Kết Hôn Với Tình Địch

Chương 15



Editor: QR2 - diendanlequydon

Tiết gia có nhiều chi nhánh, bình thường trời nam đất bắc hiếm lắm mới gặp mặt một lần, hiện tại đã gần đến cuối năm, ông cụ phân phó một tiếng, toàn bộ đều phải trở về nhà cũ.

Sau khi kết thúc tiệc rượu, Tiết Hướng Du cũng trở về nhà cũ Tiết gia nhưng lại không đi gặp ông cụ. Hắn khẽ ngân nga một điệu hát dân gian, toàn thân đều có mùi rượu, bước chân nhẹ nhàng bước đi trên hành lang.

Nhà cũ lớn giống như hành cung, quanh co khúc khuỷu, càng giống nhà giam hơn, người bên ngoài vót đầu cho nhọn muốn vào, bên trong không ít người lại hoảng sợ, muốn giãy giụa đi ra.

Tiết Hướng Du buồn cười nghĩ, chợt chạm mặt một người đang đi tới, bước chân của hắn dừng lại, giống như là sực nhớ ra chuyện gì đó thú vị, huýt sáo một cái: "Ôi."

Sắc mặt thanh niên phía đối diện có chút âm trầm, không để ý đến hắn, chuẩn bị trực tiếp bước lướt qua.

Tiết Hướng Du ôm tay, cười vô cùng rực rỡ: "Đoán một chút xem hôm nay trong buổi tiệc tôi đụng phải người nào?"

Đối phương vẫn như cũ, không để ý tới hắn, mắt thấy sắp đến khúc cua, giọng nói của Tiết Hướng Du hơi cất cao: "Còn nhớ rõ ‘Aphrodite’ của tám năm trước không?"

Bước chân của thanh niên ngừng lại, chậm rãi xoay người, sắc mặt không tốt nhìn sang.

"Mày nói cái gì?"

Diệp Nam Kỳ không gấp gáp liên hệ với Tiết Hướng Du.

Nếu đối phương đặc biệt để lại phương thức liên lạc, sớm muộn cũng sẽ tìm tới. Cậu không biết rõ mục đích của Tiết Hướng Du, tất cả nên cẩn thận vẫn hơn.

Nhưng mà Thẩm Độ giống như chịu kích thích quá lớn ở tiệc rượu hôm đó… Thái độ trở nên rất cổ quái.

Lúc trước mặc dù Thẩm Độ vẫn làm một phần bữa sáng cho cậu nhưng cũng không thèm lên tiếng. Từ tiệc rượu trở về, ngày hôm sau, Diệp Nam Kỳ thoáng nghe được Thẩm Độ gọi xuống ăn bữa sáng, thiếu chút nữa phun lên mặt cậu ta.

Loại thái độ quỷ dị này kéo dài đến tận lúc Thẩm Độ thật sự xuống bếp làm những món điểm tâm nhỏ đã nói đến tối hôm đó. Diệp Nam kỳ nhận lấy hộp điểm tâm được trang trí tinh xảo, nội tâm phức tạp, có phần rối rắm: "…"

"Hả?" Trên tóc Thẩm Độ có chỗ còn dính bột màu trắng, chân mày hơi nhíu, mặc tạp dề, không giống lúc ở nhà bình thường.

Diệp Nam Kỳ muốn hỏi có phải cậu hạ độc hay không, lời đến miệng lại đi đường vòng: "Có phải cậu tra ra được tôi bị bệnh nan y gì rồi hay không?"

Thẩm Độ: "…"

Diệp Nam Kỳ hồ nghi: "Hoặc là cậu tra ra cậu bị bệnh nan y gì rồi hả?"

Thẩm Độ cúi đầu lau sạch sẽ tay, vỗ đầu cậu ta nói: "Bớt lắm mồm."

Suy nghĩ một chút, nhận thấy hành động quả chính mình quả thật rất kỳ quái, Thẩm Độ thấp giọng, ho một tiếng: "Cậu đến công ty nếu gặp được Nguyên Dư thì đưa cho cậu ấy."

Làm điểm tâm đưa cho người trong lòng?

Đó không phải là chuyện nữ sinh cấp hai, cấp ba hay làm sao?

