Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 6: Đáp ứng




Tại một đình viện ven hồ, bạch y nữ tử ngồi trong đình, bàn tay thon dài trắng nõn khẽ vuốt dây đàn, một luồng tóc đen trượt xuống vai, một khúc hát du dương từ đầu ngón tay nàng vang lên, tinh tế chảy xuôi. Trong hồ nhỏ cá chép nương theo khúc hát du động qua lại, phối hợp khúc hát du dương này nhẹ nhàng đến nhảy múa.

Nhịp điệu duyên dáng quanh quẩn cả sân nhỏ

“Không xong...không xong....” Một thanh âm dồn dập xen lẫn giữa nhịp điệu “Tiểu thư, việc lớn không tốt...”

Xoẹt một cái bóng dáng màu xanh chạy đến

Thẩm Uyển nhìn Nghiễn nhi như thế cũng không nói gì, tựa hồ là thấy nhưng không trách, chỉ khẽ cười chờ đợi, rốt cuộc Nghiễn nhi muốn nói cho mình biết đại sự gì đây

Mới vừa uống xong trà, Nghiễn nhi lập tức nói “Tiểu thư không xong, vừa rồi ta vào đại sảnh nghe, Trấn viễn đại tướng quân Tấn Nhân Võ đến phủ chúng ta”

“Ừm...” Thẩm Uyển bình thản đáp lại Nghiễn nhi, cũng nghe nói qua vị tướng quân này, không chỉ có gia tộc làm tướng. Hơn nữa đương kim Hoàng hậu cũng là muội muội của Đại tướng quân.

Nghiễn nhi gặp tiểu thư nhà mình bình thường đáp, bình thản cũng không hỏi sự tình gì đã phát sinh, vội vàng nói “Tiểu thư, làm sao ngươi không hỏi Đại tướng quân đột nhiên có chuyện gì lại chạy đến phủ chúng ta?”

“Kia...Đại tướng quân chạy tới phủ chúng ta làm cái gì?” Thẩm Uyển cũng rất phối hợp hồi đáp, mặc dù hiện tại Thẩm gia là Dương Châu thủ phủ, nhưng Thẩm Uyển cũng không nhận ra Thẩm gia có mặt mũi gì có thể làm cho quốc cữu gia đến thăm bái phỏng. Bất quá chuyện này, Thẩm Uyển luôn luôn chẳng hỏi qua, gia gia tự mình có thể an bài.

“Ai nha, vội chết ta. Đại tướng quân tới là cầu hôn cho ngươi...”

Lời này vừa nói ra, Thẩm Uyển lập tức không bình tĩnh giống vừa rồi, phảng phất cảm giác chính mình nghe lầm “Nghiễn nhi. Ngươi vừa rồi.....nói gì đó...”

Nghiễn nhi gặp Thẩm Uyển cuối cùng cũng có điểm phản ứng. Vội vàng đem chuyện nghe được nói cho tiểu thư “Vừa rồi quản gia nói, Đại tướng quân vì con của hắn tới cầu hôn tiểu thư”

“Kia....gia gia trả lời thế nào...” Thẩm Uyển có điểm cuống cuồng

“Lão...lão gia hắn....giống như đáp ứng....” Nghiễn nhi từ nhỏ đến nay luôn bên cạnh Thẩm Uyển, từ nhỏ tiểu thư nhà mình luôn thông minh hơn người, sau khi lớn lên lại càng duyên dáng yêu kiều, cực kì thông minh, đến mười sáu tuổi, quan lại quyền quý cầu hôn rất nhiều nhưng lão gia chỉ có tiểu thư là đứa cháu duy nhất không bỏ được tiểu thư cho nên vô luận là ai đến cầu hôn cũng không đáp ứng. Nhưng lần này... lần này đại tướng quân đi cầu hôn, hơn nữa lại là quốc cữu gia...Lão gia không biết có phải trúng tà hay không, vừa mở miệng liền đáp ứng. Lần này khổ tiểu thư rồi.

