Khi Nam Thần Hóa Nam Trà Xanh

Chương 25: Chương 25:





Chương 25
 
Trans: Cola
 
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhân viên bán hàng không còn hăng hái như trước nhưng vẫn lấy một chiếc áo sơ mi màu xanh thẫm trên giá treo màu nâu đen xuống, tươi cười niềm nở giới thiệu: “Mẫu áo sơ mi nam này cô thấy thế nào?”
 
Không thể không nói, nhân viên bán hàng rất am hiểu sở thích của Nhan Thư.
 
Cô cực kỳ ưng ý chiếc áo này.
 
Chất vải là loại vải crepe satin mà bình thường cô thích mặc, vừa mịn vừa bóng bẩy, tỏa sáng lung linh dưới ánh đèn sang trọng và hoa lệ trong cửa hàng xa xỉ phẩm, trước ngực có hình chiếc khiên được thêu bằng chỉ cùng màu.
 
Vừa sang chảnh vừa nổi bật.
 
Nhân viên bán hàng thấy cuối cùng cô cũng đã có phản ứng, đang định nhân cơ hội nói thêm mấy câu nữa thì Nhan Thư lại xua tay, ra hiệu cô không có hứng thú.
 
Ngay sau đó cô lại duỗi tay chỉ sang bên cạnh, “Tôi muốn xem chiếc áo kia.”
 
Nhân viên bán hàng nhìn theo hướng mà cô chỉ, hơi ngẩn ra.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
 
Chiếc áo đó đẹp thì có đẹp nhưng kiểu dáng vừa đơn giản vừa khiêm tốn, nhìn thế nào cũng không thấy giống kiểu mà Nhan Thư thích.
 
Cô nhân viên bước nhanh tới, cẩn thận lấy chiếc áo xuống, tươi cười đưa đến cho Nhan Thư: “Cô có gu thẩm mỹ thật đấy, chiếc áo này làm từ 100% loại bông chải kỹ Ai Cập, loại vải hàng đầu trong ngành do gia tộc AG cung cấp, sau đó được xe và vê thành sợi thủ công ở Thụy Sĩ rồi được dệt bằng máy. Mặc dù kiểu dáng hơi khiêm tốn nhưng mặc lên người cực kỳ thoải mái.”
 
Nhan Thư cảm thấy hứng thú duỗi tay ra, chất vải mềm mại lướt nhẹ qua da, cô gật đầu đồng tình: “Đúng là không tệ, tôi lấy cái này. Còn chiếc trên người ma nơ canh, tôi cũng muốn xem một lát.”
 
Nhân viên bán hàng hoàn toàn không ngờ cô thật sự mua chiếc áo này, lập tức trưng ra khuôn mặt tươi roi rói lấy chiếc áo khác cho cô xem.
 
Chọn một lúc bảy, tám chiếc Nhan Thư đều không hài lòng, nhân viên bán hàng nhân cơ hội hỏi cô: “Cô Nhan, cô muốn kích cỡ áo như nào, để tôi nhờ đồng nghiệp chuẩn bị trước cho cô.”
 
“Kích cỡ?”
 
“Hoặc là cô có biết chiều cao, cân nặng và số đo của anh nhà không?”
 
Nhan Thư lập tức gặp phải vấn đề khó khăn.
 
Cô nhớ lại chiều cao chênh lệch giữa cô và Hứa Bùi, giơ tay cao quá đỉnh đầu chừng mười mấy centimet để áng chừng: “Chắc là, cao từng này? Còn cân nặng thì tôi không rõ lắm, dù sao thì rất gầy.”
 
Nhan Thư lại nhớ ra điều gì đó, “À không, cũng không gầy lắm đâu, sờ cơ ngực thấy khá nở nang...”
 
“Cơ ngực gì cơ!” Vưu Giai vừa mới lên đến tầng hai đã nghe thấy từ ngữ nhạy cảm của Nhan Thư.
 
Nhan Thư bất chợt im bặt.
 
Nhan Thư im lặng một lúc mới nói: “Cơ ngực gì cơ? Cái tao nói là điện thoại*, mày nghe nhầm rồi.”
 
*Điện thoại và cơ ngực có phiên âm gần giống nhau.
 
Vưu Giai: “?”
 

Song, sự chú ý của cô ấy nhanh chóng bị đống quần áo lớn trong lòng nhân viên bán hàng thu hút, “Gì thế này?”
 
Nhân viên bán hàng cười đáp: “Đây là đồ mà cô Nhan chọn.”
 
Vưu Giai sửng sốt.
 
Cô ấy quan sát đồng quần áo này một lúc.
 
Về cơ bản đều là áo trơn màu, áo khoác và áo sơ mi chiếm đa số nhưng chất liệu và kiểu dáng có chút khác biệt.
 
