Khi Anh Gặp Em

Chương 30




30.1

Vì đã khuya cho nên các cửa hàng kinh doanh hai bên mặt đường đều đã đóng cửa, phố xá vô cùng vắng lặng. Dưới đường là những vết lốm đốm do ánh đèn cao áp chiếu xuống, khiến cho con đường như được kéo dài vô tận, Tử Quan để hai tay trong túi quần, lách người qua hướng khác rồi tiếp tục đi về phía trước một cách mờ mịt.

Cô biết Tiêu Trí Viễn vẫn đi theo phía sau mình, không nhanh không chậm, hai cái bóng đổ xuống đường như hai hình song song, có lẽ đến hết đời cũng sẽ không bao giờ trùng lên nhau.

Cô không biết suy cho cùng việc anh đi theo cô như thế này có ý nghĩa gì, nhưng cô nghe rất rõ câu nói ban nãy của anh

Sinh cho anh một đứa con?

Khoảnh khắc nghe thấy câu nói đó, cô không hề do dự mà xoay người cho anh một cái tát, sau đó lảo đảo đi về phía trước.

Anh thật sự đang sỉ nhục cô, sinh cho anh một đứa con?

Như vậy… Anh có hai đứa con, là hai chị em cô sinh cho anh.

Suy nghĩ này như một con rắn độc quấn lấy trái tim Tử Quan, rất lâu không cách nào xua đi, khiến cô không thể thở nổi, làm cho cô muốn vịn vào đâu đó mà nôn ọe… là bởi vì đêm nay đã phải chịu đựng quá nhiều ư? Cô cảm thấy cả cơ thể mình rỗng tuếch. Cuối cùng vẫn dừng bước, ngồi xổm xuống ôm chặt lấy đầu gối mình.

Phía sau đúng lúc có một đôi tay đỡ cô, Tang Tử Quan cũng không hất ra.

***

Giống như là cô đang quay về quá khứ rất lâu trước kia, khi đó cô nhìn thấy hai người mình yêu thương nhất đang ở bên nhau, cũng là thế này, trong lúc bất ngờ ấy, tất cả mọi suy nghĩ trong đầu dường như tiêu biến hết.

Mỗi lần số phận nở một nụ cười với cô thì chỉ cần đến ngay hôm sau, chuyện tốt của Tử Quan sẽ không còn tồn tại nữa.

Sinh viên năm thứ tư hoàn thành việc học tập rất nhanh, Tang Tử Quan cũng như tất cả các bạn trong lớp đều phải vội vàng làm sơ yếu lý lịch để đi thực tập sau đó về viết luận văn.

Còn Tiêu Trí Viễn bởi vì còn có công việc bận rộn cho nên anh không trở về thường xuyên, cơ hội gặp mặt giữa họ cũng không có nhiều. Thực ra là vì Phương Tự sắp ra nước ngoài cho nên cô nàng luôn có chuyện muốn nhờ vả Tiêu Trí Viễn. Tiêu Trí Viễn lần nào cũng nửa giận dỗi, nửa bất đắc dĩ: “Đến khi nào em mới có thể gọi điện thoại cho anh đơn giản là chỉ vì nhớ anh thôi?”

Tang Tử Quan nghẹn họng, nịnh anh: “Vậy chờ anh về, em sẽ mời anh đi ăn. Em đã tìm được công việc thực tập rồi.”

Bên đầu dây bên kia im lặng một lát: “Công việc gì?”

“Không nói, lúc nào về mới cho anh biết.”

Thực ra thì công việc này cũng không phải do Tử Quan tự lực cánh sinh tìm được, là vì cô đọc được thông báo tuyển người xong liền kể chuyện này cho chị gái nghe, lúc đó cô mới biết thế nào gọi là nhân duyên trời định, công ty mà Hạ Tử Mạn đang làm việc bây giờ chính là tập đoàn công nghiệp nặng Thượng Duy.

Hạ Tử Mạn khẽ cười một tiếng: “Thực tập ở phòng ban nào đã được sắp xếp chưa? Chị đi hỏi giúp em một chút nhé!”

Tang Tử Quan cũng không từ chối ý tốt của chị, nếu như đón nhận sự giúp đỡ của Tiêu Trí Viễn đôi khi cô còn cảm thấy hơi ngại thì với chị gái ruột của mình, cái cảm giác huyết nhục tương liên bẩm sinh này lại vô cùng tự nhiên.

