Hợp Đồng Bạn Giường

Chương 26




Nói xong câu này, chưa kịp để hắn có phản ứng lại, cô đã nhanh chóng chạy vọt vào phòng tắm, tháo tấm chăn lớn đang quấn quanh người mình ra, quăng ra ngoài phòng tắm, sau đó khóa chặt cửa cẩn thận, yên tâm mà chuẩn bị nước tắm.

Hoắc Đông Thần nghe cô nói không những không tức giận mà còn thích thú nhìn cánh cửa phòng tắm đã khóa chặt... Cô gái nhỏ từ chối thẳng thừng như vậy, hắn cũng đã dự tính trước rồi, ban nãy làm mặt lạnh cũng chỉ muốn dọa cô một chút mà thôi.

Cô gái của hắn mà dễ dàng đồng ý, thì hắn đã không say mê cô như thế...

Hiện tại điều mà hắn thắc mắc nhất là... Cô lát nữa mặc gì ra ngoài đây?

Hoắc Đông Thần nhìn quần áo của hai người rơi vãi khắp nơi tối qua, trong lòng dấy lên một cảm xúc khó tả...

-------------------

Phỉ Y Hân vừa định tìm thử có sữa tắm nữ không thì phát hiện trên kệ có một lọ tinh dầu vô cùng đẹp mắt, kế bên còn có một mẫu giấy nhỏ. Cô tiện tay cầm lên xem thì có chút bất ngờ:

"Tinh dầu này sẽ giúp em giảm đau."

Phỉ Y Hân ngửa đầu lên cảm thán, tên khốn này sao có thể chu đáo như vậy? Thiếu chút nữa khiến cô quên mất là ai khiến cô đau nhức rồi!

Cô thở dài, cầm lấy lọ tinh dầu nhỏ vào bồn tắm lớn đã đầy nước ấm, đưa tay khuấy nhẹ sau đó chậm rãi bước vào.

Nước ấm khiến cô ngay lập tức như được thư giãn, còn có mùi thơm thảo dược dịu nhẹ thoang thoảng, thần kinh căng thẳng rốt cuộc cũng giãn ra.

"Xa hoa thật!" Phi Y Hân nhìn một lượt quanh phòng tắm lớn, sau đó không tự chủ được mà cảm thán.

Kiến trúc được thiết kế theo lối tây âu mang lại cho người ta cảm giác vừa cổ kính vừa hiện đại. Bên ngoài phòng ngủ cũng vậy, lúc nãy cô còn để ý thấy phía trên trần nhà có đèn chùm pha lê to nữa chứ!

Mọi vật dụng ở đây đều được làm bằng kim loại sáng chói, là loại thượng hạng. Đặc biệt nhất chính là cái bồn tắm cô đang ngâm mình này đây, ba người cũng có thể cùng tắm chung luôn đấy!

Cô dùng nước vỗ vỗ nhẹ mặt mình cho tỉnh táo lại, vấn đề quan trọng bây giờ không phải là nhìn xem boss giàu cỡ nào mà là phải nhanh chóng rời khỏi đây!

Ủa... Mà khoan... Boss...?

"A... Boss nè! Là boss nha..."

Một mảnh kí ức từ đâu ùa về, trong đêm tối cô nhìn thấy một người ngũ quan tinh xảo đang nằm đè lên mình, cô còn cười tươi mà cất giọng ngọt ngào gọi hắn??

Đó là gọi Hoắc Đông Thần!

"Không.... Không thể nào!"

Phỉ Y Hân hai tay ôm đầu, hết sức khó khăn mà tiếp tục nhớ lại sự việc tối ngày hôm qua... Cô ôm hắn, còn... còn rên rĩ yêu kiều như thế...

"Trời đất ơi!" Phỉ Y Hân hất văng nước tung tóe khắp nơi, không dám thừa nhận chính mình ngày hôm qua cùng hắn trầm luân!

"Hu hu... Phỉ Y Hân... Sao mày ngu ngốc để hắn chuốc say như vậy chứ?" Để bây giờ mày thiếu điều muốn lặn xuống nước để khỏi nhớ lại cảnh tượng xấu hổ đêm qua!

Hoắc Đông Thần nói đúng, cô đúng là rất nhiệt tình!

Phỉ Y Hân khuôn mặt đỏ lựng, tâm trạng buồn thiu mà bước ra khỏi bồn tắm, với tay lấy chiếc khăn tắm bên cạnh lau người, sau đó...

"Đúng là xui tận mạng! Không đem quần áo vào!"

Làm sao bây giờ? Cái khăn tắm này nhỏ xíu à, đâu có bự như cái lúc nãy của Hoắc Đông Thần, làm sao mà cô quấn vào được? Biết vậy lúc nãy không ném cái chăn kia ra!

Phỉ Y Hân đi đi lại lại trong phòng tắm một lúc, sau đó mới nhẹ nhàng mở hé cửa phòng tắm nhìn ra ngoài...

Sao không thấy ai hết vậy? Hoắc Đông Thần đi đâu rồi?

Sao cái chăn lại ở xa quá vậy? Lúc nãy cô đâu có quăng xa tới vậy, còn nữa, chẳng phải khi nãy dưới sàn còn có nhiều quần áo rơi vãi sao? Nhất định là tên kia làm rồi! Nhưng mà cũng may, hiện tại hắn không ở đây, cô có thể ra ngoài lấy chăn tiếp tục che người lại...

Nghĩ là làm, Phỉ Y Hân chạy nhanh ra ngoài, vậy mà khi cô còn chưa chạm vào mép giường thì cánh cửa lại "cạch" một tiếng, mở ra...

Hoắc Đông Thần mặc áo choàng ngủ từ bên ngoài bước vào, đôi mắt sáng rực nhìn vào cơ thể trắng nõn không một mảnh vải che thân của cô.... Đường cong đẹp mắt không ngần ngại mà phơi bày tất cả trước mặt hắn...

"Áa..." Phỉ Y Hân hét toáng lên, vội vàng ngồi xổm xuống lấy hai tay che ngực mình lại, đến nhìn cũng không dám nhìn hắn!

"Anh... Anh mau đi ra ngoài!" Cố ý, cô dám chắc là hắn cố ý! Nếu không tại sao lại đúng lúc như thế, còn vô cùng bình thản mà nhìn cô như vậy!

Hoắc Đông Thần chậm rãi tiến vào, còn cẩn thận đóng cửa, bước từng bước đến chỗ của cô:

"Đừng ngại, đâu phải tôi chưa thấy qua!"