Hoán Kiểm Trọng Sinh

Chương 649: Nguyệt thành thành chủ và tiểu thư(3)





"Chị, Hoa Thiết Thụ, Phong Vân quả thật rất quá đáng.... Nhưng mà em cảm thấy rằng chỉ cần dạy dỗ thôi, không nên xuống tay hoàn toàn với bọn họ, làm như vậy sẽ khiến cho dân chúng bất mãn" Nguyệt Nha Nhi đề nghị : "Nếu không như vậy đi... chúng ta tạm thời không hành động, nhìn xem Hạo Vân của chị rốt cục có bao nhiêu năng lực, nếu hắn thật sự có thể thông qua khảo nghiệm của bốn thành chủ, đến lúc đó chúng ta ra tay cũng không muộn..."

Dì Bạch nhíu mày hỏi : "Ý của em là muốn Hạo Vân tự ra tay?"

"Đúng vậy!" Nguyệt Nha Nhi cười nói : "Chỉ cần Hạo Vân thông qua khảo nghiệm của chúng ta, hoàn thành nghi thức lên ngôi, thì đến lúc đó đám người Hoa Thiết Thụ phải ngoan ngoãn nghe lời tôn chủ. Tôn chủ muốn trị tội bọn họ, cũng là một chuyện rất bình thường, đến lúc đó dân chúng cũng không nói được cái gì...."

"Đề nghị không tồi!" Dì Bạch gật đầu : "Vậy cứ làm theo lời em đi... Có điều, Nguyệt Nha Nhi, chị phải nhắc nhở em một câu, trong ba người bọn họ, Tuyết Như Vân là người khó đối phó nhất.... Người này có lòng dạ sâu độc, ngoài mặt thoạt nhìn không thấy được vấn đề. Nhưng chị cuối cùng vẫn cảm thấy rằng, không có vấn đề chính là có vấn đề...."

"Tuyết thành thành chủ?" Nguyệt Nha Nhi nhíu mày : "Chị, nghe chị nói vậy, em cũng cảm thấy Tuyết Như Vân đúng là có vấn đề.... Theo tin tình báo em mới nhận được thì ở một con sông gần Tuyết thành phát hiện ra ba cái xác khô, sau khi kiểm tra là do bị dùng để tu luyện công pháp tà ác, em đang lo không biết Tuyết Như Vân có tu luyện Huyết Ma Công đã bị tổ tông tiêu hủy hay không..."

"Huyết Ma Công?"

Dì Bạch nghe thấy thế, sắc mặt liền thay đổi : "Chuyện này cần phải điều tra rõ ràng, uy lực của Huyết Ma Công không nhỏ, nếu Tuyết Như Vân thật sự tu luyện nó, vậy chứng minh rằng hắn có ý làm phản. Hơn nữa nếu tu luyện hoàn thành, thì cho dù là chính chị ra tay cũng chưa chắc đã chống lại được... Nguyệt Nha Nhi, em cần phải điều tra chuyện này rõ ràng trong thời gian ngắn, có tin tức nhớ báo cho chị biết trước..."

"Dạ, em biết!" Nguyệt Nha Nhi tự tin nói : "Em đã phái ra lực lượng tình báo tinh nhuệ rồi, tin rằng chuyện này sẽ nhanh chóng có tin tức... Đúng rồi, chị, gần đây Tuyết Như Vân đã tỏ vẻ muốn cưới em, thậm chí còn không tiếc bỏ ra năm mươi triệu đô làm đồ cưới..."

"Hừ!"

Dì Bạch cười lạnh : "Lại một con cóc muốn ăn thịt thiên nga... Nguyệt Nha Nhi, trước kia không nói, nhưng bây giờ chị đột nhiên cảm thấy rằng việc em đến với Hạo Vân cũng không tồi"

"Nếu hắn thật sự vĩ đại đúng như chị nói, em cũng không ngại thử cưới hắn.... Có điều em không thích đàn ông hoa tâm" Nguyệt Nha Nhi nói.

"Không phải là hoa tâm, mà là bác ái..." Dì Bạch sửa lại.

