Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo (Con Nhà Giàu Đến)

Chương 9: Rời giường




Sáng sớm, Thẩm Phú Quý tình thần vô cùng phấn chấn. Trên mặt nụ cười hiền lành, tất cả người trong Thẩm phủ đều nhìn ra lão gia tâm tình rất tốt. Quả nhiên là người gặp hỉ sự tinh thần sảng khoái.

“Lão gia. Hôm nay tinh thần thật tốt. Đại phu có nói, bệnh có lòng sinh, đúng là lão gia mỗi ngày đều sầu bệnh càng không tốt. Bây giờ nhìn tinh thần hòa khí sắc...ha ha” Quản gia vì lão gia cao hứng nói

Thẩm Phú Quý cười nói “Đúng vậy, người ta nói người gặp hỉ sự tinh thần sảng khoái, những lời này thật đúng, chính mình cảm giác thân thể nhẹ nhàng hơn nhiều” nghĩ tới chuyện hôm qua quản gia báo. Nụ cười liền tỏa ra. Vốn chính mình còn lo lắng, ha ha. Xem ra hưởng thụ cuộc sống còn không xa, vào từ đường Thẩm gia bái tế bài vị liệt tổ liệt tông một chút nói “Uyển nhi rốt cuộc đã lập gia đình....”

Cùng bài vị vợ mình cùng con trai nói xong liền tiến đến đại sảnh đợi cháu gái cùng cháu rể mình mời trà. Đợi gần nửa canh giờ, cũng không thấy đến. Quản gia hỏi “Lão gia vẫn chưa thấy tiểu thư đến?”

“Ha ha, các nàng tân hôn. Cứ để cho các nàng ngủ nhiều một chút....”

Lại qua một khoảng thời gian. Quản gia có chút nóng nảy, Này đã là giờ gì rồi, tiểu thư không phải là tối qua quá mệt mỏi đó chứ. Đã đến lúc lão gia uống thuốc rồi “Lão gia, hay là đi gọi tiểu thư đi...”

“Kia...được rồi”

“Nghiễn nhi, nhanh đi gọi tiểu thư cùng cô gia đến kính trà. Lão gia cũng đã chờ hơn một canh giờ”

“A...a nha...hảo” Nghiễn nhi nói xong lập tức bỏ chạy

Cốc...cốc...

“....”

“Tiểu thư...tiểu thư...” Nghiễn nhi lên tiếng gọi. Có phải hay không tối qua cùng cô gia quá kịch liệt, bình thường tiểu thư ngủ không sâu, đến giờ này liền tỉnh “Tiểu thư, mở cửa, ta là Nghiễn nhi a...”

Gục xuống bàn ngủ mơ hồ nghe được tiếng Nghiễn nhi kêu, chậm rãi mở mắt. Dụi dụi mắt, nhìn mặt trời ngoài cửa sổ rơi vào trong phòng, đã sáng như vậy....Như thế nào Nghiễn nhi không gọi mình. Chăn mền trên đầu vai rơi xuống, Nhìn chăn được thêu chữ hỷ đỏ thẳm. Đột nhiên nhớ ra cái gì đó. Trong tìm thức nhìn chính mình, hô...hoàn hảo y phục trên người a. Xem ra tối qua con nhà giàu cũng không có đối với mình làm cái gì, len lén nhìn về phía trên giường.

Lúc này Tấn Dương ngủ nghiêng, Thẩm Uyển không nhìn thấy mặt Tấn Dương, xem ra còn đang ngủ. Nhớ tới tối qua con nhà giàu này cùng mình cãi nhau, còn gọi mình là cọp cái, chiếm lấy giường yêu mến của mình, trừng mắt liếc người trên giường.

“Tiểu thư, tiểu thư...mở cửa a” Nghiễn nhi có chút nóng nảy, ngày thứ nhất sau khi thành thân phải dâng trà cho trưởng bối bày tỏ hiếu thuận. Lão gia đã cho trì hoãn thời gian. Nếu nói không đi là không được a.

Thẩm Uyển nghe được Nghiễn nhi gọi mình, vội vàng bước nhanh tới mở cửa phòng, nếu làm con nhà giàu kia thức giấc, kia chính mình không biết làm sao đối mặt với hắn.

“Tiểu thư...”

“Hư..” Thẩm Uyển vội vàng làm cái thủ thế. Theo bản năng liếc qua bên trong “Nhỏ giọng một chút...”

Nghiễn nhi nhìn tiểu thư làm động tác này, trong lòng âm thầm thở dài, mới qua một đêm tâm tiểu thư toàn bộ đều hướng về cô gia, còn sợ đánh thức cô gia “Tiểu thư ngươi cũng thức quá muộn đi, cho dù tối hôm qua....tối hôm qua mệt nhọc...” Nghiễn nhi nói có chút ngượng ngùng, tiểu cô nương chưa xuất giá nói những lời này quả thật có điểm thẹn thùng.

