Hoàng Kim Đồng

Chương 871: Viện sĩ



Tuy Trang Duệ không có kế thừa y bát của mình, nhưng hắn có thể làm nên thành tích rực rỡ như thế ở trong giới đồ cổ và khảo cổ, lão gia tử cũng được an ủi.

- Ha ha, Trang, không thể ngờ a!

Thời điểm Trang Duệ đang nói chuyện phiếm với đám trưởng bối, bọn người Bill Gates và lãnh đạo tương quan đi tới, khoảng cách thật xa đã giơ ngón cái với Trang Duệ.

Tuy Hoàng Kim Thành thuộc sở hữu của bảo tàng Định Quang, nhưng cái tên của Trang Duệ chưa bao giờ mà không xuất hiện trên bàn làm việc của đám lãnh đạo, mà rất nhiều người biết rõ, tất cả những món trước mặt, đều là Trang Duệ phát hiện ra.

Hiện nay người trẻ tuổi này chỉ trong vòng sáu năm ngắn ngủi, sáng tạo ra thành tựu lớn như vậy, mà ngay cả thiếu niên đắc ý Bill Gates, cũng nhịn không được mà giơ ngón cái lên với Trang Duệ.

Tuy hằng năm Bill đầu nhập một số tiền khổng lồ làm từ thiện ở khắp nơi trên thế giới, nhưng hắn chỉ có thể mang cho người khác tiền tài, đương nhiên, hắn có ái tâm.

Mà Trang Duệ lại không giống, hắn đã mang văn minh ngàn năm trước hiện ra trước mặt của người ta, loại khai quật và kế thừa văn mình này, đã mang lại cho người ta trùng kích và trầm tư, vượt qua tiền tài.

- Bill, thật cao hứng khi ngài tới đây, a, vương tử William, vương phi của ngài thật đẹp, Eze Kenner tiên sinh, lát nữa ta sẽ cho ngài xem Bạch Sư, ta tin tưởng, tuyệt đối không chênh lệch với hắc báo của ngài...

Trang Duệ cười tiến ra đón, sau khi chào hảo đoàn người Bill, tuy Trang Duệ không rành giao tiếp, nhưng mấy năm nay vẫn luyện ra, cũng không có bất cứ khách nhân nào tỏ vẻ gì.

- Trang, ngươi đúng là chàng trai thần kỳ, mà tòa thành này của ngươi, còn vượt qua ta, phải biết rằng, tòa thành của ta chỉ do đá và gỗ kiến tạo thành a.

Eze Kenner tiến lên dùng sức ôm Trang Duệ một cái, vị phú hào ẩn mình của Anh này, khi nhìn thấy tòa thành vàng son lộng lẫy của Trang Duệ, cũng nhịn không được mà sợ hãi thán phục.

Tuy diện tích của Hoàng Kim Thành, không bằng lâu đài của hắn, nhưng Hoàng Kim Thành mang theo phong cách Solomon, nhưng nội đường lộng lẫy, để lộ ra nét tang thương của lịch sử và nội tình văn hóa.

Có loại nội tình này, đập vào mắt là vàng lóng lánh, nhưng không lộ ra vẻ tục tằng, làm cho người ta cảm giác rầm rộ.

- Ha ha, Eze Kenner tiên sinh, ngài quá khách khí, đây là văn minh do tiền nhân lưu lại, ta có thể làm, cũng chỉ là tài hiện và phát dương quang đại nó mà thôi, mang ra cho người ta nhìn thấy mà thôi.

Trang Duệ cười khiêm tốn vài câu, hắn biết rõ tòa Hoàng Kim Thành này hiện ra trong mắt người đời, sẽ mang tới trùng kích to lớn cho giới khảo cổ hiện đại, mà những kết luận lịch sử của Châu Âu, có lẽ phải viết lại một lần nữa.

Mà cách nghĩ của Trang Duệ cũng không phải là không có tham khảo, thời điểm tiến hành chữa trị và sửa sang lại di tích Solomon, một ít chuyên gia nước ngoài, liên tiếp phát hiện vài sự kiện lịch sử và một ít thuyết pháp được truyền lưu tới nay, hình như có chút bất đồng.