Thẩm Uyển nghe gia gia mình đáp ứng, đầu “ông” một tiếng...Đầu óc trống rỗng. Tại sao có thể như vậy...tại sao....

“Tiểu thư! Tiểu thư...” Nghiễn nhi nhìn thấy Thẩm Uyển như mất hồn không động, sợ hãi vội vàng lắc lắc Thẩm Uyển

“Không được, không được...Nghiễn nhi...Gia gia ở nơi nào?” Thẩm Uyển vội vàng cầm lấy tay áo Nghiễn nhi hỏi

“Lão gia...lão gia cùng Đại tướng quân vừa thương lượng xong liền trở về phòng mình”

Thẩm Uyển sau khi nghe xong, cái gì tiểu thư khuê các thục nữ khí chất toàn bộ không để tâm, liều mạng chạy đến chỗ gia gia. Hoàng thân quốc thích thì như thế nào, phủ tướng quân thì như thế nào, Thẩm Uyển nàng khinh thường, nàng không muốn cuốn vào Hoàng gia thâm cung, nàng hy vọng cả đời này có thể cùng người mình yêu tư thủ, cho dù chỉ có điền viên cuộc sống, nàng cũng nguyện ý, trong lòng mình đã có ý trung nhân...

Chạy tới cửa gian phòng Thẩm Phú Quý, đẩy cửa ra “Gia gia...”

Thẩm Phú Quý nằm trên giường gặp Thẩm Uyển đến liền đứng dậy ngồi ở đầu giường, cao hứng phất tay gọi Thẩm Uyển đến gần “Uyển nhi đến đây, đến bên cạnh gia gia...Khụ khụ...”

Thẩm Uyển vốn định hướng gia gia nói, không nghĩ đến nhìn gia gia có chút suy yếu ngồi ở đầu giường. Vội vàng đi tới “Gia gia, ngươi có phải hay không lại phát bệnh”

“Haha, không có việc gì, đây là bệnh cũ tái phát, nghỉ ngơi một chút thì tốt rồi” Thẩm Phú Quý nắm tay cháu gái mình nói

“Gia gia hay là gọi đại phu đến xem một chút đi...” Thẩm Uyển có chút không yên lòng

“Không cần, dù sao đại phu cũng chỉ kê thuốc, trong nhà còn đây a...” Thẩm Phú Quý nhìn cháu gái duyên dáng yêu kiều, làm cho mình thấy tự hào liền nói “Uyển nhi. Ngươi biết không, gia gia a, thời gian không nhiều lắm”

Thẩm Uyển vừa nghe gia gia nói thời gian không nhiều lắm, trước mắt có chút mơ hồ, nghẹn ngào cắt đứt lời gia gia “Gia gia...không nên nói bậy”

“Ha ha, đứa nhỏ ngốc, thân thể gia gia, gia gia còn không biết sao...” Thẩm Phú Quý lau nước mắt cho Thẩm Uyển “ Cho tới nay, gia gia đều lo lắng, vạn nhất ngày nào đó gia gia cứ đi như vậy,Uyển nhi phải làm sao, sản nghiệp Thẩm gia phải làm sao...”

“Gia gia, Uyển nhi đã trưởng thành, Uyển nhi nhất định sẽ bảo hộ sản nghiệp Thẩm gia” Thẩm Uyển kiên định nói

“Ha ha, đương nhiên gia gia đương nhiên biết rõ Uyển nhi có thể thủ ở sản nghiệp Thẩm gia, Uyển nhi cực kỳ thông minh, gia gia cũng tin tưởng Uyển nhi có năng lực này, đúng là a...Uyển nhi dù sao cũng là nữ nhi. Có một số việc, chỉ sợ Uyển nhi ứng phó không được, vạn nhất bị người khi dễ làm sao bây giờ. Bất quá hôm nay, gia gia rốt cuộc không cần lo lắng, bởi vì quốc cữu gia Trấn Viễn Đại tướng quân Tấn Nhân Võ tới cửa xin cưới. Ha ha. Rốt cuộc tâm nguyện cuối cùng cũng giải quyết xong” Thẩm Phú Quý lúc nói lời này trên mặt lộ ra vẻ vui thích

“Gia...gia...ta...” Thẩm Uyển vốn nói mình đã có người yêu, không thể tiếp nhận hôn sự này. Những lời này lại nghẹn ở yết hầu không nói ra...