Thẩm Độ lại có tâm tư của cô gái nhỏ như thế?

Diệp Nam Kỳ cố nhẫn nhịn nhưng nhịn không được khóe miệng khẽ nhếch lên, thiếu chút nữa cười ra tiếng.

Thẩm Độ có chút bất đắc dĩ, trong lòng cậu áy náy nhưng lại không tiện giải thích, dứt khoát để tùy Diệp Nam Kỳ mơ mộng.

Diệp Nam Kỳ xách theo hộp điểm tâm đến công ty, nụ cười trên mặt so bình thường rõ ràng chân thành hơn nhiều, đến phòng họp nhỏ thường xuyên gặp mặt với Văn Sâm, từ từ đóng cửa, cởi áo khoác ngoài xuống, cởi hai nút áo trên cùng của áo sơ mi ra. Văn Sâm thấy tâm tình của cậu không tệ, cười trêu nói: "Thế nào, chủ nhật làm thêm giờ rất vui vẻ?"

Diệp Nam Kỳ không để ý anh, mở hộp điểm tâm ra, bên trong đầy điểm tâm tinh xảo vẫn còn mang theo hơi ấm, mùi thơm ngọt ngào tỏa ra, Văn Sâm lại gần vừa nhìn: "Ơ, tiểu yêu tinh nào làm cho cậu bữa cơm tình yêu vậy?"

Nói xong, vươn tay muốn lấy một miếng, không đoán được Diệp Nam Kỳ bình thường luôn hào phóng lại đưa tay chặn lại, cười nói: "Đã nói là bữa trưa tình yêu mà anh còn muốn giành với em?"

Văn Sâm ngạc nhiên: "Rốt cuộc người nào làm cho em? Chẳng lẽ là… Chồng em?"

"…" Diệp Nam Kỳ bình tĩnh nói: "Là mẹ của em."

Văn Sâm bừng tỉnh hiểu ra: "Tài nghệ của bác gái không tệ."

Không tệ —— Mới có quỷ.

Ngày trước mười ngón tay của mẹ Diệp không dính nước xuân, ngay cả Diệp Uyển luôn hiểu ý cũng không dám cổ động.

Thì ra tà tâm của Thẩm Độ không chết.

Trong lòng Diệp Nam Kỳ suy nghĩ, ánh mắt giống như kẻ trộm, tâm tình vui vẻ, cầm lên từ từ thưởng thức, từ từ suy nghĩ, đến tay của cậu mà còn có thể đưa đến chỗ của Khương Nguyên Dư, cậu sẽ theo họ Thẩm Độ.

Văn Sâm bĩu môi, lấy thời khóa biểu trong ngày ra, đưa cho Diệp Nam kỳ: "Cuối năm hình như cũng không có công việc gì. Công việc phát ngôn này buổi chiều sẽ quay, ăn nhanh đi rồi còn làm việc."

Diệp Nam Kỳ “A” một tiếng, đang muốn tăng nhanh tốc độ nhai, Văn Sâm lại nói: "Ai, chậm một chút, không vội, dạ dày của em không tốt."

Diệp Nam Kỳ: "…"

Văn ma ma thật không hổ là Văn ma ma.

Ăn xong điểm tâm, Diệp Nam Kỳ nảu sinh ý xấu, dùng di động chụp hình hộp điểm tâm, gửi qua cho Thẩm Độ.

Thẩm Độ trả lời rất nhanh: 【 Ăn xong rồi? 】

Quả nhiên tà tâm không chết, lại còn canh chừng để nhắn tin.

Diệp Nam Kỳ đầu một bụng ý xấu: 【 Tôi ăn xong rồi, mùi vị không tệ, quả nhiên tổ tiên của cậu là ngự trù. 】

Thẩm Độ: 【… 】[QR2][diendanlequydon]

Diệp Nam Kỳ coi thường cảm giác quái dị trong trái tim, vui mừng cảm thấy lại hòa nhau một ván, vỗ vỗ tay, cùng Văn Sâm chạy tới địa điểm quay quảng cáo.

Phát ngôn lần này là một loại chocolate, nữ chính cũng là một tiểu hoa đán đang nổi nhưng mà tính khí có chút lớn, Diệp Nam Kỳ đã tới trước, hơn nữa đợi hơn nửa giờ sau, tiểu hoa đán mới tới, không hề có thành ý nói xin lỗi, bắt đầu chụp lại toàn NG.

