Hôn Miên

Chương 34




Thẩm Tâm Duy gọi điện thoại cho đồng nghiệp, hi vọng cô ấy có thể dạy thay cô hai tiết, cô có chuyện quan trọng không kịp về trường, đồng nghiệp bên kia cũng hỏi tình hình, hớn hở đồng ý, nhóm bọn cô, nếu xảy ra chuyện khẩn cấp, đồng nghiệp dạy thay cho nhau là chuyện bình thường, lần này vì người khác dạy thay, lần sau mình cũng nên lên tiếng cho họ. Gọi xong, cô đi ra cửa, cô muốn đi mua thuốc, nghĩ tới thái độ của Giang Thiếu Thành, anh không chịu đi bệnh viện, có lẽ không ai biết nguyên nhân anh bị thương, đi tới phòng thuốc lớn có thể mang tới phiền toái cho anh, vì vậy cô đi rất xa, tới một tiệm thuốc nhỏ, thậm chí lúc trả tiền, không dùng máy tính, tự tính tiền. Mặc dù là tiệm thuốc nhỏ, nhưng đầy đủ thuốc men, cô loại gì cũng mua, sau đó vội vã chạy ra siêu thị, mua một ít thức ăn với gạo, trong nhà không có gì cả, hơn nữa nhìn dáng vẻ của Giang Thiếu Thành, hình như chưa ăn gì, mà bây giờ anh thế này, không dễ dàng ra cửa.

Cô xách túi lớn túi nhỏ vào cửa, vừa hay nhìn thấy Giang Thiếu Thành khó khăn từ toilet ra, bây giờ anh rất yếu, khiến cô mềm lòng, để túi xuống, lập tức tới đỡ anh đến phòng.

Anh để cho cô đỡ, đến cạnh giường thì không cử động nữa, “Đổi ga giường đi, ga giường trước thì đừng ném, để lại….”

Thẩm Tâm Duy hất tay của anh ra, lúc này còn yêu cầu với cô được. Cô xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, đi tới cửa thì lại xoay người tới tủ quần áo tìm ga giường mới, dù sao mình bị coi thường rồi, không bằng cứ để bị như thế tiếp đi, lúc còn chê trách được thì cứ chê trách mình thoải mái đi. Cô đổi ga giường, ga bị đổi lại, cô trực tiếp dùng chân đá vào đó, đá không ngừng, dường như có thể thổ lộ nội tâm không thoải mái của mình vào đó.

Giang Thiếu Thành nhìn thấy hành động của cô, sau đó tự giác khó khăn nằm lên giường, có lẽ rất đau, động tác của anh chậm lại cẩn thận, hơn nữa hít vào mấy hơi.

Đột nhiên Thẩm Tâm Duy cảm thấy mình không nên tức giận, bây giờ anh là bệnh nhân, lúc này cô nên coi người anh làm trọng, về chuyện khác, chắc đợi khi anh khá lên rồi nói. Nhưng cô lại nghĩ nhanh đến, chờ đến khi thân thể anh tốt lên, cô chắc chắn không phải là đối thủ của anh.

Cô vì mình yên lặng mà thở dài một cái, lúc này mới ra khỏi phòng ngủ thật. Cô lấy đồ mình mua ra, đem thuốc…. tất cả đặt cùng nhau, lại vào phòng ngủ, ném túi thuốc cho anh, đương nhiên, tránh đụng vào chân anh.

Giang Thiếu Thành cầm lên chỉ nhìn thoáng qua, sắc mặt càng khó coi hơn, mặt anh vốn chỉ trắng, giờ lại thêm trầm, anh nhìn cô, giọng bình thản, “Mua ở đâu vậy?”

“Một tiệm thuốc nhỏ… chắc là loại không có giấy phép kinh doanh, ừ, cũng không chính quy, có thể thuốc này quá hạn, tôi cố ý.”

Lúc này Giang Thiếu Thành mới cười cười, mím môi không nói.

Thẩm Tâm Duy tự giác đun nước cho anh, nhưng cầm ly lên thì cô do dự rất lâu, vẫn không dùng hai ly trên khay trà, đến phòng bếp lấy cốc, rót nước.