Thẩm Phú Quý tiếp tục nói “Gia gia a cùng Tấn gia có chút sâu xa, trước kia gia gia buôn bán tại biên cảnh đã cứu cha của Tấn Nhân Võ, Tấn Thường vì báo đáp ân cứu mạng của gia gia nên muốn đem cháu của hắn ở rể tại Thẩm phủ, ha ha. Về sau Thẩm gia chúng ta có người kế nghiệp, gia gia cũng không cần lo lắng Uyển nhi bị người khỉ dễ, có Tấn gia hoàng thân quốc thích làm hậu thuẫn, gia gia có thể nhắm mắt...”

“Gia gia...” Thẩm Uyển sau khi nghe xong, lệ rơi xuống, nàng biết rõ gia gia an bài hôn sự này hoàn toàn là vì suy nghĩ cho mình về sau.

“Đứa nhỏ ngốc, khóc cái gì, cần phải cao hứng a, mười tám năm trước, gia gia gặp qua Tôn nhi của Tấn gia, đứa bé kia, lớn lên anh tuấn lại hiểu chuyện, nghe nói hiện tại giỏi văn lại giỏi võ rất được Hoàng thượng yêu thích a. Giống như tên gì...A hình như là Tấn Diệu đi...Ha ha thời gian dài quá, gia gia cũng không nhớ rõ tên hắn. Bất quá là một hài tử tốt”

Thẩm Uyển nghe gia gia khen ngợi người Tấn gia tốt như thế nào, nhìn xem bộ dạng cao hứng của gia gia, thật sự nói không nên lời. Hơn nữa nàng không nghĩ Hoàng thân quốc thích nhưng vì báo ân nên đến ở rể Thẩm gia, Tấn gia này cũng rất trọng tình trọng nghĩa.

Thẩm Phú Quý thấy mình nói nửa ngày Thẩm Uyển đều trầm mặc không nói, cho rằng Thẩm Uyển mất hứng hỏi “ Uyển nhi, làm sao vậy...” Lập tức nghĩ tới điều gì liền lo lắng hỏi “Uyển nhi...đây...có phải đối với việc gia gia đáp ứng hôn sự này mà bất mãn?”Đứa nhỏ Uyển nhi này mặc dù nhu thuận hiểu chuyện, đối đãi người cũng hiền hòa, đúng là Thẩm Phú Quý biết rõ cháu gái mình là ngoại nhu nội cương, là hài tử không chịu thua bất cứ gì...Vạn nhất nàng không đồng ý, không người nào có thể lay động được nàng.

Thẩm Uyển nhìn gia gia dùng ánh mắt lo lắng nhìn mình, muốn nói nửa câu cũng không dám. Trầm mặc nửa ngày. Gia gia thân thể liên tục không tốt, rốt cục hai tay nắm chặt thỏa hiệp, dùng dũng khí rất lớn gật đầu nhẹ. Thế Hiền, thực xin lỗi. Kiếp này hữu duyên vô phận. Bất quá nàng nhất định sẽ nghĩ đến biện pháp khôi phục tự do.

