Hữu Ương Lưỡng Song

Chương 5: Chương thứ năm




“Ngôn Du, gọi điện thoại cho em như thế nào không tiếp?”

Mới vừa bước vào cửa chính, lung la lung lay đi vài bước thẳng đến gian phòng của mình, liền nghe được một giọng nữ nghiêm khắc. Ngôn Du thực vô tội nhìn về phía người nọ, từ trong túi lấy ra điện thoại di động, quả nhiên mặt trên hiện ra bốn, năm cuộc gọi nhỡ.

Rõ ràng là hữu lý*, thế nhưng bị nàng nhìn ngược lại có chút chột dạ, nữ nhân tay đặt trên thắt lưng vốn định huấn nàng một phen cũng đành thở dài, giẫm giày cao gót đi đến trước mặt nàng, sờ sờ đầu nàng, “Tiểu Du, đi đường không cần ngẩn người.”

*trách đúng tội

Chớp chớp mắt, trong nháy mắt Ngôn Du chợt nghĩ đến lời Sở Nguyệt Xuất nói với mình, tràn ra tươi cười, “Hảo.”

Nguyên lai khi nghe Sở Nguyệt Xuất nói với mình lời kia cảm giác có một cỗ ấm áp bao trùm, hóa ra là bởi vì rất giống tỷ tỷ nha.

“Buông bao, chuẩn bị ra ăn cơm.” Nữ nhân là Ngôn Du tỷ tỷ, danh gọi Ngôn Tĩnh, lớn hơn Ngôn Du bốn tuổi, hiện tại đang làm lão sư đại học, đã muốn được lên chức phó giáo sư.

“Nha...” Ngôn Du bộ dạng uể oải lên tiếng, lại lung la lung lay trở về gian phòng của mình, buông bao, trực tiếp ngã xuống giường, tay nắm một cái gối lớn giống hệt cái gối nhỏ ở trong bao ôm vào trong ngực, thỏa mãn nheo lại mắt, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, một bộ thực hưởng thụ, rất nhanh, liền truyền đến một trận tiếng hít thở đều đều.

“Đát đát đát...” Một loạt tiếng giày cao gót đánh lên mặt đất truyền đến, cửa bị đẩy ra, Ngôn Tĩnh nhìn vào trong phòng, liền bắt gặp cái tên đang nằm trên giường ôm gối đầu ngủ say. Bất đắc dĩ lắc đầu, đi qua, đứng ở bên giường chăm chú nhìn lúc lâu, đem mắt kính còn đặt trên sống mũi Ngôn Du để lên bàn, lại kéo mền giúp nàng đắp kín, lúc này mới xoay người ra cửa, nhẹ nhàng khép lại môn.

Vốn là đang ngủ say, nhưng ở thời điểm cửa phòng nhẹ nhàng khép lại nàng liền lập tức mở mắt ra, ánh mắt không hề mơ hồ, ánh mắt thực phức tạp nhìn chằm chằm cửa phòng vài giây, phát ra thở dài không thể nghe thấy rồi lật người, hai mắt nhắm nghiền.

...

“Nói đi, lại muốn làm chuyện nguy hiểm gì nữa đây.”

Ăn cơm xong về đến nhà, Sở Giản Hề tính toán trở về phòng lại bị Sở Nguyệt Xuất xảo cười xuất thủ, động tác thản nhiên bị ngăn cấm, tiếp theo đó Sở Lục Y đẩy ngã nàng lên ghế salon, ngồi vào trên đùi nàng, trừng mắt đặt câu hỏi, mà Sở Nguyệt Xuất thì rất lãnh đạm ngồi ở một chỗ khác trên ghế salon uống trà.

“Tiểu Y...” Sở Giản Hề mất tự nhiên giật giật, muội muội thiếp lại quá thân cận, có thể cảm giác được ngực chạm ngực lẫn nhau, mời nàng có chút xấu hổ. Sở Lục Y lại đối với chuyện này không thèm để ý chút nào, thần sắc hờ hững, “Nói.”

“Tỷ...” Sở Giản Hề cầu cứu nhìn về phía Sở Nguyệt Xuất, nghĩ tỷ tỷ nhất định sẽ ngăn cấm hành vi không biết lớn nhỏ của Sở Lục Y, nhưng không thể ngờ Sở Nguyệt Xuất chính là vẫn duy trì động tác uống trà tao nhã, bất vi sở động.

