Hôm Nay Vợ Trước Cũng Không Tìm Ta Phục Hôn

Chương 23: Mời đi ăn




Editor: Punlluv
Tử Lộc nhờ Hạ Đào tìm một người huấn luyện vị trí thư kí cho mình.
Công ty Lâm Dịch Thâm đối với văn bằng thư kí yêu cầu thấp nhất là phải tốt nghiệp đại học chính quy.
Đại học mà cô tốt nghiệp cô đã hoàn toàn không nhớ rõ, trong lòng tính toán, định trước tiên sẽ học một khóa huấn luyện, tìm hiểu các công việc của thư kí, sau đó mới tới tìm Lâm Dịch Thâm.
Cô nghĩ tới nghĩ lui, có lẽ sơ yếu lí lịch chắc chắn là điều tất yếu phải có.
Lâm Dịch Thâm cũng chồng trước của cô là bằng hữu, cô không đánh tiếng trước, tùy tiện nộp hồ sơ vào công ty anh, sợ có chút không ổn.
Hạ Đào quả nhiên hiệu suất không tồi.
Buổi sáng chủ nhật cùng Hạ Đào nhắc tới, buổi tối thứ hai đã liền có tin tức.
Hạ Đào thề son sắt mà nói: " Cậu yên tâm, tớ không có bất cứ tâm tư bậy bạ gì nữa đâu! Người kia là ở công ty chú nhỏ của tớ, có chuyên môn hẳn hoi, tớ đã mượn người của chú nhỏ tới công ty rồi, người này đánh giá đặc biệt cao, cực kì chuyên nghiệp, cái gì cũng tốt, duy nhất không tốt chính là quá tích cực, không thể vui đùa được đâu!"
Tử Lộc nghe Hạ Đào nói vậy, lòng cũng thấy yên tâm, có thể chắc chắn Hạ Đào không có mấy cái tâm địa gian xảo ngả ngớn như trước, ví dụ điển hình chính là em trai nhỏ mười tám centimet nào đó.
Huấn luyện viên mời đến họ Chương.
Nghe Hạ Đào nói, huấn luyện viên Chương đến đông sẽ nghỉ hưu, nhưng bất quá người này không chịu ngồi yên, vì thế nhận khoản thu nhập thêm này của Tử Lộc.
Tử Lộc hẹn mỗi buổi chiều đều sẽ học, xem xét giờ học, cuối cùng chốt mỗi ngày 3 tiếng. 
2 giờ chiều thứ ba.
Huấn luyện viên Chương tới biệt thự của Tử Lộc.
Trong tưởng tượng ban đầu của Tử Lộc, huấn luyện viên nam này ít cũng phải ba bốn mươi tuổi, không ngờ là đến lúc gặp mặt, lại phát hiện người này tương đối trẻ tuổi, thoạt nhìn chỉ khoảng 27, 28 tuổi, mang một bộ khung kính bạc trên mắt.
Ngoài trời 30 độ, vậy mà vẫn mặc bộ âu phục đen.
Tử Lộc chào hỏi: "Chào thầy Chương, đồ dùng cần có đều đã chuẩn bị rồi."
Huấn luyện viên Chương liếc mắt đánh giá Tử Lộc từ trên xuống dưới, nhàn nhạt gật đầu, nói: " Tiểu thư là bạn của Hạ tổng, tôi cũng chút lời cần nói trước, tôi sẽ khá nghiêm khắc, độ khó của khóa huấn luyện này chính là tiểu thư có thể đạt tiêu chuẩn của thư kí ưu tú, hy vọng tiểu thư có thể hiểu cho."
Tử Lộc là người cực kì giỏi nghiêm khắc với chính bản thân mình, nghe được lời nói này còn rất vui vẻ, tỏ ý không thành vấn đề.
Nhưng mà ngay từ ngày đầu đi học, huấn luyện viên Chương đã bắt đầu chỉnh đốn về phần trang phục lễ nghi.
Cô hôm nay chỉ mặc một bộ đồ thoải mái ở nhà, lúc đón huấn luyện viên Chương cũng không để ý, chỉ đi đôi dép lê ở nhà bình thường. Không nghĩ tới thẳng vào đầu giờ đã bị phê bình một phen.
Tử Lộc biết huấn luyện viên nghiêm khắc là vậy, vì thế lại lên lầu thay đổi một bộ trang phục vàng nhạt, phối hợp cùng với một đôi cao gót.
