Hòe Viên

Chương 48




Má ấp môi kề nóng bỏng, người trên giường ôm siết lấy nhau, chiếc chăn trắng tinh che đi hai cơ thể, tiết tấu khẽ nhấp nhô lên xuống khiến người ta đỏ mặt thẹn thùng.

Bây giờ là bảy giờ rưỡi tối, sau khi đưa Tưởng Phẩm Nhất đi đón gió tẩy trần xong, hai người cùng vào phòng nghỉ ngơi. Đúng vậy, là nghỉ ngơi. Tuy đang vận động thể lực, nhưng hiện tại chuyện này đối với họ mà nói là một sự thả lỏng và trút bỏ thật lớn, quả thật có thể gọi là nghỉ ngơi.

Quấn quấn quýt quýt không chịu rời xa, triền miên đến hơn chín giờ, Phó Dục Thư bị tiếng chuông điện thoại làm phiền phải vén chăn lên nghe điện thoại. Điện thoại đã vang ba lần, hai lần trước đã từ chối không tiếp, lần này nếu như không tiếp nữa sợ là sẽ bỏ lỡ chuyện quan trọng.

Người đàn ông dáng cao dong dỏng vén chăn xuống giường cầm lấy điện thoại, thân thể lõa lồ đi uống nước, vừa cầm cốc nước vừa nói với người bên kia điện thoại: "Khương Giảo? Đã trễ thế này có chuyện gì không?"

Tưởng Phẩm Nhất mệt mỏi nằm nhoài trên giường nhìn bóng lưng Phó Dục Thư, ánh mắt lưu luyến tại bờ vai, eo và hai chân anh không cách nào rời đi. Từ trên xuống dưới người đàn ông này chỗ nào cũng tinh tế, khiến cô cảm thấy đàn ông lõa thể còn đẹp hơn cả phụ nữ.

Khương Giảo cũng không biết đầu bên kia điện thoại là cảnh xuân vô hạn, anh ta chỉ nói rất lạnh nhạt: "Nhậm Hi bị bắt rồi cậu biết chưa?"

Phó Dục Thư đặt cốc nước xuống, thản nhiên nói: "Biết thì sao, không biết thì sao?"

"Cậu nói rất đúng, vấn đề này tôi đã hỏi thừa thãi. Quan hệ của cậu và Tống Vân tốt như vậy chắc chắn là đã biết hết." - Khương Giảo im lặng một hồi rồi nói - "Quan hệ của tôi và Tống Vân không tốt lắm, tôi đang suy nghĩ cách cứu Nhậm Hi ra ngoài, cậu giúp tôi được không."

Phó Dục Thư liếc nhìn thoáng qua Tưởng Phẩm Nhất, không khách sáo nói thẳng: "Trên phương diện tình cảm dường như tôi nên giúp đỡ cô ta, một ngày cũng nghĩa vợ chồng. Nhưng lần này chuyện cô ta gây ra đâu phải cậu không rõ, cô ta vu khống Tống Vân và bạn gái tôi cấu kết, cậu cảm thấy tôi có thể giúp cậu sao?"

Đáp án đã rõ. Không chỉ có Khương Giảo, ngay cả Tưởng Phẩm Nhất đều hiểu thái độ của anh. Từ trong lời nói của anh, Tưởng Phẩm Nhất có thể biết được anh đang nói chuyện với ai và nói cái gì. Anh không hề do dự tẹo nào với chuyện này, kiên định đặt Tưởng Phẩm Nhất vào vị trí quan trọng nhất. Chuyện này nhìn từ phía Nhậm Hi có lẽ là hết sức bạc tình, nhưng nhìn từ góc độ của cô thì anh thật sự quá tốt.

"Phó Dục Thư, trước đây tôi thật sự nhìn lầm cậu." - Khương Giảo có vẻ rất tức giận - "Cho đến bây giờ Nhậm Hi vẫn yêu cậu, nhưng cậu lại vì một người phụ nữ quen biết chưa bao lâu đã vứt bỏ cô ấy, không buồn ngó ngàng đến. Cậu tốt thật, tốt thật đó." - Dứt lời, anh ta lập tức cúp điện thoại.

Phó Dục Thư từ từ đặt điện thoại lên bàn, cúi đầu nhìn điện thoại một hồi, quay lưng về phía Tưởng Phẩm Nhất hỏi cô: "Có phải em thấy anh quá lạnh lùng vô tình. Có phải cảm thấy bây giờ anh đối xử với Nhậm Hi như vậy, tương lai cũng sẽ đối với em như vậy không?"