“Sở Giản Hề!” Sở Lục Y đối với cử động này của nàng rất là bất mãn, đưa tay nắm gương mặt của nàng, muốn dùng sức nhưng lại không dám. Liền trừng mắt làm ra vẻ như thực dùng sức, uy hiếp nhìn Sở Giản Hề, “Thẳng thắn sẽ được khoan hồng.”

Kỳ thật chuyện này quả thật nên cùng tỷ tỷ và muội muội báo cáo, Sở Giản Hề cũng không giãy dụa bao lâu liền yếu ớt mở miệng, “Ngày mai... Ta muốn đi chấp hành nhiệm vụ hạng nhất...”

“Không được đi!” Tỷ tỷ cùng muội muội trăm miệng một lời, nhường Sở Giản Hề cứng họng.

“Vừa nhìn chị như vậy là biết lại đi làm chuyện nguy hiểm.” Sở Lục Y buông tay đang nắm hai má của nàng, lôi kéo áo Sở Giản Hề, “Không! Cho!”

“Tiểu Y...”

Vốn dĩ còn đang uống trà thì bây giờ Sở Nguyệt Xuất lại không thể tiếp tục hờ hững được nữa, vô cùng lo lắng muội muội có thể bị thương, “Tiểu Hề... Em không quan tâm chị cùng Tiểu Y sao?”

“Tỷ...”

“Chị vì cái gì luôn nhận mấy loại nhiệm vụ này!” Sở Lục Y trên mặt tươi cười đáng yêu sớm đã không thấy đâu, giờ phút này nhíu mi nhìn Sở Giản Hề, trong thanh âm mang theo nồng đậm lo lắng cùng bất mãn, “Lần trước hơn nửa tháng nằm bệnh viện còn chưa đủ sao?”

Sở Giản Hề quay tầm mắt, chống lại đôi con ngươi Sở Lục Y, tinh tường chứng kiến đáy mắt không có chút yên tĩnh liền ôm Sở Lục Y vào lòng, “Lúc này sẽ không.”

Nói xong, lại quay đầu chờ mong Sở Nguyệt Xuất, “Tỷ, nhiệm vụ đã muốn phát xuống rồi, không dễ gì cự tuyệt... Chị yên tâm đi, em sẽ không để cho chính mình có việc.”

Sâu kín thở dài, Sở Nguyệt Xuất đang muốn nói gì đó thì Sở Giản Hề lại cắt đứt, “Tỷ, chị cũng biết... Em... Đây là em thích...”

Trong phòng khách hai người nhất thời trầm mặc. Sau một lúc lâu, Sở Lục Y động tác thực linh hoạt từ trên người Sở Giản Hề nhảy xuống, mặt không thay đổi, “Em trở về phòng làm bài tập.”

“Tiểu Y...” Sở Giản Hề nhìn thấy người kia sau khi bỏ lại những lời này liền lập tức trở về phòng mà kêu một tiếng, Sở Lục Y ngay cả đầu cũng không thèm quay lại.

Sở Nguyệt Xuất đặt chén trà xuống, đi đến bên cạnh Sở Giản Hề ngồi xuống, dừng ở nàng, “Tiểu Hề...”

“Tỷ...” Sở Giản Hề không dám xem ánh mắt dịu dàng của tỷ tỷ, vì nó sẽ làm nàng cảm thấy vô cùng áy náy. Cúi đầu, thành thật nhận lỗi, “Thực xin lỗi...”

Khinh nhẹ vỗ về mái tóc nàng, Sở Nguyệt Xuất lại thán một câu, “Chú ý an toàn.”

"Tỷ!" Sở Giản Hề thật mạnh ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt ôn nhu của tỷ tỷ nàng, tâm niệm vừa động, «Chị không tức giận thật sao?"

“Chị như thế nào có thể sinh Tiểu Hề khí đây...” Sở Nguyệt Xuất ngữ điệu bình tĩnh, “Em phải nhớ rõ, còn có chị cùng Tiểu Y ở đây.”

“Ân!” Sở Giản Hề dùng sức gật đầu, “Tỷ tỷ yên tâm”.

“Tốt lắm, đi xem Tiểu Y đi, nàng chắc giận lắm đó.” Sở Nguyệt Xuất giúp nàng sửa hảo áo vừa mới bị Sở Lục Y kéo tới biến dạng, vỗ vỗ vai nàng.