Cô bưng cốc vào, nhìn vẻ mặt của anh lại lạnh lùng, “Giang Thiếu Thành tôi chăm sóc anh, hi vọng anh khỏe sớm rời đi, nếu như anh gặp chuyện không may, tôi sẽ gặp phiền toái lớn.”

“Ừ, yên tâm, tôi sẽ không hiểu lầm, em chăm sóc tôi, tuyệt đối không phải vì em lương thiện, càng không phải vì em vẫn thích tôi.”

Lời của anh khiến cô khó chịu, thật muốn hất nước trong cốc này lên anh.

Sắc mặt cô rất khó coi, hình như tâm tình anh khá hơn, nhìn cô híp híp mắt, “Chẳng lẽ em hi vọng tôi hiểu lầm?”

“Dĩ nhiên là không, uống nước của anh đi!” Cô để cốc đó, lập tức đi ra ngoài.

Sau khi Thẩm Tâm Duy rời khỏi đó, gọi ngay cho Dương Hi Lạc, bây giờ cô chỉ muốn nói chuyện chút, đương nhiên không nói Giang Thiếu Thành bị trúng đạn, chỉ nói hời hợt là Giang Thiếu Thành bị thương, mà cô không có được thời cơ hành hạ anh, ngược lại còn làm nhiệm vụ bảo mẫu chăm sóc.

Dương Hi Lạc hiểu được kha khá, “Tớ biết rồi, cậu nói thế này là muốn tớ khen cậu, phụ nữ đều rất vĩ đại, nhất là lúc đối mặt tình yêu, cực kì vĩ đại. Tiểu Duy, cậu là một người phụ nữ vĩ đại, không lấy thù báo oán, ngược lại lấy oán trả ơn, phẩm chất tốt này xứng đáng được thưởng.”

Thẩm Tâm Duy nhịn lại nhìn, mới nén lại, “Tớ muốn cậu mắng tớ.”

“Không phải cậu đã sớm nói rồi sao… Thẩm Tâm Duy, rốt cuộc là cậu muốn làm gì? Giang Thiếu Thành đã bị thương rồi, cậu nên nguyền rủa anh ta bị nặng hơn à. Anh ta cười bên trong bên ngoài, hoàn toàn không coi cậu quan trọng, làm sao cậu cố tình muốn dính anh ta, giống như không có anh ta cậu không sống được vậy. Bây giờ trực tiếp đi vào, dùng chân đá mạnh vào anh ta mấy cái, cậu dám làm như ậy, tớ đưa toàn bộ tiền nhuận bút tháng này mời cậu ăn cơm, nhưng cũng đoán cậu không có dũng khí làm thế. Tớ chẳng hiểu cậu thế nào, có khí thế biết không? Bên đối diện nhà tớ có một ông chồng ngoại tình, mỗi ngày vợ anh ta hạ độc vào thức ăn, cậu nhìn người khác đi, đây mới chuyện phụ nữ nên làm, cậu cảm thấy cậu làm ra sao? Nếu như là cậu, chắc chắn không dám hạ độc….”

Thẩm Tâm Duy gật đầu liên tục, “Ừ ừ ừ, tớ vô dụng, nếu như là tớ, tuyệt đối sẽ không hạ độc, nhiều nhất chỉ dám cho thuốc tiêu chảy vào….”

“Thôi đi, ít khen bản thân vừa thôi, nếu như là cậu… cậu thà bỏ vào trong bát của mình chứ không bỏ nổi vào bát của Giang Thiếu Thành….”

Thẩm Tâm Duy, “…..”

Đây mới là bị khinh bỉ tới tận cùng.

“Thôi, Tiểu Lạc, cậu khen tớ một câu đi, nếu không tớ chẳng muốn sống nữa.”

“Chúc cậu không bị Giang Thiếu Thành chơi đùa tới chết, chơi lúc sống không bằng chết còn kém không nhiều lắm đâu…..”

Thẩm Tâm Duy cúp điện thoại luôn.

