Hợp Đồng Tình Nhân

Chương 243




"Nhưng..Thế Phong, sao anh biết nhiều chuyện như vậy nhỉ?" Chần chừ một lúc, Yên Lam mới nhìn Cận Thế Phong hỏi.

"Anh biết hết, những chuyện hắn làm anh đều biết hết!"

"Chẳng lẽ…" Yên Lam sửng sốt, chớp chớp mắt, nửa đùa nửa thật, "Anh đi làm thám tử

sao?" Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

"Đúng chứ còn gì nữa! Đấy là sở thích mà cũng là năng khiếu của anh đấy, em không biết sao? Cho nên, bà xã yêu quý à, em đừng có dại dột làm chuyện có lỗi với anh, cũng không được tùy tiện cười với người đàn ông khác, biết chưa? Kể cả đã kết hôn hay chưa, dứt khoát không được!" Cận Thế Phong nghiêm túc nói, mang theo chút bá đạo đáng yêu.

"Già, trẻ cũng không được?" Yên Lam nhíu mày.

"Đúng!"

"Thế, chẳng lẽ em không được cười với ông nội sao? Cón nữa, nếu có em bé, cũng không được cười với con sao?"

"Ấy, cái đấy không tính, anh nói là những người đàn ông không phải người thân ấy cơ!" Cận Thế Phong phát hiện trong "quy định" của mình có chút bất hợp lý, liền nhõng nhẽo sửa lại lấy lòng Yên Lam .

"Được rồi!" Yên Lam gật đầu, "Vậy từ nay về sau anh cũng không được nhìn người phụ nữ

khác cười, kể cả đã kết hôn hay chưa, vẫn tuyệt đối không được, tất nhiên là ngoại trừ

người nhà và bạn bè ra."

Cận Thế Phong cười tươi rói, "Lam Lam, kém miếng khó chịu hả? Ái chà!!!"

"Tất nhiên rồi!" Yên Lam có chút vênh mặt lên, "Cái này người ta gọi là nam nữ bình đẳng, vợ chồng tôn trọng nhau, anh biết không?"

Khó khăn lắm Trần Mạt mới hẹn được Yên Lam ra ngoài đi dạo, hai người đến một nhà hàng ăn cơm nói chuyện.

"Lam Lam, dạo này thế nào? Cảm giác trở thành thiếu phu nhân ra sao?" Trần Mạt nhìn ngắm Yên Lam từ trên xuống dưới, "Cận Thế Phong thật biết chăm vợ nha, cậu cưới về mới hơn tháng mà đã béo hơn rất nhiều rồi!"

"Đúng vậy!" Yên Lam bĩu môi phụ họa. Tuy rằng đã kết hôn được hơn một tháng, nhưng Thế Phong vẫn rất cẩn thận chăm sóc cô, cả công ty cũng không cho đi vì sợ cô mệt. Bây giờ cô sắp thành tiểu Trư mất rồi.

Đang nói chuyện, Trần Mạt thấy Yên Lam có chút không bình thường, mặt mày tái nhợt liền hỏi:

"Lam Lam, sao vậy? Sao sắc mặt đột nhiên xấu thế?"

"Không sao đâu, chỉ cảm thấy đầu hơi choáng một chút. Ăn cũng không thấy ngon!"

"Sao lại thế?" Trần Mạt có chút khẩn trương, "Thân thể cậu trước giờ có yếu vậy đâu."

"Không sao, chắc hôm nay nắng quá, lâu không ra nắng nên chắc không quen!" Yên Lam có vẻ không để ý lắm.

"Không được, chúng ta đi viện khám xem?"

"Mạt Mạt, mình chưa cuống cậu cuống cái gì? Không nghiêm trọng vậy đâu!"

"Không được, hôm nay cậu đi ra ngoài với mình, nhỡ cậu có làm sao, Cận Thế Phong không lột da mình ra mới lạ đó!" Lời chưa dứt, Trần Mạt đã đẩy Yên Lam lên xe, lái về hướng bệnh viện.

