Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu

Chương 57: Bên thắng đậm nhất



Tề Tiểu Tô nhìn Tô Vận Đạt bằng ánh mắt không còn lời nào để nói, “Cậu, hòn đá này...”

Tô Vận Đạt lại có chút ngại ngùng: “Vừa nãy cậu cứ tưởng là có lợn rừng, tiện tay nhặt một hòn phòng thân.”

Đây đúng là...

May mắn không ai bằng. Trong đầu Tề Tiểu Tô thoáng qua ý nghĩ sẽ lén lút giấu viên phôi ngọc này đi biến nó trở thành của mình, nhưng suy nghĩ một lúc vẫn thấy nên từ bỏ thì hơn, suy cho cùng đây cũng là cậu ruột của cô, lần này lên núi cũng mang theo kỳ vọng của cả gia đình, tám tháng sau sẽ phải làm bố rồi, cô không thể để em bé ra đời lại vẫn phải lo lắng buồn rầu không có tiền mua sữa được, đúng không?

Hơn nữa, dù gì cũng là do cậu đưa mình tới đây, chút tình cảm này vẫn phải nhớ.

Nghĩ đến đây, cô liền nhặt hòn đá đó lên, giả vờ vô tình nói: “Hòn đá này nhìn có vẻ khá đặc biệt.”

Thật ra có chỗ nào đặc biệt đâu?

“Thật à? Cậu xem xem.” Tô Vận Đạt nghe cô nói như vậy liền bắt đầu thấy hưng phấn, cầm lấy hòn đá đó, quan sát tỉ mỉ.

Bọn họ tìm phôi ngọc tất nhiên chỉ có thể nhận biết được liệu đó có phải là phôi ngọc hay không, còn bên trong rốt cuộc có ngọc hay không thì ai cũng không dám đảm bảo, ngọc tốt hay xấu cũng không thể nhìn ra, nhưng ít nhất cũng có hi vọng.

Tô Vận Đạt nhìn mãi một hồi lâu ánh mắt cuối cùng xuất hiện một sự vui mừng khôn xiết, “Tiểu Tô, đây đúng là một viên phôi ngọc! Cậu có bảy phần chắc chắn!”

“Thật ạ?” Tề Tiểu Tô cũng vờ làm ra vẻ vui mừng khôn xiết.

“Ha ha ha, giống, thực sự rất giống!” Tô Vận Đạt vui mừng đến nỗi tay chân múa khua khoắng loạn xạ, “Xem vận may của tôi này, tùy tiện nhặt cũng có thể nhặt được một viên rồi này!”

Thật ra anh ta cũng không nghĩ mà xem, con đường này đã đi tìm kiếm một lượt rất lâu rồi, căn bản không hề phát hiện ra hòn phôi ngọc này, là do lúc Tề Tiểu Tô đến đây anh ta mới tiện tay nhặt nó lên, chưa biết chừng, vận may này còn có liên quan đến Tề Tiểu Tô.

Tô Vận Đạt vui mừng, nhét hòn đá đó vào trong ba lô sau đó kéo Tề Tiểu Tô bắt đầu gẩy gẩy xung quanh vị trí này, dù chỉ là một viên đá nhỏ anh ta cũng nhặt lên xem xét kĩ càng. Trước đó anh ta chỉ nhằm vào mấy hòn đá to cỡ nắm tay, bây giờ mới phát hiện mình đã không nhìn kĩ.

Xem ra lúc trước hòn đá này chảy theo một nhánh sông nhỏ ra, bây giờ bởi vì hoàn toàn không có nước cho nên nhìn có vẻ giống một cái rãnh cát đá, bọn họ đều coi nó là lối đi. Bên trên có rất nhiều những hòn đá nhỏ nhỏ nhưng đá to thì lại khá ít. Hòn đá khi nãy Tô Vận Đạt nhặt được cũng coi là hòn to nhất.

Thấy Tô Vận Đạt chăm chỉ tìm kiếm như vậy, Tề Tiểu Tô cũng tạm gác chuyện của Tăng Đống và Lưu Cẩm Doanh sang một bên vùi đầu miệt mài đi tìm.