Vốn là quảng cáo không cần phải chụp bao lâu lại phải ngây ngốc giằng co hơn hai giờ, phía trên tiểu hoa đán có người, đạo diễn cũng không dám nói gì, chỉ để cho người ta nói xin lỗi với Diệp Nam Kỳ, lại giằng co một lát mới thuận lợi quay xong.

Diệp Nam Kỳ không nóng không vội, bị bắt chờ đợi lâu như vậy cũng không thay đổi nét mặt, đạo diễn nhìn cậu rất thuận mắt, sau khi kết thúc kéo cậu qua một bên, nhỏ giọng nói: "… Người sau lưng cô ta có chút lợi hại, mấy ngày nay quen thói kiêu ngạo, hận không thể hếch lỗ mũi lên trời, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn cơn tức giận."

Diệp Nam Kỳ mỉm cười ôn hòa, bày tỏ mình không có tức giận. Ngọn lửa tức giận trong lòng đạo diễn cháy rất mạnh, không nhịn được nhiều lời đôi câu: "Cho rằng leo lên Tiết gia là có thể bay cao, cũng không nhìn một chút trước cô ta có bao nhiêu người đã té xuống."

Nghe được hai chữ "Tiết gia", vốn không để ý trong lòng Diệp Nam Kỳ khẽ động, đạo diễn lại tự biết lỡ lời, đang nói liên tục không ngừng bỗng im miệng, lúng túng nói: "Tiểu Diệp, lúc nãy…”

Diệp Nam Kỳ suy nghĩ thay đổi nhanh chóng, khẽ mỉm cười: "Lúc nãy đạo diễn không nói gì mà, sao thế?"

Đạo diễn cảm kích gật đầu với cậu, nói mấy câu với nhau, Diệp Nam Kỳ xin cáo từ trước, lên xe bảo mẫu, suy nghĩ về lời nói mới vừa nghe được.

Vốn chỉ có một Tiết gia là người thường không chọc nổi.

Có lẽ người đứng sau lưng tiểu hoa đán đó là người Tiết gia —— nghe đạo diễn nói, giống như có nuôi rất nhiều tiểu minh tinh như thế, hơn nữa kết quả đều không tốt?

Trong đầu cậu lóe lên ý tưởng mơ hồ lại nghĩ không rõ lắm, lấy điện thoại di động ra, muốn tìm tòi một chút, còn chưa suy nghĩ ra được, đột nhiên nhảy ra một tin nhắn.

【Chào buổi chiều, Aphrodite thân mến. 】

Diệp Nam Kỳ ngẩn ra, nhìn kỹ số điện thoại, biến sắc.

Văn Sâm nghiêng đầu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, kỳ quái nói: "Thế nào?"

Diệp Nam Kỳ nói: "Xuỵt, đang đọc chuyện ma đấy."

Văn Sâm: “…”

Nghệ sĩ của mình khi nào thì thói quen thả lỏng tâm trạng như thế này vậy hả?

Tiết Hướng Du chủ động liên lạc.

Diệp Nam Kỳ nhìn chằm chằm cái tin nhắn ngắn này, có chút nghi ngờ.

Aphrodite? Không phải tên của một nữ thần hay sao? Đây là Tiết Hướng Du nhắn tin nhầm người, hay là cố ý?

Cậu suy nghĩ trong chốc lát, cẩn thận trả lời: 【 Ngươi là ai? 】

Tiết Hướng Du: 【 Đã nhận danh thiếp của tôi mà còn không nhận ra tôi, thật là làm cho người ta đau lòng quá. 】

Quả nhiên là cố ý để lại cho cậu!

Diệp Nam Kỳ hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén nhiệt huyết dường như đang sôi trào, khách khí trả lời: 【 Tiết thiếu muốn gì ạ? 】

Diệp Nam Kỳ suy nghĩ vô số nguyên nhân Tiết Hướng Du muốn liên lạc vơi cậu, có thể đơn thuần do nhìn dáng dấp của cậu không tệ, muốn chơi một lần, có thể là nhất thời vui mừng, đầu óc bị phát bệnh, còn có thể là —— hắn ta chính là hung thủ năm đó, biết cậu là em trai của Diệp Mi nên muốn thử dò xét cậu.