Tưởng Phẩm Nhất dường như cạn kiệt sức lực rất lười nói chuyện, cô kéo chăn che lại cảnh xuân trên ngực, lười biếng nói: "Không có, bởi vì em sẽ không phản bội anh giống như cô ta."

Mỗi người đều có ranh giới của mình, có người là tiền, có người là tình cảm. Mà có người ranh giới của họ là không chấp nhận sự phản bội, vừa vặn Phó Dục Thư chính là loại người này.

Nói theo đạo lý, dù sao Nhậm Hi và anh cũng đã quen nhau nhiều năm, tuy chia tay rồi không còn tình yêu cũng còn tình bạn. Nhưng chuyện đến mức độ này, tất cả hành động của Nhậm Hi đã làm tiêu tan luôn chút tình bạn còn sót lại của anh. Anh và Tưởng Phẩm Nhất đi đến ngày hôm nay, phải trải qua rất nhiều chuyện mà tình nhân bình thường không phải chịu. Vì anh sơ suất mà cô bị người ta bắt cóc ngược đãi, làm sao anh có thể chấp nhận để người khác lại làm hại cô nữa chứ?

Song, người làm hại cô là Nhậm Hi, anh không thể nhẫn tâm đối phó cô ta, nhưng tuyệt đối không bao giờ giúp đỡ. Cú điện thoại này của Khương Giảo thật sự đã không biết mình biết ta rồi.

Thật ra thì Khương Giảo cũng do quá sốt ruột thôi. Dù sao Nhậm Hi đã theo anh ta lâu như vậy, dù bọn họ mới vừa vì chuyện có con mà gây lộn ầm ĩ một trận, nhưng Nhậm Hi xảy ra chuyện như vậy anh ta không cách nào ngồi yên không quân tâm đến được.

Anh ta không giống Phó Dục Thư. Tuy trong lòng Nhậm Hi còn yêu Phó Dục Thư, trong lòng anh ta cũng hiểu rõ dù sao người ta cũng từng là vợ chồng, là do anh ta chia rẽ bọn họ. Anh ta có trách nhiệm với Nhậm Hi, dù cô nhớ đến Phó Dục Thư khiến lòng anh ta không vui, nhưng anh ta cũng không thể để mặc cô bị nhốt trong tù không lo. Ngoài miệng anh ta là người ăn nói càn rỡ, nhưng cá tính cũng khá tốt, không đến nỗi thấy chết mà không cứu.

Lần này việc Nhậm Hi làm rất ngốc, ngu ngốc đến mức khiến Khương Giảo hoài nghi đến cùng cô ta có phải là người phụ nữ xinh đẹp mình quen biết lúc ban đầu hay không. Anh ta vô cùng thất vọng về Nhậm Hi, nhưng vẫn nghĩ cách cứu cô ra.

Khương Giảo giàu có hơn Phó Dục Thư, có thể xem như là một nhân vật làm mưa làm gió ở thành phố Bình Giang, quen biết rất nhiều người. Anh ta đi xem con trai mình một chút rồi xuống lầu gọi điện thoại cho luật sư.

Sau khi điện thoại thông, Khương Giảo không cần quanh co nói thẳng: "Cứu một người ra giúp tôi."

Đầu bên kia điện thoại nói: "Cứu người? Đây không phải là thế mạnh của Khương tổng hay sao."

Khương Giảo khẽ nói: "Bảo anh đi thì anh đi, nhiều lời như vậy làm gì. Đây đúng là thế mạnh của tôi, nhưng anh phải đi trước giúp tôi xem tình hình nông sâu thế nào tôi mới có thể quyết định làm sao cứu cô ấy được."

"Vậy Khương tổng muốn cứu ai?" - Luật sư hỏi.

Khương Giảo im lặng một hồi: "Bạn gái tôi."

"Cái gì? Nhậm tiểu thư? Anh đang nói giỡn à?"

Khương Giảo không nói giỡn với anh ta, từ trước đến nay cũng không bao giờ nói giỡn. Luật sư nghe thấy cũng biết chuyện này không đơn giản. Cả đêm không ngủ, sửa sang lại tất cả tài liệu, vừa rạng sáng hôm sau đã chạy đến Cục Công an.

Người bị bắt giam đang trong thời gian lập hồ sơ điều tra không được gặp bất cứ ai. Phải đợi sau khi kết thúc điều tra, luật sư mới có thể trở thành người được ủy thác chính thức, lúc đó mới có thể xin vào gặp người bị tình nghi.