“Ân!”

...

“Tiểu Du...” Thanh âm ôn nhu đem Ngôn Du từ trong giấc ngủ mông lung tỉnh lại, mở mắt ra, có chút mơ hồ nhìn người ở phía trên mình, Ngôn Du ôm lấy nàng, bĩu môi, “Tỷ tỷ...”

Ngôn Tĩnh đỡ lấy nàng, giật giật thân mình ngồi xong, tay ở trên lưng nàng khẽ vuốt, “Rời giường đi ăn cơm.”

Cọ xát, bộ dáng Ngôn Du giờ phút này giống hệt như một cô mèo nhỏ, chép chép miệng, nhắm mắt lại.

“Tiểu Du... Trước đi dùng cơm được không?” Ngôn Tĩnh ôm thân mình mềm mại của Ngôn Du, không thể động khí, như trước ôn nhu, “Ngoan, trước đi ăn.”

Ánh mắt bỗng nhiên mở ra, Ngôn Du khó có được một lần không phải híp mắt, mà là yên lặng nhìn tỷ tỷ mình vài giây, động tác rất nhanh lộ ra điểm chật vật, “Tỷ tỷ.”

Tay vừa mới còn trên lưng Ngôn Du vỗ về thì giờ phút này lại giơ ở giữa không trung, Ngôn Tĩnh kinh ngạc vài giây mới thu tay về, đứng lên, “Ngồi dậy dùng cơm đi.”

“Ân, hảo.” Ngôn Du ngắn gọn đáp lại, ôm gối đầu của mình, thấy Ngôn Tĩnh đi ra cửa phòng lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Ở trên giường ngồi một lúc lâu, Ngôn Du buông gối đầu, lấy kính ở trên bàn đeo lên, đứng ở bên giường cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì, thật lâu sau liền ra ăn cơm.

“Công tác có quen không?” Lúc ăn cơm, Ngôn Tĩnh gắp một đạo đồ ăn phóng vào bát Ngôn Du, mở miệng hỏi.

“Ân, hoàn hảo.” Gật đầu, ăn điểm này đồ ăn, lại cứ mải miết tiếp tục bái cơm, Ngôn Du thanh âm nghe mơ mơ hồ hồ. Ngôn Tĩnh lại gắp đồ ăn cho nàng, “Không nên chỉ ăn mỗi cơm.”

“Ân, đa tạ tỷ tỷ.”

Ngôn Tĩnh động tác khựng lại, lộ ra một nụ cười miễn cưỡng, “Không cần cảm tạ.”

Kể từ khi nào thì bắt đầu, hai tỷ muội các nàng lại có thể xa lạ thành ra như vậy? Ngay cả gắp thức ăn cũng đều phải khách khí như thế.

“Ba mẹ gọi chúng ta tuần này trở về.” Một lát sau, Ngôn Tĩnh đánh vỡ im lặng trong phòng ăn, mở miệng lần nữa.

“Hảo.” Ngôn Du như trước trả lời hết sức ngắn gọn, lại múc hai muỗng cơm, khi bát cơm thấy đáy liền nhanh nhẹn buông xuống, tại Ngôn Tĩnh liếc mắt một cái, “Em no rồi.”

“Húp chút nước đi.” Ngôn Tĩnh đưa bát canh phóng tới trước mặt nàng, “Hắc Bạch Điên thật đối với thân thể không tốt.”

Trầm mặc vài giây, Ngôn Du cầm lấy thìa ăn canh, ánh mắt vẫn luôn không nhìn Ngôn Tĩnh.

“Tiểu Du...” Ngôn Tĩnh há mồm, muốn nói lại thôi.

Vài ngụm uống xong canh, Ngôn Du buông bát, ngẩng đầu thẳng tắp nhìn nàng, chờ nàng nói chuyện, trong suốt con ngươi nhường Ngôn Tĩnh không hiểu sao lại có cảm giác kỳ quái.

“Không có việc gì...” Nhẹ nhàng lắc đầu, Ngôn Tĩnh âm thầm ở trong lòng hít thở hai tiếng, “Sau khi về phòng đừng nằm ngay.”

“Ân.” Đứng lên, gật gật đầu, Ngôn Du đứng lên, “Em đây về phòng trước.”

