Hợp Đồng Định Mệnh

Chương 45: Thất Bại Của Một Người Đàn Ông








Đây là lần đầu tiên Tân Bác thấy Hiếu Mẫn nổi giận như vậy...Dù là lần trước trong lễ đính hôn , cô phát hiện ra sự thật mình bị lừa dối , anh ta cũng không thấy cô mất bình tĩnh và nổi giận như bây giờ...
Lợi dụng thời cơ Bill và Jonl sơ hở , Tân Bác dùng hết sức vùng ra khỏi họ , lao nhanh qua , kéo Hiếu Mẫn về phía mình..
-" Hiếu Mẫn...Hiếu Mẫn không phải như em thấy đâu...Em đi theo anh đi , có được không ?
...anh sẽ giải thích sau? "
Cánh tay bị Tân Bác nắm chặt...Hiếu Mẫn  tức giận hét lớn...
-" Tân Bác ...anh điên rồi..buông tay...buông tay "
Bốp
-" Á... Trí Nghiên ...đừng đánh nữa"

Trí Nghiên lúc này không còn tâm trạng đùa cợt, chỉ cần mắt thấy  Tân Bác kéo tay muốn mang Hiếu Mẫn rời đi...
Cơn giận cuộn cuộn dâng trào khiến anh muốn ra tay giết người..liền kéo Hiếu Mẫn về phía mình....tay chân cùng hoạt động một lúc , Tân Bác hưởng trọn cú đấm cùng cái đạp vào bụng một cách tàn nhẫn không nhân nhượng của Trí Nghiên....



Phải nói Trí Nghiên dùng lực rất mạnh cả người Tân Bác va mạnh vào thành ghế rồi ngã trên thảm...
Anh ta liền phun ra một ngụm máu...
Hiếu Mẫn hốt hoảng...ôm chặt Trí Nghiên ngăn cản anh lại , tránh để anh ra tay thêm nữa....anh kéo cô ra bước đến một bước ngồi xổm xuống..nắm lấy cổ áo Tân Bác.
-" Trí Nghiên..."
Hiếu Mẫn lo sợ Trí Nghiên lại ra tay với Tân Bác..dù cô rất căm phẫn với hành động của cha con họ..Nhưng không thể rủ bỏ được hai năm qua Tân Bác đối xử với cô không tệ...dù đó là giả dối hay diễn kịch..cứ thế bảo cô trơ mắt để anh ta thê thảm như thế cô làm không được...
Jonl tiến đến ngăn Hiếu Mẫn lắc đầu nhìn cô...trấn an cho cô ngầm hiểu tạm thời Trí Nghiên sẽ không làm hại Tân Bác.
Bộ dạng Tân Bác lúc này vô cùng chật vật nhưng vẫn cố ngẩng mặt không e sợ nhìn vào mắt Trí Nghiên...
Làn ôi mỏng nhếch lên nụ cười âm u... Trí Nghiên gằng từng tiếng lạnh lẽo...
-" Nghe cho thật kĩ, Hiếu Mẫn là của tôi...Anh muốn cướp người của tôi ....anh còn rất kém cõi ...Nghe rõ đây, lần này tôi sẽ rộng lượng bỏ qua cho anh nhưng sẽ không có lần sau..
Cứ tin đi ! Nếu anh không bỏ mạng tôi cũng sẽ khiến anh tàn phế ngồi xe lăn suốt đời , nếu còn có cái tư tưởng đến đây muốn mang cô ấy đi"
Anh hất mạnh Tân Bác xuống đất..từng câu như phun ra qua kẽ răng.. Anh đứng dậy cả thân người cao lớn che cả ánh sáng..nhìn Tân Bác nhếch nhác trên thảm.....Lạnh lùng xoay người quay lại ôm lấy Hiếu Mẫnvào lòng, bá đạo tuyên bố chủ quyền...ánh mắt màu nâu không có độ ấm , môi mỏng cất giọng châm chọc..
-" Phó Tân Bác ....Anh có biết thất bại của một người đàn ông là gì không ? Là không hiểu rõ mình cần gì , làm gì và muốn gì!...
Anh chạy đến đây đòi đem người phụ nữ của tôi đi cùng anh..Vậy sau khi cô ấy đi theo anh...kế tiếp sẽ làm gì , không phải cha con các người chỉ coi trọng 32% cổ phần thôi sao ?...
Chưa kể đến Bạch Tố Tố người phụ nữ bên cạnh anh 10 năm qua...Hừ....Sao ?một chân muốn đạp hai thuyền à..
Hay bắt người phụ nữ của mình chịu tủi nhục chờ đợi đến 10 năm nữa...Anh sợ tôi làm tôi tổn thương Hiếu Mẫn sao ? Nhưng người làm tổn thương đưa cô ấy đến đường cùng là cha con các người...
Nghe đây..dù cô ấy bên cạnh tôi danh phận gì cũng được..nhưng tôi sẽ không để người phụ nữ của mình chịu thiệt thòi..vì tôi không hèn yếu như anh...
Jonl tiễn khách..."
Lúc chưa xác định thì không gì là chắc chắn..nhưng nếu đã xác định rõ ràng, anh luôn biết mình nên làm gì để bảo vệ người mình yêu...
Từng lời anh nói như từng mũi dao đâm vào lòng Tân Bác...vạch trần sự thật mà anh ta không muốn nghĩ đến...




