Kẻ Phóng Đãng Thần Thánh

Chương 22




Nhưng loài người, đã không lừa gạt tôi

Và phụ nữ, đã không bỏ rơi tôi

Huân tước Byron, Thơ gửi Augusta

Vừa trông thấy những quả dâu tây tươi mọngt rên tủ, Evie đã biết ngay ý định của Victor. Anh trai cô đã ngồi sẵn ở bàn, bữa điểm tâm thường lệ gồm bánh mì nướng phết mật ong, và giăm bông xắt lát đã dùng được một phần. Tờ Thời báo London nằm gân khuỷu tay như mọi sáng, duy chỉ lân này nó không được động đến.

“Chào buối sáng, Evie," anh cô cất tiếng.

Cô chọn ít dâu tây và một lát bánh mì. “Chào buổi sáng.”

“Anh tin buổi tối của em đã diễn ra tốt đẹp?"

Evie thấy nghi ngờ khi anh cô nhắc đến sự tham gia mỗi tháng hai lần của cô vào “hội thảo buôn chuyện của các nữ sĩ.” Và xét đến việc cả tối qua cô chỉ nhớ được một điều là Saint ngồi bên cạnh cô không ngớt nghịch ngợm, pha trò, thì cô chẳng có gì phải phàn nàn về buổi tối ấy cả.

“Evie?”

Cô xua những hình ảnh về Saint khỏi tâm trí, song chúng không bao giờ đi xa. “Ồ vâng. Rất tốt đẹp. Cảm ơn anh.”

“Mọi người đã thảo luận chủ đề gì?”

Evie bê đĩa của mình về bàn và ngồi xuông. “Mẹ đâu rồi ạ?”

“Lát nữa bà sẽ xuống. Những qua dâu tây này thế nào?”

Evie những muõn ném một quả vào mặt Victor. Thái độ của anh cô vô cùng lộ liễu, giả vờ lịch sự và quan tâm để cô không tranh cãi khi được yêu cầu kết hôn với Clarence Alvington. Dĩ nhiên đằng nào cô cũng gay gắt phản đối, rồi đùng đùng ra khỏi phòng, rồi kết cục lại đúng theo đúng như ý anh trai, vì cô luôn luôn đúng theo quy trình đó. Nhưng gần đây cô học được vài mành khóe mới, từ một tay chơi lão luyện. Và những ngày này cô có lý do tuyệt hảo hơn để tiếp tục thu75ch iện kế hoạch của mình chứ không phải làm theo lệnh anh trai. Chín xác là năm mươi ba lý do, trong độ tuổi từ bảy đến mười bảy. “Dâu tây rất ngon. Cảm ơn anh đã yêu cầu đem đến.”

Victor liếc nhìn cô chốc lát, vẻ nghi ngờ lướt qua mặt, rồi quay về với đĩa thức ăn. “Không có gì .”

Mẹ của họ đã xuống đến nơi, bà ào vào phòng đặt một nụ hôn nhẹ lên má Victor, rồi tới Evie “Chào các con. Hạnh phúc làm sao khi cả nhà ta được ăn sáng cùng nhau. Chúng ta nên làm thế thường xuyên hơn"

Không được la hét! Evie tự nhủ. Dù họ có nói gì, cũng không được la hét. “Vâng ạ. Chuyện anh muốn nói với em là gì vậy, Victor?”

Anh trai cô lấy khăn ăn lau miệng. “Trước tiên anh muốn cám ơn sự giúp đỡ của em trong mùa hội này. Em đã giúp anh thiết lập được những mối quan hệ rất hữu ích.”

“Vâng, em biết mình phải làm thế. Không có gì.”

Mẹ cô thở dài. “Evie, đừng gây khó khăn nữa.”

“Con đâu có tỏ ra khó khăn. Con công nhận rẳng mình rất đắc dụng mà.”

Victor cau mặt. “Em có để anh nói nốt không? Cảm ơn. Nhưng em cũng gây ra lắm phiền toái.”

Cô gật đầu, thừa biết anh mình đang ám chỉ điều gì. Vâng, và St. Aubyn đã giới thiệu anh với Wellington.”

Tư trong góc phòng Langley hơi ngọ nguậy, và trong chốc Evelyn cảm tưởng mình vừa thấy một nụ cười làm giãn vẻ mặt nghiêm khắc, lão luyện của ông. Ítnhất cũng có một người đứng về phía cô.

"Đó không phải vấn đề trọng điểm.”

“Vậy em có thể hỏi trọng điểm là gì được không? Hôm qua chúng ta đang có những ý kiến trái chiều, hoặc giả anh đã nói vậy.’’