Chỉ có điều những chuyên gia kia trọng điểm chữa trị cổ vật, Trang Duệ chuẩn bị mở Hoàng Kim Thành ra, đã mời nhiều chuyên gia của nước ngoài, tiến hành nghiên cứu lịch sử của Solomon, tiến hành thâm nhập sâu vào nghiên cứu.

Thời điểm Trang Duệ đang nói chuyện phiếm với trưởng bối và các bạn cũ, đột nhiên phía trước xuất hiện bạo động, một đám nhân viên cảnh vệ mặc âu phục màu đẹn, vây quanh một lão già.

- Cậu... Âu Dương phó bộ trưởng...

Sau khi Trang Duệ nhìn thấy người tới, vội vàng nghênh đón, thiếu chút nữa theo thói quen gọi hai chữ cậu nhỏ.

Mấy tháng trước, Âu Dương Chấn Hoa trong một lần tuyển cử, không hề lo lắng mà trở thành phó bộ trưởng thứ nhất của bộ ngoại giao, tiến vào trong vòng tròn hạch tâm lãnh đạo quốc gia.

Đương nhiên, mà cậu cả của Trang Duệ cũng thuận thế lui ra, tuy Âu Dương Chấn Hoa cũng làm giống lần trước, nhưng đó là để giảm xóc, đủ để cho tam đại của Âu Dương gia quật khởi.

Có thể nói, chỉ cần không phạm sai lầm lớn, sau hai mươi năm nữa, Âu Dương gia tộc ở trong nước sẽ lên chính đàn, đây là một cổ lực lượng cường đại không thể khinh thường.

- Ân, không tệ, hôm nay, ta tới cắt băng cho ngươi.

Nhìn thấy cháu ngoại trai duy nhất của mình, trên mặt Âu Dương Chấn Hoa lộ ra nụ cười.

Tuy nhân sĩ cao tầng đều biết rõ quan hệ giữa hắn và Trang Duệ, nhưng người thân tới cổ động cũng không thể trách, mà địa vị như hắn, đã không cần phải lo lắng tới lời nói của người khác, lại nói, cho dù người ta có suy nghĩ này, cũng không ai dám nói ra trước mặt của hắn.

Trang Duệ nhìn thấy những người bên cạnh đang ở cách xa xa, hạ giọng, vừa cười vừa nói:

- Hắc hắc, cậu nhỏ, ta đã mang tới cho quốc gia không ít vinh dự a, có phải hay không... Cho chút gì đó a?

Một bảo tàng tư nhân khai trương, có thể làm cho Bill Gates và vương tử William và các phú hào khác trên thế giới tới dự, đây là một chuyện tăng hình tượng của quốc gia, Trang Duệ đưa ra yêu cầu này cũng không đáng trách.

- Xú tiểu tử, không có mảnh đất này, Hoàng Kim Thành của ngươi có thể tu kiến sao?

Âu Dương Chấn Hoa cười liếc mắt nhìn Trang Duệ, nhưng không hề tức giận.

Hắn đứng ở địa vị cao đã lâu, nhất là gần đây tiến vào trong cấp độ lãnh đạo quốc gia, rất nhiều người thấy hắn đều nơm nớp lo sợ, giống như chuột gặp phải mèo, Trang Duệ nói như vậy, làm cho hắn cảm giác được, đó là thân tình.

- Hắc, cậu nhỏ, ngài đừng đề cập tới chuyện này, mảnh đất này, là ta dùng tiền mua được a, cậu nhỏ, ngài không biết, ta vì món tiền này mà thiếu chút nữa bị quái vật biển ăn đấy.

Nghe được Âu Dương Chấn Hoa nói thế, Trang Duệ cũng không nhịn được mà nói thêm vài câu, nếu năm trước không đi vịnh Duy Ca, cái Hoàng Kim Thành này khó mà tu kiến xong.