Nếu như là nguyên nhân cuối cùng, Diệp Nam Kỳ không ngại đặt mình vào nguy hiểm.

Thị thực của mẹ Diệp và Diệp Uyển đã làm xong, bất cứ lúc nào cũng có thể ra nước ngoài, dính dáng với Thẩm Độ chẳng qua cũng chỉ là một tờ giấy mỏng.

Cậu dự đoán vô số khả năng, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, chờ đợi Tiết Hướng Du đáp lại.

Văn Sâm nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu, không nhịn được lại mở miệng: "Chuyện ma đẹp mắt như vậy sao?"

Diệp Nam Kỳ thuận miệng nói: "Chồng em thích nghe."

Văn Sâm: "…"

Tiểu tình thú giữa vợ chồng em thật là kỳ quái.

Đợi hai phút, Tiết Hướng Du mới nhắn tin trả lời.

【 Tiểu sư đệ của cậu bị người theo dõi đó, Aphrodite. 】

Diệp Nam Kỳ bất ngờ cả kinh, do dự chốc lát, lại nhắn tin giống như tin cũ, cuối cùng Tiết Hướng Du cũng không trả lời.

Lần đó Diệp Nam Kỳ bị Thẩm Độ phát hiện nên sau đó đã bỏ qua việc theo dõi, Thẩm Độ cũng sai người điều tra tình hình xung quang Khương Nguyên Dư, thoạt nhìn hình như không có động tĩnh gì nên cậu cũng yên tâm.

Bây giờ Tiết Hướng Du đột nhiên liên lạc với cậu nói cho cậu biết tin tức này, rốt cuộc là ý gì?

Còn nữa, gọi cậu là "Aphrodite", có ý nghĩa đặc biệt gì?

Rốt cuộc hắn ta biết chuyện gì, lại muốn làm gì?

Trong lòng Diệp Nam Kỳ nổi sóng to gió lớn, để điện thoại di động xuống, sắc mặt hơi âm trầm.

Văn Sâm thấy cậu rốt cuộc không nhìn chằm chằm vào điện thoại di động nữa, cười nói: "Xem xong rồi?" Nhìn sắc mặt cậu không tốt, Văn Sâm sờ cằm, lòng tràn đầy tò mò: "Rất kinh khủng?"

Diệp Nam Kỳ nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, sắc mặt đã khôi phục tự nhiên, cười như không cười nói: "Cũng may, là giả. Trên thế giới này không có ma quỷ, gây chuyện đều là người."

Cậu nói xong, đổi số điện thoại, liên lạc lại với thám tử tư đã mời trước đó.

Đối phương rõ ràng vẫn còn nhớ rõ lúc trước cậu hủy bỏ công việc giữa chừng, lẩm bẩm: 【 Cậu sẽ không phải là biến thái chứ? Năm lần bảy lượt muốn tôi đi theo dõi tiểu minh tinh người ta, vậy còn không bằng cậu đi thu mua mấy cẩu tử… 】

Diệp Nam Kỳ: 【 Hình như là một ý kiến hay. 】

Thám tử tư không dám nói bướng, vội vàng triệu hồi kim chủ: 【 Ba! Con sai lầm rồi! Lần này cũng theo dõi như lần trước? 】

Diệp Nam Kỳ suy nghĩ một chút, trả lời một câu ừ, thuận tiện để cho anh ta chú ý nguy hiểm.

Ăn thua thiệt lần trước, Diệp Nam Kỳ và vị thám tử tư kia liên lạc càng thêm cẩn thận. Vậy mà Tiết Hướng Du giống như là đang trêu chọc Diệp Nam Kỳ cho vui, liên tiếp mấy ngày, cũng không phát hiện bên cạnh Khương Nguyên Dư có nhân vật khả nghi nào.

Ngược lại Tiết Hướng Du vẫn không hồi âm đột nhiên lại liên lạc với Diệp Nam Kỳ.

Lần này hắn ta trực tiếp gọi điện thoại tới, giọng nói lười biếng: "Bảo bối, tối nay cùng đi ra ngoài ăn bữa cơm được không?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.