Thẩm Tâm Duy không thể làm gì khác hơn là đi nấu ăn, tránh vết thương của Giang Thiếu Thành, cô nấu một ít cháo, sau đó rang cơm. Lúc bật bếp gas lên, cô thấy chua xót, trước kia cô cũng nấu ăn ở nhà thế này, sau đó chờ người mình yêu quay về ăn, mỗi lần làm cơm đều muốn, hôm nay phải làm đồ ăn ngon, lúc anh ăn sẽ khen mình. Cô còn cố ý làm ra rất nhiều, thái nhỏ cho ít khoai tây vào, nấu cơm nhu vậy không chỉ thơm, gạo còn dẻo hơn.

Chuyện cũ nghĩ lại mà sợ, căn bản là hình dung tâm trạng của cô bây giờ.

Nghĩ lại cái gì chứ, có cái gì tốt mà nhớ…..

Cô múc thức ăn trong nồi ra ngoài, sau đó đẩy cửa phòng, cô bật đèn lên, Giang Thiếu Thành mới vuốt mắt nhìn về phía cô, thì ra lúc trước anh đã ngủ rồi, bởi vì cô bật đèn lên, lại tỉnh, cặp mắt anh có hồn không giống như ban ngày, nhẹ nhàng liếc nhìn cô, bên trong có chút dịu dàng.

Cô lập tức ngăn cản mình ảo tưởng về hướng tốt đẹp, “Làm xong thức ăn rồi, muốn tôi bưng đến cho anh, hay ra ngoài ăn?”

cô định xoay người ra ngoài, hỏi cái này cảm giác cô ngược đãi anh vậy, anh đang bị thương, cô hỏi anh có muốn ra ngoài ăn cơm hay không.

“Tôi ra ngoài ăn.” Đột nhiên Giang Thiếu Thành mở miệng. “Làm phiền em lấy hộ tôi.”

cô do dự mấy giây, nhưng vẫn đi lấy, chỉ là lúc anh xuống giường thì cô rất muốn dìu, nhưng anh lại gạt tay cô đi. Khi cô nhìn chân anh thì trong lòng lại đau, băng gạc bị máu thấm ướt, hồng đến dọa người.

Anh phát hiện ánh mắt của cô, giải thích. “đã cầm máu rồi….cái này à chảy máu trước, cũng đã làm rồi.”

cô mím môi, không nói thêm gì nữa.

Giang Thiếu Thành khó khăn đi tới bàn ăn, sau đó ngồi xuống.

thật ra anh không có khẩu vị, cái này cũng không muốn ăn, vết thương đau đến khó chịu, vất vả ngủ thiếp đi, rồi vì cô bật đèn mà tỉnh lại, anh hi vọng có cái gì có thể khiến anh bớt đau đớn.

Anh gắp rau, ăn một miếng, không thể nín cười. “Tài nấu nướng bị thụt lùi rồi, lâu rồi không nấu ăn à?”

“thì trong mắt anh tôi còn có tài nấu nướng, thật đáng mừng.” cô gắp thức ăn, làm bộ như ăn rất ngon. “Thức ăn dễ ăn hay không có liên quan tới tâm trạng, anh cảm thấy ăn không ngon, có lẽ trong lòng anh đau, vì vậy ăn cái gì cũng thấy khó ăn.”

“Tôi không thấy khó ăn.” Anh khẽ ngừng. “Chẳng qua không tốt như trước kia.”

Khóe miệng Thẩm Tâm Duy cứ run lên như vậy, cũng không biết tiếp theo lời anh thế nào, thật ra thì anh không khen tài nấu nướng của cô, đương nhiên điều kiện quan trọng là tự nguyện, mỗi lần cô đều chủ động yêu cầu, anh mới gắng khích lệ.

Lần đầu tiên cô làm cơm khoai tây, còn cho thêm ít muối, mùi vị rất tuyệt vời. Ngày đó cô chờ anh khen, nhưng không có, vì vậy cô chủ động hỏi anh: “không cảm thấy hôm nay cơm rất khác sao? Có thấy nó rất ngon không?”

“Cho thêm khoai tây, thêm muối, ngon hơn so với trước kia.”

“Sau đó thì sao? Ăn không ngon sao?”