Không nghĩ tới sau khi xuống lầu, vẫn là bị phê bình.
"Thân là một thư kí ưu tú, ăn mặc không thể quá mức xa hoa, hàng hiệu không phải không thể mặc, nhưng nếu như so với cấp trên ăn mặc còn giá trị hơn, dễ dàng khiến cấp trên bất mãn cùng đồng nghiệp nghị luận.
Tử Lộc quả thật không suy xét đến điểm này, gật gật đầu: "Đã hiểu, đã hiểu."
"Tiểu thư nên đi đổi bộ khác đi."
Tử Lộc nói: "Đây là bộ quần áo tiện nghi nhất của tôi rồi."
Huấn luyện viên Chương: "......"
Đến khoảng 4 giờ, Hạ Đào nhắn Wechat xem tình hình học tập của bạn thân mình.
【 quả đào: Thư kí Chương có phải rất chuyên nghiệp đúng không! 】
【 Lộc Lộc: Quả thực rất chuyên nghiệp, cũng thực nghiêm khắc, không tồi. 】
【 quả đào: Cậu ta đi toilet? 】
【 Lộc Lộc: Ừ. 】
【 quả đào: Ha ha ha ha ha ha đúng là không ngoài dự đoán, thư kí Chương bình thường khi học cùng sẽ không cho học viên tiếp điện thoại, chính cậu ta cũng không tiếp điện thoại, cho nên khẳng định đi toilet. 】
【 quả đào: Tớ định sau khi cậu học xong mới nói cho cậu, nhưng mà thật sự nhịn không được mà! Có bất ngờ cho cậu này 】
【 Lộc Lộc: Bất ngờ gì? 】
【 quả đào: Tan học rồi tớ nói cho, dù sao tầm 8 giờ tới là vẫn kịp】
Tử Lộc không khỏi mỉm cười.
Hạ Đào vẫn luôn là kiểu người lãng mạn, luôn luôn tạo cho Tử Lộc những bất ngờ. 
Mỗi năm ngày hội lớn nhỏ, trừ bỏ Tết thanh minh ra, Hạ Đào đều sẽ tỉ mỉ chuẩn bị mấy thứ nho nhỏ cho cô.
Gia thế hai người đều tốt, cũng không thiếu tiền, lúc học cao trung, Tết thiếu nhi mà Hạ Đào còn tặng cho cô cả một phòng kẹo ngọt. Vào lễ tình nhân, khác mấy nữ sinh khác đều có hoa hồng do bạn trai tặng, nhưng cô không có bạn trai mà vẫn có hoa hồng, tuy rằng không phải tượng trưng cho tình yêu như ý nghĩa của hoa hồng đỏ, nhưng lại cho cô cảm giác thực hạnh phúc.
Cho đến một năm, nghĩ lại không tìm được ra bạn trai, tìm Hạ Đào làm bạn gái cũng không tồi đấy chứ.
Bỗng nhiên có người ấn vang chuông cửa.
Tử Lộc đi đến cửa nhà.
Nhìn qua màn hình giám sát thì lại thấy em trai bất động sản với vẻ mặt đầy xin lỗi: "Thật là xin lỗi, gần đây Đào Bảo làm hoạt động, chuyển phát nhanh nhiều quá, chuyển phát nhanh hôm trước của cô đến rồi, nhưng tôi lại quên không đem cho cô, thật ngượng quá.
Em trai bất động sản đưa cả một thùng hàng lớn đến trước mắt.
Tử Lộc nhớ rằng hình như mình cũng không đặt mua gì, nói: "Trên đó viết tên tôi sao?"
"Đúng vậy."
Tử Lộc nghĩ là điều bất ngờ mà Hạ Đào nói: "Không sao, cậu đưa vào đây đi."
Khi Tử Lộc ra nhận chuyển phát nhanh, mắt nhìn trong phòng, thư kí Chương còn chưa ra khỏi toilet, cuối cùng cô vẫn mở kiện hàng ra. Thùng hàng vừa mở, Tử Lộc liền có chút choáng váng.
Bên trong có mười mấy bộ quần áo mới, tất cả đều là đồ mấy hôm trước đi cùng chồng cũ ở trung tâm thương mại mà cô thử qua.
Tử Lộc dùng đầu ngón chân cũng biết đây là ai đưa.
Cô không nghĩ tới ngày đó Tần Lễ Sơ lại thanh toán luôn mấy món này.
