Hôn Nhân Cuối Cùng: Vợ Xin Đừng Ly Hôn

Chương 490: Mưu Kế Trong Mưu Kế 4




Những ngày sau đó, cuộc sống của Nhan Như trở nên đơn điệu hẳn, Đông Phương Mặc có lẽ thấy Tịch Mộ Như cũng ở Nhất Thốn Mặc nên từ khi trở về Nhất Thốn Mặc, anh cũng không quấy rối cô nữa.

Những ngày của Nhan Như trải qua rất đơn điệu, cô vẽ tranh cả ngày, cô không phải đến Nhất Thốn Mặc ăn bữa sáng, trưa hay tối, tất cả đều do A Mẫn mang đến cho cô.

Thực ra vẽ tranh đòi hỏi tâm trạng và trạng thái tinh thần tốt, những ngày vừa rồi của Nhan Như nhìn thì thấy vừa đơn giản vừa thoải mái, nhưng vì tâm trạng và trạng thái của cô không tốt nên không thể vẽ được gì cả.

Nhưng dù không vẽ được gì, cô vẫn lấy bút vẽ nguệch ngoạc trêи giấy mỗi ngày để cho qua thời gian, còn hơn là sống như một cái xác không hồn cả ngày.

Trong nháy mắt, đã một tuần nữa trôi qua, khi Nhan Như nghĩ có lẽ Đông Phương Mặc đã quên mất sự tồn tại của cô thì A Mẫn đến.

Nhưng lần này, cô ấy không mang theo đồ ăn mà là đến để thông báo cho cô biết Đông Phương Mặc đã trở về và bảo cô đến Mặc Viên ăn tối.

Đông Phương Mặc đã trở về?

Nhan Như có được hai thông tin từ câu này, một là lúc này Đông Phương Mặc đang ở Mặc Viên, hai là gần đây Đông Phương Mặc không có ở nhà, nếu không, A Mẫn sẽ không dùng ba từ đó.

Đông Phương Mặc đúng là đang ở Mặc Viên, nhưng lúc này không chỉ có Đông Phương Mặc trong Mặc Viên, mà còn có Đông Phương Mai và Đông Phương Tuấn.



Khi họ nhìn thấy Nhan Như, biểu cảm của Đông Phương Mai và Đông Phương Tuấn có chút thay đổi, nhưng ngay sau đó cũng trở lại bình thường.

Khuôn mặt của Đông Phương Mai vừa sốc vừa khó hiểu, trong khi khuôn mặt của Đông Phương Tuấn hoàn toàn chỉ là khó hiểu chứ không hề bị sốc.

"Tịch Mộ Tuyết," Đông Phương Mặc gọi cô, rồi chỉ tay về phía Đông Phương Mai, "Mau chào dì Mai đi, trước đât em đã từng sống ở Nhất Thốn Mặc rồi, chẳng lẽ em lại quên dì Mai và A Tuấn sao?"

Nhan Như nhìn Đông Phương Mai và Đông Phương Tuấn, rồi nhàn nhạt chào: "Bà Đông Phương, Đông Phương tam thiếu gia, đã lâu không gặp."

“Ồ, đây không phải là Đại tiểu thư nhà họ Tịch sao?” Đông Phương Mai liếc qua mặt cô, quay đầu nhìn Đông Phương Mặc nhíu mày, nhàn nhạt nói: “A Mặc, con nói con muốn kết hôn với cô ta sao?"

"Vâng," Đông Phương Mặc tự nhiên trả lời, sau đó giải thích: "Dì Mai nên biết 12 năm trước tôi và Tịch Mộ Tuyết đã có hôn ước, bây giờ tôi đã tìm thấy cô ấy nên muốn kết hôn với cô ấy."

“Hôn ước của con với nhà họ Tịch đã sớm kết thúc vào 6 năm trước rồi, khi đó Tịch Mộ Như đã kết hôn với con thay cho Tịch Mộ Tuyết,” Đông Phương Mai nhanh chóng giật lấy lời của Đông Phương Mặc, sau đó không vui nói, “Hơn nữa, Tịch Mộ Tuyết, người phụ nữ này đã từng kết hôn với A Vũ, cô ta là em dâu của con, con làm sao có thể?"

“Tịch Mộ Tuyết kết hôn với A Vũ, dì đang nói gì vậy?” Đông Phương Mặc thờ ơ nói, “A Vũ đã chết năm năm rồi, hơn nữa, trước khi A Vũ chết, Mộ Tuyết và A Vũ đã cắt đứt không còn quan hệ nữa rồi."

“Làm sao có thể xảy ra chuyện này?” Đông Phương Mai rất bất mãn với lời nói của Đông Phương Mặc, đen mặt nói: “A Mặc, đối với hai chị em nhà họ Tịch, con muốn chơi như thế nào thì chơi ta cũng không phản đối, nhưng hôn nhân là chuyện đại sự, huống hồ hai người phụ nữ này đều có quan hệ với A Vũ, Tịch Mộ Như đã từng mang thai đứa con của A Vũ, Tịch Mộ Tuyết, người đã kết hôn với A Vũ, cũng đã từng mang thai đứa con của A Vũ, con nói nếu con kết hôn với bất kỳ ai trong số họ, thì bộ mặt của Đông Phương gia để ở đâu."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.