“Ừ….” Anh do dự mấy giây. “không tệ, em có thể biến cơm thành món ăn ngon rồi đấy.”

“Vậy sao trước không biết khen em.”

“Bây giờ anh khen…..”

“Điều này giống nhau sao? Anh chủ động khen em, với chuyện em hỏi anh mới khen không giống nhau.”

“không giống ở chỗ nào?”

một bữa cơm, bởi vì cô nói cô hỏi anh mới khen và anh chủ động khen không giống nhau thành cuộc tranh luận, kết quả hôm đấy cô bãi công không rửa chén, để anh tự rửa, ai bảo anh nói giống nhau.

Trải qua rồi, thật như hình với bóng, cô ăn một miếng lớn, che giấu việc cô nhớ tới trước kia, chẳng tiến bộ chút nào, luôn nhớ lại kỉ niệm, anh cũng chẳng nhớ tới cô, coi như biết, hơn nữa là nghĩ cô cố tình gây sự ra sao, cô tùy hứng nhường nào, dù sao không nghĩ tới cô tốt bao nhiêu.

Đột nhiên cô cảm thấy món mình làm hôm nay, cực kì khó ăn, chính cô cũng không ăn được.

Giang Thiếu Thành cũng không ăn nhiều, chỉ ăn vài miếng cháo. Thẩm Tâm Duy để đũa xuống, sau đó nhìn bát của anh, cũng không biết đang suy nghĩ gì. Anh nhận thấy ánh mắt của cô, yên lặng cầm đũa lên, lại gắp ít thức ăn vào trong miệng.

“không cần phải ép mình.” Đột nhiên cô mở miệng.

“không ép, em biết tôi không ép buộc mình.”

“Tôi không biết.” cô buộc tóc lên. “Cho tới bây giờ cũng không biết anh là dạng người gì.”

Lần này Giang Thiếu Thành buông đũa xuống, anh trầm mặc chốc lát, rồi lại cười: “Hận tôi?”

“không.” Nhưng cô hận bản thân mình, cầm không nổi, không bỏ được.

Suy nghĩ này có sau,cô cảm thấy rất buồn cười, anh hỏi cô có hận anh không, đáp án của cô là không hận, cô hận mình. Hình như đây đã chứng minh lời của Dương Hi Lạc, cô thà hạ độc mình còn hơn hạ độc anh, đơn giản chỉ vậy.

cô đứng lên, dọn dẹp bát đũa, sau đó đi tắm.

Nếu như người có thể giống như bát, đem phiền não chỉ dùng nước xả là hết, tắm không sạch có thể dùng xà phòng, đều sẽ sạch sẽ, vậy tình cảm thì lấy cái gì để dọn?

Ngày hôm sau…..

Thẩm Tâm Duy ngủ trên ghế salo cả đêm, cô sợ anh có gì không ổn cần gọi cô, vì vậy không dám ngủ sâu, nhưng anh không gọi cô, cũng không gây động tình gì lớn.

Buổi sáng cô tỉnh lại, vừa hay nhìn thấy Giang Thiếu Thành từ trong phòng đi ra, anh không mặc bộ quàn áo hôm qua, đổi bộ khác, thanh lịch và cao quý, nếu trên tay anh không có gậy, cô sẽ nghĩ rằng anh chưa từng bị thương.

Nhìn bộ dạng của anh hôm nay, cô cũng biết, anh muốn đi tới công ty.

cô không quan tâm mình mới ngủ dậy, quần áo nhầu với tóc bù xù cỡ nào, đứng lên.

“Vết thương anh còn chưa lành, đây là anh….”

“Tôi tới công ty.” Anh trực tiếp chặn lại lời cô. “Tình trạng sức khỏe của tôi, tôi biết rõ.”

Nửa câu nói hình như nói cho cô biết, không cần cô lo lắng nhiều.

cô không chút nào, giận quá thành cười. “Vậy thì rời nhanh lên chút, ai biết anh bị thương thế nào, đi không liên quan tới tôi.”

Cuối cùng Giang Thiếu Thành nhìn cô một cái, đi tới cửa.

Căn bản rất đau đi, anh đi rất cẩn thận, điều này khiến trong lòng cô chua xót.