Thẩm Uyển nhìn vẻ mặt của Nghiễn nhi, cũng biết nha đầu kia đã nghĩ sai: “Nghiễn nhi, ngươi đang muốn nói cái gì đây a, ta cùng hắn tối qua chuyện gì cũng không có...”

“Gì???” Nghiễn nhi kinh ngạc nói

“Hư...” Thẩm Uyển lần nữa làm cái thủ thế

“Tiểu thư...ngươi...ý của ngươi là tối hôm qua ngươi cùng cô....cô gia...”

“Đối với....hắn chuyện gì cũng chưa phát sinh, ngươi vào trước đi”

Không có gì phát sinh? Vậy hôm qua ta và quản gia nghe được không phải chuyện kia hay sao??!!!

Thẩm Uyển đem chăn trên mặt đất thả tới một bên.

Nghiễn nhi nhìn chăn mền chữ hỷ đỏ thẳm trong tay Thẩm Uyển, còn có nam tử ngủ trên giường. Miệng mở thật to. Chẳng lẽ tiểu thư tình nguyện ngủ trên mặt đất cũng không nguyện ý cùng cô gia ngủ cùng giường. Một hồi lâu mới giảm sốc. Nhỏ giọng nói với Thẩm Uyển “Tiểu thư....ngươi tối hôm qua không phải là ngủ ở....”

Thẩm Uyển bất đắc dĩ gật đầu, nàng sống mười tám năm tới nay là lần đầu tiên ngủ trên bàn

“Đây là cô gia???: Nghiễn nhi chỉ chỉ người trên giường

“Ừm....” Mặc dù Thẩm Uyển không nguyện ý Nghiễn nhi gọi tên con nhà giàu kia là cô gia

Tấn Dương nghiêng mình ngủ nên Nghiễn nhi không thể thấy rõ mặt Tấn Dương

“Nghiễn nhi chúng ta đi ra ngoài đi. Ta nghĩ cần phải đổi y phục”

“Không được tiểu thư” Nghiễn nhi ngăn cản Thẩm Uyển “Như vậy đi ra ngoài, không phải để cho mọi người biết ngươi cùng cô gia đêm qua không “gì kia” sao. Nếu truyền đến tai lão gia không phải sẽ không ổn sao a?”

Được rồi. Nghiễn nhi lại rất nhỏ giọng nói “Tiểu thư, lão gia chờ tiểu thư cùng cô gia đến thỉnh an”

“??????” Thẩm Uyển không nghe rõ ràng

“Tiểu thư, lão gia ở phòng khách chờ tiểu thư cùng cô gia đến thỉnh an” Nghiễn nhi dùng khẩu hình miệng nói ra

“????” Thẩm UYển vẫn không nghe rõ Nghiễn nhi đang nói cái gì

Nghiễn nhi có chút nóng nảy đến bên tai Thẩm Uyển nói ra “Tiểu thưuuuu, lão gia ở phòng khách đợi ngài cùng cô gia đến thỉnh annnnn”

“A, làm sao ngươi không nói sớm” Thẩm Uyển nghe Nghiễn nhi nói xong, âm thanh liền to gấp bội

“Tiểu thư, ngươi nhỏ giọng một chút” Nghiễn nhi vuốt vuốt tai, theo bản năng nhìn xem người trên giường có bị đánh thức không

Thẩm Uyển nhớ đến dựa theo quy củ hôm nay phải đi thỉnh an gia gia kính trà. Vội vàng luống cuống thu thập. Vốn là dự định ra ngoài thay quần áo, đúng là nghĩ nếu đi ra ngoài như vậy sẽ bị người ngoài bắt gặp, truyền đến tai gia gia vậy thì nguy rồi. Nhìn Tấn Dương ngủ say, Thẩm uyển cắn răng.

“Nghiễn nhi chúng ta đi nhanh đi” Thẩm Uyển sau khi chuẩn bị xong liền thúc giục

“Nhưng tiểu thư....cô gia đây....” Nghiễn nhi chỉ chỉ Tấn Dương trên giường

Thẩm Uyển có chút không tình nguyện đi đến gọi Tấn Dương “Aizz....dậy đi...”

“.........”

“Uy...con nhà giàu. Mau đứng lên!”

“........”

“Ngươi mau đứng lên a. Phải đi thỉnh an gia gia”

“.......”

Đẩy nhiểu lần Tấn Dương đều không có dấu hiệu muốn tỉnh. Điều này làm cho Thẩm Uyển tức giận, con nhà giàu này...

Không còn nhẹ nhàng lắc lắc, cũng không nói ôn nhu. Dùng sức đẩy Tấn Dương, lay động hết sức còn dùng gối thêu hoa đánh vào lưng Tấn Dương.

Rốt cục dưới nỗ lực không ngừng của Thẩm Uyển, Tấn Dương bị dao động một chút, người có chút không thoải mái.

Nghe thấy không phải bà nội mình gọi, hai đầu lông mày liền chau lại, tên nào chết tiệt lại làm ầm ĩ giấc ngủ của nàng. Đã lâu như vậy chẳng lẽ còn không biết thói quen của nàng sao.