- Đi, đó là yêu cầu của ngươi với quốc gia hay sao?

Âu Dương Chấn Hoa kéo căng mặt, nhưng lần này hắn khó mà tức giận với Trang Duệ được, vẫn đi về phía trước, nhỏ giọng nói vào tai Trang Duệ một câu:

- Sang năm viện sĩ tăng tuyển, có lẽ ngươi sẽ được đề danh...

- Cái gì?

Sau khi nghe được cậu nhỏ nói thế, thiếu chút nữa Trang Duệ kêu ra thành tiếng, thời điểm nghe được câu hỏi lại này, Âu Dương Chấn Hoa đã đi theo đám người, tiến vào trong phòng nghỉ tạm thời của Hoàng Kim Thành.

- Viện sĩ?

Trang Duệ rất hoài lổ tai của mình xảy ra vấn đề, muốn nói cho mình cái gì tiền hoặc là danh tiếng gì đó, Trang Duệ còn có thể tiếp nhận, nhưng cho hắn lên viện sĩ, dù là Trang Duệ, cũng cảm giác có chút chóng mặt.

Tuy Trang Duệ xuất phát từ lý do khó tả nhất chính là "Không màng danh lợi", nhưng Âu Dương Chấn Hoa nói ra, vẫn làm cho hắn kích động, phải biết rằng, lão sư của hắn là Mạnh giáo sư, năm trước mới được đề bạt lên chức danh viện sĩ mà thôi.

Viện sĩ, là danh xưng cao nhất trong một phương diện nào đó của học thuật, là vinh dụ cả đời, ở trong nước, viện sĩ bình thường là những người có cống hiến trọng đại trong một phương diện nào đó cho quốc gia, mà cũng có thể là chuyên gia trong một lĩnh vực nào đó có thâm niên lâu năm.

Mà đề bạt chức danh viện sĩ hai năm tiến hành một lần, mỗi lần không tuyển quá nhiều, không cao hơn sáu mươi người.

Hơn nữa người được đề cử viện sĩ chỉ có thể được viện sĩ trực tiếp đề cử, hoặc là được trường đại học danh tiếng đề cử mới có thể đề danh, ngoài hai phương thức đề cử này ra, bản thân không ai có thể xin.

Như Hoa La Canh, Tô Bộ Thanh, Quách Mạt Nhược, Lý Tứ Quang, Trúc Khả Trinh, Mao Dĩ Thăng đều là những nhà khoa học nổi tiếng, chính là những viện sĩ dầu tiên.

Có thể nói, ở trong nước, đây là vinh dự cao nhất cho một học giả có thể đạt được.

Trong suy nghĩ của Trang Duệ, người có thể trở thành viện sĩ, không người nào không phải là học giả bảy tám mươi tuổi, hắn cũng chưa từng nghĩ qua, bản thân mình lại có một ngày, lại có thể nhận được vinh hạnh đặc biệt này.

Trang Duệ nghĩ như vậy cũng đúng, tình bình quân tuổi của viện sĩ trong nước, là 69. 9 tuổi, mà viện sĩ trẻ tuổi nhất, cũng là 44 tuổi, bởi số tuổi 33 của Trang Duệ, nếu như có thể được đề cử, ở trong nước, tuyệt đối sẽ tạo ra oanh động thật lớn.

Dùng thân phận của Âu Dương Chấn Hoa, đã nói ra những lời này với Trang Duệ, tuyệt đối là có chín thành khả năng là thành công, có thể tưởng tượng, một năm sau, Trang Duệ ở trong giới học thuật của quốc gia, sẽ biến thành một hồi tranh luận lớn.

Nhưng ở đây, Trang Duệ không có thời gian tự đánh gia chuyện này, bởi vì bên người có quá nhiều người cần hắn chào hỏi, lắc đầu xua tan tin tức này ra khỏi đầu, Trang Duệ lại đi chào hỏi khách nhân.