Victor nhìn cô qua miệng tách cà phê của mình. “Trọng điểm là. kết giao với Lord Alvington sẽ bảo đảm cho anh có đủ số phiếu để chiếm lấy ghế của Plimpton trong Hạ viện. Và như em cũng biết, bấy lâu nay anh vẫn để ý tìm một đám thích hợp cho em, một người sẽ bồi đáp những phẩm chất tốt đẹp cho em và không dập tắt... cung cách vui tươi của em. Anh rất thương em, Evie, và anh không đi đến quyết định này một cách khinh suất. Nếu Clarence Alvington không đáp ứng các yêu cầu của anh. Và đúng thế, anh cũng nói thẳng là quyết định đó có lợi cho anh.” Anh cô chồm người tới. “Trước khi em bắt đầu la lối, hãy nghe anh nó đã.”

Hai tay Evie nắm chặt vào nhau trên lòng. “Em đang nghe đây.”

Victor có bản lĩnh chính trị quá tốt để lộ ra vẻ không ngạc nhiên, nhưng Evie đã hiểu cô khiến anh mình hoang mang.

Victor hắng giọng. “Cậu Alvington đã nhiều lần bày với anh là cậu ta mến em, và em sẽ có địa vị tôn quý khi cậu ta kế thừa tước hiệu tử tước từ ông bố.”

“Và anh ta nghĩ sao vê tinh bạn giữa em và Lord St. Aubyn?” Đó là câu hỏi thách thức nhất cô có thể nghĩ ra.

“Anh không nghĩ nhiều đến nó,” giọng Victor cứng rắn hơn, "nhưng tốt nhất em hãy để tâm giữ gìn thanh danh cho dúng mực. Không chỉ có Clarence và anh quyết định mối lương duyên này. Khiếu hài hước của gia đình Alvington không hề tồn tại khi nó liên quan dến danh tiếng và tên tuổi tốt đẹp của họ.”

Ồ, đúng thật! Evie đã vô cùng hoài nghi, nhưng nghe Victor nói cô lại nảy ra một ý mơ hồ. “Ra là mọi chuyện đã được quyết định,” cô nói bẳng giọng điềm tĩnh phải cố gắng lắm mới tạo được, “giữa anh và nhà Alvington?”

“Dù gì con cũng cần phải lấy chồng,” mẹ cô nói. “Tốt hơn là hãy chọn một người hữu ích và vô hại.”

Evie không chắc Clarence Alvington có những tính cách ấy không, nhưng tranh cãi xem ra chỉ hoài công. Họ đã định doạt số phận cô rồi. Cô nuốt xuống cục đá lạnh ngắt đã trồi lên nơi cổ họng. Cô vẫn chưa định chuyện kết hôn, nhưng với lời nói tiếp theo đây, cô cần phải đồng ý với nhận định của họ về cuộc đời mình, hoặc bắt đầu công cuộc chống lại sự áp đặt của họ một cách thận trọng. “Thôi được.”

Victor chớp mát, “Em vừa nói gì?”

Thở đi. “Em là ai mà đòi tranh cãi với anh trai và mẹ mình chứ? Nếu anh không nghĩ đén những lợi ích tốt nhất của em, thì còn ai nghĩ được nữa?”

Mắt anh cô nheo lại. “Nghiêm túc đi.”

“Em hoàn toàn nghiêm túc.”

“Em sẽ lấy Clarence Alvington. Mà không lên cơn làm mình làm mẩy.”

“Nểu anh ta muổn có em.” Nhưng trước khi tới thời điểm đó, cô cần ít thời gian thực hiện một kế hoạch. “Dẫu sao em cũng muốn có một lời cầu hôn. Và nếu anh ta chịu khó theo đuổi em, chứ không phải ký vào một tờ giấy, thì điêu đó sẽ rất tuyệt.”

“Anh sẽ lo liệu.” Victor đứng lên. “Anh còn một cuộc hẹn. Anh tin vào lời hứa của em, Evie, em sẽ không từ chỗi cuôc hôn nhân này.”

Dù cô có bất kỳ phản ứng nào cũng đều gây nghi ngờ cho Victor, nên Evie ngoan ngoãn gật đầu khi anh cầm tờ báo lên và rời khỏi phòng. Ha. Nếu Nhà Alvington quá quan tâm đến sự đúng mực, thì cô biết đính xác mình cần làm gì. Clarence sẽ không đời nào hỏi cưới cô không đạt được được những tiêu chuẩn khắt khe của gia đình anh ta. Vì thế, cô hci3 cần vận dụng một bài học Saint đã chỉ cho mình. Chỉ một chút thô tục là đủ khiến Clarence cao chạy xa bay.