Hai ngày sau Tử Quan phải đến công ty báo danh. Công ty rất rộng, bạn nhỏ Tang Tử Quan được phân vào bộ phận giúp việc cho tổng giám đốc, còn người đứng đầu bộ phận đó chính là chị gái Hạ Tử Mạn của cô… Tử Quan cẩn thận che giấu bí mật này, cô và những bạn thực tập cùng đợt nhận thẻ nhân viên, làm những thủ tục có liên quan rồi đứng từ xa quan sát chị gái mình.

Hạ Tử Mạn mặc một chiếc áo khoác màu vàng chanh, giày cao gót gõ nhẹ lên sàn đá cẩm thạch màu đen bóng loáng, bóng lưng uyển chuyển, thon dài tinh tế nhưng lại có một khí thế bức người, dẫn một đám người đi vào phòng họp.

“Woa, thật có khí chất của nữ vương…” Có người thì thào cảm thán.

Tử Quan cúi đầu nhưng trên mặt lại là niềm vui không thể che giấu… Đó là chị gái của cô đấy, một cô chị gái ưu tú như vậy, thật là tốt biết bao!

Họ lập tức được đưa đến các phòng làm việc, Tang Tử Quan còn chưa kịp ngồi xuống thì đã có một đồng nghiệp trong công ty đưa cho cô một đống giấy tờ: “Tiểu Tang, đến phòng photo, photo chỗ này ra thành 30 bản.”

Tang Tử Quan dạ một tiếng rồi đi đến phòng photo theo chỉ dẫn của người đồng nghiệp đó,

Trong phòng không có ai, chỉ có tiếng máy móc ù ù phát ra thành tiếng. Cô nghiên cứu cách dùng của máy này một chút sau đó bỏ giấy tờ vào trong, ấn một nút rồi điện thoại cô bất ngờ reo lên.

Cô bắt máy, “Alo” một tiếng

Là giọng nói của Tiêu Trí Viễn. “Đi làm chưa?”

“Rồi, em đang photo tài liệu. Anh về rồi à?” Hơn nửa sự chú ý của cô đặt lên chiếc máy photo kia, thấy đèn đỏ lóe lên, trong giây phút cô chưa kịp chuẩn bị gì thì chiếc máy đó đã đình công! Cô lại ấn một nút nữa, vẫn không có động tĩnh gì.

“Không phải chứ?” Tang Tử Quan có chút sợ hãi, nghe nói hôm nay sếp tổng tới đây họp, tài liệu này cần rất gấp.

Chết rồi.

“Sao thế?” Tiêu Trí Viễn truy hỏi.

“Máy… hỏng rồi.” Tang Tử Quan dừng một lát, cô muốn cúp máy, “Không nói chuyện với anh nữa, em đi xem nó bị làm sao đây..”

Cô vừa định cúp máy thì nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của Tiêu Trí Viễn: “Đừng sợ, anh đến cứu em.”

Cô đương nhiên cho là anh đang nói đùa, cúi đầu sửa chữa loay hoay nửa ngày, có chút nản lòng, có lẽ nên về phòng báo cáo một câu, máy photo đã bị cô làm hỏng rồi.

Cô vẫn cảm thấy rất bất an, vừa ngẩng đầu đã thấy ngoài cửa có một người thanh niên đang đứng dựa vào tường, áo sơmi trắng dưới ánh nắng mang vẻ dịu dàng khác thường, anh mỉm cười với cô, lộ ra hàm răng đều tăm tắp: “Ê, anh tới cứu em nè”

Tang Tử Quan ngạc nhiên mừng rỡ: “Sao anh lại ở đây?”

Anh trực tiếp xắn măng séc áo sơmi lên đến tận khuỷu tay, không nói gì bắt đầu chuyên tâm sửa máy.

Chỉ có năm phút đồng hồ, chiếc máy đó lại tiếp tục vận hành, trang giấy bị nuốt vào trong máy cũng được nhả ra ngoài. Tử Quan thở phào một cái, mặt mày rạng rỡ: “Woa, tay nghề xịn thật đấy.”

Khuôn mặt Tiêu Trí Viễn cũng rạng rỡ hẳn lên, nhưng giọng nói lại trầm khàn: “Cảm ơn anh thế nào đây?”

“Nè, tại sao anh ở đây?” Tang Tử Quan vừa mới nghĩ ra nên mở miệng hỏi luôn.

