Hương Thơm Mê Hoặc Của Hoàng Hậu

Quyển 1 - Chương 14: Kì hoa xuất hiện hoàng hậu trúng độc




"Dạ, nương nương." Tiểu cung nữ cúi đầu, chậm rãi rời khỏi.

"Nương nương, người thực sự muốn gặp Ngũ Thục phi sao?" Lương Mỹ chu cái miệng nhỏ nhắn, đỡ Tần Hương Y đứng dậy, đi về phía chính điện.

Tần Hương Y vẫn đang tiếp tục bước, không vội không chậm, như đám mây bay tới, ngồi vào trên chiếc ghế khắc hình phượng xa hoa, nhàn nhã sửa lại ống tay dài, đôi mắt nhìn Lương Mỹ, mím môi cười, nói: "Vì sao lại không nên gặp?"

"Cách đây không lâu, Thục phi nương nương còn giật giây Hiền phi nương nương cùng đi đến chỗ hoàng thượng tố cáo người, nương nương người đã quên sao?" Lương mỹ bĩu cái miệng nhỏ nhắn, hình như có chút không phục.

Lương Mỹ nói tuy có lý, nhưng Tần Hương Y không nghĩ thế. Thời gian nàng ở lãnh cung, nàng từ trong bóng tối quan sát Ngũ Mạn Quân, nữ tử này một thân ngông nghênh, tự cao tự đại. Cẩn thận suy nghĩ lại, nàng đến trước mặt hoàng thượng cáo trạng, chắc chắn có nguyên nhân đặc biệt gì.

Nhướng mắt liếc Lương Mỹ một cái, trên gương mặt nhu thuận lộ ra vẻ tinh khiết, nàng tựa như một khối bạch ngọc, không tỳ vết, nội tâm của nàng thật sự giống như bề ngoài sao? Tiểu cung nữ này làm cho người ta có một cảm giác bất an.

"Nếu không gặp nàng, làm sao biết nàng vì sao vu hãm bổn cung đây?" Tần Hương Y nhẹ nhàng nhướng mày, nhìn Lương Mỹ, thần thái cực kỳ thản nhiên.

"À." Lương Mỹ tựa hồ có điểm thất vọng, cúi đầu không nói thêm gì nữa.

Đúng lúc này, một ánh xanh nhẹ nhàng đi vào Phượng Du cung, thật nhanh, thật gấp, đi như mây bay. Tần Hương Y ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế khắc hình phượng, thân thiện nhìn thanh y nữ tử đang bước vội vàng đi vào, đẹp như trong bức tranh, mặt như châu ngọc, thanh tú như lan, thuần khiết như băng tuyết, nhẹ như mây khói, trên trán lộ ra tư thái thanh cao tuyệt trần, thái độ ôn nhu đạm nhã. Xa xa nhìn lại, tựa như một cành hoa mai cao ngạo trong gió lạnh, nàng là Ngũ Mạn Quân, quả nhiên thanh lệ thoát tục, trách không được bình thường tự cao tự đại, bằng dung mạo xinh đẹp của nàng đúng là đáng kiêu ngạo một phen. Theo sau nàng còn có một tiểu cung nữ mặc tố y.

"Mạn Quân thỉnh an hoàng hậu tỷ tỷ." Ngũ Mạn Quân vẫn cung kính, vào chính điện, đầu tiên thi lễ với Tần Hương Y

"Thục phi muội muội, không cần đa lễ. Ngồi đi." Tần Hương Y vẫn chưa đứng dậy, chỉ là miễn cưỡng phất tay, ý bảo Ngũ Mạn Quân hãy ngồi xuống.

Khi Ngũ Mạn Quân ngẩng đầu thì, đôi con ngươi sâu như nước mùa xuân hơi run một chút, trên dung nhan xinh đẹp hiện ra thêm vài phần trang nhã, nhất thời sững sờ không nhúc nhích.

"Thục phi muội muội làm sao vậy? Có chỗ nào không khẻ sao, sao không chịu ngồi xuống?" Tần Hương U vẫn dựa vào ghế phượng như cũ, ưu nhã cười, giọng nói hòa ái nghe như gió xuân thổi qua, nhẹ như sa mỏng.

"Nương nương --" Tiểu cung nữ phía sau Ngũ Mạn Quân cũng thật thông minh, đôi mắt nhỏ đảo qua đảo lại, hơi hạ xuống, sợ hãi kéo kéo góc áo chủ tử.

Ngũ Mạn Quân lúc này mới bừng tỉnh, đôi mắt như hạnh nhân hiện lên ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng, thu lại tâm thần vừa bay mất, dịu dàng cúi đầu, nói: "Tạ ơn hoàng hậu tỷ tỷ."

Nàng lần đầu tiên thất thần như vậy, lại chính tại trước mặt hoàng hậu. Trước đây nàng còn cho rằng mình là nữ nhân đẹp nhất trong cung, hôm nay nhìn thấy Tần Hương Y, thật kinh ngạc. Hoàng hậu thật là nghiêng nước nghiêng thành, tuyệt sắc của hoàng hậu khiến nàng luôn luôn tự cho mình là có khuôn mặt đẹp nhất phải sợ hãi. Thanh y phất lên, ngồi ở ghế có hình hoa hồng bên cạnh, hai bàn tay nhỏ và dài đan nhau đặt xuống một chỗ, dưới quần áo, móng tay nhuộm màu cực kỳ chói mắt, rất đỏ, rất sáng rõ, đẹp đến mức khác thường.

"Thục phi muội muội đến Phượng Du cung sớm như vậy là vì chuyện gì?" Đôi môi đỏ mọng của Tần Hương Y vẽ thành hình cung mỹ lệ, trực tiếp hỏi thẳng vào vấn đề.

