Khanh Bản Hắc Manh: Yêu Phi Đột Kích

Quyển 1 - Chương 8: Giúp ngươi tắm rửa




Linh Cưu bị Tống Tuyết Y ôm đi một mạch, nhưng không có về Vũ Hoàn Phường mà trực tiếp đi tới Tuyết Viện của Tống Tuyết Y.

Tuyết Viện nằm ở hướng đông, có con đường lót đá cuội, vườn cây cảnh tự nhiên, hòn non bộ nối tiếp, hồ sen đình tạ, từng tòa lầu các, ngói xanh cùng khung cửa sổ đỏ hồng, cơn mưa phùn nho nhỏ khiến cảnh vật chung quanh càng trở nên mông lung, thanh nhã như tranh vẽ.

Một cô gái khoảng chừng mười sáu mười bảy tuổi đứng dưới tòa lầu, nhìn Tống Tuyết Y ôm Linh Cưu từ xa đi tới, trong mắt chợt lóe sự kinh ngạc, vội vàng nghênh đón.

Tống Tuyết Y nói: “Chuẩn bị thức ăn, những món mà con nít thích ăn.”

Hà Nghiên đáp: “Vâng.”

“Ồ?” Linh Cưu thản nhiên quan sát Hà Nghiên, cho tới khi bị Tống Tuyết Y ôm vào trong phòng, tầm nhìn bị cửa phòng ngăn lại.

“Làm sao vậy?” Tống Tuyết Y thu ô lại, đặt ở một bên.

Linh Cưu nghĩ rằng hắn sẽ thả nàng xuống đất, ai biết hắn vẫn không buông tay, dựa vào cái thân thể ốm yếu của hắn có thể dùng một tay ôm nàng đi một đoạn đường như vậy, quả thật không dễ dàng.

Dù sao thì cũng ôm rồi, Linh Cưu không ngại bị hắn ôm lâu thêm một chút. Thậm chí, nàng thích ứng rất nhanh, ban đầu cố gắng kiềm chế bản năng muốn tránh thoát khỏi hắn, nhưng về sau nàng dần dần có thói quen với nhiệt độ cơ thể và va chạm cùng Tống Tuyết Y. Liền điều chỉnh tư thế ngồi thoải mái nhất, đem sức nặng của cơ thể đổ dồn vào trên người Tống Tuyết Y.

Lần trước đã nói, nàng là một kẻ lười biếng thành tinh, trừ lúc cần thiết, bình thường nếu có thể nằm nàng tuyệt đối không ngồi, nếu có thể ngồi nàng tuyệt đối không đứng, nếu có thể đứng nàng tuyệt đối không đi…

Cố tình nàng lại không chịu thừa nhận, bản thân nàng còn cảm thấy chính mình rất tốt.

“Công phu của ngươi rất tốt!” Linh Cưu đang đánh giá bố cục trong phòng, Tống Tuyết Y lại ôm nàng vào sau một cái rèm, kế đó nàng nhìn thấy một cái bể tắm hình vuông sâu ba thước (3m): “Còn tốt hơn so với hộ vệ cấp một của Tống gia.”

Bấy giờ, Tống Tuyết Y mới buông nàng xuống, để cho nàng ngồi lên đệm lót mềm mại trên giường nhỏ, bản thân hắn thì ngồi xổm xuống nhìn nàng, hỏi: “Làm thế nào Cưu Nhi biết?”

Linh Cưu khẽ chớp mắt, nàng phát hiện nàng thích thiếu niên này, hắn luôn hạ thấp người xuống mà nói chuyện với nàng, đây là sự thể hiện của quyền bình đẳng. Nhưng nàng cũng không ngốc, hành động của thiếu niên rõ ràng chính là một loại hạ mình. Ít nhất nói theo đạo lí, hiện tại thân phận của bọn họ là chủ tớ, thân là chủ tử hắn căn bản không cần làm như vậy.

Xứng đáng là người nàng để ý, thật là hiểu chuyện! Linh Cưu vui mừng suy nghĩ, tự nhiên giơ tay lên vỗ về đầu tóc ướt nhẹp của thiếu niên, cười nói: “Xem mà biết.”

Khí chất của một người luyện võ và người bình thường không giống nhau, nội lực võ công càng mạnh, luồng ‘Khí’ đó càng nồng, đều có thể nhìn ra được từ tứ chi nhịp chân.

"Cưu Nhi thật lợi hại." Tống Tuyết Y híp mắt một cái.

Bàn tay Linh Cưu đang vỗ về đầu hắn liền biến thành nắm đấm đánh nhẹ lên mặt nạ của hắn: “Cái này giống như giọng điệu dụ dỗ con nít thế hử.”

Tống Tuyết Y cười phì. Hiện tại, nàng rõ ràng vẫn còn là một đứa bé, nhưng bản thân lại không chịu thừa nhận bộ dạng này của mình, nàng như thế lại càng thêm đáng yêu khiến người ta cảm thấy buồn cười.

“Ngươi cởi quần áo của ta làm gì?” Linh Cưu lại phát hiện một vấn đề.

Tống Tuyết Y: “Tắm rửa.”

Giọng điệu hết sức đương nhiên của hắn khiến Linh Cưu không biết phải nói gì, đẩy tay hắn ra, định bụng nhảy xuống khỏi giường nhỏ: “Ngươi muốn tắm thì tắm, cởi quần áo của ta làm gì.”

(@Ngữ: ấy! ta rất thuần khiết!!!! >w