Khẩu Vị Nặng

Chương 40: Mỹ nam kế




Bởi vì bánh rán náo loạn một trận như vậy, nên Tiền Đường liền khăng khăng muốn đón tôi tan tầm mỗi ngày. Tôi biết gần đây cậu ấy bận rộn, nói cũng lạ, lúc này cũng nghỉ hè rồi, giáo sư cũng về nhà dỗ cháu rồi, không biết tên nhóc này cả ngày đều mải mê cái gì nữa, có đôi khi tôi nhịn không được hỏi han, cậu ấy luôn muốn nói lại thôi cả nửa buổi, cuối cùng vung tay lên, “Nói em cũng không hiểu.”

Này này này, ngài làm bộ cái gì chứ, để tôi giảng một chút về Alexeevich Ostrovsky với Khổng Thượng Nhâm cho ngài nghe, tôi cam đoan ngài cũng nghe không hiểu. (Alexeevich Ostrovsky, Khổng Thượng Nhâm: các bác này là danh nhân ngành văn học ạ ^^)

Toát mồ hôi, lạc đề lạc đề, nói đến chỗ nào rồi nhỉ … Đúng rồi, Tiền Đường muốn đón tôi tan tầm, tôi không đồng ý. Kết quả tên nhóc này mặc kệ, khăng khăng cho rằng đây là nghĩa vụ mà cậu ấy, thân là người đàn ông của tôi phải thực hiện. Tên nhóc này có một điểm rất không tốt, đó là một khi đã hạ quyết tâm làm chuyện gì, người khác khó lòng mà lay chuyển được quyết định của cậu ấy, đầu còn cứng hơn cả khoan kim cương.

Vì thế, sau hàng ngàn hàng vạn lần tôi căn dặn cậu ấy không được đến, lúc tan tầm vẫn thấy bóng dáng cậu ấy đứng chình ình dưới lầu công ty, đối với chuyện này tôi cũng chẳng bất ngờ lắm.

Tiền Đường ở dưới lầu đợi khoảng chừng mười mấy phút đồng hồ, chỉ trong mười mấy phút này thôi, cậu ấy đã bị đồng bào các khu vực phụ cận mãnh liệt vây xem, thế là từ đó về sau, trong tòa soạn chẳng còn ai dám nói tôi ba hoa nữa. = =



Cứ như vậy qua vài ngày, kỳ thực tập của tôi kết thúc. Ngày thứ hai sau khi lấy được chứng nhận thực tập, trời nổi cơn mưa to, không thể ra khỏi cửa, tôi cảm thấy nhàm chán nằm lỳ ở trên giường xem phim truyền hình. Nam diễn viên trong phim đều không đẹp trai bằng Tiền Đường nhà tôi, hi hi.

Đang xem đến mơ màng muốn ngủ lại có người gõ cửa. Tôi mở cửa ra xem, nhất thời bị dọa đến tỉnh táo lại rất nhiều. Đứng ngoài cửa là Tiền Đường, trong tay đang cầm dù che mưa, kỳ lạ ở chỗ, người anh em này trong tay có cầm dù, nhưng lúc này cả người đều ướt đẫm, tóc và quần áo còn nhỏ nước tí tách.

Tôi kinh hãi, chỉ chỉ cậu ấy, lại chỉ chỉ cây dù, hỏi: “Cây dù của ngài làm bằng lưới đánh cá sao?”

Tiền Đường phì cười, cười như đứa trẻ. Cậu ấy không nói gì, chỉ cười nhìn tôi, ánh mắt sáng lấp lánh.

Bởi vì đã quen thấy vị thiên tài này thỉnh thoảng lại tự dưng động kinh, cho nên lúc này tôi nhanh chóng khôi phục như bình thường, đẩy cậu ấy về nhà, “Nhanh trở về tắm rửa một cái rồi thay quần áo, cẩn thận bị cảm đó!”

Tiền Đường đột nhiên vứt bỏ cây dù, kéo tôi vào trong lòng ôm chặt. Cái ôm này thật sự là không thoải mái cho lắm, trên người cậu ấy còn nhỏ nước nữa chứ, lồng ngực lại nóng nóng, khiến tôi cảm thấy như có một cái thảm bị thấm nước chưa được hong khô đang quấn trên người vậy, kỳ quặc khỏi phải nói. Xem ra tên nhóc này còn chưa hết động kinh, tôi đành phải dùng sức đẩy cậu ấy, “Nhanh đi thay quần áo, bị cảm sẽ không cho chạm vào em!”

