Hoán Kiểm Trọng Sinh

Chương 755: Ác ma hiện thế (1)





Nam Cung Kiếm chuyển mắt, hung tợn nhìn Phương Hạo Vân và Long Hi Phượng : "Cẩu nam nữ ... Đôi cẩu nam nữ các người tự tay hủy diệt hạnh phúc của tao, tình yêu của tao ... Là lũ chó các người khiến cho tao hạ quyết tâm dùng Sí Thiên Sứ .... Nếu giống như trong lời tiên tri, tao có thành ác ma, thì cũng là do bọn mày tao thành ..."

"Sí Thiên Sứ là cái quái gì thế?" Phương Hạo Vân chậm rãi đi đến, hỏi Mộc Nguyệt Dung.

"Là máu của ác ma trong truyền thuyết ..." Sắc mặt của Mộc Nguyệt Dung trở nên nghiêm trọng :" Tổ tiên của Nam Cung thế gia có lần đến phương Tây, trong lúc vô tình đã có được Sí Thiên Sứ, và đạt được lực lượng vô hạn, nhưng cái giá phải trả rất lớn, biến thành một ác ma ghê tởm, răng nanh mọc dài ra, mất đi nhân tính ... Sau khi mấy đi lý trí, hoàn toàn trở thành một cái xác không hồn ..."

"Là ác ma của Darkness!" Mấy ngày trước Long Hi Phượng đã nghiên cứu về những điển tịch của Nam Cung thế gia ghi chép lại, cho nên cũng có hiểu biết về Sí Thiên Sứ...

"Sí Thiên Sứ là một loại thuốc đặc dị do Darkness nghiên cứu chế tạo ... Tuy rằng cho lực lượng rất mạnh, nhưng mà tác dụng phụ cũng rất lớn, là một sản phẩm thất bại ..." Sắc mặt của Long Hi Phượng thoạt nhìn cũng trở nên khó coi.

"Ha ha ..."

Nam Cung Kiếm cười điên cuồng lên : "Bọn mày sợ hãi, tao có thể cảm giác được sự sợ hãi trong lòng của bọn mày ... Tốt lắm, tao cũng muốn bọn mày phải sợ hãi... tao muốn bọn mày chết trong sợ hãi ..."

"Ha ha ha ..."

Khi tiếng cười của Nam Cung Kiếm vừa dứt, Phương Hạo Vân liền cười tiếp theo : "Nam Cung Kiếm, tự làm bậy không thể sống, đi đến bước đường ngày hôm nay, cũng là do mày tìm ..."

"Có ý gì?"

Nam Cung Kiếm cười lạnh nói :" Phương Hạo Vân, mày quá tự tin đấy .... Mày cho rằng tao bây giờ đã không còn là đối thủ của mày sao? Tao không còn là tao trước kia. Tao có thể cảm thấy lực lượng đang bùng nổ trong cơ thể của tao. Chỉ cần tao muốn, ba người bọn mày đều phải chết ..."

Nói xong, Nam Cung Kiếm chuyển ánh mắt về hướng Long Hi Phượng, tức giận nói :"Con tiện nhân này ... hơn hai mươi năm nay, tao đều chung tình thắm thiết với mày ... Nhưng mày lại trả lại cho tao như vậy. Mày vô tình bóp nát tình yêu của tao, hạnh phúc của tao... Mày phải trả giá vì chuyện đó ..."

Long Hi Phượng nghe thấy thế, cười lạnh một tiếng, nói : "Nam Cung Kiếm, yêu thầm là tự do của cậu, nhưng tôi không chấp nhận tình yêu của tôi, là tự do của tôi, cậu đừng có nhiều lời ... "

Nói đến đây, bà chuyển mắt về hướng Mộc Nguyệt Dung, nói : "Mẹ chồng, không phải mẹ luôn điều tra về hung thủ đã sát hại Nam Cung Hoành sao? Hung thủ đang ở trước mặt mẹ đó ..."

"Có ý gì?"

Mộc Nguyệt Dung hơi kinh hãi, nói : "Tiểu Phượng, ý của con là... là Kiếm nhi giết Hoành nhi..."

"Đúng vậy!"

Long Hi Phượng nói : "Mẹ điều tra, con cũng điều tra ... căn cứ theo sự điều tra mấy năm của con, phát hiện ra Nam Cung Hoành đích thật là do Nam Cung Kiếm giết chết ... "

Lời này vừa nói ra, trong đôi mắt của Mộc Nguyệt Dung liền chảy xuống hai hàng lệ : "Kiếm nhi, mày nói cho mẹ biết ... đây có phải là sự thật hay không... "

"Không sai!"

Trong con mắt của Nam Cung Kiếm hiện lên một tia tàn nhẫn : "Không sai, Nam Cung Hoàng đích thật là do tôi giết... Ai kêu hắn cướp lấy người đàn bà tôi yêu chứ ..."

"Mộc Nguyệt Dung, tôi hận bà ... Vốn tôi nghĩ sau khi Nam Cung Hoành chết, chị dâu sẽ là của tôi, nhưng bà vẫn luôn không đồng ý .... Bà biết không? Hai mươi năm qua, tôi đã bao nhiêu lần muốn giết bà ..." Nam Cung Kiếm cười điên cuồng lên : "Mấy năm nay, tôi vẫn luôn tích cực tìm Sí Thiên Sứ ... Tôi muốn mạnh lên, tôi muốn giết bà, giết chết tất cả các chướng ngại vật này .... Nếu không phải do bà, chức tộc trưởng gia tộc bây giờ đã là của tôi, mà con tiện nhân kia cũng nằm trong tay tôi. Đều là do bà, khiến cho người đàn bà trong lòng tôi bị thằng đàn ông khác cướp mất ... Mộc Nguyệt Dung ... Tôi muốn giết bà!!!"

Vẻ mặt của Nam Cung Kiếm càng lúc càng trở nên dữ tợn, sát khí trong đôi mắt không ngừng toát ra, như muốn ăn thịt người vậy. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

"Láo xược!"

Mộc Nguyệt Dung quát giận một tiếng, nói : "Thằng nghịch tử này, sớm biết mày như vậy ... Lúc trước tao đã giết mày rồi ... Diệt trừ hậu hoạn ... "

"Đáng tiếc là bà không có giết!" Nam Cung Kiếm cười lạnh một tiếng, không biết đã rút một thanh đao lớn màu đen từ đâu ra, nói : "Đây là ma đao được rèn dựa theo ghi chép của Sí Thiên Sứ ... Hôm nay là lần đầu khai phong cho ma đao, tao bắt tất cả thử đao ..."

Khi nói chuyện, khóe miệng của Nam Cung Kiếm cũng hiện lên tia sát ý.