“Mẹ rất tự hào về con,” bà Ruddick nói, đưa tay quanắm chặt bàn tay Evelyn. ”Mẹ biết Victor sẽ tìm cho conmột đám tốt.”

“Vâng con sẽ rất hạnh phúc khi được kết hôn vì tình yêu như thế này.” Evie ăn nốt quả dâu tây cuối cùng rồi đứng dậy. “Xin phép mẹ, con đi dạo với Lucinda và Georgie đây.”

“Mẹ hiếu sự mỉa mai của con, con yêu,” Genevieve thấp giọng nói. “Mẹ đã hối thúc con tìm đổi tượng kết hôn trước khi anh con từ Ấn Độ vè, nhưng con một mực muốn rong chơi với các bạn. Bây giờ con không còn lựa chọn nào khác.”

“Có thể con đã có sự lựa chọn nếu mẹ đứng về phía con thay vì về phe anh Victor. Chưa bao giờ mẹ hỏi xem con có mơ ước, tham vọng, hay mong muốn nào không. Mẹ mặc nhiên cho rằng con không có. Con không ngại giúp anh Victor, nhưng con không hiểu vì sao con phải là người duy nhất chịu hy sinh.”

“Evie...”

“Con sẽ gặp mẹ ở bữa trà với Lady Humphreys, thưa mẹ.”

Cô vơ lấy mũ cùng khăn choàng và ra khỏi cửa trước. Thấy Sally bám theo cô ra đường lớn, Evie cau mày. “Tôi chỉ đi gặp Lucinda thôi. Em không cần đi theo.”

“Ông Ruddick lệnh cho em phải theo cô đi bất cứ đâu,” Sally đáp với nụ cười tạ lỗi.

“Anh ấy có nói lý do không?”

“Ông ấy dặn em phải chắc chắn là cô cư xử đúng mực, nếu cô có hành động nào sai trái thì báo lại cho ông ấy." Cô hầu khẽ nhún gối vẻ lo lắng. “Em sẽ không bao giờ làm thế, thưa cô, nhưng ông Ruddick sẽ đuổi việc em mất nếu ông ấy biết chuyện.”

“Thế thì anh ấy sẽ không bao giờ biết. Chúng ta sẽ chế ra điều gì đó để em báo cáo, và anh ấy sẽ không sinh nghi đâu.” Cảm thấy lạc quan hơn hẳn lúc sáng, Evíe vỗ vỗ cánh tay Sally. "Và xin cám ơn em.”

“Ôi, đâu có gì đâu, cô Ruddick. Tạ ơn Chúa. Em cứ loay hoay không biết nên làm thế nào.”

Bỗng đâu một con ngựa phóng lên sát họ, thả bươc song song cạnh hai người. “Hình như tôi luôn gặp em trong lúc dùng phương tiện di chuyến không thích hợp thì phải”, giọng trầm trầm của Saint vang lên. “Tôi không thể mời cả em lẫn cho cô hầu của em lên lưng con ngựa Cassius được.”

Từ từ hít vào một hơi khoan khoái, Evelyn ngước nhìn anh. Với chiếc mũ xanh bằng lông hải ly đội lệch một góc tinh nghịch trên mái tóc đen gợn sóng và tư thế thỏa mái trên ngựa, anh là hình ảnh hoàn hảo, có phần nghênh ngang của một quý ông. Đội khi cô nghĩ nếu được ngồi nhìn anh cả ngày cô cũng không thấy chán. “Chào ngài,” cô nói, khi nhận ra mình đang nhìn chằm chặp.

Saint nhảy xuống khỏi yên ngựa, túm gọn dây cương vào tay trái và thả bước bên cạnh cô. “Chào buổi sáng. Có chuyện gì không ổn à?”

“Không có chuyện gì. Sao ngài hỏi vậy?”

‘‘Đừng bao giờ nói dối tôi, Evelyn,” anh hạ giọng thấp hơn song vẻ măt anh khi cô nhìn qua non trầm ngâm hơn là tức giận. "Tính trung thực của em dường như là một thứ rất đáng tin cậy trên đời.”

“Trời đất. Tôi không ngờ mình lại quan trọng đến thế,” cô đáp, cố làm ra vẻ tươi cười. Khỉ thật, cô cần vạch ra kế hoạch để tránh được cuộc hôn nhân với Clarence, mà Saint thì làm cô phân tâm đến độ gần như không nhớ nổi tên mình mỗi khi gặp mặt anh.

Anh nhún vai. “Chỉ với những ai biết đánh giá đúng thôi. Em có định nói tôi biết chuyện gì đang làm em phiền muộn không, hay tôi sẽ phải lôi em ra đằng sau con ngựa kia và làm mới lại mối quen biết giữa chúng ta?”

