Huyết Mạch Phượng Hoàng

Chương 1-1




Typer: VẠN HOA PHI VŨ

Anh nói thật sao?"

Trong phòng bệnh, một chàng trai trẻ có vẻ tiều tụy nhìn tấm danh thiếp trong tay, hỏi người đàn ông tự xưng là Trịnh Nguyên mang vẻ mặt nịnh hót đối diện.

"Vâng, đúng vậy ạ, rất linh nghiệm. Mấy hôm trước bệnh viện gửi giấy thông báo ông cụ nhà tôi bệnh tình nguy kịch, còn bảo tôi chuẩn bị hậu sự, sau lại được một người giới thiệu, tôi nghĩ bụng còn nước còn tát cứ thử xem sao, không ngờ linh thật. Bây giờ ông cụ nhà tôi ở phòng bệnh kế bên, anh sang xem thử đi, tinh thần và khí sắc chẳng giống người sắp chết tẹo nào." Trịnh Nguyên vỗ ngực, nói chắc như đinh đóng cột.

Chàng trai trẻ cầm danh thiếp đi theo Trịnh Nguyên đến cửa phòng bệnh kế bên, nhìn vào trong.

Căn phòng được trang trí hệt như phòng bệnh của cha anh, đều là phòng chăm sóc đặc biệt, trên giường bệnh, ông cụ đang nói chuyện với một người phụ nữ bụng hơi nhô lên, thoạt nhìn sắc mặt cũng khá tốt, không giống như phải chuẩn bị hậu sự.

"Vâng, cảm ơn anh, dù kết quả có thế nào đi nữa tôi vẫn sẽ nhớ ân tình này. Tôi là Tiêu Hàn, có việc cứ nói với tôi, chi cần làm được thì tôi nhất định sẽ cố hết sức.

"Ôi, anh khách sáo quá, tôi biết anh mà, anh và cha anh lên ti vi suốt. Anh tên Tiêu Hàn, là một doanh nhân có tiếng của thành phố A chúng ta, còn cha anh thì càng khỏi phải nói, người cùng một tỉnh với nhau có thể giúp đỡ anh xem như là vinh hạnh của tôi. Vậy ngày mai anh cứ tìm theo địa chi này đi, anh đang bận tôi không quấy rầy nữa. Nói xong Trịnh Nguyên nhìn Tiêu Hàn, không còn vẻ mặt nịnh hót vừa rồi nữa mà lại khẽ mỉm cười.

Tiêu Hàn thấy nụ cười của Trịnh Nguyên thì thoáng giật mình, vẻ mặt này sao lại khiến người ta cảm thấy bất an vậy kìa . Thôi kệ vậy, có lẽ anh ta muốn hợp tác với mình sau này thôi, Tiêu Hàn khẽ gật đầu rồi nhìn Trịnh Nguyên đi về phòng bệnh , quay người chuẩn bị trở lại phòng cha minh.

Khi quay người lại, Tiêu Hàn thót cả tim, chủ nhiệm Vương – bác sĩ điều trị cho cha anh đang cùng mấy y tá đứng ở cửa phòng bệnh, xem ra vừa mới khám bệnh theo thường lệ, nhưng vẻ mặt họ đều kì lạ.

Tiêu Hàn không suy nghĩ nhiều, đến trước mặt chủ nhiệm Vương, cất lời hỏi thăm, "Chủ nhiệm Vương, bệnh cha tôi sao rồi?"

"Ôi, Tiêu Hàn à, cậu phải chuẩn bị tâm lí chút nhé, tình hình không lạc quan lắm đâu, bệnh của cha cậu có thể trở nên nguy kịch bất cứ lúc nào, cậu nên chuẩn bị sớm thì hơn. Tôi còn có bệnh nhân khác, đi trước đây."

Tiêu Hàn khẽ gật đầu với ông, sau đó vào phòng bệnh.

Chủ nhiệm Vương vừa đi vừa hỏi y tá bên cạnh, "Tiểu Lý này, vừa rồi cô nhìn thấy Tiêu Hàn đang gọi điện thoại hay làm gì vậy? Sao tôi thấy cậu ta hình như đang nói chuyện với người khác?"

Y tá bên cạnh hoảng hốt nhìn chủ nhiệm Vương, "Chủ nhiệm, ông đừng nói nữa, vừa rồi tôi cũng sợ chết khiếp, anh Tiêu không gọi điện thoại, ông cũng thấy đấy anh ta có cầm gì đâu. Lúc nãy tôi thấy anh ta đứng đó khoa tay múa chân, còn nhìn vào phòng bệnh trống không bên cạnh nữa, ông nói xem, có phải anh ta trúng tà rồi không?"

