Hợp Đồng Tình Nhân (Người Tình Hợp Đồng Của Tổng Giám Đốc Bạc Tình)

Chương 274: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Rốt cuộc ở hai ngày sau Tiêu Lăng Phong đã tỉnh táo lại. Trong lúc hôn mê đã từng có một lần anh bị sốt cao, nhưng tình huống được xác định vẫn không có gì nguy hiểm. Tiêu Lăng Phong yếu ớt mở mắt ra nhìn cảnh vật chung quanh. Anh rên lên một tiếng đầy đau đớn, thật là đau... Nơi này, là nơi nào? Nhìn mọi vật chung quanh lúc này hết thảy cũng không có gì xa lạ lắm. Anh đã biết lúc này mình đang ở chỗ nào rồi! Vốn dĩ anh cho là, khi anh tỉnh lại một cái thì sẽ được nhìn thấy Diệu Tinh. Nhưng khi nhìn phòng bệnh trống rỗng anh thật sự cực kỳ thất vọng, vết thương cũng càng thêm đau đớn. Tiêu Lăng Phong chịu đựng ánh sáng chói mắt xoay mặt qua một bên. Khi anh mơ mơ hồ hồ nhìn thấy bóng người ở phía đối diện, @MeBau*diendan@leequyddonn@ thì suýt nữa Tiêu Lăng Phong từ trên giường vọt miệng kêu lên thành tiếng.

Diệu Tinh đứng ở bên ngoài cửa sổ thủy tinh, trong đôi mắt cô tràn đầy tia máu. Nhìn bộ dạng của cô mệt mỏi tựa như tùy thời cũng sẽ bị quỵ xuống, trong lòng Tiêu Lăng Phong nhói lên một hồi đau đớn. Sao cô lại ngu ngốc ngu như vậy chứ! Trong lòng anh lại càng thêm trách cứ suy nghĩ mới vừa rồi của mình.

Tựa như là cảm giác được ánh mắt nhìn mình, Diệu Tinh trợn to hai mắt, xác định Tiêu Lăng Phong đã tỉnh lại, cô kích động đến chảy nước mắt.

"Bác sĩ, bác sĩ!" Diệu Tinh hô to làm kinh động tới tất cả mọi người ở trong phòng nghỉ ngơi. Tất cả mọi người rối rít chạy đến, cho là có chuyện gì đó không tốt đã xảy ra!

"Diệu Diệu, sao vậy?" Tịch Mạt chạy lên trước kéo tay Diệu Tinh. 

"Tịch Mạt, Tiêu Lăng Phong, anh ấy, anh ấy..." Diệu Tinh kích động nói không ra lời!

"Anh thế nào?" Tịch Mạt lo lắng lớn tiếng hỏi. "Cậu nói đi!" Tịch Mạt gấp đến độ hô to.

"Anh ấy đã tỉnh rồi!" Diệu Tinh vui quá lại òa lên khóc. "Tịch Mạt, anh ấy tỉnh lại rồi!" Diệu Tinh nói xong liền ôm lấy Tịch Mạt đầy kích động. Cả hai người cùng khóc lên hu hu.

"Để tôi đi tìm bác sĩ!" Hạ Cẩm Trình bước nhanh bỏ đi. May mắn Tiêu Lăng Phong không làm sao. Nếu không... Cả đời này anh cũng sẽ không có cách nào để tha thứ cho mình.

Diệu Tinh khẩn trương chờ ở bên ngoài. Cô liều mạng nắm lấy tay của Tịch Mạt. Tịch Mạt đau đến cau mày, nhưng cũng không hề lên tiếng. Mình đã đợi mất hai ngày hai đêm rồi, thật không dễ dàng gì Tiêu Lăng Phong mới tỉnh lại, Diệu Tinh khẩn trương cũng là phải, huống chi... diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn Cô càng khẩn trương, thì lúc này càng phải cao hứng hơn mới đúng, không phải sao... 

"Tình huống như thế nào?" Bác sĩ vừa đi ra Diệu Tinh vội vội vàng vàng tiến lên.

"Bệnh nhân đã ổn định! Cần phải quan sát thêm một chút nữa mới có thể chuyển vào phòng bệnh bình thường! Lần này cô đã có thể yên tâm rồi!" Bác sĩ cười cười.

Mọi người nhất thời cũng thở phào nhẹ nhõm. Lãnh Liệt đưa tay ôm Ti Khiết vào trong ngực, hít một hơi thật sâu. Khóe miệng lúc này thỉnh thoảng lại lẩm bẩm, "May mắn không làm sao, may mắn không làm sao..."

Ti Khiết nhẹ nhàng an ủi Lãnh Liệt, lần này tất cả mọi người đều đã có thể yên tâm, rốt cục không sao...

Trong phòng bệnh.

Tiêu Lăng Phong nằm ở trên giường bệnh. Bởi vì thân thể suy yếu, anh gần như cũng không có khí lực để nói chuyện. Nhưng nhìn những người đang vây ở bên cạnh mình, thế nhưng anh lại cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Hơn nữa nhìn thấy Diệu Tinh, trong lòng của anh lúc này cực kỳ kích động...

"Rốt cục anh cũng đã tỉnh lại rồi! Anh có biết hay không, Diệu Tinh vẫn luôn đứng ở đó chờ anh tỉnh lại!" Tịch Mạt nói "oán giận", biến tướng nói ra tin tức tốt này cho Tiêu Lăng Phong nghe. Cô muốn nói Diệu Tinh luôn quan tâm đến anh, thật ra thì trong lòng của Diệu Tinh cũng vẫn còn rất yêu anh...

"Tớ nào có! Diệu Tinh nói phủ nhận: "Chẳng qua là… là vì tớ đã hại anh ấy bị thương, tớ..." Diệu Tinh có chút co quắp, không biết phải giải thích như thế nào. "Ách... Dù sao, anh không bị làm sao là tốt rồi!" Anh không bị làm sao, như vậy là tôi đã an tâm rồi!”

" Đồ ngốc…" Tiêu Lăng Phong phí sức cố nặn ra hai chữ. Mấy lần tay anh muốn giơ lên kéo tay của Diệu Tinh, nhưng lại không thể thành công được. Tịch Mạt đứng ở một bên nhìn thấy như vậy liền hiểu rõ. Cô dứt khoát đưa tay ra để giúp một tay. Tịch Mạt cầm lấy tay của Diệu Tinh nhanh chóng nhét vào trong tay của Tiêu Lăng Phong. Tiêu Lăng Phong vẫn còn không kịp mỉm cười, thì Diệu Tinh liền bị giống như bị giật mình vậy, vội vã rút tay của mình về. Nụ cười trên khóe miệng của Tiêu Lăng Phong trong nháy mắt liền thu lại. Thay vào đó là một 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.