Tấn Dương cho rằng vẫn còn trong nhà mình, rất tự nhiên đem gối đầu ném tới. Tức giận nói “Lại ầm ĩ, ngươi liền cút đi cho ta!”

Nói thầm đôi câu lại an tĩnh. Tấn Dương nói còn không mở mắt cũng không xoay người

Thẩm Uyển thiếu chút nữa bị gối đầu của Tấn Dương ném trúng, nhìn xem lại thấy Tấn Dương tiếp tục ngủ, nàng tức đến sắp xỉu. Này....con nhà giàu này vào phòng mình, ngủ giường của mình, lại muốn nàng cút ra ngoài.

Nghiễn nhi tại bên cạnh nhìn thấy nét mặt xanh mét của Thẩm Uyển, sợ đến không dám nói. Cho tới bây giờ vẫn chưa từng thấy tiểu thư tức giận đến như vậy. Còn nữa vị cô gia này tính tình có hơi...., xem ra vị hoàng thân quốc thích này tính tình rất táo bạo a ~

Thẩm Uyển không nhìn Tấn Dương nữa, xoay người hướng Nghiễn nhi nói “Nghiễn nhi, lấy nước lạnh đến đây!”

Nghiễn nhi có chút không hiểu tiểu thư nhà mình muốn gì. Tiểu thư không phải đã rửa mặt rồi sao. Chẳng lẽ cho cô gia rửa mặt. Không nghĩ nhiều nữa liền ra ngoài bưng một chậu nước đến.

Nghiễn nhi bưng một chậu nước tiến vào, Thẩm Uyển tiếp nhận “Hừ người còn muốn ngủ sao”

Ào-------

Một chậu nước lạnh tưới xuống. Nghiễn nhi che lấy miệng của mình. Này....tiểu...tiểu thư dĩ nhiên giội nước....chẳng lẽ tiểu thư muốn rửa chăn mền như vậy. Đây có phải tiểu thư của mình không???? Ô ô....

Vốn là đang ngủ ngon ấm áp, đột nhiên bị một chậu nước lạnh giội từ đầu đến chân, lạnh đến trong xương, Tấn Dương bị lạnh quát to một tiếng, lập tức giận đến tái mặt “Tên hỗn đãn nào không muốn sống...” chết tiệt dám dùng nước giội nàng.

Lập tức Tấn Dương nhìn Thẩm Uyển phía trước mặt liền ngẩn ngơ, nhớ tới nơi này không phải phủ tướng quân, không phải nhà mình, chính mình đã “Lập gia đình”, nhìn xem trên tay Thẩm Uyển còn chậu nước rửa mặt, càng ngày càng tức, nữ nhân này dám dùng nước lạnh giội mình, quả nhiên là không thể nhịn được, tức đến sùi bọt mép, không biết là bị lạnh hay bị Thẩm Uyển làm tức, toàn thân run rẩy mắng “Ngươi nữ nhân này có phải hay không độc ác như thế, chết tiệt, dám giội nước ta, ngươi có tin ta đem ngươi lôi ra đánh mấy trăm đại bản”

“Lớn giọng mắng chửi người như vậy xem ra ngươi hoàn toàn tỉnh, vậy thì mau thay quần áo đi” Thẩm Uyển nói, không chút nào tức giận vì lời vừa rồi của Tấn Dương.

Tấn Dương như bị trúng một quyền, không nghe được Thẩm Uyển trả lời rất khó chịu “Ta dựa vào cái gì phải nghe ngươi”

“Ngươi đường đường là thế tử, đương nhiên không cần phải nghe lời tiểu nữ, bất quá ta sẽ nói gia gia Tấn gia Nhị công tữ đùa giỡn uy phong hoàng thân quốc thích, không đi thỉnh an, làm cho gia gia đi bái phỏng phủ Tướng quân một chút cũng tốt”

Tấn Dương nghe xong mặt liền tối sầm, dám uy hiếp nàng, thật sự đây là một con cọp cái trăm phần trăm, xem ra không thể không đi thỉnh an, có chút không tình nguyện bĩu môi “Vậy ngươi còn không mau ra ngoài, muốn nhìn bổn công tử thoát y, hay là có ý nghĩ hầu hạ bổn công tử thay quần áo”

“Vô sỉ” Thẩm Uyển đỏ mặt xoay người sang chỗ khác, lôi kéo Nghiễn nhi đi ra ngoài

“Uy, bảo người của ta đến”

Thẩm Uyển không nói gì đi ra ngoài, vừa rồi mởcửa gió nhẹ liền lùa vào phòng, đối với Tấn Dương toàn thân đều ướt sũng lạnhđến xương, liên tục hắt xì vài cái, vuốt vuốt mũi, cầm lấy phần chăn không bị ướt thật chặt, nữ nhân đáng ghét, quá độc ác, trời lạnh thế này còn cầm nướclạnh giội mình, hoàn hảo là hôm qua mặc áo ngoài ngủ, nếu không bị giội thế này thân phận liền bị lộ, xem ra sau này ta nên cẩn thận cọp cái này.