Cô nhấp khóe môi, nghĩ nghĩ, vẫn là nhắn cho Tần Lễ Sơ ——
【 Lộc Lộc: 6 giờ tối anh có thời gian không? Em mời anh ăn cơm. 】
Cùng lúc đó. Trong văn phòng Tần Lễ Sơ đang xem văn kiện liền thấy tin nhắn.
Năm phút sau, Vương Lam bị triệu hồi lại về phòng tổng giám đốc, linh hồn lại lần nữa phải chịu tra khảo ——
"tiểu Hồng mất trí nhớ vì lí do gì lại muốn mời tiểu Minh đi ăn cơm?"
Vương Lam nói: "Có lẽ khôi phục ký ức? Hoặc là có điều cần nhờ vả tới tiểu Minh?"
"Đi ra ngoài đi."
Tần Lễ Sơ nhìn màn hình di động WeChat, dưới thần sắc bình tĩnh kia, trong mắt hình như lại có chút gợn sóng.
Anh giận Tử Lộc lừa anh, càng giận Tử Lộc đem anh quên hết trong đầu không còn một mảnh.
Chính là mặc kệ tức giận thế nào, anh cũng không tới muốn cùng Tử Lộc cắt đứt mọi quan hệ đến sạch sẽ. Nếu thời gian có quay ngược trở lại, anh sẽ không theo ý Tử Lộc mà ly hôn, anh vẫn luôn cho rằng Tử Lộc chỉ là tức giận với anh một thời gian, giống như trước đây, chỉ là lúc này tính tình đang nháo.
Nhưng ai mà có thể tưởng tưởng được, chuyện ly kỳ như vậy lại có thể xảy ra trên người Tử Lộc, tạo thành tình trạng tiến thoái lưỡng nan như hiện tại.
Sau một lúc lâu, Tần Lễ Sơ trầm mặc nhắn lại cho Tử Lộc ——
【 Ăn cơm ở nơi nào? 】
【 đi Hồng Cung đi, buổi tối 6 giờ, em hẹn trước rồi. 】
Ngắn ngủn một câu, làm Tần Lễ Sơ tâm nắm thật chặt.
Một câu ngắn ngủi, làm tâm Tần Lễ Sơ như quặn lại.
Hồng cung là địa phương nổi danh món cay Tứ Xuyên nhà ăn, hắn thường xuyên thăm cửa hàng này.
Hồng Cung là nhà hàng nổi danh món cay Tử Xuyên, anh thường xuyên đến ăn ở nhà hàng này.
Trước kia Tử Lộc cũng bồi hắn đi ăn qua vài lần.
Trước kia Tử Lộc cũng đi cùng anh qua đây vài lần.
Hai người đều có thể xem như khách quen của cửa hàng này.
Tần Lễ Sơ gõ tiếp trên màn hình —— em nhớ được chuyện trước kia rồi?
Nhưng mà gõ xong, anh cuối cùng lại xóa đi.
Tần Lễ Sơ cảm thấy không cần thiết.
Bất quá bởi vì Lâm Dịch Thâm mà bị xem nhẹ mấy ngày khó chịu giờ này khắc này cuối cùng có điều giảm bớt ——
Nhưng khó chịu mấy ngày nay vì Lâm Dịch Thâm mà bị xem nhẹ cuối cùng cũng có chút hòa hoãn.
Cô nhớ đến sở thích của anh.
Anh chỉ nhắn lại một câu _ "Ừm".
Khi màn hình di động tắt đi, hình ảnh phản chiếu của bản thân trên màn hình.
Anh mấy ngày nay không về Hạnh Hoa công quán, vẫn luôn ở phòng nghỉ của văn phòng, hoàn cảnh tất nhiên là kém hơn so với ở nhà. Sáng nay lại mở hội nghị khẩn cấp, chỉ cạo râu qua, không gội đầu.
Tần Lễ Sơ soi gương, đối với yêu cầu bề ngoài từ trước đến nay đều luôn nghiêm cẩn, buông công việc trong tay, vào phòng tắm rửa một cái, rồi lại giao cho Vương Lam về Hạnh Hoa công quán lấy một bộ quần áo tới đây.
Tần Lễ Sơ quần áo phần lớn là âu phục, ngày thường khi không mặc tây trang, anh cũng mặc áo sơ mi cùng quần tây nhẹ nhàng.