"Đó là cái nhìn của chị, cái gọi là bác ái, thật ra cũng là hoa tâm" Nguyệt Nha Nhi cười nói : "Chị, chị thật sự hy vọng là hai chị em chúng ta sẽ cưới cùng một chồng à... Chẳng lẽ chị không biết đây không được tự nhiên?"

"Không được tự nhiên?"

Dì Bạch khẽ cười nói : "Đối với người như chúng ta, trên đời này không có gì gọi là không được tự nhiên cả, hơn nữa nam nữ yêu nhau cũng là bình thường.... Nguyệt Nha Nhi, không phải chị loạn điểm uyên ương phổ, chủ yếu là chị chỉ hy vọng em có thể tìm được một chổ tốt... Tuổi của em cũng không còn nhỏ nữa, cứ ở một mình không phải là biện pháp tốt"

"Được rồi chị, chị đã thành bà mối rồi đó.. em biết chị muốn tốt cho em, nhưng mà em phải gặp mặt cái đã.... Nếu hắn thật sự hợp ý em, em sẽ suy xét. Nếu hắn không hợp, vậy thì không cần bàn nữa" Nguyệt Nha Nhi suy nghĩ rồi nói : "Vài ngày nữa em sẽ đi tìm hắn... đúng rồi chị, lỡ như lão bất tử mà bị Hoa Thiết Thụ dụ dỗ đi đối phó với Hạo Vân thì sao?"

"Không có biện pháp, đành phải tử chiến!" Dì Bạch thở dài nói : "Lão bất tử là phản đồ của gia tộc chúng ta, chúng ta sớm muộn gì cũng phải kết thúc, nếu không thì Thiên Phạt thành vĩnh viễn đừng mong yên ổn..."

............................

Phương Hạo Vân ở trong một khách sạn của Thiên Phạt thành, lúc ban ngày, hắn đi chung quanh tìm hiểu tình huống. Buổi tối, hắn dùng phần lớn thời gian để tiếp xúc với Thiên Phạt, hy vọng có thể nhanh chóng phá giải tất bí mật của Thiên Phạt, chỉ chỉ khi nào nắm nữa hoàn toàn được Thiên Phạt thì trong cuộc sống sau này, hắn mới có thể có được lợi ích lớn nhất... Nguồn: http://truyenfull.vn

Sáng hôm nay, Phương Hạo Vân đ ăn sáng tại phòng ăn, sau đó tính tiếp tục đi tham qua, tìm hiểu về tình huống nơi này.

Sự xuất hiện của hắn làm cho người đi đường bu quanh lại, khiến cho hắn cảm thấy không được tự nhiên.

Lúc giữa trưa, hắn đành phải quay về khách sạn, hắn thật sự không chịu nổi sự chỉ trỏ, sự bàn tán của mọi người, giống như hắn là người ngoài hành tinh vậy.

Tối hôm qua ba giờ sáng Phương Hạo Vân mới ngủ, nhưng bây giờ hắn không chút mệt mỏi, hắn ngồi trên giường của mình, nhìn cơn mưa bên ngoài cửa sổ, tựa hồ là mưa rất to.

Thoáng do dự một chút một chút, hắn xoay người rời giường, đi về hướng cửa sổ, cúi đầu xuống nhìn ngã tư bên ngoài, trên đường chỉ còn lại vài người.

Vì thế, hôm nay Phương Hạo Vân không muốn ra ngoài.

Vì hắn phỏng chừng là người của Phong Vân đang âm thầm theo dõi hắn.

Thoáng do dự một chút, hắn ra khỏi phòng, đi đến chổ cầu thang, trùng hợp gặp phải hai người khả nghi đang bước nhanh ra ngoài cửa.

Phương Hạo Vân quát lạnh một tiếng : "Đứng lại... nếu các người là người của Phong Vân, thì trở về chuyển lời của tôi cho ổng, đợi khi trời hết mưa, tôi sẽ đích thân đến biệt thự của ổng, kêu ổng rửa cổ chờ đao đi..."