“Saint, nói khẽ thôi,” cô thì thào, chỉ chỉ Sally đang đi sau họ mấy bước.

Hầu tước càng ghé lại gân hơn. “Đã gần một tuần rồi tôi không được ở trong em, Evelyn,” anh nói thầm vào tai cô. “Sức chịu đựng của tôi sắp quá giới hạn rồi.”

“Tối hôm qua ngài đã lần tay lên váy tôi còn gì,” cô thì thầm đáp lại, hai má nóng ran.

“Và ơn trời vì có quyển sách để trên lòng tôi, bần không mọi người ắt sẽ biết tôi muốn em nhiều thế nào.”

Có hai quý cô trẻ ngồi trên xe song mã chạy vượt qua họ, Evie thầm nhăn nhỏ. Nếu Saint không sớm rời đi, thể nào cũng có người đưa chuyện đến tai Victor. Mọi sự rồi sẽ êm xuôi, duy chỉ có kế hoạch của cô là đổ bể. Cô chẳng mong bị ăn mắng vì những lý đo không đâu. “Ngài cần dừng ngay những lời nói kiểu đó lại,” cô rít khẽ. “Tôi... tôi sẳp kết hôn rồi.”

Saint đột ngột khựng lại, Evie đi được sáu bước mới nhận ra anh không còn đi bên. Khi cô quay lại sắc mặt anh khiến cô ớn lạnh.

“Saint .“

“Em đã... có người cầu hôn - em đồng ý lấy Clarence Alvington rồi sao?” Anh gầm gừ, đôi mắt xanh rắn đanh thách thức cô trả lời.

"Anh trai tôi đã cho biết tôi sẽ được cầu hôn và tôi phải nhận lời. Với sự hậu thuẫn của Alvington, anh ấy yên tâm có chắc một ghế trong Nghị viện.” Cô không nên nói quá nhiều như thế; những lý lẽ riêng của gia cô không phải để mang ra cho htie6n hạ mổ xẻ, nhưng đằng nào Saint cũng biết. Anh còn biết trước cả cô.

“Và em đã đồng ý.”

“Anh ta còn chưa hỏi tôi mà,” cô lãng tránh, “nhưng đúng thế, tôi đã đồng ý.”

“Em thật hết mình vì nghĩa lớn. và anh trai em đã bày tỏ lòng biết ơn của mình, tôi cho là thế.”

“Bỏ vẻ cay độc đó đi Saint. Họ giăng bẫy tôi.”

“Họ đối xử với em như chó cưng ấy nhỉ,” anh cộc cằn.

“Sao ngài dám?” Cô run giọng, cố dẳn xuống những giọt nước mắt chực trào ra. “Ngài tức giận chỉ vì ngài biết một khi tôi kết hôn thì chúng ta sẽ... không còn là bạn bè nữa. Ngài đi đi, Saint. Tôi cứ tưởng... ngài đi đi. Chắc chắn ngài chẳng giúp gì được cho tôi, ngài chỉ lớn tiếng cho phải phép mà thôi.”

“Cho phải phép?” Anh máy móc lặp lại.

“Xin ngài, hãy đi đi.”

Saint muốn hỏi nữa, để gặng xem vì sao cô không cự tuyệt, nhưng anh cũng không muốn cô đi đến chỗ ghét anh. Trừ phi anh cho cô lý do hợp lẽ để không làm thế, cô sẽ không bao giờ từ chối lời cầu hôn của Clarence, càng không đời nào lấy một người có thể hủy hoại vị thế quý giá của gia đình cô.

“Vậy chúc em một ngày tốt lành,” anh lâm bầm. Nhảy lên lưng con Cassius, anh thúc nó lao đi.

Ý nghĩ không bao giờ được chạm vào cô nữa, phải đứng trong bóng tối ở các dạ tiệc và quan sát những tên đàn ông khác khiêu vũ với cô, trông thấy cô và biết rẳng Clarence Alvington đã ngủ với cô cũng như có thể làm bất cứ lúc nào gã muốn - không kẻ nào muốn lãnh hình thức tra tẩn kiểu đó.

"Chết tiệt, chết tiệt, chết tiệt.” Thôi thúc đầu tiên của nh là đi tìm Clarence Alvington, thách đấu gã, và giết chết gã. Tuy nhiên, làm thế có thỏa mãn thật, nhưng không đem được Evelyn về với anh - có khi còn buộc anh phải chạy khỏi đất nước này, cả đời không thể nhìn thấy cô nữa.