Tiêu Trí Viễn vẫn chưa trả lời thì điện thoại đã reo, anh bắt máy rồi nói: “Tôi tới ngay.” Anh cũng không kịp nói chuyện với cô nữa, chỉ nói một câu thật ngắn, “Anh đi họp đây.”

Tiêu Trí Viễn đẩy cửa phòng họp ra, Hạ Tử Mạn thấy anh vào bèn mỉm cười: “Tiêu tổng, chờ thêm chút nữa, tài liệu sẽ được đưa tới ngay ạ.”

“Được, không sao đâu.” Tiêu Trí Viễn ngồi xuống nói chuyện với mọi người, nhưng anh trông thấy ánh mắt Hạ Tử Mạn hơi có vẻ khác thường.

“Tay của anh…” Cô dùng khẩu hình miệng nhắc nhở anh

Tiêu Trí Viễn cúi xuống nhìn mới phát hiện khuỷu tay mình dính một đống mực in to đùng, không chỉ có Hạ Tử Mạn phát hiện ra mà ánh mắt của nhiều người khác cũng khác thường. Anh coi như không có việc gì kéo tay áo xuống, đúng lúc có người đưa tài liệu vào, Tiêu Trí Viễn cúi đầu ho một tiếng, cố che giấu ý cười – anh sẽ nói cho cô biết…Sáng nay lúc đi làm anh đã thấy cô rồi!

Cô gái phụ trách việc phát tài liệu lúc đi qua người Tiêu Trí Viễn thì bước chân hơi dừng lại một nhịp, anh không nhìn cô nhưng một chút ý cười trên môi đã căng lên thành ý cười rất đậm, bình thản nói: “Cảm ơn!” Sau đó ngẩng đầu nói với mọi người: “Bắt đầu thôi.”

Trái tim Tử Quan vẫn đập rất nhanh, giống như là muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô đi ra khỏi cửa phòng họp mới cố gắng giữ bình tĩnh hỏi đồng nghiệp: “Tiêu Trí Viễn trong phòng họp là…”

“Tiêu tổng đó, cậu không biết hay sao? Vừa mới từ sân bay tới, thay thế cho anh trai Tiêu Chính Bình.” Những nhân viên thực tập cùng đợt với cô tin tức nhạy bén hơn nhiều: “Haiz, thực ra, số phận của Thượng Duy đúng là rất khó tồn tại…”

Trước khi vào Thượng Duy, Tang Tử Quan cũng biết xí nghiệp công nghiệp nặng này có danh tiếng lâu đời, nhưng bây giờ thành tích của nó đã không còn huy hoàng như xưa nữa, hiện đang ở trong trạng thái cực kỳ không tốt. Có người nói công ty công nghiệp nặng Quang Khoa có ý định thu mua, có điều trên hàng ngũ điều hành tập đoàn vẫn muốn cố gắng cứu vớt tập đoàn.

“Bây giờ xem ra phái một vị tổng giám đốc chưa có nhiều kinh nghiệm này tới đây, căn bản chính là chữa lợn lành thành lợn què rồi…”

Nhờ có câu chuyện này những người đồng nghiệp có vẻ cởi mở hơn, có lẽ thực sự cảm thấy Thượng Duy không còn chống đỡ được bao lâu nữa cho nên mới nghĩ tới việc đưa vị công tử Tiêu Trí Viễn – một người chưa có nhiều kinh nghiệm trong cả lời nói lẫn hành động tới đây.

Tang Tử Quan im lặng nghe, niềm vui sướng lúc vừa nhậm chức đã tan biến hoàn toàn. Gặp được Tiêu Trí Viễn ở đây là ngoài sức tưởng tượng của cô. Quen biết anh hơn nửa năm, cô vẫn nghĩ công việc của anh cùng lắm chỉ là một người mở mang kiến trúc bình thường thôi. Anh lại rất ít khi nhắc đến công việc cho nên cô tuyệt đối không hề nghĩ rằng có thể gặp được anh ở đây.

30.2

Buổi sáng mới chỉ gặp lướt qua nhưng mãi đến khi tan sở, Tử Quan vẫn không gặp chị gái và Tiêu Trí Viễn thêm một lần nào nữa. Cô làm xong lại quay về trường, cùng ăn cơm tối với Phương Tự, thế nhưng vẫn mang một bầu tâm trạng nặng nề. Mãi tận đến khi Hạ Tử Mạn gọi điện tới: “Ngày đi làm đầu tiên thế nào?”