Luật sư của Khương Giảo họ Lục, tên là Lục Bá Ngôn, là cố vấn pháp lý cho công ty Khương Giảo. Anh ta cũng khá nổi tiếng trong giới, vô cùng quen thân với người của Cục Công an, thường hay giao thiệp với nhau. Bây giờ điều anh ta có thể làm chỉ là đi tìm hiểu sự việc từ chỗ công an, xem thử thái độ của đối phương.

Lúc Hàn Cẩn Du đi làm, vừa khéo đụng phải Lục Bá Ngôn đến cục. Anh ta bước xuống xe đã liếc nhìn Lục Bá Ngôn từ đằng xa một cái rồi đi thẳng vào cục.

"Cục trưởng Hàn."

Lục Bá Ngôn nhìn thấy bóng dáng Hàn Cẩn Du liền nhiệt tình đến chào hỏi. Tuy trong lòng anh ta chẳng có tình cảm chân thành gì, nhưng ngoài mặt vẫn luôn tỏ vẻ thân thiện với mấy vị công an này.

Bước chân như gió của Hàn Cẩn Du hơi khựng lại, nhưng chỉ là một chút thôi, chỉ hai giây sau anh ta liền đi tiếp về phía trước, nhanh chóng bước qua cửa chính, nhập mật mã đi thẳng lên lầu.

Lục Bá Ngôn cũng không để ý đến sự lạnh lùng của Hàn Cẩn Du, tiếp tục đi theo hướng ngược lại để lo chuyện của mình. Sau khi rời khỏi Cục Công an, trực giác cho thấy vụ án này vô cùng khó giải quyết. Trở về phòng làm việc của Khương Giảo, Lục Bá Ngôn báo cáo sự thật: "Khương tổng, không biết anh có thật sự hiểu Nhậm tiểu thư đã làm gì không?"

Thật ra Khương Giảo cũng biết được ít nhiều. Mấy trò vặt vãnh này của Nhậm Hi không thể gạt được anh ta. Anh ta chỉ không ngờ cô gái này lại làm ra chuyện lớn đến vậy, còn ngụy tạo chứng cớ giả.

Sau khi nói hết tất cả những gì mình biết cho Lục Bá Ngôn, Khương Giảo nghe Lục Bá Ngôn nói: "Khương tổng, chuyện lần này không dễ đâu. Bên phía công an có vẻ rất căng. Tôi và anh đều biết mọi sự đều rất bất lợi cho Nhậm tiểu thư. Có thể nói là bằng chứng như núi, anh thật sự vẫn muốn cố gắng sao?"

Khương Giảo sầm mặt: "Đừng nói nhảm với tôi."

Lục Bá Ngôn thở dài: "Vậy cũng chỉ có thể chờ kết thúc điều tra mới gặp được Nhậm tiểu thư khuyên cô ta hợp tác, tranh thủ hoãn thi hành hình án hoặc giảm án thôi."

Đây quả là một tin xấu cho Khương Giảo lẫn Nhậm Hi. Từ lúc công an bắt giam cô cho đến lúc định tội chưa tới một tháng, cô hoàn toàn thú nhận hết tội lỗi của mình, nhưng lại không khai được bất cứ đầu mối có giá trị nào cho phía công an.

Lúc gặp được Nhậm Hi, Lục Bá Ngôn cũng bị tình cảnh như vậy khiến bản thân sứt đầu mẻ trán.

"Nhậm tiểu thư." - Anh ta ngồi đối diện Nhậm Hi, khách sáo chào cô ta.

Tinh thần Nhậm Hi không tốt lắm, người vô cùng tiều tụy, mặt mũi trắng bệch nói: "Sao anh lại đến đây?"

"Đương nhiên là Khương tổng bảo tôi đến." - Lục Bá Ngôn ôn hòa.

Nhậm Hi cười khẩy một tiếng: "Ép tôi phá thai là anh ta, bây giờ giả bộ làm người tốt cũng là anh ta. Anh ta thật sự cho rằng tôi không phân biệt được ai thật lòng ai giả dối với tôi sao?"

Lục Bá Ngôn không đồng ý: "Nhậm tiểu thư nói như vậy không đúng rồi. Sau khi Khương tổng biết tin cô bị bắt, hoàn toàn chẳng màng đến nguyên nhân, ra lệnh cho tôi phải cứu được cô ra. Điều này lẽ nào còn không phải vì yêu cô sao?"

Nhậm Hi nhếch môi, vẻ mặt khổ sở: "Nếu yêu tôi sẽ không ép tôi bỏ con. Đây là đứa con đầu tiên của tôi, tôi và Dục Thư còn chưa từng có con..." - Cô ta nói xong liền bật khóc, nước mắt như hai chuỗi hạt châu rơi liên miên không dứt, khiến người ta vô cùng thương xót.