Sau khi chữa trị xong di chỉ Solomon, cơ hồ bao quát toàn bộ học giả nổi tiếng trên thế giới, còn có rất nhiều người là nhà sưu tập và chính khách trên thế giới, Hoàng Kim Thành khai trương, hấp dẫn ánh mắt toàn bộ thế giới.

Sau điển lễ long trọng qua đi, đám khách quý dưới sự dẫn dắt của nhân viên chuyên nghiệp, dẫn mọi người đi thăm Hoàng Kim Thành, nhìn những tác phẩm nghệ thuật cổ đại tuyệt luân này, tiếng thán phục thỉnh thoảng vang lên trong các góc.

- Cậu nhỏ, ngài tìm ta?

Vốn Trang Duệ đang dẫn bọn Bill đi thăm Hoàng Kim Thành, sau đó bị một người bên cạnh Âu Dương Chân Hoa lôi ra, hắn không nghĩ tới cậu nhỏ một ngày kiếm bạc tỷ, vẫn chưa rời đi.

Sau khi thân phận cải biến, cảnh vệ bên cạnh Âu Dương Chấn Hoa chỉ nhiều hơn chứ không ít hơn, ngay cả khi Trang Duệ tiến vào trong gian phòng làm việc quen thuộc của mình, cũng phải qua mấy vòng xét duyệt nghiêm khắc.

Nhìn thấy Trang Duệ tiến đến, Âu Dương Chấn Hoa chỉ chỉ vào ghế so pha bên cạnh, nói ra:

- Ân, cố ý nhắc nhở ngươi một chút, năm trước muốn nói với ngươi nhưng ta quên.

Trang Duệ nghe vậy sững sờ một chút, nói ra:

- Chuyện năm trước? Chuyện gì thế? Lăng mộ của Thành Cát Tư Hãn đang bị Tứ ca nhìn chằm chằm, phải đợi sang năm mới có thể mở ra.

Âu Dương Chấn Hoa lắc đầu, nói ra:

- Không phải chuyện đó, là chuyện Hoạt Phật Tây Tạng làm điển lễ Tọa Sàng, mà bên kia muốn ngươi tham gia, thời gian là thứ ba, đến lúc đó ngươi sẽ đi.

Bởi vì lần Hoạt Phật chuyển thế này, từng lớp thiền sư xuất hiện, mà thân phận này ở Tây Tạng không phải chuyện đùa, với tư cách là thường ủy chính trị, trưởng phòng văn hóa, chuyện này với Âu Dương Chấn Hoa cũng rất quan trọng, cho nên mới phải dặn dò Trang Duệ một câu.

- Ngài nói là hắn? Đến lúc đó ta sẽ đi!

Nghe Âu Dương Chấn Hoa nói thế, trong đầu Trang Duệ nhớ tới lão nhân không nói được Hán ngữ, tuy chỉ gặp mặt một lần, nhưng Trang Duệ đối với lão nhân cơ trí kia tràn ngập sùng kính.

Nhìn thấy Trang Duệ đáp ứng, Âu Dương Chấn Hoa gật gật đầu, nói ra:

- Ân, đến lúc đó ta sẽ đi tham dự điển lễ Hoạt Phật Tọa Sáng, ngươi muốn đi cùng ta hay không?

Bởi vì mấy năm nay một ít thế lực nước ngoài chống phá, Tây Tạng và Tân Cương, thường xuyên xuất hiện xung đột, mà Âu Dương Chấn Hoa cũng muốn mượn cơ hội này, biểu đạt sự ủng hộ của chính phủ với khu tự trị.

Nghe Âu Dương Chấn Hoa nói thế, Trang Duệ lắc đầu, nói ra:

- Ta tự đi là được, mà điển lệ Tọa Sáng của Hoạt Phật tổ chức ở nơi đâu?

Mượn lần này, Trang Duệ muốn đi Đại Tuyết Sơn một chuyến, nhìn ngắm tuyết, trông thấy cha mẹ của kim điêu, trông thấy những người dân Tây Tạng thuần phác.