"Đừng nói nhảm, thế giới khoa học làm sao còn những thứ mê tín vậy, chuyện này đến đây là chấm dứt đi thôi."

Chủ nhiệm Vương cau mày ra vẻ không tin.

"Nhưng ông cũng nhìn thấy kia mà, phòng bệnh kia đã để trống hơn nửa tháng rồi, nghe nói lần trước cả gia đình trong phòng bệnh đó đều...

Thấy chủ nhiệm không tin mình, y tá càng thêm lo lắng.

"Được rồi, thăm bệnh thôi." Chủ nhiệm Vương ngắt lời y tá sau đó bước nhanh đến cửa thang máy, như thế đi chậm thì sẽ bị thứ gì đó đuổi theo vậy, cô y tá thấy chủ nhiệm rảo bước thì cũng cuống quýt đuổi theo.

Tiêu Hàn trở lại phòng bệnh ngồi trên chiếc sô pha đối diện giường, nhìn tấm danh thiếp màu vàng trong tay. Mặt sau tấm danh thiếp có một chữ "Điếm" to đùng, không biết có phải là tên cửa tiệm này không, cái tên này thực sự khác người, góc dưới danh thiếp còn viết số điện thoại và địa chỉ.

"Số 2008 đường Thanh Lâm."

Tiêu Hàn nhớ địa chỉ, lật mặt chính tấm danh thiếp lên, mặt chính danh thiếp không viết nhiều thứ tiếng như mấy cửa tiệm khác, chỉ có hai hàng chữ: "Làm chuyện người thường không thể làm và làm chuyện bình thường giúp kẻ khác thường."

Tấm danh thiếp thật quái lạ, có lẽ chỉ nơi kì quái như vậy mới thật sự làm được việc không tầm thường? Hôm nay nhìn sắc mặt của ông cụ kế bên cũng không giống người bị bệnh, huống chi phòng bệnh ở tầng lầu này, nếu không phải bệnh nặng thì chẳng biết phải tốn bao nhiêu tiền để ở lại nữa.

Tóm lại dù thế nào đi nữa thì ngày mai Tiêu Hàn cũng nên đi xem thử, nếu đúng như lời Trịnh Nguyên kia nói thì chỉ cần cha khỏi hẳn rồi nắm quyền lại, gói thầu kia chắc chắn vào tay anh rồi.

Tiêu Hàn gọi điện về nhà bảo người đến bệnh viện thay ca, sau khi có người đến thay, anh nhìn cha một lúc lâu rồi xoay người rời đi.

Đường Thanh Lâm nằm tại phía Tây thành phố A, không biết có phải tuân theo câu Tây phương cực lạc hay không, nơi đây tọa lạc ngôi chùa Bát Nhã lớn nhất thành phố. Tuy không nằm ờ trung tâm nhưng mỗi khi đến ngày lễ Phật nơi đây vô cùng náo nhiệt, còn hôm nay không phải ngày lễ gì nên hơi vắng vẻ.

Hai bên đường là các cửa hàng bán đồ cúng tế, các vật dụng trong Phật giáo, đồ trang trí cổ khiến sắc thái thần bí của con đường này đậm hơn thêm.

Dĩ nhiên nếu bỏ qua mái che nắng, ghế mây và búp bê muôn sắc muôn màu trước cửa hàng này, thì chúng ta có thể tạm chấp nhận được rằng đây là cửa hàng bán đồ lễ.

Một tấm bảng trang trọng nhưng chỉ có độc một chữ “Điếm" to đùng treo trên cửa, có lẽ đúng là cửa tiệm này rồi, biển số nhà ở góc phải phía trên viết: “Số 2008, đường Thanh Lâm.”

Gần đến tháng Bảy thời tiết nơi đây vô cùng oi bức, một cô gái để quạt che mặt nằm trên ghế mây, tuy nhiên có thể loáng thoáng nghe thấy tiếng lẩm bẩm.

Tiêu Hàn đối chiếu với tấm danh thiếp trong tay, không khỏi sa sầm mặt mày. Nơi này cũng có thể mua thọ ư? Đang do dự không biết có nên lên tiếng hay không thì cô gái trên ghế mây đã ngồi dậy, nhìn Tiêu Hàn, "Anh đã đến rồi à?"

Tiêu Hàn sửng sốt, "Cô biết tôi sao?"

