Hối Hận Còn Kịp

Chương 5






Cuộc sống cứ như vậy 2 năm đã trôi qua. Cô cũng đã dần quen với cuộc sống đau khổ này

2 năm không về thăm nhà cô nhớ ba, nhớ mẹ lắm. Cô sợ họ lo lắng nên không dám nói chuyện mình bị anh ngược đãi hành hạ ra sao, chỉ vì cô tin anh sẽ thay đổi

2 năm cô chưa từng sắm sửa cho mình bộ đồ nào. Ngoài mua đồ ăn rồi về nhà thì cô chưa từng bước ra đường.

Còn anh. Anh vẫn vậy, vẫn lãnh khóc vô tình .

Sáng ~~~

. Anh ăn cơm đi !

Hôm nay cô nấu những món ăn mà anh thích nhất. Cô dọn ra trên bàn ăn nào là súp, trứng cuộn, cá kho, thịt xào,.... Cô nấu ăn ngày càng giỏi , do cô cố gắn hàng ngày chăm chỉ học nấu ăn từ sách mà cô mua ở nhà sách nên tay nghề của cô càng tốt lên

" Bốp... . "

Tiếng chén đĩa bị hất xuống nền gạch lạnh băng hơi nấu từ đồ ăn từ từ bốc hơi lên, nó cũng giống tâm trạng cô bay giờ


. Cô lại vào bếp nấu ăn ?

. Cô có biết mấy món cô nấu đến chó cũng không thèm ăn không, huống chi là người

Anh tức giận hất đổ đồ ăn xuống đất lơ đễnh cùng chán ghét lên tiếng quát

" em...."

Cô gầm mặt xuống nền nhà, tay không ngừng run rẩy nắm chặt vạt áo nước mắt vô thức rơi xuống bàn tay

. Câm mồm !

. Từ này tôi cấm cô không được bước chân vào bếp "

Anh hung hăng lạnh nhạt nói ra từng chữ

. Nhưng em muốn nấu ăn cho anh

Cô ngẩn mặt lên nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe vì khóc nên sưng húp lên

. Không cần

. Nhưng.....

Cô ấp úng định giải thích nhưng chưa kịp nói gì thì bị giọng nói anh ngăn lại

. Cô nói nhiều thế, muốn nấu ăn để hạ độc hại chết tôi à

. Em không có

. Không có thì tốt , cô lo ở nhà làm tốt bổn phận mình đi

Anh thơ ơ khinh thường nhìn cô nói rồi xoay người bước đi

\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_\_

Oẹ ...... Oẹ .... Oẹ


Trong khi dọn dẹp thức ăn bị anh tàn nhẫn hất xuống nền nhà. Không biết vì sao cô lại mắc ói, có lẽ do mùi hôi của cá kho?

. Con có sao không ?

Quản gia lo lắng hỏi cô.

Trong khoảng thời gian lấy anh cô luôn đối xử tốt với người hầu kẻ ở nhà anh , nên mọi người ai cũng quý mến và kính trọng cô

. Không sao ạ! Con chỉ buồn nôn và chóng mặt một chút "

. Triệu chứng này của con rất giống mang thai đó

. Không đâu dì, chắc chỉ là do dạ dày con ăn uống thất thường nên mới vậy. Con cũng bị nhiều lần như vậy rồi

Tại bệnh viện

. Chúc mừng cô ! Cô đã mang thai được 5 tuần

Vị bác sĩ mỉm cười nhìn cô nói và đưa giấy khám thai cho cô.

. Thật.. Thật ...chứ ạ

Cô vui mừng lắp bắp nói.

. Tất nhiên.... Em bé rất khỏe nhưng cô hạn chế vận động mạnh nhé

.Vâng

Cô cười tươi bao nhiêu chuyện đau khổ sáng nay điều biến mất hay vào đó là niềm vu sướng tột độ .

Trên đường về ~

Cô đưa tay vuốt ve chiếc bụng phẳng lì của mình. Nơi đây...... Có một sinh linh nhỏ bé đang tồn tại. Nơi đây.... Chứa kết tinh anh và cô. Cô không còn cô đơn nữa rồi. Cô có con của mình rồi.

Còn anh... Có phải khi nghe tin này anh sẽ đối xử tốt với cô hơn không?


. Có phải..... anh sẽ thương yêu cô hơn không ?... Quá nhiều suy nghĩ hiện lên trong đầu.

Tới nhà ~~~ chiếc BMW đen đắc tiền đã đậu trước sân. Chắc có lẽ anh đã về cô vui vẻ bước vào nhà

. Anh về rồi! Hôm nay anh về sớm nhỉ.?

Cô cười tít mắt vội vàng vào nhà, đem giấy khám thai đưa cho anh.

Bịch bịch ~~

Đồ ăn rơi xuống đất. Trái cây rơi bừa bộn trên nền nhà. Trước mắt cô là cảnh gì đây!?

Chồng cô và bạn thân cô đang hôn nhau thắm thiết trên ghế sofa

Cô dường như chết lặng tại chỗ .Nụ cười trên môi vụt tắt ,nước mắt một lần nữa lăn dài trên gò má xanh xao ấy. Mặc dù cô cố ngăn không cho nước mắt rơi , nhưng nó cứ mãi rồi

. Cô về rồi sao ! ?

Anh có chút vui mừng nở nụ cười với cô

. Diệc Phi cô ấy đã trở về rồi , tôi không muốn gìn giữ cuộc hôn nhân này nữa . Giấy ly hôn tôi đã ký rồi , cô ký rồi biến khỏi nhà này ngay nơi đây không chào đón cô.

Hết chap 5

\* ai thấy hay thì nhấn nút like phía dưới giúp mình nha !