Cả ngày hôm nay, tinh thần Cận Thế Phong đều không yên, không biết là có chuyện gì, tóm lại cảm thấy trong lòng cứ kì kì quái quái.

Vốn muốn về nhà sớm một chút gặp Lam Lam, nhưng đến giờ tan tầm, lại xuất hiện một vị

khách Hàn Quốc, buộc anh phải ở lại tiếp đón. Đến khi về tới nhà thì đồng hồ cũng đã điểm mười một giờ.

Mở cửa ra, thấy đèn phòng khách đều sáng, ti vi cũng đang mở, còn người thì đã ngủ trên sô pha từ bao giờ.

Cận Thế Phong nhẹ nhàng đóng cửa đi vào đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, nhưng cô vẫn không có chút nhúc nhích.

Cận Thế Phong thật cẩn thận ôm lấy Yên Lam vào trong lòng, ôm cô về phòng rồi đặt trên giường. Yên Lam ngủ say thật, động tác của anh cũng không đánh thức được cô ,chẳng lẽ

ban ngày cô quá mệt mỏi hay sao?

Chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Yên Lam đang say ngủ, một lúc sau Cận Thế Phong đi vào nhà tắm tắm rửa một chút, không ngờ lúc quay ra thấy Lam Lam lúc trước còn ngủ bất tỉnh nhân sự là thế, mà bây giờ đang ngồi xếp bằng trên giường. Vẻ mặt vô cùng tỉnh táo, hai mắt gắt gao nhìn anh, trên môi còn mang theo ý cười, không hề giống người vừa mới ngủ

dậy chút nào.

"Thế Phong, anh về rồi à?"

"Sao lại tỉnh lại vậy Lam Lam?" Cận Thế Phong vừa lau tóc vừa hỏi.

"Bị làm tỉnh lại." Vừa nghe vậy, Cận Thế Phong lập tức nhìn xung quanh, muốn tìm tên đầu sỏ làm Yên Lam tỉnh giấc, nhưng lại nghe Yên Lam nói tiếp, "Em thật không ngờ chính mình lại nhảy vào giấc mơ của mình, giục em mở mẳt."

Anh thở dài một hơi nhẹ nhõm, "Em nói linh tinh cái gì vậy? Đi ngủ còn tự mình tỉnh lại cái gì?" Anh leo lên giường, khó hiểu hỏi.

"Bởi vì…em muốn chờ anh về, có việc rất rất muốn nói với anh." Yên Lam nói xong, trên mặt lại không che dấu được ý cười.

"Chuyện gì vậy?"

Yên Lam nhìn Cận Thế Phong muốn nói lại thôi, trên mặt dần hiện lên một chút bất an.

"Làm sao vậy? Lam Lam?" Nhìn Yên Lam như vậy, Cận Thế Phong lại nghĩ tới cả ngày nay tâm tình mình cũng chìm nổi không kém, có chút lo lắng vươn tay ôm cô vào trong lòng, dịu dàng hỏi.

"Thế Phong, em..em có thai rồi!" Cô khẽ khàng nói.

"Cái gì?" Cận Thế Phong vừa nghe xong, cả người cứng ngắc, sắc mặt trở nên tái xanh.

Thấy phản ứng của Cận Thế Phong như vậy, ý cười trên mặt Yên Lam cũng dần biến mất, khuôn mặt cũng cứng ngắc theo. Tâm can lanh lẽo, ngay cả khuôn mặt vốn hồng hào cũng biến sắc, cô đẩy anh ra rồi xuống giường, muốn rời khỏi chỗ này.

"Lam Lam, chờ chút, em đi đâu?" Cận Thế Phong nhanh chóng phục hồi tinh thần, vội vàng kéo Yên Lam lại trong lòng ôm thật chặt.

"Anh bỏ em ra, em đi cho khuất mắt anh, thả em ra!" Cô vừa giãy dụa vừa nói, nước mắt chảy dài trên má khiến Cận Thế Phong hoảng sợ.