Gần đến nơi anh liên đi chậm lại, buộc mình phai suy nghĩ cho lô-gic. Cách nói của Evelyn có chút kỳ lạ. Không phải cuộc hôn nhân đã được sắp đặt, mà là khi Đeo Nơ cầu hôn, cô mới đồng ý. Không phải cô quyết định kết hôn, mà cô bị mắc bẫy. Không phải cô muốn đuổi Saint đi, mà là anh có ở đấy cũng chẳng giúp được gì.

Một lần nữa anh thắng con Cassius lại, nhảy xuống đất và trao lại dây cương cho một gia nhân đang đợi sẳn. Hiển nhiên cô không yêu tên hề kia, và bi đát hơn, khi cô lấy kẻ ngu xuẩn mà tự mãn ấy, cô sẽ không được phép qua lại chỗ trại trẻ. Câu hỏi đặt ra là, anh có thể làm gì để sửa đổi chuyện đó.

Tiếng gót giày Hessian của anh vang dọc hành lang dài. Saint đến muộn, nhưng chí ít đã có mặt. Đó là tất cả những gì anh nghĩ ra và làm được, và xét toàn cục nó vẫn là kế hoạch tốt nhất, khả dĩ nhất. Victor Ruddick đã sắp đặt cho em gái một cuộc hôn nhân chính trị. Nếu có ứng cử viên tiềm năng hơn xuất hiện, anh ta có họa là đồ ngốc và là một chính trị gia tồi mới chịu bỏ qua.

"Saint?” Lord Dare khẽ thốt lên khi anh bước lên dãy bậc thang tới chỗ của mình. "Cậu đang làm cái quái gì ở đây?”

“Làm bốn phận của tôi,” Saint đáp, gật đầu chào Công tước Wycliffe ngòi phía xa. Đúng thế; tất cả những gì anh căn là biến mình thành một ứng viên sáng giá.

Dưới anh mấy hàng ghế, Bá tước Haskell đứng vụt lên, gương mặt sậm lại thành một sắc đỏ đáng báo động. “Tôi sẽ không chịu đựng chuyện này nữa,” ông ta quát lớn. “Nếu cậu định ở đây, St. Aubyn, thì tôi sẽ đi ngay lập tức.”

Mẹ kiếp. Saint cũng đứng dậy. “Lord Haskell, ngài đã ngồi trong tòa nhà này hai mươi tám năm, đóng góp trí tuệ và thời gian của mình. Hai tuần trước đầy tôi đã xúc phạm ngài về chuyện đó. Hôm nay tôi chính thức xin lỗi ngài. Giá tôi có được một phần mười sự sáng suốt của ngài, ắt tôi sẽ trở thành một con người tốt hơn.”

Tiếng rì rầm trong tòa Thượng viện gần như đến mức điếc tai, nhưng Saint chẳng thèm để ý. Nếu anh không ngồi được với đám nghị sĩ này trong vòng một giờ, thì anh đúng là đồ bỏ đi.

“Cậu tưởng tôi tin vào sự chân thật của cậu sao, nhóc?” Ngài bá tước hỏi lại.

“Không thưa ngài. Tôi chỉ muổn ngài chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Tôi rất tiếc về hành vi của mình." Nín thở, Saint hơi cúi người, chìa tay cho ông già. Vì Evelyn anh nhắc nhở mình trước ánh mắt trừng trừng của ngài bá tước. Anh có thể làm được điều này vì cô.

“Và nếu tôi không chấp nhận lời xin lỗi của câu?”

“Thì ngày mai tôi sẽ nhắc lại đề nghị ấy.”

Thở dài như quả bóng xí hơi, ngày Haskell đành đưa tay bắt tay Saint. Khán giả xung quanh vỗ tay rần rần, nhưng chuyện này vẫn chưa xong. Họ điều biết Saint vẫn có thể biếng ông tat hành trò hề. Bá tước đã tin anh, giống như một số người trước đây. Nó đã đem lại một cảm giác… dễ chịu bất ngờ, khi được tin tưởng.

Saint gật đầu. “Cảm ơn ngài. Tôi biết mình chưa xứng đáng với sự tử tế của ngài.” “Tôi sẽ ci61 gắng không làm ngài cảm thấy hối tiếc về sự rộng lượng của mình.”

“Cho đến giờ thì cậu đã làm rất tốt,” ông làu bàu ngồi xuống ghế

“Các vị,” ngài chủ tọa cao giọng, gõ lên bục, “chúng ta tiếp tục được chưa?”

“Tôi đến hóa điên vì kinh ngạc mất,” Dare thì thầm. “Chuyện gì đang xảy ra với cậy thế?”

