Hợp Đồng Bạn Giường

Chương 41




7 giờ tối, Hoắc Đông Thần có mặt tại một nhà hàng sang trọng bậc nhất của thành phố.

Ánh đèn được trang trí nơi đây tạo nên một bầu không khí ảo diệu tuyệt mỹ, rất kích thích thi ca của con người.

Hoắc Đông Thần một thân tây trang phẳng phiu, diện trên người bộ trang phục được thiết kế giới hạn, trên người hắn tỏa ra hơi thở quý tộc, lại có gì đó vô cùng âm trầm bí ẩn.

Hắn vừa xuất hiện đã thu hút bao nhiêu ánh nhìn. Nhưng hắn lại không vào trong, một người cao ngạo như hắn giờ đây lại như đang đứng chờ ai đó. Vẫn là khuôn mặt lạnh băng không cảm xúc, rất khiến người khác áp lực!

Một chiếc xe sang trọng khác cũng dừng lại tại đây, lúc này trên gương mặt hắn đã có chút hoà hoãn hơn khi nãy. Đợi đến khi người trong xe bước xuống, đôi mắt sắc lạnh như diều hâu liền biến đổi thành dịu dàng như nước.

Cô gái này có dáng người thật đẹp, khuôn mặt cũng thật tinh xảo, chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhưng lại khiến người khác khó rời mắt.

Cô diện váy cúp ngực đen, còn có đường xẻ ở giữ khiến người ta không kìm được mà muốn khám phá cả bên trong. Váy dài đen bó sát cả thân người, đường cong quyến rũ hiện lên không che giấu.

Hoắc Đông Thần tối mặt lại, nhưng rất nhanh đã che giấu điều đó. Hắn bước đến chỗ người con gái ấy, đưa tay ra dìu cô ấy vào trong.

Có lẽ hôm nay hai người họ là cặp đôi nổi bật nhất!

----------------------

Hoắc Đông Thần ôm eo Phỉ Y Hân, từ khi cô xuất hiện hắn không hề che giấu sự chiếm hữu của mình.

Vốn định muốn đón cô, nhưng cô lại sợ gia đình nhìn thấy nên muốn tự đi. Ai ngờ ra đến cổng nhà đã thấy một chiếc xe sang chảnh đậu trước mặt. Hắn không đón nhưng vẫn cho một chiếc xe đẳng cấp đến làm lóa mắt cô. Giải thích mãi mới thuyết phục được đây là xe của một người bạn thân - là nữ!

"Em dám ăn mặt gợi cảm như thế trước mặt người khác sao?" Hoắc Đông Thần trầm giọng.

Ngay khi thấy có ánh mắt kẻ khác dòm ngó cô, hắn xém tý nữa là không kìm chế được cảm xúc muốn nghiền nát kẻ đó. Cô gái nhỏ này thật đáng giận!

"Làm sao? Đẹp mà!" Phỉ Y Hân khó hiểu nhìn hắn.

Đợi ngồi vào bàn rồi hắn mới nói với cô:

"Đẹp với tôi là đủ rồi!"

Phỉ Y Hân trợn mắt nhìn hắn, lát sau thì nhếch miệng cười:

"Tôi cũng chỉ muốn quyến rũ mình anh thôi!"

Lần này đến Hoắc Đông Thần nghẹn họng mà nhìn cô, Phỉ Y Hân vẫn giữ dáng cười đắc ý, cứ như một yêu tinh nhỏ vậy khiến máu hắn bắt đầu rục rịch rồi...

Lời này thật chất chỉ là đáp lại cho tên này nghẹn họng thôi, cô thật sự không có ý nghĩ đó đâu nha.

Toàn bộ món ăn hôm nay đều do Phỉ Y Hân gọi, Hoắc Đông Thần vẫn chễm chệ ngồi trên ghế, chỉ việc nói ra khẩu vị ăn uống của mình.

Phỉ Y Hân gọi món cũng không thấy phiền, có điều hắn nói nhiều về khẩu vị của hắn làm gì thế? Ví dụ như nói hắn thích ăn thịt không thích hải sản là được rồi, cần gì phải nói là thịt loại nào, ướp mặn thế nào? Đúng là rảnh rỗi mà. Cứ có cảm giác như hắn nói thế để cô hiểu rõ hơn về hắn vậy!

Không đâu, chắc cô nhầm rồi...

"Tiểu Hân! Không ngờ lại gặp em ở đây."

Một giọng nam có vẻ mừng rỡ vang lên, Hoắc Đông Thần cùng Phỉ Y Hân đều nhìn sang hướng phát ra giọng nói. Trong nháy mắt, khí lạnh của Hoắc Đông Thần phả ra không ngừng.

Có điều có người không nhận ra điều đó...

"Hở? Phó Dĩnh sao? Anh cũng đến đây ăn tối à?" Phỉ Y Hân nhìn thấy Phó Dĩnh thì vô cùng ngạc nhiên, không ngờ lại trùng hợp như vậy!

"Ừ, bạn anh là chủ nhà hàng này, hôm nay cậu ta mời đến đây dùng thử." Phó Dĩnh cười tươi vô cùng, vốn hắn có khuôn mặt tươi tắn, vẻ ngoài nhã nhặn, giờ cười lên lại càng giống một thư sinh.

"Vậy à. "

Phỉ Y Hân nhìn Phó Dĩnh thì hình như muốn nhớ ra cái gì đó. Lúc này người bên cạnh đã vang lên giọng nói dọa người:

"Nếu vậy thì không làm phiền cậu Phó đây gặp bạn nữa. Em nói đúng không Hân Nhi?"

Phó Dĩnh thể hiện nét mặt thiếu tự nhiên, cùng là đàn ông làm sao hắn không hiểu Hoắc Đông Thần có ý tứ gì chứ. Hân Nhi? Có phải quá thân mật rồi không?

Phỉ Y Hân giật mình nhìn Hoắc Đông Thần, sau đó "a" một tiếng:

"Nhớ rồi! Phó Dĩnh, anh còn nợ em với Tiểu Thuần một bữa ăn đó nha!"

Tiểu Thuần là em họ của cô. Nói ra cũng hơi xấu hổ... Thật ra lần trước nằm mơ gọi tên Phó Dĩnh xem ra là thật rồi bởi vì... Khụ Khụ... Cô nằm mơ ép hắn khao một chầu...

Phó Dĩnh nghe vậy thì mắt sáng lên:

"Đương nhiên không quên!"

"Cậu Phó, bạn cậu chờ chắc cũng lâu rồi đấy!" Hoắc Đông Thần tiếp tục cất giọng lạnh lùng.

Phó Dĩnh đương nhiên không muốn đi, quay sang nhìn Phỉ Y Hân một cái.

Cô hết nhìn Phó Dĩnh lại nhìn sang ôn thần đang làm mặt lạnh băng bên cạnh, nhất thời trong đầu xuất hiện hai từ "nguy hiểm" liền quay sang nói với Phó Dĩnh:

"Anh đi đi, ăn cơm vui vẻ!"

----------------------

Dĩnh à... Đừng trách mẹ độc ác với con. Dẫu sao con cũng là thân nam phụ, yên tâm đi, nam phụ thường sẽ có ngoại truyện =)) Con sẽ được nhớ đến phút cuối cùng =))

Cho Văn hỏi có bạn nào là admin hay cộng tác viên của sstruyen hoặc truyenfull không? Có thể nhắn tin trao đổi với Văn một chút không?