Ngũ Mạn Quân nhăn mặt lại, tròng mắc âm u nhiễm một tầng sương, nhàn nhạt cười lạnh một tiếng nói: "Hoàng hậu tỷ tỷ, muội muội không vì cái gì khác, chỉ vì cái chết của Thu Hâm mà đến."

Nàng nói đúng lý hợp tình, mày liễu cong cong run lên, hiện ra vài phần tức giận.

"Chuyện này bản cung sẽ điều tra rõ. Thục phi muội muội không cần sốt ruột." Tần Hương Y cũng không có vì thái độ vô lý của Thục phi mà tức giận, ngược lại sắc mặt bình tĩnh, không vội không nóng.

Ngũ Mạn Quân âm thầm hít một hơi, thái độ như vậy là sao, nàng cư nhiên không tức giận?! Ngược lại làm cho chính mình trở thành so đo quá mức. Cái miệng anh đào đỏ nhỏ nhắn mân một cái, như muốn nói, nhưng lại nghẹn trở về.

"Tỷ tỷ, Mạn Quân là người ngay không nói vòng vo, trâm phượng mà thái hậu ban cho tỷ tỷ trong đại hôn, hậu cung đều biết. Nhưng vì sao rơi bên cạnh xác chết của Thu Hâm?" Giọng nói của Ngũ Mạn Quân vẫn sắc bén như cũ, hỏi thật trực tiếp, bén nhọn, một chút cũng không quanh co lòng vòng, xem ra nữ tử đến đây thật sự là một bộ ngông nghênh.

"Muội muội chỉ bằng việc này đã hoài nghi bản cung sao? Trâm Phượng của bản cung từ lúc đại hôn đã đánh mất, chuyện này hoàng thượng thật là rõ ràng." Tần Hương Y trấn định cực kỳ, phất tay áo dài lên, nhẹ nhàng đứng dậy, thong thả bước vào nội điện.

"Thực sự là như vậy sao?" Giữa đôi lòng mày của Ngũ Mạn Quân căng thẳng, hình như có ý hối hận.

"Muội muội nếu như không tin, có thể hỏi hoàng thượng." Tần Hương Y nói.

Ngũ Mạn Quân không hề nói nữa, thật sâu nhìn Tần Hương Y, trầm tư nửa khắc, nhướng mày, nói: "Tỷ tỷ, là muội muội mạo phạm." Trên trán vẫn hiện lên ngạo khí nồng đậm như cũ, ngay cả lúc nhận lỗi cũng nói gượng gạo như vậy

"Không sao." Tần Hương Y trả lời nhẹ như không, nàng chẳng đáng vì việc vặt này mà phiền não, nàng có kế hoạch lớn của nàng..

"Vậy muội muội sẽ không quấy rầy tỷ tỷ nữa." Ngũ Mạn Quân khom người cúi đầu, tay áo dài vung lên, hướng tố y cung nữ bên cạnh nói: "Vân Ny, chúng ta hồi cung."

Nói xong, như một cơn gió bay đi, bóng hình xinh đẹp mỹ lệ biến mất tại Phượng Du cung, tiểu cung nữ Vân Ny phía sau nàng lại hơi chậm chạp, nhìn xung quanh, tựa hồ hiếu kỳ, cũng tựa hồ tìm kiếm cái gì.

Tần Hương Y chẳng đáng để ý tới những việc này, bao nhiêu nữ nhân ước ao vào Phượng Du cung, nàng làm sao lại chẳng rõ?

Nhìn theo Ngũ Mạn Quân rời đi, Tần Hương Y liếc mắt vườn hoa nhỏ một cái, đột nhiên hứng chí lên, thường ngày luôn luôn vội vã đi ra đi vào, cũng chưa từng cẩn thận ngắm kì hoa dị thảo trong vườn một phen. Nghĩ tới đây, nàng nâng chiếc áo dài hoa lệ, khoái hoạt nhẹ nhàng ra cửa cung.

Ngày hôm nay khí trời tốt, ánh nắng tươi sáng, không khí vương đầy hương thơm, trong Ngự Uyển, trong bồn hoa, một loài hoa màu đỏ đang nở rộ, lá xanh tương xứng, rất đẹp. Tần Hương Y nhịn không được mà ngồi xuống, ghé sát vào nhụy hoa nhẹ nhàng ngửi một cái, sau đó nhắm mắt lại, nói: "Thơm quá! Lương Mỹ, đây là hoa gì?"

"Bẩm nương nương, loại hoa này gọi hồng độc! Trước đây từng là thánh hoa của Thổ Khâu quốc, về sau này Thổ Khâu quốc quy thuận triều đình, loại hoa này được tiến cử vào hoàng cung." Lương Mỹ nhìn đóa hoa màu đỏ to lớn, trong đôi mắt toát ra sự yêu thích, sự yêu thích này là một loại mê luyến.

"Hồng độc?! Tên thật kỳ quái, nó có độc sao?" Đầu long mày của Tần Hương Y thoáng run lên.

"Hoa hồng độc không có độc." Lương Mỹ trả lời rất khẳng định.

"Ừ." Tần Hương Y nhịn không được ngắm đóa hồng to lớn nhiều hơn một chút, trong lòng có điểm bất an, cô cô từng nói qua, hoa càng xinh đẹp càng có độc.

Không hay rồi, đầu có chút khó chịu, trước mắt chợt biến thành màu đen, thân thể giống như một đóa mây nhẹ, nhẹ nhàng đứng lên.

"Nương nương, người làm sao vậy?" Bên tai vang lên tiếng kinh hô của Lương Mỹ.