"Không biết, nhưng tôi biết anh tên Tiêu Hàn, biết hôm nay anh sẽ đến, cũng biết mục đích của anh khi đến đây và rất nhiều việc khác. Xin tự giới thiệu, tôi là Tô Mạt chủ cửa tiệm này, cũng là một thầy âm dương. Anh không cần phải cảnh giác, tôi không có gì để lừa anh, muốn tôi giúp đỡ thì vào nhà nói chuyện." Nói xong cô không quan tâm đến thái độ của Tiêu Hàn, lập tức quay người bước vào tiệm.

Tiêu Hàn khẽ biến sắc, sao cô ta biết anh đang nghĩ gì? Vừa rồi anh thật sự cảm thấy mình đã mắc lừa. Thôi kệ vậy, vào thì vào! Tiêu Hàn quyết tâm đi theo.

Vừa vào tiệm anh đã thoáng sững sờ, còn tưởng rằng trong tiệm cũng trang trí lạ kỳ như bên ngoài, không ngờ lại rất sạch sẽ, sàn nhà lát đá cẩm thạch sáng màu phối với giấy dán tường màu vàng, phía trước có một chiếc bàn lớn, hai bên chạm trổ sóng nước cuồn cuộn nhìn rất thư thái.

Bên phải bàn là một bộ sô pha, bên cạnh đặt một bể cá trắng có năm con cá chép bơi lội tung tăng, trên chiếc bàn trà lớn màu nâu sẫm cũng có một bể cá nhỏ nuôi năm con cá rực rỡ sắc màu, ngoài ra còn đặt hai chậu cây không biết tên là gì.

Hơi chếch phía đối diện sô pha có một cánh cửa đóng kín mít nên không nhìn thấy trong phòng có gì, hai bên cửa đặt hai chậu trầu bà, cũng không có bất cứ đồ dùng lễ tế nào.

Tiêu Hàn quan sát một lượt rồi đưa mắt trở về cái bàn cách đó không xa, cô gái tên Tô Mạt ngồi lọt thỏm trên chiếc ghế đặt sau bàn.

Thấy Tiêu Hàn quan sát xong, Tô Mạt chỉ ghế sô pha ra hiệu cho anh ngồi xuống, "Tiệm của tôi không bày trí theo phong thủy như mấy cửa tiệm khác mà chỉ tương tự thôi, tôi cũng vừa mới chuyển đến không lâu còn chưa kịp trang trí, chuyện anh muốn làm tôi có thể làm được, có điều anh phải trả giá."

"Giá? Giá gì?"

Tiêu Hàn vừa hoài nghi vừa khó hiểu với cái giá mà Tô Mạt nói.

"Tôi muốn một phần số mệnh của anh." Tô Mạt nhún vai giải thích mối ngờ vực của anh bằng giọng thản nhiên.

"Số mệnh là sao?" Nghĩ mãi vẫn không hiểu, Tiêu Hàn hỏi tiếp.

"Đúng chính là số mệnh của anh, số anh vốn rất tốt, về sau còn thay đổi theo việc ác điều thiện anh làm. Có điều nếu như anh không nỡ hy sinh số mệnh của mình, tôi cũng không thể dàn xếp với quỷ sai mua thọ cho cha anh, nhưng anh nên biết rõ, nếu như cha anh vẫn trong tình trạng này, chuyện anh muốn làm cũng như nước trôi sông thôi."

Tiêu Hàn chần chừ nhìn Tô Mạt, nếu cha có thể vực dậy lần nữa thì anh cũng chẳng phải lo không còn vận may, huống chi cũng chỉ một phần mà thôi đâu phải toàn bộ, cũng không phải không thể thử một lần. Vả lại cô gái này đúng là tài ba, có rất nhiều chuyện chỉ anh và cha biết, không thể nào có người thứ ba nói cho cô ta biết được. Nếu như vậy cứ thử một lần xem sao, dù cô ta nói thật hay nói dối thì mình cũng không mất gì cả.

“Được, giờ làm sao? Bao giờ làm? Tôi phải phối hợp với cô như thế nào?" Sau một hồi đấu tranh tư tưởng kịch liệt, Tiêu Hàn hạ quyết tâm, trầm giọng nói.

“Suy nghĩ nhanh vậy à? Nếu như vậy thì tối nay đi, lát nữa anh về bệnh viện cứ ở đó chờ tôi không phải đi đâu cả, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được rời khỏi phòng bệnh nhé, hôm nay cũng đẹp ngày, nếu bỏ lỡ tôi không dám bảo đảm đâu. Còn nữa, đây là hai bản hợp đồng, anh kí đi." Nói xong cô kéo ngăn bàn lấy hai bản hợp đồng đưa cho Tiêu Hàn.