Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Con Nhỏ Rắc Rối

Chương 18: Tôi sẽ làm bạn gái anh, ok?




Bỏ qua ánh mắt mỉa mai của nó Vũ Phong đứng thẳng dậy, quay lưng nhìn về phía bầu trời trong xanh xa thẳm kia.

Hắn đang đợi câu trả lời của nó, biết không cần nhiều lời Thiên Châu sẽ tự động nói ra, bởi nó rất cần sợi dây chuyền đang trong tay hắn.

Haizzz nói chuyện với tảng đá này thật nhàm chán! _ Nó mong ngóng Vũ Phong sẽ trả lời thêm vài câu, ai ngờ hắn lạnh lùng không động tĩnh. Hừ... anh không nói thì tôi nói vậy.

Đúng như dự đoán của hắn, nó không đợi được phải tự động nói ra, có câu "Trâu đi tìm cọc" còn nó thì "Cọc đi tìm trâu".

- Điều kiện anh đặt ra là nếu tôi không làm ô sin cho anh, thì tôi có thể lựa chọn một điều kiện khác, đúng không?

- Đúng! Nhưng phải xem cô có đưa ra việc mà tôi đồng ý không mới là vấn đề.

Hắn khẳng định.

Nghe có vậy, nó nở nụ cười đắc ý nếu không muốn nói là đểu. Không do dự nó nói ngay:

- Tôi sẽ làm bạn gái anh, ok?

Vũ Phong đứng hình mất mấy giây sau câu nói của Thiên Châu, hắn không phải là đang nghe lầm chứ? Nó đưa ra cái điều kiện thật khác người. Biết trước nó sẽ làm hắn bất ngờ, nhưng không đoán ra nói sẽ nói làm bạn gái hắn.

Nhanh lấy lại bộ dạng lạnh lùng vốn có, ánh nắng chiếu lên cái khuyên tai kim cương hắn nở nụ cười bán nguyệt làm cho người ta thêm phần quỷ dị, nhưng chỉ mình hắn biết, dù không nói ra nhưng có vẻ hắn rất hài lòng với điều kiện này của nó.

Nhìn thẳng vào đôi mắt to tròn màu xanh tuyệt đẹp đang chứa thách thức đắc ý pha chút mong đợi của nó, hắn lười biếng hỏi:

- Cô nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?

- Ừm, tôi chắc chắn anh sẽ đồng ý, vì tôi một khi làm bạn gái anh, anh sẽ có rất nhiều cái lợi! Thứ nhất: Tôi xinh đẹp, làm bạn gái anh sẽ không bị thiệt thòi, thứ hai: Tôi biết võ, nhiều lúc tôi sẽ bảo vệ anh, thứ ba: Anh có rất nhiều bạn gái bu quanh, tôi sẽ giúp anh giải quyết, thứ tư: ... Ách... lúc nào nghĩ ra tôi sẽ nói. Anh đồng ý chứ?

Nói đến vấn đề thứ tư Thiên Châu gãi đầu cười gượng.

Chắc nó lại nghĩ ra âm miu gì đây "Tiễn phật tiễn tới Tây Thiên" nếu nó đã có ý như vậy hắn sẽ làm ngơ xem âm miu của nó là gì. Hắn quả là mong đợi mấy cái trò quỷ của cô nàng rắc rối này. Mà không biết nó không biết hay cố tình không biết, một khi nó làm bạn gái hắn thì nó sẽ gặp vô vàn phiền toái từ đám fan kia, mấy cô nàng trong trường này sẽ không tha cho nó khi tiếp cận hắn. Thiên Châu dù có bản lỉnh đến mấy cũng không thoát khỏi ma trảo từ nhiều phía, vì nó không có nhiều bạn trong trường này và mấy người bọn hắn không phải lúc nào cũng kè kè bên nó mà bảo vệ. Nếu muốn làm bạn gái hắn trước hết phải vượt qua cửa ải này trước tiên.

- Tôi sẽ cho cô cơ hội, nếu cô làm tốt!

Không hiểu ý hắn, nó ngu ngơ hỏi lại.

Cái gì mà cơ với chẵng hội, làm bạn gái thì có gì đâu mà... làm như có giá lắm không bằng, hẵng qua tôi chỉ muốn lấy lại sợi dây chuyền và thực hiện kế hoạch vĩ đại của mình, không thì tôi đếch thèm làm bạn gái tảng đá như anh! Hừ... làm như mình có giá lắm không bằng. - Nó thầm nghĩ.

- Hai tháng, là thời gian tôi cho cô thử làm bạn gái, ok.

Nói xong tay bỏ vào túi quần hắn bước đi khỏi sân thượng, không để nó ú ớ câu nào, bởi nó không có quyền phản đối.

Bóng hắn khuất dần sau cánh cửa, đứng dậy nhìn xuống sân trường nó hét thật lớn, lại cái điệp khúc chửi rủa Vũ Phong thậm tệ, nó đâu biết một ánh mắt thù hằn nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống, mắt ả hằn lên những tia máu đỏ đáng sợ, tay nắm thành quyền, răng nghiến chặt vào nhau, miệng gằn từng chữ chua chát: "Được lắm con oắt Thiên Châu, mày đã đắc tội với tao là tội thứ nhất, cướp hoàng tử của bọn tao là thứ hai, tội mày nặng càng nặng không thể tha!"

Reng... reng... reng

Tiếng chuông vào học vang lên, kết thúc cái điệp khúc mắng người muôn thuở của nó, hậm hực đi vào lớp... Mất công cả buổi nghĩ ra việc có thể đáp ứng hắn, lại có lợi cho mình mà chưa thấy đâu vào đâu hết. Sợi dây chuyền bảo bối vẫn đang trong tay hắn, còn điều kiện đưa ra thì phải trông chờ vào sự nỗ lực của nó, hai tháng sau mới có kết quả.

- Thiên Châu, ngồi xuống tớ nói cậu nghe nè.

Vừa bước chân vào bàn chưa kịp ngồi Linh Linh đã lôi tuột nó xuống.

- Có gì cậu nói đi.

Nhỏ Linh cúi vào đầu nó thì thầm vì sợ đám con trai nghe được.

- Cậu có nhớ tuần trước con gái lớp mình bàn gì không? Tuần này bọn mình sẽ thc hiện kế hoạch đó, ok chứ?

Nó và Linh Linh nở nụ cười quỷ dị, đầu gật cái rụp, bắt đầu toan tính cho mấy điều hay ho của kế hoạch chọc phá nam sinh lớp 11A2. Sau đó cả buổi học Vật Lí, máy bay giấy, thư từ của nữ sinh lớp nó chuyền tay nhau bay lia lịa, tội nghiệp bà một mình giảng dạy say sưa mà phần đa lớp học không ai chú ý, còn có mấy bạn nam đáng thương có lòng tốt giúp con gái gửi thư mà không hay biết mình sắp gặp đại hồng thủy do mĩ nhân 11A2 gây ra.