“Rất tốt ạ.” Tang Tử Quan im lặng một lát rồi hỏi: “Chị, chị đang tăng ca à?”

“Sếp tổng mới tới dù sao cũng phải đi ăn cơm một bữa cùng nhau chứ.” Hạ Tử Mạn cười nói: “Không còn chuyện gì nữa thì em đi ngủ sớm đi nhé.”

Tiết trời tháng chín vẫn còn hơi nóng Tử Quan tắm rửa xong, đang ngồi đọc sách bỗng nghe thấy Phương Tự vốn đang vùi đầu trong đám tiếng Anh nói: “Cậu định đi làm à?” “Phải” Tang Tử Quan không ngẩng đầu lên. “Tớ còn phải vay tiền người ta đóng học phí, áp lực học nghiên cứu sinh quá lớn.” “Không phải cậu còn chị gái nữa hay sao?” Phương Tự cười hi hi: “Vả lại thành tích của cậu tốt như vậy, không học tiếp tiếc lắm, hay là chúng ta cùng đi du học? Cậu nói với chị gái cậu một câu cũng được mà.” “Chị gái tớ cũng không dư dả gì đâu.” Tử Quan nói qua loa: “Hơn nữa, tớ thích tự nuôi sống bản thân.”

Trong phòng lại tiếp tục yên lặng, các cô đều tự đọc sách của mình, di động của Tử Quan chợt rung lên. Cô đọc tin nhắn rồi nói: “Tớ đi ra ngoài một lát, sẽ về ngay.”

Ngay cổng kí túc xá là một bóng cây màu đen, Tiêu Trí Viễn im lặng đứng đó, mãi đến khi thấy Tang Tử Quan mặc áo T-shirt, quần short chạy xuống mới mỉm cười: “Không nóng à?”

“Anh cũng không nóng à?” Tang Tử Quan quan sát quần áo anh đang mặc, tuy là tây trang giày da nhưng áo vest đã được cởi ra từ lâu vắt trên khuỷu tay, điệu bộ rất mệt mỏi.

Anh hơi cúi người xuống tựa như đang quan sát nét mặt cô, còn chưa nói gì đã ngửi thấy một hương thơm, một chút mát mẻ, một chút ngọt ngào. Anh không nhịn được mà hít một hơi thật sâu, rồi đứng thẳng người lên, giận dỗi nói: “Anh sắp chết đói rồi.”

Anh hơi đỏ mặt nhưng điều đó lại khiến gương mặt anh sáng sủa hơn ban nãy nhiều. Tang Tử Quan nhìn anh, hoài nghi: “Anh không phải…là đã ăn cơm rồi hay sao?”

Tiêu Trí Viễn nhéo má cô, con người bình thường nghiêm túc, lạnh lùng bây giờ lại bày ra vẻ bất đắc dĩ hiếm thấy, giống hệt như một đứa trẻ bị thiệt thòi: “Một bữa tiệc như vậy sao có thể ăn no được?”

Tang Tử Quan nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng đúng, bèn mỉm cười: “Anh muốn ăn gì?”

Tiêu Trí Viễn một tay để trong túi quần, tay kia kéo cô đi: “Ờ, đi ăn miến lạnh lần trước em nói đi.”

“Anh… Đừng nói là anh chạy đến đây chỉ để ăn cái này nhé?”

Tiêu Trí Viễn không trả lời, nhưng chân anh bước nhanh hơn. Tang Tử Quan nhìn bóng lưng anh, nghĩ thầm…có lẽ người này đói bụng thật.

Lúc trước có một lần cô đưa anh tới quán ăn phía sau trường học ăn đồ nướng, uống bia lạnh, sau đó đếm ra thì họ đã ăn hết bốn, năm mươi xiên thịt dê nướng, anh vẫn ầm ĩ đòi ăn nữa, vẻ mặt như một đứa trẻ vừa thoát khỏi nạn đói. Tang Tử Quan nhịn không được bèn cười nhạo anh một hồi.

“Tiêu Trí Viễn, tại sao anh có vẻ như còn bị đói nhiều hơn cả một đứa nghèo khó như em vậy?” Anh lườm cô, miệng đầy dầu mỡ nghiêng về phía cô, nhồm nhoàm nói: “Ngon mà…”

Tựa như trong khoảnh khắc đó anh thực sự yêu quán ăn sau trường này, vô cùng lạc quan nghĩ rằng nếu cho anh thời gian nửa năm, anh sẽ ăn đến sạt nghiệp.

