Hợp Đồng Hôn Nhân 100 Ngày

Chương 320: Quyễn 7 : Tiếp tục giày vò




Sự điên cuồng xâm lược vẫn đang diễn ra...

Nam Cung Nghiêu giữ lấy thắt lưng của Uất Noãn Tâm, động tác ra vào. Ngoài đau khổ và tuyệt vọng, cô không còn bất kỳ cảm giác nào, bên dưới co lại hết sức, muốn đẩy anh ra. Tay đùng đẩy qua lại, nhưng lại bị anh giữ chặt.

Cuối cùng cô cũng hiểu được sức của nam và nữ không giống nhau, cho dù cô có liều mạng giãy dụa đến cỡ nào, nhưng với anh mà nói chỉ là gãi ngứa mà thôi, anh không hề ngừng lại chút nào.

Động tác của anh gấp gáp cùng thô bạo, một tay dùng sức xoa nắn nơi đẫy đà của cô, thiếu điều không thể bóp nát nó. Nơi xù xì dài kia không ngừng ra vào, không hề có chút thương xót nào, chỉ như một con thú đang trút hết mọi ham muốn.

Uất Noãn Tâm giãy dụa, khóc thét. "Anh buông tôi ra! Đồ cầm thú! Đồ súc sinh!" Nước mắt không ngừng rơi, nhưng cũng không đổi lại được sự thương hại của anh. Đè phần mông của cô lại, đâm vào nơi sâu nhất.

Cô kêu thảm thiết, "a........"

Cô đau đớn, trái tim cô vỡ nát, sự lăng nhục biến thái này đã vượt qua khỏi sức chịu đựng của cô, cô gào khóc, "anh giết tôi đi, để tôi chết đi!"

Nam Cung Nghiêu vuốt ve bộ ngực của cô bằng một tay, cười đến cực kỳ gian ác. "Bây giờ tôi rất thoải mái, làm sao có thể giết em được chứ." Giữ chặt lấy cằm của cô, "đừng bày ra cái dáng vẻ mình đang chịu đựng nhục nhã như vậy, em cũng đâu còn là xử nữ, giả vờ gì chứ, em và Ngũ Liên lên giường với nhau bao nhiêu lần rồi hả? Bản lãnh trên giường của cậu ta lợi hại hơn tôi sao?" Anh đột nhiên tức giận, điên cuồng ra vào.

Uất Noãn Tâm tuyệt vọng, giống như một cái xác đã chết, để mặc cho anh giày vò, trút giận, cắn chặt răng không hề câu xin anh, trên mặt bây giờ đã không còn phân biệt được đâu là mồ hôi đâu là nước mắt.

"Tên kia lợi hại hơn tôi sao? Hử? Nói chuyện đi! Chết tiệt! Tôi kêu em nói chuyện........."

Không nghe được câu đáp lại của cô, động tác của Nam Cung Nghiêu càng thô bạo hơn, không ngừng thay đổi các tư thế, dùng mọi cách hèn mọn nhất để làm nhục cô.

Uất Noãn Tâm đã sớm chết lặng.

Đây là đêm dơ bẩn đen tối nhất trong cuộc đời của cô.

Trong lúc anh ra vào trong cơ thể cô, không biết làm bao nhiêu lần, trên người đều là chất lỏng ghê tởm, trong không khí tràn ngập mùi làm cho người khác phải buồn nôn.

Cô không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào, lúc tỉnh lại, cô vẫn nằm trên chiếc giường lớn trong ngôi nhà gỗ.

Còn Nam Cung Nghiêu đã đứng dậy mặc xong đồ, quần áo ngay ngắn, vẻ mặt sáng láng, giống như một khách làng chơi ghê tởm, quay đầu lại liếc nhìn cô một cái, cười mỉa. "Tỉnh rồi!"

"Tối hôm qua tôi cho em một món quà mừng thật lớn, em còn chưa hài lòng sao?"

Uất Noãn Tâm đã kiệt sức, ngay cả nhích một ngón tay cũng không có sức, đầu óc mê man, phía dưới đau nhức, chết lặng nhìn trần nhà. "Sao anh không giết đâu đi?" Cô chấp nhận chết, cũng không chấp nhận sự nhục nhã này.

"Tôi vẫn chưa chơi đủ, làm sao có thể giết em hử?" Anh sờ cằm, nghiền ngẫm. "Mặc dù em không phải xữ nữ, nhưng cơ thể của em, tôi rất hài lòng, rất ngất ngây đó."

"Đồ cầm thú!"

"Tôi là cầm thú, vậy thì em tốt chỗ nào chứ? Em cho rằng, người tối hôm qua rên rỉ ở dưới người tôi là ai, giả vờ thanh cao gì chứ."

