Hoàng Hậu!!! Nàng Lại Quậy Nữa Rồi

Chương 1




Mik là Zen , mik mới viết chuyện lần đầu , có j ko đc mong các bạn góp ý !!!!

____________________o0o_____________________

RẦM !!!!!!!

- AAAA !!!! Cả cơ thể đứa bé văng ra , nhẹ nhàng rồi rơi xuống . Cơn mưa rơi , từng hạt từng hạt , gió cứ thổi . Đứa bé gái nằm đó , máu ? máu ? rất nhiều máu xung quanh . Đứa bé xinh đẹp quá ! Nhưng rồi nó đã đi , mái tóc bạch kim , đôi mắt đỏ rubi ? Liệu có giúp nó tỉnh lại ?

Người đi đường xúm lại , anh tài xế cũng xuống xe . Gần đó , có một người phụ nữ trung niên , khuôn mặt giống y hệt đứa bé . Bà chạy lại , bà khóc khóc rất nhiều ...

- Lam Băng , tỉnh dậy đi con , mẹ xin lỗi ! Lam Băng à , tỉnh dậy đi con !!!! hu hu . Nước mắt cứ thế tuông rơi

_-_-_0o0o0o0_-_-_

Không biết đang ở đâu , nàng đau , cố nâng mi mắt nặng trĩu lên , từng tia sáng lọt vào mắt nàng .

- Đau quá ! Nàng vội nhắm mắt vào , chắc lâu nay không tiếp súc với ánh sáng nên nàng đau .

- Công chúa tỉnh rồi , tiểu nữ sẽ đi gọi hoàng thượng và hoàng hậu . 1 cô gái mặc bộ y phục cổ trang lạ hoắc nói . Nàng từ từ mở mắt ra . Đập vào mắt nàng là 1 căn phòng ngày xưa , xa hoa , lộng lẫy . Tuy sống ở thế kỷ 21 , nhưng nàng xem nhiều phim cổ trang nên biết , đây chính là hoàng cung - nơi ở của hoàng tộc . Mà khoan , sao nàng lại ở đây ? Không lẽ nàng đã xuyên không ? Noooooooooooooooo ! cuộc đời ơi , ông trời ơi !!!!!!!!!!!!!! Sao ông ác thế ????? Nàng gào thét trong lòng . Chợt nhớ ra điều j đó , nàng ngồi dậy , mắt nhìn cô gái phía dưới . Cất giọng hỏi :

- Đây là đâu vậy ? Ta là ai ?

Cô gái đó nghe vậy không khỏi giật mik nhìn nữ nhân kia . Ko lẽ , nàng ko nhận ra cô ???

- Công chúa , tỉ đừng đùa muội đã hầu hạ tỉ suốt 10 năm qua mà ? Tỉ không nhớ sao ? Vừa nói nước mắt vẫn cứ tuôn rơi .

- Ta ko nhớ , hay cô kể cho ta đi , biết đâu ta nhớ lại ? Cô gái đó nghe vậy ko khỏi vui mừng , rồi kể hết cho nàng nghe .

- Muội là Tiểu Ngọc . Tỉ là Âu Dương Làm Bằng , công chúa của Âu quốc , tỉ là người đc người khác nói là một người nữ công gia chánh . Nên đc rất nhiều người đến cầu hôn , nhưng tỉ không đồng ý ai cả . Tỉ có hoàng huynh là thái tử Âu Dương Thiên Kỳ , rất yêu thương tỉ . Hoàng thượng và hoàng hậu là mẫu thận tỉ ...bla...bla . Tiểu Ngọc kể hết cho nàng nghe . - Vậy đó , tỉ nhớ chưa ?

- Ta nhớ ra rồi ! Hìhì !

- Vâ...

HOÀNG THƯỢNG , HOÀNG HẬU , THÁI TỬ ĐẾN

Chưa nói hết câu thì giọng của Dương công công truyền vào , công công đc xem như người cha thứ 2 của Lam Băng trước vậy . (Zen : Uả , sao nói ổng là cha ? ổng éo phải nam , cũng éo phải nữ thế mà .... Dương công công : Cái jjjjjjjjjjjjj?????????? Zen : * chạy mất dép* )

- Tiểu Ngọc thang kiến hoàng thượng , hoàng hậu , thái tử .

- Băng nhi đã tỉnh chưa ?Hoàng hậu

- Thưa hoàng hậu , công chúa đã tỉnh rồi !

- Cho ngươi lui . Hoàng thượng

- Tạ ơn hoàng thượng . Nô tì xin lui ! Hành lễ xong Tiểu Ngọc đi ra khỏi Thiên Lam điện .

- Hoàng nhi , con có sao không

- Ko , thưa mẫu hậu !

- Sao muội có thể bất cẩn vậy chứ ? Đã biết là bị dị ứng với hoa cúc rồi còn uống trà hoa cúc nữa chứ ! Thái tử nói , giọng nói như muốn mắng nàng vậy .

- Tại muội quên chứ bộ ! Nàng chu mồm lên nói , biểu hiện đáng yêu của nàng khiến ai cũng bật cười .

- Thôi đc rồi , Băng nhi không sao là tốt rồi ! hoàng thượng lên tiếng

HẾT RÙI

MONG CÁC BẠN GIÚP Zen nha !