Có điều Tiêu Trí Viễn vẫn chưa nói suy nghĩ từ tận đáy lòng mình ra với Tử Quan: suy cho cùng thì anh lớn hơn cô vài tuổi, lúc ở bên nhau anh đều có thể thông cảm cho cô, dễ dàng tha lỗi cho cô. Anh cũng biết khoảng cách giữa hai người họ, cũng biết vì khoảng cách ấy mà cô luôn thấy không tự tin, cho nên anh sẽ tự đổi lập trường, cố gắng để thích ứng với cuộc sống của cô.

Sẽ không đưa cô đến những nhà hàng cao cấp, dù sao anh vẫn thích ăn ở những quán ăn lề đường này hơn, từ lần đầu tiên bị đau bụng đến bây giờ anh đã có thể mặt không đổi sắc mà ăn hết hai nồi lẩu tôm, có thể nói trong bất tri bất giác, anh đã hoàn toàn thích ứng được với thế giới của cô.

Mà từ trước đến nay, Tang Tử Quan không chỉ một lần hỏi anh: “Vì sao… anh lại tốt với em như vậy?”

Anh luôn im lặng không trả lời cô, quan hệ giữa họ đã là kiểu khó tồn tại như vậy, anh biết cô sẽ không tin lời anh nói.

Thế nhưng, anh tin, anh tin rằng trên thế giới này thực sự có một người như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy đã muốn đối xử thật tốt với cô ấy, muốn đem tất cả mọi thứ của mình để đối xử tốt với cô ấy. Có lẽ là kiếp trước anh nợ cô.

Họ chọn một quán ăn nhỏ rồi ngồi xuống ghế, lúc chờ món ăn được đưa lên, Tang Tử Quan cuối cùng vẫn không nhịn được: “Em đã sớm nói với anh là em sẽ đi thực tập.”

“Ừ?” Anh nhướn môi, thoải mái nói: “Thế thì tốt nhất em hãy gọi anh một tiếng “sếp” đi!”

Tang Tử Quan ngập ngừng, “ Vậy tại sao anh không nói cho em biết?”

Anh lấy một đôi đũa ra, giọng nói có một chút tùy tiện: “Chuyện được điều đến Thượng Duy anh cũng mới nhận được thông báo không lâu, đến nhanh hơn quyết định của em hai ngày mà thôi.”

Tang Tử Quan à một tiếng, cụp mắt xuống, rồi đột nhiên lại bất an mà ngẩng đầu lên, muốn nói lại thôi.

Anh vẫn mỉm cười nhìn cô, mặt không đổi sắc.

“Tiêu Trí Viễn…” Cuối cùng Tử Quan vẫn ngập ngừng nói ra, “Chị gái em cũng làm ở Thượng Duy, anh cũng quen chị ấy, chị ấy tên là Hạ Tử Mạn.”

“Là Tử Mạn sao?” Tiêu Trí Viễn cũng không quá bất ngờ, dường như phải suy nghĩ một lát mới nói, “Thảo nào hai người giống nhau như vậy.”

“Nếu biết sớm ở trong cùng một công ty, em sẽ không nộp sơ yếu lý lịch vào đó.” Tang Tử Quan có chút thất vọng, “Nếu bây giờ em bỏ việc giữa chừng, chị ấy nhất định sẽ không vui.” Tiêu Trí Viễn ừm một tiếng, anh rất hiểu trong lòng cô gái nhỏ này đang vướng bận việc gì.

Tang Tử Quan cảm thấy thật khó nói, nói chung bây giờ cô vẫn chưa sẵn sàng công khai quan hệ giữa họ cho người khác biết, nhất là chị gái cô, phiền não một hồi, cô lại ngẩng đầu lên :”Tạm thời anh đừng nói với chị em chuyện của chúng ta nhé?”

Anh khẽ nhướn mày, gật đầu, “Ừ”

Ngay lập tức vẻ mặt Tử Quan trở nên rạng rỡ hẳn lên, “Vậy chờ đợt thực tập này của em kết thúc, sau khi tìm được công việc chính thức, em sẽ nói với chị ấy.”

Tiêu Trí Viễn cũng không phản đối, chỉ trầm ngâm nói: “Em thật sự quyết định tốt nghiệp xong sẽ đi làm ngay sao?”

