Học Viện Blue Sun

Chương 4




Nó bước vào lớp thì thấy tên " Long oan gia " đang kêu cô lại , cô ko bik gì đành chạy , vừa tới chỗ cô nhìn Long bằng đôi mắt cún con , và nói giọng ngọt :- A! Long thiếu gia kêu tôi có j ko dạ

Long quăng quyển tập và cây bút cho cô , ra lệnh :

-Viết bài !

Nó bĩu môi , mặt bí xị , cả lớp mấy đứa con gái thì xì xầm ghen tị :

- Nhỏ này sướng được Cold Princess kêu viết bài lun kìa. Tao ko chịu đâu- Nữ sinh 1 nói

- Aaaaa! Tao còn tức hơn mày , nó được sử dụng đồ của Cold Princess. Tức quá!- Nữ sinh 2

- Mày lo gì , nó dám gây thù với Gia Linh , đụng vào Cold Princess , chị Thiên Ngọc ko tha cho nó đâu , nó cứ chờ đi- Nữ sinh 3 nói với 2 nữ sih kia , rồi 3 bọn họ nhếch mép cười 1 cách nham hiểm

Nó thì cứ vô tư ..... chép bài cho Long , nó ko bik mấy nữ sinh bàn trên nhìn nó bằng con mắt mang hình viên đạn. Nó vô tư vừa viết bài , vừa hát , Long nghe nó hát mà bực cả mình ( Thính dữ vậy ba) liền nói:

- Cô im ngay đi , hát gì mà như bò rống ấy.

Nó lườm chu mỏ Long , viết típ bài . Long thấy nó chu mỏ thì tim như lạc nhịp , khẽ cười , lần này không phải nhếch mép ,mà là một nụ cười thật sự nhưng chỉ xảy ra đúng 1s , Long cũng bất ngờ với chính mình , Long đã ko cười 1 nụ cười thật sự đã 4 năm rồi kể từ ngày mà cô ấy không còn hiện diện trên thế giới này nữa, Long nhớ lại quá khứ

--------- 4 NĂM TRƯỚC ------------

Một cô gái tóc đen nhung , đôi mắt đen huyền , đôi môi mỏng hồng anh đào,mặc áo đầm màu xanh , đang chạy đến 1 cánh đồng cỏ lau , ở đó có 1 chàng trai đang mỉm cười khi thấy cô gái đó chạy tơi vừa chạy vừa kêu:

- Anh Long , anh Long , em đến rồi

- Hà Anh àk , chạy từ từ thôi , cẩn thận coi chừng té đó!

Đúng vậy , đó là Long của chúng ta, và cô gái đó là Hà Anh , người mà Long thương nhất

- Em có gì muốn nói gì với anh không ?

Hà Anh khẽ cười , rồi chợt hét:

- EM IU ANH RẤT NHIỀU LONG ÀK ! ANH CÓ IU EM KO?

Long khẽ cười , rồi cũng hét lên:

- ANH CŨNG IU EM RẤT NHIỀU HÀ ANH .

Rồi cả hai cùng chạy trên cánh đồng , vừa chạy vừa cười

Nhưng tới 1 ngày , cô gái ấy đó rời xa anh mãi mãi , cô ấy cái tên Hà Anh , nụ cười ấy , mái tóc ấy , đôi môi ấy , rời xa anh mãi mãi , anh chắc sẽ không còn thấy tất cả những gì của cô ấy nữa

------------ TRỞ LẠI HIỆN TẠI----------------

Nó hua hua cái tay trước mặt Long :

- Long , Long ,Long

Nó kêu mãi Long ko nghe , nó bực quá hét lên :

- LONG OAN GIA

Long quay lại nhìn nó bằng ánh mắt giét người , Long gằn từng chữ :

- Cô .. nói... gì ... hả ...?

Nó mới nhận ra , nó liền trách thân mình , đúng là cái miệng hại cái thân mà , nó liền lắp bắp :

- Àk ... ko .... có .. gì .... Tôi chỉ kêu là .... là .... Long thiếu gia thôi.. chứ ko có j hết .

- Biết vậy thì tốt

Nó đưa quyển tập cho Long , nó cầm trên tay cái bút, sực nhớ nó quay lại trả bút , nó đưa bút cho Long

- Trả nè !

- Cô giữ đi , tôi ko cần nữa

- Đúng là nhà giàu có khác .

Nó vừa nói dứt câu thì có 1 cô gái chạy lại , nói nhỏ:

- Bạn có thể bán cây bút đó cho mình được không

Nó hơi bất ngờ , liền hỏi lại:

- Nhưng mà bạn , mua làm gì

-Bạn không cần hỏi , chỉ cần bán cây bút lại cho mình đi ! 100.000đ nha

- Hả , cái gì....

- Vậy thì 300.000 nha

-Nhưng...

- Vậy thì 500.000 đi

Nó suy nghĩ " Đâu ra không không , lại được 500.000đ , thôi kệ bán cây bút mà được 500.000 thì hay rồi"

Nó quay qua , liền gật đầu cái rụp , nó đưa cái bút cho cô bạn kia , cô bạn chộp lấy cây bút và đưa cho nó 500.000đ

Cô bạn kia vội chạy đi tí ta tí tởn , còn nó thì đang hun.... tờ 500.000đ (=_=")

Nó nhanh chóng chạy vô nhà xe , leo lên chiếc xe iu của nó chạy về nhà

-------------------------Cảm ơn các bạn đã xem truyện---------------------------------