Vương Lam đề nghị: "Tần tổng, anh có muốn đổi phong cách khác một chút không? Hiện tại mùa hè, anh có thể thử kiểu đồ thể thao thoải mái một chút. Tôi nhớ rõ tủ đồ anh có kiểu quần áo như vậy, tem mác của bộ đó còn nguyên cả ."
Tần Lễ Sơ: "...... Cũng đúng."
Vương Lam mang đến một bộ quần áo trắng tính, áo cổ đứng cùng quần túi hộp rộng thùng thình, đi theo cũng một đôi giày thể thao.
Tần Lễ Sơ một lời khó nói hết.
Loại đồ này, anh từ sau cao trung đã không mặc.
Tần Lễ Sơ cả người tràn ngập kháng cự, hỏi: "Âu phục của tôi đâu?"
Vương Lam nói: "Tôi đoán đây là đồ vợ trước anh mua."
Tần Lễ Sơ: "...... Vậy thôi mặc đi."
Tần Lễ Sơ vào phòng thay đồ.
Vương Lam chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời, ngày thường thấy Tần tổng mặc âu phục, hiện tại thay đổi style khác, quả thức đúng quá xuất sắc.
Vương Lam tự đáy lòng mà khen một câu, nói: "Tần tổng, anh chờ một lát, tôi đi lấy xe."
Trong một góc Quý Hiểu Lam nhìn Tần tổng mặc đồ hôm nay, chỉ cảm thấy mình giống như cung phi thất sủng bị đày vào lãnh cung, lại ở trong lòng mắng thầm Vương Lam một câu: A, nịnh thần Vương công công!
Tần Lễ Sơ đến Hồng Cung trước 20 phút.
Tử Lộc chưa đến.
Anh nhìn thực đơn, giúp Tử Lộc gọi mấy món không cay, sau đó mới nhìn mấy món bình thường mình thích ăn, cuối cùng dặn dò người phục vụ vài câu.
5 giờ 40 , Tử Lộc nhắn lại cho Tần Lễ Sơ ——
【 Lộc Lộc: Anh tới rồi sao? Em bên này có chút việc, khả năng sẽ phải tới muộn một lát. 】
【 Lộc Lộc: Nếu anh chưa ra khỏi cửa, hay chúng ta hẹn ngày khác? 】
【 Tần Lễ Sơ: Anh tới rồi, anh chờ em. 】
【 Lộc Lộc: Được, thực xin lỗi thực xin lỗi, em thực sự có chuyện, em sẽ mau chóng chạy tới.】
6 giờ rưỡi, Tử Lộc lại nhắn tin một lần nữa.
【 Lộc Lộc: Việc cuối cùng cũng xong, anh còn ở đó không? 】
【 Tần Lễ Sơ: Còn. 】
【 Lộc Lộc: Thật xin lỗi, em không nghĩ chuyện kia lại lâu như vậy, em đang kêu tài xế qua đón. 】
【 Lộc Lộc: Em hỏi tài xế rồi, không đến quá 20 phút đâu. 】
Tần Lẽ Sơ không thích những người trễ hẹn, anh cảm thấy quá lãng phí thời gian, đối với mấy người không có quan niệm thời gian thường không có hảo cảm.
Hồi trước hẹn hò cùng với Tử Lộc, hoặc là để tài xế đưa cô, hoặc là hai người cùng nhau rời khỏi nhà, cơ hồ đều không bao giờ chờ Tử Lộc.
Hiện giờ Tử Lộc đến trễ, anh phát hiện bản thân thực sự kiên nhẫn.
Anh lại hỏi cô thêm: Vội chuyện gì vậy?
Tử Lộc: Em đang học khóa huấn luyện thư ký.
Anh bỗng nhiên nhớ tới trước kia trước biệt thự Tử Lộc, cô tập chơi game, trọng điểm còn là game do công ty Lâm Dịch Thâm phát triển.
Cô nói cô muốn thử đi làm.
Cô nói cô muốn làm thư kí.
Mà lúc ấy anh hoàn toàn không hiểu chuyện gì mà cuối cùng lại dạy cô chơi game.
Tâm tình Tần Lễ Sơ chợt trùng xuống, tâm lặng đi.
_____________
Vote ủng hộ cho chương nha!!! ( Vote chương để thúc giục  con người lười biếng này làm việc)
Follow : Leonapizz để ủng hộ editor!!
Đọc truyện tại : Leonapizz để có thông báo cập nhật chương sớm nhất!!