“Tốt nghiệp xong đi làm luôn, có thể tự nuôi sống bản thân là ước mơ của em!” Tử Quan vô cùng hăng hái, “Em đã chờ ngày đó lâu lắm rồi.”

Gương mặt cô sống động mang một thần thái khác thường, Tiêu Trí Viễn thấy lòng mình mềm hẳn đi, một lát sau mới dịu dàng nói, “Có thể nuôi sống bản thân không phải không tốt… nhưng đó là trước đây. Bây giờ, em không cần vất vả như thế nữa. Tử Quan, em có muốn tiếp tục học hành không?”

Từ khi bên nhau, Tiêu Trí Viễn rất ít khi đề xuất với cô những ý kiến kiểu như vậy, anh chưa bao giờ can thiệp vào việc học tập và cuộc sống của cô. Tang Tử Quan giật mình, cúi đầu ăn một miếng thức ăn, nhất thời không biết nói gì.

“Em cứ suy nghĩ cẩn thận đi, em còn nhỏ, không cần phải vội vàng tìm việc. Học tiếp không có gì là không tốt cả. Du học nước ngoài như Phương Tự cũng không tệ, dù là trường nào, với thành tích của em, đi xin học không phải việc khó.” Giọng anh vẫn đều đều và ân cần như thế, “Nếu em đồng ý thì không cần đi thực tập nữa. Anh sẽ làm mọi thủ tục cho em, không để chị em biết là được.”

“Em vừa nói chuyện phiếm với Phương Tự xong.” Tang Tử Quan giả bộ thoải mái, “Học phí đều là đi vay mới có, lấy đâu ra tiền du học?”

Anh cúi đầu ăn, nói mơ hồ: “Chuyện học phí em không cần lo lắng.”

Tang Tử Quan nhìn anh, trong lòng cô hiểu rất rõ, anh sợ cô quá nhạy cảm nên không nhìn cô nữa, muốn cố gắng tránh né khỏi trọng tâm câu chuyện. Cô bật cười, “Này, nghe như kiểu là…anh đang lo lắng biểu hiện của em ở Thượng Duy không tốt sẽ mất mặt anh hả?”

Anh ngẩng đầu, thở dài thườn thượt “Nếu như em vì nguyện vọng của anh mà ra nước ngoài du học như vậy phải mấy tháng mới có thể gặp nhau một lần đây?”

Tang Tử Quan nhíu mày nhìn anh.

Anh buông đũa, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn nói rất nghiêm túc: “Tử Quan, hơn hai mươi năm qua, anh chưa được gặp em nhưng sau này anh sẽ làm việc thật tốt để em sống đỡ vất vả hơn.”

Quạt trong quán chạy ầm ĩ, hình như gió làm bụi rơi vào mắt cô, Tang Tử Quan vội vàng chuyển ánh mắt đi chỗ khác, cố gắng bỏ qua cảm giác cay cay trong mắt, trầm mặc một hồi rồi mạnh miệng nói: “Em không cảm thấy vất vả lắm…”

Anh buột miệng nói ra câu đó nhưng nhìn vẻ mặt của Tử Quan, anh biết dưới đáy lòng cô đang dâng trào cảm xúc nên vội vàng đổi giọng: “Thực ra, đó chưa phải là phương án anh cảm thấy tốt nhất. Phương án tốt nhất chính là, Tử Quan, em tốt nghiệp xong hãy lấy anh nhé!”

Tang Tử Quan đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ những lời này của anh ngày hôm đó, trong một quán ăn nhỏ đầy dầu mỡ, quạt trần quay tạo ra những âm thanh khó nghe. Khi anh nói ra, trên mặt là vẻ nghiêm túc không gì sánh được, khóe môi hơi mím tạo nên vẻ vô cùng kiên định, giống như câu đó không phải nói trong lúc nhất thời, nói với ý đùa giỡn mà là một lời cầu hôn vô cùng chân thành.

Cô hơi đỏ mặt, “Anh nghĩ là em có đồng ý không?”

Sự kiên định ấy của anh lập tức biến thành chiều chuộng và dung túng, anh cười: “Vậy lần này không tính. Anh nói vội vàng quá, mà em cũng chưa kịp chuẩn bị tâm lý… Nếu là cầu hôn thật anh sẽ làm cầu kỳ hơn nhiều.”