“Hảo.”

Nhìn thấy Ngôn Du trở về phòng, Ngôn Tĩnh buông đũa xuống, bữa cơm này, bất kể như thế nào rốt cuộc ăn không vô.

Nàng thích thời điểm lúc Ngôn Du mới vừa tỉnh ngủ được nàng ôm trong ngực sẽ phảng phất giống như một tiểu miêu nhu thuận, từ nhỏ đến lớn, Ngôn Du luôn luôn như vậy, chính là từ hai năm trước, không biết vì cái gì thái độ Ngôn Du đối với nàng bỗng nhiên thay đổi một cách chóng mặt. Kỳ thật Ngôn Du vẫn luôn là một đứa trẻ ưa phản nghịch, ở mặt ngoài thì tựa hồ thực nghe lời nhưng thầm lặng bên trong lại lấy phương thức của mình mà phản kháng, chỉ trừ bỏ khi đối mặt với nàng. Ngôn Du... Là tối nghe lời nàng, tối không biết dùng thái độ mơ mơ màng màng đối mặt nàng...

Trở lại trong phòng, Ngôn Du trực tiếp đi đến bên giường ngã xuống, kéo qua gối đầu ôm lấy, tiếp theo dường như nhớ tới cái gì, lại ngồi dậy. Trong chốc lát yên lặng nhìn mặt đất suy tư xong lại nằm xuống, nhún nhún cái mũi, nhắm mắt lại ngủ.

Ngôn Tĩnh thu thập xong cái bàn lúc sau liền đi tắm rồi trở về phòng, lúc đi ngang qua phòng Ngôn Du thì không nhịn được dừng bước lại, thoáng đẩy cửa đi vào bên trong, chứng kiến tên kia lại đang nằm thì trong mắt xẹt qua một thoáng thất vọng, lần nữa đem cửa phòng khép lại.

...

“Tiểu Y...” Sở Giản Hề đẩy ra cửa phòng Sở Lục Y liền thấy được Sở Lục Y đang cúi đầu, còn là thật sự chăm chú đọc sách, mới xoay người đóng cửa lại, đi qua ngồi cạnh Sở Lục Y. Sở Lục Y lại hoàn toàn không thèm để ý nàng. Nắm bút, thực nghiêm túc ở trên giấy tính toán gì đó. Sở Giản Hề sờ sờ cái mũi, đối với thái độ Sở Lục Y như vậy mảy may không thèm để ý, “Tiểu Y, đừng nóng giận nữa có được không?”

Sở Lục Y nắm thật chặt bút trong tay, không nói gì, nhưng động tác viết chữ lại ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Sở Giản Hề, mặt không chút thay đổi.

“Tiểu Y...” Sở Giản Hề bám riết không tha kêu tên Sở Lục Y, một chút bộ dạng của tỷ tỷ đều không có, “Tiểu Y, chị đáp ứng em, nhất định sẽ không có việc gì.”

“Chị mỗi lần đều nói như vậy!” Sở Lục Y “Ba” một tiếng buông bút, vô cùng tức giận quay đầu trừng nàng, “Lần trước chị cũng nói như vậy, kết quả thì sao, còn không phải ở bệnh viện nửa tháng!”

“Tiểu Y...” Sở Giản Hề nhất thời không phản bác được.

“Lần này là nhiệm vụ gì?” Sở Lục Y hạ xuống khí tức thở hổn hển, cố gắng bảo trì bình tĩnh.

“...” Sở Giản Hề trầm mặc vài giây, thập phần nhỏ giọng, “Nằm vùng...”

“...” Sở Lục Y cũng trầm mặc.

“Tiểu Y?”

“Đi ra ngoài.”

“Tiểu Y...”

“Đi ra ngoài!”

“Nha...” Mắt thấy thái độ muội muội cực kì kiên quyết, Sở Giản Hề không dám làm ra rủi ro, ai ya đứng dậy đi ra trước cửa, trước khi đóng cửa phòng vẫn không quên dặn dò Sở Lục Y, “Tiểu Y, thời gian ôn tập phải chú ý nghỉ ngơi nha.”

Cửa phòng đóng lại, Sở Lục Y mím môi, trong mắt lộ ra hàn quang.

Đáng giận, thân phận hiện tại còn không thể bảo đảm Sở Giản Hề tên hỗn đản này!

- ---------------------