Hoán Kiểm Trọng Sinh

Chương 758: Ác ma hiện thế (4)





Phương Hạo Vân biến sắc, Thiên Phạt trong tay run lên, bắn ra một loại đao mang, mang theo những tiếng gầm rú kinh động lòng người, dùng phương pháp lấy cứng chọi cứng để chống lại Lục Huyết ma đao.

Hai người nhanh chóng di chuyển thân hình, không ngừng lao vào nhau, đao mang bá đạo, đao kình mạnh mẽ mỗi lần tiếng xúc với đối phương, dường như muốn nuốt chửng toàn thân của đối phương vậy.

Trong lúc nhất thời, Long Hi Phượng và Mộc Nguyệt Dung đều bị trận đánh tuyệt luân của hai người khiến cho ngơ ngác.

Bọn họ thật sự không thể tưởng tượng nỗi, công phu của con người lại có thể mạnh mẽ đến nổi như vậy.

Nam Cung Kiếm rống giận liên tục, chiêu thúc càng lúc càng hung mãnh hơn, nhưng vẫn không thể đánh trúng được Phương Hạo Vân.

Sau vài lần giao chiến kịch liệt, Phương Hạo Vân đã quyết định không lấy cứng để đấu cứng nữa, lấy Hoạt Bộ làm chủ, triển khai du đấu. Mặc kệ là Nam Cung Kiếm cố gắng thế nào thì cũng không nắm bắt được thân hình của hắn.

"Giết!!!"

Nam Cung Kiếm quát gầm lên một tiếng, thân mình như tia điện, Lục Huyết ma đao biến ảo thành trăm ngàn đao mang, bốn phía hoàn toàn bị bao phủ trong đao mang của hắn.

Bởi vì tốc độ của đao mang quá nhanh, cho nên âm thanh do nó phát ra cũng vô cùng chói tai.

Sắc mặt của Phương Hạo Vân hơi đổi, vì không biết từ lúc nào mà hai cái răng nanh của Nam Cung Kiếm đã mọc dài ra, đúng là làm cho người ta sợ hãi, trông rất giống loài quỷ hút máu người.

Phương Hạo Vân dường như hiểu được cái gì đó, chém ra đao mang màu tím hình vòng cung, nghênh đón những tia đao mang của Lục Huyết ma đao đang lao đến. Ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng quát lớn, Nam Cung Kiếm nắm chặt Lục Huyết ma đao trong tay, dùng toàn lực bổ xuống người của Phương Hạo Vân.

"Ầm!"

Một tiếng nổ thật lớn, thân ảnh của hai người đều tự tản ra trong vụ nổ, lui ra thật xa.

Sắc mặt của Nam Cung Kiếm đã trở nên tái nhợt, há mồm phun ra một ngụm máu, nhưng màu của máu bây giờ đã là màu đen, và hơn nữa nó còn phát ra một mùi tanh hôi kinh khủng.

Thân thể của Phương Hạo Vân cũng bị chấn động, khí huyết toàn thân dâng trào lên, nhưng đến cuối cùng hắn không có phun ra máu.

Khóe miệng của Nam Cung Kiếm hiện lên một nụ cười lạnh, nhìn Phương Hạo Vân, nói : "Chờ tao biến hình hoàn tất, cũng chính là lúc chết của mày ..."

Sắc mặt của Long Hi Phượng liền thay đổi, nói với Mộc Nguyệt Dung : "Mẹ à, con hiểu rồi... con hoàn toàn hiểu rồi ... Sí Thiên Sứ chính là máu của quỷ hút máu được ghi lại trong điển tịch... Bây giờ Nam Cung Kiếm đã không còn là người nữa, hắn đang từ từ biến thành quỷ hút máu rồi ... Mẹ xem răng nanh của hắn kia .... Nếu con đoán không sai, một lát nữa, sau lưng hắn khẳng định sẽ mọc cánh ..."

Mộc Nguyệt Dung thở dài một tiếng, nói : "Đều là do mẹ ... Nếu mẹ cẩn thận một chút, thì Nam Cung Kiếm sẽ không thực hiện được ... Ác ma lâm thế, ắt có đại nạn..."

"Nam Cung Kiếm... hy vọng mày đừng để tao thất vọng ... Biến thân đi ..." Phương Hạo Vân đang muốn dùng Nam Cung Kiếm để thử xem Darkness rốt cục có bao nhiêu sức mạnh.

Gầm lên một tiếng, Phương Hạo Vân nhảy lên, chém ra một tia đao mang mạnh mẽ lao về hướng Nam Cung Kiếm.

Nam Cung Kiếm cười lạnh, Lục Huyết ma đao trong tay nhoáng lên, chém ra lại mấy tia đao mang, lao đến hướng Phương Hạo Vân một cách mãnh liệt. Nguồn truyện: Truyện FULL

Nhìn thấy đao thế kinh người của Nam Cung Kiếm, Long Hi Phượng và Mộc Nguyệt Dung lập tức kinh hãi, đồng thời hét lên : "Cẩn thận..."

"Rầm!"

Hai luồng đao mang mạnh mẽ va chạm nhau, sóng xung kích cường đại đẩy lui Long Hi Phượng và Mộc Nguyệt Dung về phía sau ngay lập tức.

Đợi khi cả hai ổn định lại thân hình, thì khi đó, sau lưng Nam Cung Kiếm đã nhú ra một đôi cánh thịt, quần áo trên người đã bị rách hết, để lộ ra bộ xương sườn với lớp da thịt đang bị hút chặt vào, giống như là cái xác khô vậy.

Một luồng khí tức tà ác lập tức bao phủ toàn bộ nơi này.

Long Hi Phượng và Mộc Nguyệt Dung đồng thời kinh hãi, không khỏi lo lắng cho Phương Hạo Vân.

Mặc dù cả hai đều là người có chổ đứng khá cao trong cảnh giới võ học, nhưng đối với công phu như vậy, dường như đã vượt qua sự nhận biết của họ rồi.

Đúng lúc này, cả người Phương Hạo Vân dường như cũng lột xác, một luồng khí tức bá đạo vô cùng lập tức xuất hiện trên người hắn, cái khí thế uy nghiêm như chiến thần giá lâm trong nháy mắt tràn ngập từng góc nhỏ, và Tịnh Thế Tử Viêm màu tím đã bảo phủ lấy toàn thân của hắn.

Cảm nhận được khí tức cường đại của Phương Hạo Vân đang dần dần lấn áp khí tức tà ác của mình, Nam Cung Kiếm liền phát ra một tiếng kêu kinh ngạc nhỏ, hắn đột nhiên cảm thấy sợ hãi ngọn lửa màu tím ấy theo bản năng.

Tâm tình lo lắng sốt ruột của Long Hi Phượng và Mộc Nguyệt Dung rốt cục đã hạ xuống.