“Hai hòn đá này đều có ánh xanh này!” Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, Tô Vận Đạt lại hô lên một tiếng. Cùng lúc đó ngón tay Tề Tiểu Tô cũng vừa sờ đến một hòn đá, to cỡ một quả bóng bàn, tay cô vừa chạm vào Hệ thống liền ‘đinh’ một tiếng, vừa rồi nói chuyện, Tề Tiểu Tô bị tiếng hô đó của Tô Vận Đạt gây chú ý, nhất thời không hề nghe rõ Hệ thống Tiểu Nhất nói gì. Nhưng cô vẫn nhanh chóng nhét hòn đá đó vào trong ba lô, dù sao Hệ thống có phản ứng thì chắc chắn sẽ là phôi ngọc, có thể có năng lượng cấp B đã là khá lắm rồi.

Cô nhanh chóng đi đến bên cạnh Tô Vận Đạt, “Cậu út, cho cháu xem với.”

Tô Vận Đạt vẫn rất hào phóng, đưa hai hòn đá nhỏ đó cho cô. Tề Tiểu Tô cầm lấy rồi nhìn, chỉ là hai hòn đá bé bằng quân cờ tướng, lớp ngoài đã bị bào mòn khá nhiều, nhìn chúng giống như trước đó vốn dĩ đã cùng là một thể thống nhất sau đó bị gãy thành hai phần thì đúng hơn, cho nên bây giờ có thể nhìn thấy màu xanh biêng biếc của ngọc thạch ở phần đứt gãy của hai hòn.

“Đẹp quá.” Tuy Tề Tiểu Tô là người ngoài nghề, nhưng nhìn màu xanh như nước này cô cũng thấy rất đẹp, nếu được đánh bóng hay chạm khắc nhất định sẽ còn đẹp hơn rất nhiều.

Không cần Hệ thống Tiểu Nhất nói, bản thân cô cũng biết hai hòn đá này đích thực là phôi ngọc.

Cũng không rõ ngọc thạch trên quả núi này rốt cuộc phong phú đến mức nào nữa! Bỗng bởi vì núi bị lũ càn quét bào mòn lại làm trồi ra nhiều phôi ngọc như vậy, nếu thật sự nhận thầu rồi khai thác thì có thể kiếm được biết bao nhiêu tiền đây!

Ngay lúc này Tề Tiểu Tô thật sự cảm thấy kích động, nhưng cô cũng biết rõ một cá nhân khai thác ngọc thạch không phải là chuyện đơn giản, hoàn toàn không giống với suy nghĩ của gã Phố Nguyên khi trước, chỉ cần nhận thầu quả núi này là được. Muốn khai thác phải làm bao nhiêu việc, cộng thêm không có đội ngũ chuyên gia đi cùng tuyệt đối không thể dễ dàng thăm dò mỏ thành công như vậy, lại còn phải xin xỏ các ban này ngành kia, chạy xin các thể loại giấy tờ chứng nhận mới được.

Cho nên cô cũng chỉ kích động một chút rồi lại ném cái suy nghĩ đó sang một bên.

“Năng lượng cấp C+++, có điều hơi nhỏ một chút.” Giọng nói của Hệ thống Tiểu Nhất vang lên trong đầu, Tề Tiểu Tô trả hai hòn đá đó cho Tô Vận Đạt, “Cậu, cậu mau cất đi. Chúng ta nên quay về rồi.”

Mặt trời đã xuống núi hẳn, có lẽ những người khác đã về đến chỗ cắm trại, nếu bọn họ quay lại quá muộn không biết liệu có làm cho Lưu Cẩm Doanh nghi ngờ hay không. Hơn nữa, cô cũng sợ tên Tăng Đống đó bất ngờ lao ra.

Ngay từ đầu vốn dĩ không muốn đi cùng Tô Vận Đạt, nhưng hiện giờ Tề Tiểu Tô nghĩ mình nên theo sát anh ta, cô sợ anh ta một mình không biết gì đã bị Tăng Đống giết chết.

Tô Vận Đạt liền một lúc nhặt được ba viên phôi ngọc, tuy rằng không to lắm và dù không đến mức phải nhảy nhót vui sướng nhưng đến vết thương ở chân hiện giờ dường như đã có thể coi bằng không.

“Tiểu Tô, cháu có tìm được gì không?”

