Hôn Sai 55 Lần

Chương 380: Thật là một người bị bệnh thần kinh (10)



Đường Thời vốn tưởng rằng Cố Khuynh Thành trở lại trong phòng ngủ, có mặc quần áo vào, hoặc là e lệ núp ở trong chăn, lại không nghĩ rằng cô thế nhưng đứng ở bên cạnh giá áo, trên người gần như lõa lồ.

Mới vừa đang làm việc trên ghế sa lon, Đường Thời vốn là nhất thời xúc động, không có khắc chế, mới suýt nữa sát thương cướp cò, sau khi bị Trình Tả Ý cắt đứt, xúc động đi theo tiêu tán, hiện tại thấy trên chiếc cổ trắng nõn của Cố Khuynh Thành hiện đầy dấu hôn của mình, cô cầm lấy áo lông, miễn miễn cường cường che lạibộ ngực, hai chân không ngờ cứ thế đứng ở trước mặt của mình, bởi vì bị anh nhìn chằm chằm vào như vậy, da thịt toàn thân cô cũng nổi lên một tầng hồng mỏng, một lát sau, xúc động tiêu tán, giống như là Hồng Thủy Mãnh Thú, lại một lần nữa cuốn tới, Đường Thời vươn tay, đem Cố Khuynh Thành kéo vào trong ngực của mình, vừa kịch liệt hôn, vừa đẩy cô hướng giường lớn cách đó không xa đi tới.

Có thể là bị Trình Tả Ý cắt đứt, Đường Thời hăng hái đặc biệt lớn, quấn Cố Khuynh Thành giằng co một lúc lâu, mới ngừng lại.

Cố Khuynh Thành mệt mỏi xụi lơ ở trên giường, nhắm mắt lại, buồn ngủ.

Đường Thời gục ở trên người của cô, từ từ bình tức hơi thở, sau đó ôm Cố Khuynh Thành trở mình, làm cho cô gục ở trên người của mình.

Cùng hơi thở tương đối mong manh của Cố Khuynh Thành, Đường Thời lại có vẻ có chút tinh thần phấn chấn, anh nhìn trần nhà, tay như có như không vuốt ve phía sau lưng Cố Khuynh Thành, sau đó mới phát giác hình như mình kéo xuống gì chuyện.

Đường Thời trầm tư một chút, mới hậu tri hậu giác nhớ tới, chính mình tìm Trình Tả Ý, là về chuyện Cố Khuynh Thành bị bắt cóc.

Phùng Y Y nói, cô muốn bắt cóc chính là Trình Tả Ý, căn bản không biết tại sao cuối cùng biến thành Cố Khuynh Thành.

Nếu như Phùng Y Y thật muốn bắt cóc chính là Trình Tả Ý, đối với bọn cướp chuyên nghiệp mà nói, sẽ không không giải thích được đã bắt sai người rồi.

Vốn là lúc ban đầu dưới đáy long anh làm cho mình lưu ý rồi chuyện này, kết quả vẫn cũng ở lại trong bệnh viện theo Cố Khuynh Thành, hơn nữa anh vốn là đối Trình Tả Ý ấn tượng không sâu, cho nên, sẽ đem chuyện này quên mất.

Nếu như không phải là hôm nay cô vừa vặn cắt đứt chuyện tốt của anh và Cố Khuynh Thành, anh có lẽ vẫn còn không nhớ tới.

Đường Thời nghĩ tới đây, buông thỏng mi mắt nhìn thoáng qua Cố Khuynh Thành nằm úp sấp ở trọng lòng ngực của mình cũng không nhúc nhích: “ lúc trước em bị bắt cóc, là cùng Trình Tả Ý ở chung một chỗ?”

Chuyện tình bắt cóc đã qua rồi, Đường Thời trong lúc bất chợt nhắc tới, Cố Khuynh Thành khẽ sửng sốt một chút, sau đó ở trong ngực Đường Thời ngẩng đầu lên, nhìn nam t ánh mắt anh, gật đầu: “Ừ, cô ấy hẹn em đi ra ngoài.”

”Cô ta hẹn em?”

”Đúng vậy a, vốn là em là không muốn đi, sau lại nghĩ đến cô ở Sơn Trang nghỉ phép hồng viên giúp em, em nghĩ nhân tình của cô ấy, đã trôi qua rồi.”

”Bọn em đã làm gì?”

Lúc nào Đường Thời lại quan tâm những thứ này việc vặt?

Cố Khuynh Thành nghi ngờ nhìn Đường Thời một cái, suy nghĩ một chút, nói:“Cũng không còn làm cái gì, ở quán trà uống một bữa trà chiều, sau chúng em đi phòng rửa tay thay quần áo, lúc đi ra, em liền bị bắt cóc rồi.”

”Thay quần áo?”

Cố Khuynh Thành cũng không có phát hiện trong lời nói Đường Thời khác thường, có chút mệt mỏi giật giật chân ra, mở miệng nói chuyện, trong giọng nói mang theo vài phần mệt mỏi: “Ân, thoải mái Tả Ý ở trước khi em đến, thời điểm đi dạo phố, thấy một bộ quần áo rất đẹp, cho nên mua cho em một bộ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.