Nhìn thấy Thẩm Uyển gật đầu, Thẩm Phú Quý tâm cũng liền buông xuống

“Uyển nhi không quấy rầy gia gia nghỉ ngơi. Xin cáo lui trước”

“Thật tốt, Uyển nhi đi xuống trước đi”

Ra khỏi gia phòng Thẩm Phú Quý, Thẩm Uyển cũng nhịn không được nữa, che miệng vừa chạy vừa nghẹn ngào. Trở về gian phòng của mình. Lên tiếng khóc thút thít

“Tiểu thư...tiểu thư...” Nghiễn nhi trợn tròn mắt, cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua Tiểu thư nhà mình khóc đến thương tâm như thế.

“Nghiễn nhi....”

Nhìn tiểu thư khóc hoa lê đái vũ, Nghiễn nhi tâm cũng đau đớn, hai người ôm nhau khóc. Đợi đến Thẩm Uyển khóc đến mệt, tại bên gối lấy ra một khối ngọc bội, nắm trong tay...

“Tiểu thư, đây không phải là của An công tử sao?”

“Nghiễn nhi...” Thẩm Uyển nhìn Nghiễn nhi nói “Ngươi đem cái này trả lại cho An công tử đi...”

“A...tiểu thư, đây chính là ngọc bội của An công tử đưa cho ngươi làm vật đính ước a...” Nghiễn nhi nhìn ngọc bội trong tay Uyển nhi, sợ đặt trên người mất đi hoặc làm hư vì vậy phải để lại bên gối

“Hiện tại, đã không có bất kỳ ý nghĩa gì...” Thẩm Uyển đau lòng nhìn ngọc bội kia, giữ lại vật này chỉ thêm thương tâm

“Không có bất kỳ ý nghĩa gì??? A, tiểu thư. Chẳng lẽ ngươi không có nói chuyện với gia gia a?” Nghiễn nhi kinh ngạc nói, chẵng lẽ tiểu thư phải gả vào phủ tướng quân.

Thẩm Uyển không nói, không muốn nhìn lại ngọc bội kia, nhét vào tay Nghiễn nhi nói “Ta không muốn thấy ngọc bội này lần nào nữa...ngươi còn không mau mang đi....”

Nghiễn nhi không biết nên nói cái gì, cầm lấy ngọc bội đi ra khỏi gian phòng, chỉ vì tiểu thư cùng An công tử tiếc cho đoạn tình cảm này. An công tử cũng là đệ nhất tài tử Dương Châu, ngày nào cùng tiểu thư đi dạo hai người mới quen thân, dần dần sinh tình...Vốn tài tử xứng giai nhân, lần này lão gia thật sự đánh gãy đôi uyên ương. Điều này làm cho mình làm sao cùng An công tử nói ra a...

==== Kinh đô =====

Lão thái quân biết Tấn Nhân Võ đã đi Dương Châu đặt sính lễ, đã thành sự thật, cũng không biết nói cái gì, ngầm thở dài. Dương nhi sợ là đi hoàng cung bẩm Hoàng thượng hạ chỉ đây.

Lão thái quân nghĩ không sai, Tấn Dương sợ lão thái quân đổi ý, sáng sớm phải đi Hoàng cung bẩm Hoàng thượng hạ chỉ, Hoàng hậu Tấn Đình cũng biết chuyện báo ân ở rể này, vốn tưởng là Tấn Diệu không nghĩ tới TẤn Dương thế nhưng chạy tới nói hắn muốn ở rể. Đánh không lại Tấn Dương làm nũng, phải để cho Hoàng thượng hạ chỉ. Tấn Dương từ Hoàng cung trở về, không trực tiếp hồi phủ Tướng quân mà đi tìm nhóm bốn quý công tử. Không nghĩ tới mình sẽ kết hôn, cũng chỉ còn vài ngày độc thân, đương nhiên là cùng hảo huynh đệ tốt của mình đi chơi.

------------------------------

Editor có lời muốn nói ^^: Ta nói mấy chương này hai nhân vật chính chưa gặp nhau, dài dòng a, nhưng thỉnh các vị cứ bình tĩnh thong thả, chịu khó a, sắp đến rồi..sắp đến rồi nha. ^^