Tiền Đường xám xịt rời đi, qua không đầy mười phút, lại chạy tới đập cửa nhà tôi . Tôi mở cửa ra chặn cậu ấy lại, nghiêng đầu quan sát cậu ấy, ừm, tên nhóc này đã thay quần áo khô rồi, nhưng trên người vẫn tỏa ra chút hơi ẩm. Tôi ghét bỏ đẩy cậu ấy, “Tắm rửa chưa?”

“Tắm rồi.” Tiền Đường vịn vào khung cửa bất động.

Tôi đành phải cho cậu ấy vào, “Hôm nay anh phát điên cái gì vậy?”

“Không có chuyện gì, chỉ là… cao hứng thôi.” Tiền Đường lôi kéo tôi ngồi lên sofa, từ lúc cậu ấy tiến vào, nụ cười kia vẫn không tắt.

“Nhặt được tiền? Chia mau chia mau.” Tôi nói xong, chìa tay về hướng cậu ấy.

Tiền Đường cầm lấy tay tôi cọ nhẹ lên mặt mình, cười rất hạnh phúc, cũng thật ngốc nghếch, “Hôm nay đã giải quyết được một vấn đề khó khăn, hơn một tháng nay, bọn anh đều bị nó làm cho sứt đầu mẻ trán.”

“Nói xem, rốt cuộc mọi người đang làm cái gì vậy? Có thể dùng ngôn ngữ phổ thông một chút giải thích cho em hay không?”

Tiền Đường suy nghĩ một chút, đáp: “Thật ra thì chính là một nền tảng giả lập, có công dụng rất lớn. Thứ này vẫn luôn bị nước ngoài độc quyền, người Trung Quốc nếu muốn dùng phải trả rất nhiều tiền. Bọn anh muốn làm một cái có chi phí thấp hơn một chút, để cho người Trung Quốc khỏi phải bị người phương Tây chèn ép. Ý tưởng này ban đầu là do giáo sư đề xuất, nhưng không được duyệt, anh và mấy sư huynh đều cảm thấy rất hứng thú, nên tự mình từ từ thực hiện. Vốn chỉ muốn thử nghiệm một chút thôi, nhưng hiện tại xem ra khả năng thành công là rất lớn.”

Tôi mê man lắc đầu, “Nghe không hiểu.”

Tiền Đường giữ gáy tôi, khẽ hôn lên khóe miệng của tôi, “Vậy chúng ta nói chuyện khác nhé?”

Tôi ôm đầu cậu ấy, cười khanh khách, “Nói chuyện gì?”

Nụ hôn của Tiền Đường chậm rãi dời đến phía sau, cuối cùng, cậu ấy ngậm lấy tai tôi, “Nói về chuyện em nên khen thưởng anh thế nào.”

Tôi thử đẩy cậu ấy ra, “Vậy anh muốn cái gì?”

Cậu ấy buông tôi ra, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, “Anh muốn cái gì, em còn không biết sao?”

Tôi toát mồ hôi. Tiền Đường, tế bào não của anh quả nhiên quá dư thừa, vừa mới phá được vấn đề kỹ thuật khó khăn liền nghĩ đến cái chuyện này, anh không sợ tinh thần bị rối loạn sao?

Mặc kệ Tiền Đường có bị rối lọan tinh thần hay không, hiện tại đến lượt tôi đang hết sức rối trí, tôi không thể lúc nào cũng đề phòng suy nghĩ của cậu ấy, hơn nữa tư thế hiện tại của hai chúng tôi … Ặc, cũng không biết từ khi nào thì tôi đã ngồi trên đùi Tiền Đường, còn ôm lấy cổ cậu ấy, một tay cậu ấy đỡ gáy tôi, một tay ôm lấy thắt lưng tôi, mùa hè áo quần vốn mỏng manh, lúc này nhiệt độ trên tay cậu ấy qua một lớp quần áo truyền đến trên lưng tôi, ngứa ngáy đến kỳ lạ.

Tôi đỏ mặt, cúi đầu muốn đứng lên, “Tiền Đường, trước tiên đừng ưm…”

Tiền Đường hơi hơi dùng sức, đấy tôi lên sofa, bản thân đè ép lên người tôi, kiềm chế tứ chi không cho tôi phản kháng, cũng chặn miệng không cho tôi cự tuyệt.