Tê Tiểu Tô im lặng một lúc rồi trả lời: “Không ạ.”

Tô Vận Đạt cảm thấy không tìm thấy mới là bình thường, một cô gái trẻ sao có thể có hiểu biết thông thạo được chứ? Cho dù có gặp phải thì cũng sẽ bỏ qua.

Khi về đến chỗ cắm trại, Tô Vận Đạt thu lại ánh mắt hân hoan vui mừng, dù sao tiền tài cũng là thứ không nên để lộ ra ngoài, tuy đã nói trước là ai nhặt được sẽ là của người đó nhưng cũng phải đề phòng có người thấy bất bình trong lòng.

Trông thấy Lưu Cẩm Doanh đang ngồi cùng ông chủ Quảng và Hồ Nghi Giai, Tề Tiểu Tô chợt giật thót tim, hai người đó đã quay lại sớm vậy à? Hẳn là Lưu Cẩm Doanh hiểu rõ hai người này nhất, nhìn tình hình có vẻ như đã thăm dò qua rồi, rất có thể cô ta đã loại hai người bọn họ ra khỏi danh sách tình nghi.

Vậy thì còn lại chỉ còn cô và Tô Vận Đạt, với Hồ Tu Trạch.

Hồ Tu Trạch vẫn chưa quay lại sao?

Cô vừa nghĩ đến đây thì đã nghe thấy Lưu Cẩm Doanh kinh ngạc cao giọng hỏi bọn họ: “Ơ, Tiểu Hồ không đi cùng hai người à?”

Tô Vận Đạt lắc lắc đầu: “Không nhìn thấy, trời đã tối rồi sao cậu Hồ vẫn chưa quay lại nhỉ?” Anh ta đưa mắt nhìn xung quanh rồi hỏi: “Anh Đại Đảm cũng chưa quay lại à?”

“Còn phải hỏi, chắc hai người cũng có thu hoạch đấy chứ.” Lưu Cẩm Doanh cười.

Tô Vận Đạt vừa nghe thấy những lời này liền vội vã tiến đến gần phía bọn họ, “Ông chủ Quảng, mọi người có thu hoạch gì không?”

Sắc mặt của ông chủ Quảng và Hồ Nghi Giai đều không được tươi tỉnh cho lắm, cả hai người cùng lắc đầu. “Không có. Có điều chúng tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nào có dễ dàng gì mà vừa đến đã có thể tìm ngay được chứ? Dù sao chúng ta cũng đã xác định ở lại lâu một chút rồi mà? Từ từ tìm cũng được.”

“Tô lão đệ có tìm được gì không?” Hồ Nghi Giai hỏi.

Lẽ nào chỉ mỗi anh ta là người có thu hoạch à? Chỉ mỗi anh ta là người thắng đậm nhất à?

Tô Vận Đạt suy nghĩ một lúc rồi lấy một viên phôi ngọc ra, “Tôi tìm được một viên.”

“Ối! Có thật này!”

Nhìn mấy người vây lại cùng nghiên cứu một viên phôi ngọc nhỏ, Tề Tiểu Tô cũng đã yên tâm hơn, dù sao Tô Vận Đạt vẫn biết nói một ít giấu một ít, không đến nỗi quá ngốc.

Lúc này Hồ Tu Trạch đột nhiên chạy từ trong rừng ra, anh ta vừa thở vừa nói nhưng giọng nói vô cùng nghiêm trọng, “Mau qua đằng kia xem, Đại Đảm chết rồi!”

“Cậu nói cái gì?” Hồ Nghi Giai suýt nữa nhảy dựng lên.

Trong lòng Tề Tiểu Tô kinh sợ, vô thức đưa mắt nhìn về phía Lưu Cẩm Doanh, chợt nhìn thấy ánh mắt của cô ta cũng thoáng có vẻ lo lắng.

Tại sao xác của Đại Đảm lại bị Hồ Tu Trạch phát hiện?

Bọn họ còn chưa kịp nói gì thì bụi cỏ rậm ở một đầu khác của chỗ cắm trại bỗng lay động, mười mấy người từ đó chui ra, nhìn thấy bọn họ, mười mấy nòng súng lập tức đồng loạt giơ lên chĩa thẳng vào bọn họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.