở về, nghĩ đến buổi tối có thể thoa bơ lên khắp toàn thân Kỳ Nhất Hàn, Liệt Diễm liền cảm thấy bánh gato đầy bơ kia không tệ lắm. (úi cái định mệnh không lẽ tui đã lầm sao, Liệt Diễm không phải là thụ sao, cái đm sao bây giờ lại…………..=.-)

Ý thức được bầu không khí có chút yên tĩnh, Liệt Diễm kỳ quái ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Diêu Tử Khê cùng nhân viên cửa hàng gương mặt thẳng tắp nhìn đối phương.

Sau khi nhìn thấy Diêu Tử Khê cười híp mắt lôi kéo một nam nhân xa lạ đến cửa hàng thì trong đầu Diệp Đạt trống rỗng, trong nháy mắt toàn thân vô lực.

Không phải rất bận sao? Không phải ngay cả lễ tình nhân cũng không thể đi sao? Người đàn ông kia nghiêm túc chọn bánh gato, còn Diêu Tử Khê lại lặng lẽ nhìn gương mặt của nam nhân kia, ánh mắt thâm tình như vậy, ngay cả mình cũng chưa từng nhìn thấy.

Hóa ra Diêu Tử Khê cũng có một mặt khác ngoài sự lạnh lùng kia, sẽ dùng ánh mắt mê luyến như vậy nhìn chăm chú một người!

Chỉ là người kia không phải là mình, Diệp Đạt bắt đầu tiếp nhận sự thật này.

Trái tim như bị người khác mạnh mẽ đánh mạnh một quyền, máu toàn thân không ngừng nóng lên, địa phương tiếp xúc với hộp nhẫn càng nóng rực như bị bỏng.

“Hắn có phải là thân thích của ngươi?” Diệp Đạt không biết vì sao mình có thể chấn định hỏi như thế.

Bắt gặp ánh mắt của Diệp Đạt, Diêu Tử Khê kinh ngạc đến ngây người! Bất luận như thế nào cũng chưa từng nghĩ đến sẽ gặp hắn dưới tình huống này.

Mặt Diệp Đạt lập tức trắng bệch, môi cũng không còn chút máu, ánh mắt bi thương chứa đầy tuyệt vọng nhìn Diêu Tử Khê.

Diêu Tử Khê chưa từng nghĩ sẽ nhìn kỹ Diệp Đạt như lúc này.

“Hắn có phải thân thích của ngươi không?” Diệp Đạt lặp lại câu hỏi một lần nữa, ánh mắt vừa tuyệt vọng lại vừa hi vọng chăm chú nhìn Diêu Tử Khê, chỉ cần y mở miệng nói phải thì hắn cái gì cũng đều tin tưởng.

Liệt Diễm cũng cảm thấy Diêu Tử Khê cùng nhân viên tiệm bánh gato có gì đó không đúng.

Sau khi Liệt Diễm cùng Kỳ Nhất Hàn du lịch nước ngoài trở về liền nghĩ đến thăm Diêu Tử Khê, mọi người cùng nhau tụ họp. Diêu Tử Khê cũng rất thoải mái đáp ứng.

Trong nhà vẫn giống như trước kia, nhưng lại cảm thấy có gì đó không giống, không biết là không giống ở chỗ nào. Thế nhưng Kỳ Nhất Hàn tỉ mỉ nói với mình, nói không chừng Diêu Tử Khê đã có tình nhân rồi.

Bởi vì trong nhà có thêm đĩa thi đấu bóng rổ, kẹo cao su, trong tủ lạnh còn có pepsi! Từ khi Diêu Tử Khê mở phòng khám, ngay cả NBA cũng không nhìn chớ nói chi thu gom những video kinh điển về bóng rổ, huống chi là kẹo cao su cùng pepsi, Diêu Tử Khê thân là bác sĩ càng sẽ không chạm vào.

Chẳng lẽ…. là nhân viên tiệm bánh này à! Liệt Diễm suy đoán.

Chàng trai cao lớn đẹp trai dùng biểu tình trực khóc nhìn Diêu Tử Khê.

“Ta không phải thân thích của y mà chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi.” Liệt Diễm mỉm cười nói, muốn hòa hoãn bầu không khí, tiêu trừ nghi ngờ của chàng trai này.

Nhưng mà, lời vừa nói ra khỏi miệng, vẻ mặt chàng trai tràn đầy tuyệt vọng cùng bi thương. Diêu Tử Khê dùng ánh mắt trách cứ nhìn Liệt Diễm, loại ánh mắt này là lần đầu tiên Liệt Diễm nhìn thấy.