“Tôi sẽ cho cậu biết khi nào tìm hiếu ra,” Saint thì thầm đáp lại.

Nhưng anh đã biết. Miệng khô khốc, anh ra hiệu cho một người hầu mang cho mình cốc nước. Đột nhiên anh hiểu chính xác lý do vì sao anh nỗ lực sửa đổi hành vi, vì sao anh sẽ ở lại tòa Thượng viện cho đến hết phiên họp trong ngày, và vì sao anh sẽ tiếp tục đi họp vào ngày mai, ngày kia cũng như mọi phiên họp trong năm. Anh biết vì sao anh sẽ làm mọi điều cần thiết khác để có thế cưới Evelyn Marie Ruddick. Anh yêu cô. Michael Edward Halboro, con người không tim, đã yêu một quý cô. Và anh sẽ không từ việc gì để có được cô.

Saint không ngăn được nụ cười làm cong khóe miệng. Trời đất. Anh hy vọng cô hiểu được giá trị của kỳ tích cô đã tạo nên ở anh. Vì cô, anh sẽ trở thành môt quý ông. Và buồn cười ở chỗ, năm phút sau khi biến đổi, anh lại thấy thích nó.

***

“Cậu có lo được không?” Evelyn hỏi, bước đến cửa sổ rồi xoay người lại.

“Có, tuy không dễ dàng chút nào, tin mình đi. Cha mình hỏi không biết bao nhiêu câu, và thuyết phục ông nên mời Hầu tước St. Aubyn đến buổi dã ngoại...” Lucinda thở hắt ra, ngồi phịch xuống đi văng. “Chắc ông sẽ còn hỏi nữa, lần tới mình mà đi qua cửa văn phong ông thế nào cũng bị gọi vào để chất vấn.”

Minh sẽ giải thích hểt cho cậu nếu có thể, Luce ạ." Một người đàn ông cưỡi ngựa phóng qua trước cổng nha gia đinh Barret, Evie nín thở đến khi cô nhân ra vóc ngườì kỵ sĩ quá đậm để có thể là Saint. Nhưng cô đã yêu cầu anh để cho cô yên, nên hẳn anh sẽ không bám theo cô nữa.

“Cậu không phải giải thích gì với mình hết. Cậu là bạn mình mà." Lucinda lại đứng lên, ra chỗ cửa số với cô. “Mình đoán đây là một phần trong khóa học về hành vi dành cho học trò của cậu. Thực ra, trong vấn đề này mình chỉ muốn nói là cậu đang hết sức mạo hiểm. Anh trai cậu ráo riết mưu cầu công danh ~ nếu anh ấy nghĩ cậu đang tìm cách đá đổ lên con đường hoạn lộ của anh ấy, thì không biẽt anh ấy có thế làm gì đâu.

“Anh ấy đã làm rồi.”

“Cái gì?" Lucinda níu tay cô quay lại để hai người đối diện nhau. “Chuyện này thì phải nhất định cho mình biết .Victor đã gây ra chuyện gì?

“Chẳng cần biết mình đang làm gì hay suy nghĩ thế nào, anh mình vẫn có một khả năng đáng nể là bịt tất cả đường sống của mình,” cô nói, một giọt nước mắt lẻ loi ưa ra lăn dài trên má. “Mình không tưởng tượng được việc gì tồi tệ hơn phải lấy Clarence Alvington. Cậu có thể thấy thế không?”

Lucinda nhìn cô rồi đăm, rồi đi đến bàn đồ uống phía bên kia phòng trong ánh mắt tho dõi của Evelyn. Cô rót hai ly Maderia rồi quay lại, đưa một ly cho Evelyn.

“Clarence Alvington?” Cuối cùng cô cũng bùng ra. “Vì những cơ ngơi cha hắn sở hữa ở Wes Sussex, mình đáon là thế. Lạy Chúa lòng lành! Chẳng lẽ anh cậu không biết hai người là một cặp chênh lệch cỡ nào sao.

Evie nhấp một ngụm rượu Maderia, thầm ước nó là thứ rượu nặng hơn.

“Clarence là một kẻ ngớ ngẩn, Victor thì mình nghĩ cũng ngớ ngẩn nốt, nên đối với anh ấy, đây là một đám hoàn hảo.” Cô thở dài. “Có lẽ điều đó hoàn toàn đúng. Clarence hiền lành và vô hại, khiến cho mình không do dự mấy trước cuộc hôn nhân này vì mình sẽ gần như không nhận thấy mình đã kết hôn với anh ta.”

“Chuyện này thật kinh khủng. Cậu định thế nào?”