Trong mắt của cô đầy tia máu, căm hận nghiến răng. "Anh làm như vậy, nhất định sẽ có báo ứng."

"Báo ứng sao? Tôi sẽ chờ."

"Tôi sẽ không tha cho anh! Tôi muốn kiện anh! Tôi muốn anh phải ngồi tù."

"Người bị hại và luật sư biện hộ là cùng một người, ngược lại rất có ý nghĩa nha. Ngũ Liên gióng trống khua chiêng cưới một người vợ mà ngay đêm tân hôn bị chồng trước cưỡng bức, hẳn là rất chấn động nha! Có cần không, tôi cung cấp luôn chứng cứ cho em nha?" Nam Cung Nghiêu xoay người, lấy những mảnh nhỏ từ cục đá ra, bên trong có gắn một cái camera nhỏ.

Uất Noãn Tâm kinh ngạc mở to mắt ra, vẻ mặt vốn đã xanh xao bây giờ càng không có giọt máu nào, cả người run rẩy dữ dội.

"Cảnh đắm chìm hôm qua của em cũng không tệ nha, camera lại để gần, hẳn là quay rất rõ ràng. Tôi sẽ chuyển một phần cho em xem trước, còn lại thì đăng lên trên mạng nhé?"

Uất Noãn Tâm không ngờ lại bị anh chọc tức đến muốn hộc máu, "anh dám sao?"

"Sao lại không dám? Không phải em muốn kiện tôi sao?" Nam Cung Nghiêu cau mày lại, đột nhiên cười xấu xa rồi rút người ra, vẻ mặt càng trở nên âm trầm đáng sợ hơn, âm thanh vang ra từ trong kẽ răng. "Tôi nói rồi, em đừng có mơ gả cho Ngũ Liên. Trước đêm tân hôn em bị tôi cưỡng bức rồi, em cho rằng thằng đó còn cần em sao?"

"Ngũ Liên không phải là người như vậy! Anh ấy không vô liêm sỉ giống như anh."

"Cho nên, em vẫn muốn đi tìm thằng đó sao? Cho dù nó không để ý chuyện em bị cưỡng bức, cũng không ngại chuyện vợ mình bị tung ảnh nóng lên mạng sao? Đến lúc đó, mọi người trên cả thế giới đều biết chuyện này, cả nhà họ Ngũ sẽ xấu hổ vì em! Em cho rằng đến lúc đó, nó còn có thể yêu em như bây giờ sao?"

Uất Noãn Tâm tuyệt vọng cùng tức giận trừng mắt nhìn anh, giống như con nai con bị đẩy vào đường cùng, không có sức chống trả lại. Nếu như không phải còn có bé Thiên, cô đã sớm tự sát ở trước mặt anh.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, muốn khóc, lại khóc không ra nước mắt.

Nam Cung Nghiêu nhìn cô, khuôn mặt nhỏ xanh xao, đôi môi trắng bệch, trên cơ thể trần trụi đầy vết thương, vùng kín lại sưng đỏ, còn dính lại chút máu, cả người cô giống như một món đồ chơi bị giập nát, nhếch nhác đáng thương như vậy.

Có một giây anh rất hối hận, cảm thấy mình đúng thật ngay cả cầm thú cũng không bằng. Nhưng lòng anh rất mau liền cứng rắn lại, anh đã cho cô cơ hội, chính cô không biết trân trọng, tất cả đều do cô gieo gió gặt bão thôi, không thể trách anh. Nếu như cô không ngoan ngoãn nghe lời anh, thê thảm hơn còn đợi cô ở phía sau.

................

Điên rồi...........

Ngũ Liên sắp phát điên lên thật rồi.

Đã liên tục tìm kiến ở bên ngoài suốt một đêm, hơn nữa còn điều động quân đội, lật tung hết Đài Loan lên, nhưng không hề tìm thấy Uất Noãn Tâm. Thời gian cô mất tích đã gần hai mươi bốn giờ, không hề có chút tin tức gì. Anh không dám tưởng tượng, giờ phút này cô đang chịu giày vò đáng sợ thế nào.

Mà anh ngay cả tìm cũng không tìm được cô!

Anh thật vô dụng mà!

Chỉ có thể liều mạng uống rượu, cầm bình rượu lên, đập thật mạnh vào tường, trái tim đau đớn mà gào. "Noãn Tâm, rốt cuộc em đang ở đâu....."

Càng không tìm được cô, anh càng cảm thấy mình sắp chết mất, trái tim giống như bị khoét rỗng, máu mủ chảy ra ngoài, rất khó chịu, đau khổ đến nghẹt thở. Nếu Nam Cung Nghiêu bị anh tìm thấy, anh nhất định sẽ phanh thay tên đó ra làm trăm mảnh!