Kế Hoạch Hủ Nữ: Bẻ Thẳng Thành Cong

Chương 34




Mặc Duy Chính tranh được rượu của Tiểu Bạch, có chút đắc chí, Tiểu Bạch lườm hắn một cái, lòng âm thầm chửi rủa: coi như ta không uống rượu chừa dạ dày chờ ăn ngon, tác dụng của tự kỷ ám thị rất ghê gớm, Tiểu Bạch tựa cành liễu trong gió xuân ưu nhã vươn hai tay, tay năm tay mười vơ sạch đồ ăn trên cả cái bàn dài, đầu mải nghĩ xem lát nữa làm sao nói tốt cho Lã Vọng Nguyệt, vừa rồi thao thao bất tuyệt kể xấu tổng tài, quên luôn đề cập đến Lã Vọng Nguyệt trước mặt hai vị phụ huynh. Tiểu Bạch lòng ôm hổ thẹn chỉ đành lùi xa khỏi Mặc Duy Chính một bước.

Mặc Duy Chính đang lấy làm lạ khi bắt gặp ánh nhìn quái dị của Tiểu Bạch, đúng lúc ấy dàn nhạc trên bục đột nhiên ngừng chơi, Tiểu Bạch lẩm bẩm một câu, “Lẽ ra nên ngừng từ nãy rồi, ăn mà nghe nhạc ảnh hưởng tiêu hóa.” Nói chưa dứt lời, tiếng dương cầm bỗng vang lên, ánh đèn bên bàn ăn hơi yếu đi, giữa đại sảnh lại sáng hẳn lên, Tiểu Bạch oán giận, “Hừ… Muốn tắt đèn không cho ta ăn chắc.” Bỗng nhiên từ đâu có một bàn tay xuất hiện trong tầm mắt, Tiểu Bạch bê đĩa cầm nĩa nhìn chằm chằm, bàn tay này…rất lớn, y theo tiêu chuẩn mà đoán, nếu đối phương là một tiểu thụ cao 1m70, tay này có thể ôm trọn một nửa PP tròn trịa của tiểu thụ, ngón tay thon dài, rất phù hợp yêu cầu “Tay của ta xuyên vào hoa cúc của ngươi”, Tiểu Bạch tiếp tục nhìn theo hướng cổ tay, liền thấy đôi môi khẽ mím của Mặc Duy Chính, cứ như sắp phải cầm lấy thứ gì rất mất mặt không bằng.

“Tổng tài đánh rơi gì à?” Tiểu Bạch vừa nói vừa dòm dòm dưới đất, “Ai… Tắt đèn gì chứ, chẳng thấy rõ gì hết, .”

“Ngu ngốc…” Mặc Duy Chính thốt lên, “Khiêu vũ!”

“Hả?” Tiểu Bạch sửng sốt, thì ra thứ mất mặt tổng tài muốn cầm chính là bạn!

Mặc Duy Chính thấy bộ dạng của bạn, định vươn tay nắm lấy tay bạn, Tiểu Bạch lập tức lùi lại ba bước, “Đừng…”

Mặc Duy Chính đương nhiên không ngờ lại bị cự tuyệt, nhướn mày, cho rằng Tiểu Bạch đang xấu hổ, bèn thu tay lại một chút, Tiểu Bạch vừa lùi tiếp vừa nói, “Tôi…” Nếu nói vì muốn ăn mà không khiêu vũ nhất định sẽ bị tổng tài khinh, Tiểu Bạch kiên trì nói, “Tôi không biết nhảy.” Không biết không có tội.

“Cái gì?” Mặc Duy Chính biến sắc, tay vẫn vươn ra thật xấu hổ , ra vẻ hệt như đang ban phát gì đó cho Tiểu Bạch, “Để tôi dạy cô.”

“Tôi không muốn học.” Tiểu Bạch kiên quyết đáp.

Mặc Duy Chính sắc mặt ngượng ngùng, tay cũng muốn tê, mơ hồ cảm thấy dân tình bắt đầu nhìn ngó, nhướn mày nhìn Tiểu Bạch đè thấp giọng hung hăng nói, “Đưa tay ra!” Nói xong tay đã tự vươn về phía bạn, Tiểu Bạch sợ quá bèn lấy ngay dĩa ăn trong tay ra chặn, quăng đĩa bỏ chạy, để lại Mặc Duy Chính đỏ mặt xấu hổ, tay giơ cứng ngắt tại hiện trường .

“Ánh mắt đáng sợ quá…” Tiểu Bạch lẩm bẩm đi ra từ nhà vệ sinh, vừa bị Mặc Duy Chính trừng một cái, Tiểu Bạch không hiểu sao bỗng thấy hai má nóng lên, nhất định là bị dọa đến khí huyết dồn đầu đỏ mặt, “Tiểu Nguyệt ở sau lưng nhìn ta, ta nhảy được sao…” Tiểu Bạch kéo kéo váy, thành thật mà nói lúc vừa hiểu ý tứ của tổng tài bạn cũng muốn đưa tay, nhưng Lã Vọng Nguyệt vừa hay đứng ngay sau Mặc Duy Chính nhìn qua, bạn sao có thể tranh Bi của đồng chí được đây, Tiểu Bạch lấy lí trí thắng sắc dục, YY Bi của mình không vấn đề, YY Bi của người khác là không tốt rồi!

