Hoàng Đồng Học

Chương 29




Hoàng đồng học chạy tới bảo vệ đồ của mình.

Cậu rất sợ bị cuốn vào bên trong thị phi của người khác, nói cho cùng, tính tình mềm yếu, sợ phiền phức, chỉ muốn ở nơi của mình yên lặng trốn đi.

Một lon cà phê lăn trên đất, Hoàng đồng học ngồi xổm xuống nhặt lên, sau đó nghe thấy bạn cùng bàn nói: “Liên quan gì tới cô?”

Hắn nói câu này triệt để chọc giận bạn gái, nhưng không đợi nữ sinh phát hỏa, thầy đã vào lớp.

Bất luận một giây trước ngọn lửa chiến tranh bay tán loạn làm sao, thầy vừa vào cửa, trong nháy mắt đều tắt hỏa.

Nữ sinh tức giận đến mắt hồng cả lên về chỗ ngồi, Hoàng đồng học cũng cúi đầu đỏ mặt ngồi xuống, đem tất cả đồ trên bàn bỏ lại trong ngăn bàn một lần nữa.

Thầy nhìn bọn họ một chút, dù sao cũng không phải giáo viên chủ nhiệm, chẳng muốn lo chuyện bao đồng, không nói gì, bắt đầu giảng bài.

Hoàng đồng học có thể cảm giác được áp suất thấp của người bên cạnh, cậu xoắn xuýt một hồi lâu, xé ra một tờ giấy, viết một câu, đẩy sang bên bạn cùng bàn: xin lỗi, tớ lại gây phiền toái cho cậu.

Bạn cùng bàn liếc cậu một cái, nhỏ giọng nói: “Đúng thật là phiền toái.”

Bạn cùng bàn cãi nhau cùng bạn gái, làm cho tâm tình Hoàng đồng học cũng không tốt, cậu luôn cảm giác mình ảnh hưởng tới cảm tình của người ta, nhớ tới nữ sinh kia nói câu “đồng tính luyến ái”, cậu cảm thấy mặt nóng đáng sợ.

Mãi cho đến khi tan học Hoàng đồng học cũng không dám nói chuyện cùng bạn cùng bàn nữa, sau khi tất cả mọi người đi rồi, cậu len lén đem tất cả đồ bạn cùng bàn cho trong bàn học đều lấy ra sắp xếp lại một lần.

Những lon cà phê chưa uống, đã không còn nóng, nhưng cậu vẫn không nỡ bỏ đi.

Bánh Trung thu không ăn, đã hết hạn, nhưng cậu vẫn không nỡ vứt.

Mấy cái bút rất xinh, không nỡ dùng, một quyển sách nhỏ, Hoàng đồng học ngay cả bọc plastic cũng không cam lòng bóc ra.

“Em làm gì đấy?”

Hoàng đồng học bị dọa sợ nhảy lên một cái, ngẩng đầu nhìn về hướng cửa, phát hiện là học trưởng.

Cậu nở nụ cười, cả người đều sáng lấp lánh:”Học trưởng!”

Hoàng đồng học đứng lên.

Học trưởng đi tới, đến chỗ ngồi bên cạnh cậu, nhìn cậu đặt những thứ đó trên mặt bàn, hỏi: “Đang làm gì thế?”

“Em...... sắp xếp đồ một chút.” Hoàng đồng học vội vội vàng vàng đem những thứ này nhét lại vào bàn học, có chút thẹn thùng nói, “Đều là bạn cùng bàn em đưa.”

Học trưởng hạ mắt nhìn cậu, nở nụ cười, ngồi ở vị trí bạn cùng bàn, hỏi Hoàng đồng học: “Còn thích nó à?”

Lỗ tai Hoàng đồng học đỏ đến mức kỳ cục.

“Vẫn chưa ăn cơm tối sao?”

Hoàng đồng học lắc lắc đầu, ngồi xuống ở bên cạnh học trưởng.

Học trưởng như ảo thuật gia từ trong túi quần đồng phục lấy ra một miếng thịt hun khói cùng một hộp sữa: “Em xem đứa bé trên hộp sữa bò có giống em không?”

Hoàng đồng học nhìn hình đứa bé mắt mở to đến ngớ ra trên đó, hé miệng cười nói: “Không giống mà.”

“Vậy còn đây?” Học trưởng cầm lấy một cái bút, ở trên trang bìa sách giáo khoa Hoàng đồng học chỉ vài nét bút đã vẽ ra một người be bé, “Vậy cái này giống không?”

Hoàng đồng học nở nụ cười: “Học trưởng, anh vẽ giỏi thật.”

“Chỉ vì thế, giờ không sợ anh nữa?”

“Vầng...... Em xin lỗi, ” Hoàng đồng học nói, “Trước đây em làm anh không vui.”

Học trưởng để bút xuống, giúp cậu cắm ống hút cho hộp sữa, nói với cậu: “Nhưng thực sự anh cũng không phải một người an phận, vẫn làm em thất vọng chứ?”

Hoàng đồng học nhìn anh, chà xát ống tay áo đồng phục, sau đó nói: “Không có, học trưởng anh là người tốt nhất mà em gặp được.”