"Mình vần đang tính, nhưng rất khó khăn - cho dù làm gì. mình thực sự không muốn hủy đi những cơ hội vào Nghị viện của Victor.” Cô lại thở dài. “Rất ngu ngốc phải không?”

Lucinda ôm lây cô. “Cậu là một cô em gái tốt. Mình hy vọng cuối cùng rồi anh cậu sẽ nhận ra điều đó. Sự hiền lành quả mức khó mà là phẩm chất để người ta tìm hôn phu cho em gái mình.”

Có bạn bè quả là tuyệt vời. “Cảm ơn cậu. Tuy nhiên, trong thời gian chờ đợi mình tính sẽ vận dụng vài điều học được từ mối quen biết với St. Aubyn. Nếu mình không thể đào tạo anh ta thành một quý ông, chí ít anh ta cùng dạy mình một vài chiêu về chuyện mang tai tiếng.”

“Cậu không được hủy hoại bân thân, Evie. Dù là để thoát khỏi Clarence Alvington.”

“Không đâu, nhưng có thể ngấp nghé miệng vực ấy. Michael sống một cuộc đời… vui vẻ hơn mức mình có thế ngờ. Thú vị hơn nhiều so với Alvington. ”

Bạn cô trở về chỗ đi văng, đặt ly rượu xuống chiếc bàn nhỏ đầu ghế. “Michael?” Cô quay lưng, lặp lại.

Evelyn đỏ mặt. Khỉ thật. Giữ kín tình cảm với Saint cho riêng mình, không buộc miệng gọi tên thánh của anh trước mặt người khác quả là khó khăn. “St. Aubyn,” cô chữa lại. “Anh ta yêu cầu thỉnh thoảng gọi anh ta là…”

Cửa phòng khách nhỏ bật mở. Georgiana, vẫn chưa kịp tháo mũ, ào vào phòng. “Evie, tạ ơn Chúa.”

Luncinda đi ra đóng cửa một lúc thấy bóng ông quản gia. “Ừ, xảy ra chuyện gì?”

“Cậu đã thành công, Evie ạ,” nữ tử tước nói với Evie, thả chiếc mũ uống một cái ghế. “Đúng là điều thần kỳ. Mình đã tới nhà tìm cậu, nhưng Langley bảo cậu ở đây.”

Georgiana đang vô cùng phấn khích. Và mặc dù đang mang nặng ưu phiền, trái tim Evie vẫn bừng lên một chút. Chí ít cũng có người được hạnh phúc. “Nhưng cậu đang nói về điều gì thế, Georgie?”

“Mình đang nói về St. Aubyn. Tristan vừa từ phiên họp sáng ở Thượng viện về, và anh ấy cho mình biết một tin động trời.”

Tên Saint vừa cất lên, Evie đã mất bình tĩnh. Ngồi lên bậu cửa sổ, cô uống một hớp rượu lớn. “Saint Iại gây chuyện gì nữa vậy?”

“Hôm nay anh ta đã đến Nghị viện, và xin lỗi Lord Haskell đàng hoàng vê những lời lẽ không hay đã nén vào mặt ông ấy vào lần trước anh ta đến đó.”

Evie nhướng một bên mày. "Anh ta đã xin lỗi người khác?”

“Y như một quý ông. Tristan bảo là St. Aubyn cũng ở lại cho đến hết phiên họp, và anh ta còn tình nguyện sung vào ủy ban cải thiện tình trạng lao động trẻ em.”

Cả hai cô bạn đều nhìn Evie đầy mong chờ. “Ôi chao,” sau một lúc cô thốt lên.

Cô chỉ nghĩ được chừng ấy để nói, trong khi cả con tim cô tràn ngập mong muốn chạy đi tìm Saint để hỏi xem anh có dự định gì, rồi ôm hôn anh. Anh đã tiếp thu bài học, và anh vẫn có thể làm điều tốt dẫu rằng nó không giúp gì được cô. Rồi cô chợt sực tỉnh, nhận ra các bạn mình vẫn đang nói chuyện.

“...kết hôn với Clarence Alvington,” giọng Lucinđa.

“Không được! Chẳng lẽ anh cậu không thẩy Clarence hoàn toàn không phù hợp với cậu?” Georgiana hỏi. ra chỗ cửa sổ với Evie.

“Có lẽ sẽ không. Anh ấy chỉ thấy Clarence vô cùng phù hợp cho anh ấy. Cuộc hôn phối đảm bảo cho anh ấy một ghế ở Hạ Viện.”

“Ha. Anh ẩy thành công dựa vào năng lực của mình thì mới đáng trọng, chứ nhờ công lao của cậu thì còn ra gì.”