Vừa về phòng khách đã thấy Mặc Duy Chính đang cùng Hoang sóng thần khiêu vũ, bóng người lướt qua lướt lại trên sàn, “Làm gì chứ…” Tiểu Bạch oán giận, tặng cho Lã Vọng Nguyệt kết quả lại bị Hoàng sóng thần cướp mất.

“Tiểu Bạch.” Lã Vọng Thú đột nhiên ghé sát tai Tiểu Bạch gọi một câu.

“Tiểu thụ!” Gặp được tiểu thụ, Tiểu Bạch đặc biệt vui mừng, rốt cục BI của bạn tới rồi!

Lã Vọng Thú khẽ nghiêng người vươn tay, nhẹ nhàng mỉm cười, ý muốn mời Tiểu Bạch khiêu vũ, Tiểu Bạch xấu hổ đưa tay ra, vận động hỗ trợ tiêu hóa, tiêu hóa xong tiếp tục ăn. Chưa kể… khiêu vũ xưa nay luôn là cách tốt để bồi dưỡng cảm tình.

Mặc Duy Chính bản thân phải khiêu vũ với Hoàng sóng thần đã rất khó chịu, hơn nữa vừa nãy lại bị Tiểu Bạch cự tuyệt, sắc mặt cực kì xấu xí, lại bắt gặp ngay Lã Vọng Thú với Chu Tiểu Bạch cùng nhảy, ngang nhiên trước mặt hắn đẩy đưa gian tình, càng sôi máu hơn là động tác của Tiểu Bạch xem như ưu nhã, rõ ràng lúc trước còn bảo không biết!

Tiểu Bạch vừa quay đầu đã gặp Mặc Duy Chính bị bạn bỏ quên, vốn dạ dày nhờ vận động mà tăng khả năng nhận đồ ăn, bị dọa đến co rút lại, Tiểu Bạch thầm nghĩ phải ăn ít đi rồi, lập tức bất mãn vô hạn với sắc mặt dọa người của Mặc Duy Chính, lườm luôn hắn một cái, tiếp tục xoay vòng trợ giúp dạ dày.

Mặc Duy Chính bị bạn lườm, lửa giận bốc tận trời, từ lúc chuyển bài đã định ra hỏi Tiểu Bạch, nhưng phát hiện Tiểu Bạch lại cùng Lã Vọng Thú nhảy đến bài thứ hai, để vào được sàn nhảy, không còn cách nào khác đành mời Lã Vọng Nguyệt.

“Hả?” Tiểu Bạch đang nói cười với nữ vương thụ, thoáng thấy tổng tài cùng Lã Vọng Nguyệt, vội thúc nữ vương thụ nói, “Tổng tài với Tiểu Nguyệt…”

“Ha…” Lã Vọng Thú cũng kinh ngạc, chỉ khẽ mỉm cười.

“Đã sớm nên như vậy rồi…” Tiểu Bạch than một câu, niềm vui giúp chị em tìm được BI lấp đi chút chua cay khó hiểu trong lòng bạn. Huống chi “trong lòng tiểu thụ, vô hạn YY”, Tiểu Bạch lập tức lại tràn ngập tinh thần.

Nhảy xong một bài, Mặc Duy Chính liền kéo ngay Tiểu Bạch ra ngoài hành lang, “Cô có ý gì đây?”

“Tôi hỏi anh mới phải chứ?” Tiểu Bạch đáp, đột nhiên nghĩ bản thân có chút ăn bát lại đòi cả nồi, có tiểu thụ còn qua lại với tổng công.

“Cô…” Mặc Duy Chính giận đến nói không thành câu, “Cô… Tôi…Chẳng phải cô bảo không biết khiêu vũ?”

“Tôi vừa mới học.” Tiểu Bạch nói dối không chớp mắt.

“Vậy sao lúc tôi bảo dạy cô không học, hắn dạy cô lại học!”

“Đột nhiên nổi hứng thôi.” Tiểu Bạch bỗng thấy bạn thật thông minh sáng suốt, miệng lưỡi trơn tru.

Mặc Duy Chính không thèm cãi với bạn, nắm tay Tiểu Bạch đích kéo vào trong, “Vậy cô nhảy với tôi!”

“Không!” Tiểu Bạch giật tay ra, “Tôi giờ không có hứng, eo lưng đều đau, thân thể mệt mỏi, bụng dạ xoắn lại, não thiếu dưỡng… A!” Mặc Duy Chính vẫn kéo tay Tiểu Bạch, Tiểu Bạch vội ôm chặt một cây cột ngoài hành lang, dù chết không buông.

“Buông tay!” Mặc Duy Chính quát.

“Hành vi của anh là phạm pháp!” Tiểu Bạch hét trả, “Tôi có quyền tự do thân thể!”

Mặc Duy Chính không buồn đáp lại, vận sức kéo một cái, cây cột trơn tuột không có lực ma sát, tay Tiểu Bạch sắp rời ra đến nơi, đột nhiên Mặc Duy Chính thoáng thấy cổ chữ V của Tiểu Bạch vì bị kéo mà lộ ra, dù biết là giả nhưng Mặc Duy Chính vẫn ửng cả mặt, buông tay lập tức.

Tiểu Bạch đạp mạnh vào cột, chỉ nghe một tiếng, “Bụp!”

Xong, Mặc Duy Chính sửng sốt, đầu Tiểu Bạch vỡ rồi!

Chỉ thấy Tiểu Bạch khóc nức lên, chậm rãi xoay người, “Tổng tài! Anh đền B cho tôi!” Phía dưới bên trái cổ chữ V xuất hiện sờ sờ một cái hố…