Trí Nghiên ra lệnh đuổi khách..ôm lấy Hiếu Mẫn lên lầu...
Tân Bác níu lấy thành ghế , nhăn mày ôm bụng đau đớn gắng gượng đứng dậy...
-" Hiếu Mẫn...em thật sự muốn bênh cạnh anh ta sao? "
Bước chân Hiếu Mẫn chựng lại...cô xoay người..nhìn vào mắt Tân Bác...
-" Đúng vậy...tôi muốn bên cạnh anh ấy..vì tôi tin tưởng anh ấy sẽ không làm tổn thương tôi .."
Lời nói của cô khiến hai người đàn ông điều suy ngẫm....ánh mắt Trí Nghiên hiện lên sự dịu dàng , yêu thương nhìn cô...
Còn với Tân Bác lời nói cô như vết dao cắt đứt mọi hi vọng của anh ta..nơi trái tim đau đớn không thở được...
Tân Bác hé miệng nhưng nói không nên lời..chỉ đứng đấy...nhìn hai người ôm nhau khuất bóng sau cầu thang...
-" Phó Thiếu gia ..xin mời "
Jonl và Bill mang chút cảm thương..nhưng họ không hề đồng tình..đàn ông mà làm việc gì cũng không kiên định , thì sẽ thất bại mà thôi...
Tân Bác đem vết thương thể xác lẫn tinh thần xoay người rời đi..giống như trên người mất đi thứ gì đó....đau đến nhói lòng...hơi thở cũng trở nên khó khăn..
----------------------------------
Trí Nghiên dựa lưng vào giường..thích thú ngắm cô gái nhỏ chau mày..chờm khăn lạnh rồi thoa thuốc cho anh...vẻ mặt không giấu nổi đau lòng...
-" Ui..em nhẹ tay một tý...."
Lực tay bỗng tăng lên.. Trí Nghiên hé miệng ..chau mày tố cáo...
Hiếu Mẫn chép miệng ..biết mình lỡ tay, Sau khi thoa xong cô để hộp thuốc sang một bên..cứ thế ngồi ngay ngắn chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt..
Người thường ngày mặt mài lúc nào cũng hờ hững lạnh lùng , thế mà lúc này bị cô nhìn đến mức sống lưng thẳng tắp các lông tơ trên người cũng muốn dựng đứng..
-" Em đừng nhìn nữa...có gì thì nói đi "
Hiếu Mẫn đưa mắt liếc anh một cái..
-"Tại sao lúc nãy tránh được , anh lại để Tân Bác đánh trúng "
Không ngờ cô lại phát hiện... Trí Nghiên có chút chột dạ..liền ho khan..duy trì vẻ mặt không cảm xúc..
-" Em đừng đón mò...Ai biết hắn ra tay lúc nào"
Cô tin lời anh mới là con ngốc...đừng tưởng cô không biết gì...người đàn ông xảo trá này...