Evie mỉm cười. “Giá mà mình đã nghĩ ra điều đó để nói với anh ấy.”

“Cho cậu mượn nó thoải mái bất cứ lúc nào.”

Thứ cô đột nhiên muốn mượn là cuộc sông của Georgiana. Cô ấy có một người chồng yêu thương mình, một người bác hiểu biết, một người anh họ đủ quyền lực và địa vị đảm bảo không một ai phương hại họ, và một thiên hướng gây ra những sự kiện hoàn toàn không thích hợp với một phụ nữ.

Còn Evelyn có một kẻ vô lại dường như thích cô và muốn hủy hoại cô, một gia đình dồn mọi mong ước của họ, lên vai cô và chăm chăm để tâm đến ý kiến thiên hạ, cùng một giẩc mơ vô vọng là được điều hành một trại mồ côi toàn lũ trẻ con nghèo khó.

Tuy nhiên, rất có thể Saint đã khiến những điều cô kỳ vọng dần trở thành hiện thực. và một khi cô đã tỏ rõ cho anh thấy cô không phải đứa đần độn tìm kiếm sự chú ý, thì sự giúp đỡ và những lời khuyên của anh, mặc dù cay độc và đều có một cái giá, đã trở nên vô cùng quý báu.

“Cậu sẽ làm gì?" Georgiana hỏi.

“Cậu ấy định sử dụng một số phương pháp của St. Aubyn.” Lucinda đáp thay trước khi Evie kịp mờ miệng, “với hy vọng một chút tội loi sẽ dọa Clarence hoảng sợ mà chạy mất, hoặc chí ít là bố mẹ anh ta.”

“Như thế thì quá liều lĩnh, Evie,” nữ tử tước nói, vẻ măt nghiêm khắc. “Tin mình đi.”

“Mình biết. Thực ra" - Evie hít sâu và thầm cầu nguyện – “có lẽ mình cần các cậu giúp.”

“Để tạo một vụ tai tiếng?”

Cả Georgie và Lucinda đều tỏ vẻ nghi ngờ. Chẳc họ tưởng rằng cô đã quyết tâm làm bất cứ chuyện gì miễn là hiệu quả. Rồi cô sẽ cho họ thấy. Cô có một giáo viên rất giỏi.

“Không, không phải để gây tai tiếng,” cô trả lời, giấu vẻ bực bội. “Mà để giả vờ như không có chuyện tai tiếng nào đang diễn ra.” Evie gắng gượng cất tiếng cười. “Trời đất, nếu các cậu cau có với mình vì viêc làm bất chính, mình sẽ hoàn toàn suy sụp mất.”

Lucinda thở dài. Mình ắt sẽ khuyên cậu nói chuyện vớI anh trai nếu không phải đã từng chứng kiến cậu nói lý lẽ vớI anh ấy trước đây. Cậu có thể yên tâm là mình khong để tâm bất cứ vụ tai tiếng nào cậu gây ra.”

“Minh cũng sẽ làm đúng bổn phận,” Georgie tán thanh. “Mình chỉ ước cậu có thời gian để ăn mừng thành công vụ St. Aubyn chứ không phải lo lắng chuyện ngớ ngẩn này.” Cô nàng chuyển sự chú ý sang Lucinda. “Tuy nhiên, mình muốn chỉ ra rằng nếu St. Aubyn đã thực sự trở thành một quý ông, thì trong chúng ta chỉ còn mỗi cậu là chưa dạy dỗ được ai đấy."

“Hừm, anh ta chỉ tử tế được năm phút là cùng. Mình khó mà công nhận đó là một chiến thắng triệt để được. Với lại, ban đầu chúng ta đã thống nhất là dạy cho một gã đàn ông biết cách cư xử với một phụ nữ. Như mình vừa kiếm tra, thì trong Thượng viện không có người phụ nữ nào. Kể từ thời Nữ hoàng Elizabeth.”

Trong lúc Georgie và Lucinda tiếp tục tranh luận xem cô đã hoàn thành đầy đủ vai trò trong giao kèo của họ hay chưa, thì Evelyn mải lo kiềm chế niềm vui bé nhỏ mỗi lúc một dâng cao của mình. Ngày mai cô sẽ là bạn đồng hành của Saint suốt cả ngày, như cô đã hứa. Ngày mai cô sẽ gặp lại anh, và cô đã tự cho phép mình cư xử bừa bãi một chút, sau chừng ấy thời gian bỏ ra để cải tạo anh, xem ra thật xuẩn ngốc khi phải thừa nhận một phần trong cô lại thích hầu tước St. Aubyn là tên vô lại - và đôi lúc anh dường như là tên vô lại của cô.