Hơn nữa Trang Duệ muốn lái xe tới đó, lúc trước hắn đã từng đáp ứng Thiếp Mộc Nhi, giúp hắn tìm một con tiểu kim điêu, không thể nói trước là mượn việc lần này mang về cho hắn.

- Nghi thức chuyển thế thì ở Lhasa, điển lễ Tọa Sáng thì ở Đại Chiêu Tự.

Mà công tác tìm kiếm linh đồng chuyển thế, lấy phạm vi ngàn dặm mà chấm dứt, mà những vị được cho là linh đồng chuyển thế sẽ được đưa tới Lhasa, sau khi xác định được người nào là Hoạt Phật chuyển thế, thì công tác chuẩn bị Tọa Sáng cũng được bắt đầu.

Khoảng cách tìm kiếm linh đồng cho tới lúc diễn ra điển lễ Tọa Sáng chỉ có thời gian một tuần, Trang Duệ gãi gãi đầu, nói ra:

- Đi, cậu nhỏ, ta sẽ đến đúng giờ.

Sau khi nhận được câu trả lời thuyết phục của Trang Duệ, Âu Dương Chấn Hoa dưới sự vây quanh của đám người, rời khỏi Hoàng Kim Thành, mà Trang Duệ lại bận rộn, hôm nay có quá nhiều người có thân phận và địa vị hiển hách, cần hắn tới chào.

Sau khi Hoàng Kim Thành khai trương được một ngày, truyền thông chủ yếu của các quốc gia, đều có đưa tin, xuất hiện tin tức tương quan, di chỉ Solomon vàng son lộng lẫy, lần đầu tiên xuất hiện trong mắt thế gian.

Mà các chuyê gia tới từ nước ngoài đối với việc tu kiến di chỉ Solomon, rất tán thưởng, cho nên gọi nó là di chỉ khảo cổ được khai quật trọng yếu nhất thế gian, đối với việc nghiên cứu văn minh cổ đại mà nói, có tác dụng cực lớn.

Không chỉ có như thế, một ít nhân vật của công chúng có lực ảnh hưởng mạnh, cũng phát biểu quan điểm của mình, cộng thêm lực ảnh hưởng của bảo tàng Solomon được truyền lưu nhiều thế kỷ nay, di chỉ Solomon rất nóng bỏng, lập tức lan ra phạm vi toàn cầu.

- Đây là văn minh khởi nguyên của nhân loại!

Bill Gates nói như thế. Bạn đang xem tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

- Ta nghĩ, bảo tàng đại Anh ở trước mặt của nó, cũng ảm đạm thất sắc.

Vương tử William quay mắt về phía phóng viên khắp thế giới nói ra.

- Nó đối với người sưu tập đồ cổ như ta, hoàn toàn mất đi ý chí!

Eze Kenner đứng trong phần đông người sưu tập trên thế giới nói ra.

Những chuyên gia khảo cổ cũng tiến hành bình luận, làm cho dân chúng trên thế giới, đối với tòa thành trì vàng song lộng lẫy này rất hướng tướng, trong lúc nhất thời bất kể là truyenfull.vn hay là các kênh truyền thông, đều xuất hiện đại lượng tin tức của Solomon.

Căn cứ vào điều tra xã hội của một tổ chức quốc tế, có 80% người được hỏi, chuẩn bị xem nó là địa điểm tham quan du lịch tiếp theo, mà khách nước ngoài tới Bắc Kinh, cũng muốn tới di chỉ Solomon.

Cùng lúc đó, hiệp hội mạo hiểm thế giới, sau mấy lần đánh giá con đường thám hiểm của Trang Duệ, thông qua nghị quyết đầu tiên, quyết định phát ra lời mời Trang Duệ, thu nạp hắn làm quản lý của hiệp hội.

Mà còn một chút tổ chức chính thức, hoặc là tổ chức dân gian, cũng nhao nhao đưa ra lời mới với Trang Duệ, mà một ít đại học danh tiếng trên thế giới cũng muốn Trang Duệ tới tham gia tọa đàm, từ giá trị con người, hướng Trang Duệ phát ra thư mời làm giáo sư danh dự.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.