Lục Bá Ngôn để cô ta khóc một hồi mới lên tiếng: "Nhậm tiểu thư, tôi và cô nói việc chính trước, đến khi chúng ta nói xong rồi thì cô muốn khóc thế nào cũng được." - Anh ta lấy xấp văn kiện ra, nói một cách máy móc - "Kể hết tất cả mọi chuyện cô biết cho tôi, không được bỏ sót bất cứ chi tiết nào."

Nhậm Hi cũng biết chuyện này liên quan đến tự do của mình, cho nên kể rõ đầu đuôi ngọn ngành ra. Nhưng cô ta nói cũng giống như không nói. Nhậm Hi chẳng cung cấp được manh mối nào hết. Cô ta hoàn toàn không biết gì về người đã chỉ cho cô đi vu khống Tống Vân và Tưởng Phẩm Nhất. Cô ta chỉ liên lạc với đối phương qua điện thoại, ngay cả những thứ gọi là chứng cớ đều là do đối phương đặt sẵn ở nơi nào đó để cô ta đến lấy.

Những nơi đó có khi là thùng rác, có khi là nhà vệ sinh công cộng, đều là nơi người khác ít chú ý và camera không quay đến.

Nhậm Hi không biết đối phương tên gì, sau khi nhìn thấy hình ảnh cô ta liền tin là thật. Lòng tràn đầy niềm tin có thể trả thù Tưởng Phẩm Nhất, để Phó Dục Thư thấy rõ bộ mặt thật bắt cá hai tay của Tưởng Phẩm Nhất, sau đó sẽ giành lại anh. Nào ngờ vì vậy đã khiến cho bản thân lún sâu vào vũng bùn.

Lục Bá Ngôn cũng tìm hiểu được từ phía công an, manh mối duy nhất Nhậm Hi cung cấp được cho công an chính là số điện thoại mà người thần bí kia đã dùng để liên lạc với cô nhưng cũng sớm điều tra được đó chỉ là thẻ điện thoại công cộng gọi từ buồng điện thoại, hoàn toàn không truy ra được ngọn nguồn.

Lục Bá Ngôn nhức đầu che trán, sau khi từ biệt với Nhậm Hi liền đi về. Lúc xuống lầu gặp Hàn Cẩn Du lần nữa, lần này đối phương lại chủ động bắt chuyện với anh ta.

"Luật sư Lục, có thu hoạch gì không?" - Hàn Cẩn Du vui vẻ hỏi.

Lục Bá Ngôn nói với vẻ mặt đau khổ: "Cục trưởng Hàn đích thân điều tra còn không có thu hoạch thì tôi làm sao có thu hoạch gì được chứ?"

Hàn Cẩn Du vỗ vỗ vai Lục Bá Ngôn, cười nhưng không nói gì, cất bước rời đi. Lục Bá Ngôn cũng khó mở lời, vội vã rời khỏi Cục Công an. Khi anh ta lái xe đi, một người mặc chiếc áo liền nón xuất hiện phía sau gốc cây, vừa châm một điếu thuốc vừa nhìn chằm chằm theo xe anh ta. Khóe môi khẽ nhếch tạo nên một nụ cười u ám.

Người này không ai khác, chính là tên đầu sỏ khó giải quyết nhất: Cổ Lưu Thâm.

Chẳng ai có thể ngờ Cổ Lưu Thâm sẽ bạo gan chạy đến bên cạnh họ hả hê ngắm nhìn. Hiện tại Tưởng Phẩm Nhất đang tịnh dưỡng vết thương càng không thể biết được, trong khoảnh khắc nào đó cô đã đi ngang qua đối phương.

Từ lúc Tưởng Phẩm Nhất rời khỏi Cục Công an, cuộc sống cũng xem như yên bình. Cô đón mẹ từ nhà Tống Vân về. Để bù đắp phiền phức đã gây ra cho Tống Vân cô mời vợ chồng họ một bữa cơm.

Phó Dục Thư vẫn tiếp tục công việc riêng của mình, phải viết bản thảo, nếu không sẽ vi phạm thời hạn hợp đồng. Đông đi xuân đến, sau khi năm mới qua cũng là lúc mùa xuân thực sự về. Trong vườn hoa cỏ trơ trụi rất lâu rốt cuộc đã đợi được đến lúc này để nghênh đón sắc xuân, liền trở nên xanh biếc. Không biết tương lai của bọn họ khi nào mới có thể giống như những loài hoa cỏ này, nghênh đón mùa xuân của mình.