Ưm ưm, mẹ nó, anh có thể đừng giống tên thổ phỉ như vậy hay không…

Đợi đến khi Tiền Đường hôn đủ, tôi cũng không còn sức mà giãy dụa nữa. Cậu ấy ngẩng đầu lên, nhưng tay đang giữ chặt tôi vẫn không buông ra, “Tiểu Vũ, đừng cự tuyệt anh.”

“Tiền Đường…”

“Tiểu Vũ, đừng để anh phải chờ nữa.”

“Anh, anh có thể buông ra trước hay không ưm…”

Tôi rất bội phục Tiền Đường, thật đó. Trước không nói đến cậu ấy lưu manh hay không — không, cậu ấy chắc chắn là tên lưu manh, chỉ nói tới việc cậu ấy dưới tình huống không có dây thừng vẫn có thể vừa giữ chặt tay chân của tôi, vừa bế tôi vào phòng ngủ, trong lúc đó còn có thể chặn miệng tôi không gián đoạn, lời bà đây muốn nói ra hoàn toàn biến thành mấy âm tiết vô nghĩa “Ư” “Hừ” “Ưm” . . . . Cũng đã đủ khiến cho người ta bái phục rồi. . .

Tiền Đường đặt tôi ở trên giường, lại muốn lấy thân đè lên, tôi nhân thể lăn một vòng, trốn sang một bên, ôm gối lui vào trong góc, “Anh anh anh anh đừng tới đây!”

Tiền Đường vẫn không nhúc nhích, cậu ấy đứng ở bên giường, biểu cảm bi thương kêu một tiếng Tiểu Vũ, giọng nói mềm mại khác hẳn lúc thường, giống như là đang vô tình chỉ trích, lại như đang làm nũng lấy lòng.

Trái tim bé nhỏ của tôi run rẩy, dùng lời lẽ thành khẩn khuyên cậu ấy, “Tiền Đường à, anh quá nhỏ.”

“Không nhỏ đâu?” Tiền Đường nghi hoặc cúi đầu, nhìn chằm chằm vào bộ phận dưới thắt lưng của bản thân mà đánh giá.

(Chân thành chia buồn với các bạn trẻ đang vừa đọc vừa ăn uống =)))

Khốn kiếp, bà đây là nói tuổi, tuổi đó!

Tiền Đường hơi hơi cong khóe miệng, cúi đầu nhịn cười. Tôi biết mà, rõ ràng là đang trêu chọc tôi! Vì thế tôi nổi giận, vèo một cái quăng gối vào đầu cậu ấy, “Phiền anh đi ra ngoài đi.”

Tiền Đường trả lời dứt khoát, “Anh không đi.”

“Đi ra ngoài, bằng không về sau không cho chạm vào em nữa.”

“Tiểu Vũ…” Lại là cái giọng điệu mềm nhũn đó.

“Đi đi đi, giả vờ đáng thương cũng vô dụng!”

Tiền Đường cúi đầu xoay người rời đi, lúc đi tới cửa, cậu ấy đột nhiên dừng lại, xoay người nhìn tôi.

Tôi bị cậu ấy nhìn đến căng thẳng, “Anh anh anh … lại muốn làm gì?”

Tiền Đường không trả lời. Cậu ấy nâng tay lên, bắt đầu cởi nút áo sơmi. Từ trên xuống dưới, không nhanh cũng không chậm, nút áo bằng nhựa trong suốt bị cậu ấy dễ dàng cởi bỏ, lồng ngực và bụng nhanh chóng lộ ra.

“Tiền Đường!”

“Anh không có ý gì khác, chỉ là thời tiết quá nóng, hóng mát một chút thôi.” Tiền Đường nói xong, hất tung vạt áo sơmi ra, toàn bộ nửa thân trên của cậu ấy liền phơi bày trước mắt tôi. Trắng trẻo mịn màng, rắn chắc khỏe mạnh, khung xương cân đối, vừa có mùi vị nam tính mạnh mẽ, lại không thiếu loại mỹ cảm tinh tế đặc trưng của đàn ông phương đông.

Tôi cảm thấy hơi choáng váng đầu óc, ặc, đây là cái tình huống gì…

Tiền Đường cởi bỏ áo sơmi, quan tâm bỏ xuống một câu: “Em cứ làm việc của em, không cần phải để ý đến anh.” Tiếp đó, cậu ấy cởi bỏ nút quần jeans, kéo khóa kéo, nhanh chóng lột quần xuống.


Quá bái phục Thất Tỷ, đúng là không có biến thái nhất, chỉ có biến thái hơn mà thôi.