Vưu Giai trợn mắt há mồm, nhìn về phía Nhan Thư, “Mày mua nhiều áo nam như này làm gì?”
 
Cô ấy bất chợt liên tưởng với từ nhạy cảm “sờ cơ ngực” mà Nhan Thư nói ban nãy, con ngươi bắt đầu trợn to, “Không lẽ, mày có quan hệ bất chính với người đàn ông nào bên ngoài hả! Đừng quên bây giờ mày đã là gái đã có chồng rồi nhé!”
 
Nhan Thư nghẹn họng một lúc mới lên tiếng giải thích: “Đây là đồ tao mua cho chồng tao.”
 
Vưu Giai càng kinh ngạc hơn, lắp bắp nói: “Mày, với chồng mày, ở bên nhau rồi á?”
 
Nhan Thư: “...”
 
Sao nghe câu này cứ thấy kỳ kỳ kiểu gì nhỉ!
 
Cô đảo mắt ra vẻ cạn lời, “Mày nghĩ cái gì thế, đợt trước tao làm bẩn áo của anh ấy, bây giờ không phải tao mua đền cho anh ấy sao?”
 
Vưu Giai chỉ vào một đống áo trong lòng nhân viên bán hàng, chất vấn: “Mày chỉ làm bẩn có một chiếc, cần gì phải mua cho anh ấy nhiều như vậy?”
 
Nhan Thư hơi ngập ngừng, “Tao nợ anh ấy lâu như thế, cũng phải trả chút tiền lãi đúng không!”
 
Thấy Vu Giai còn định hỏi thêm gì đó, cô vội vàng nói: “Vả lại, hôm nay có khuyến mại tích điểm gấp ba lần, nên tao mua để tích thêm chút điểm!”
 
Vưu Giai: “Mày còn để ý trò tích điểm á?”
 
Nhan Thư trả lời hùng hồn: “Đúng vậy, hiện giờ tao đang tiết kiệm, ngay cả chiếc cốc tao dùng cũng là đồ khuyến mại mua một tặng một được giảm xuống còn tám tệ tám trong siêu thị đó.”
 
Vưu Giai: “...”
 
Nhan Thư không ngó ngàng đến cô ấy nữa, dứt khoát lấy hai chiếc áo trên giá áo bên cạnh, “Vừa hay mày giúp tao chọn xem bộ nào đẹp hơn. Màu xanh biển nhìn thanh thoát, nhưng tao không biết anh ấy có thích kiểu áo loang màu không nữa. Còn màu trắng khá tôn dáng anh ấy, chất vải cũng khá thoải mái, nhưng kiểu dáng lại tương tự một chiếc của anh ấy, chỉ khác mỗi kiểu cúc thôi.”
 
Cô nói một tràng dài, không thấy Vưu Giai bày tỏ ý kiến, bèn nhìn về phía cô ấy, “Mày sao vậy?”
 
Ánh mắt Vưu Giai đầy phức tạp, “Ngay cả kiểu cúc trên áo anh ấy mà mày cũng để ý?”
 
Nhan Thư nghĩ ngợi một hồi, rồi đưa ra câu trả lời không mấy chắc chắn: “Chắc là vì, ngay từ nhỏ tao đã có khả năng quan sát thượng thừa chăng?”
 
“Hơ.” Vưu Giai cười lạnh một tiếng, “Cái sự thượng thừa mà mày nói là chưa từng nhớ tao mặc váy hay mặc quần, cột dây buộc tóc hình gà con hay dây buộc tóc hình thỏ con, đánh son màu gì sao?”
 
Nhan Thư: “...”
 
Nhân viên bán hàng mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nhân lúc hai người đang đấu võ mồm, lẳng lặng bổ sung thông tin khách hàng họ Nhan này vào kho dữ liệu.
 
--Thích áo nam đơn sắc, chất vải mềm mại, kiểu dáng khiêm tốn. Đặc biệt yêu thích áo sơ mi trắng cotton, hay để ý đến cúc áo, chi tiết nhỏ... Khi nào bên khu đồ nam nhập hàng mới, nhất định phải gửi look book cho cô ấy mới được.

 
Ba mươi phút sau.
 
Nhan Thư xách một đống đồ nam to đùng, sải bước trên đôi giày cao gót nhỏ nhắn, phấn chấn ra khỏi cửa hàng xa xỉ phẩm Coconin, như một vị tướng quân vừa thắng trận trở về.
 
Khi cô đang chuẩn bị ra khỏi cửa chính trung tâm thương mại SFI, nghe thấy Vưu Giai nói ẩn ý: “Không phải mày muốn tích điểm sao? Quên rồi à?”
 
Nhan Thư: “...”
 
--
 
Hai người lại trở vào trong, vừa đi ngang qua cửa một phòng VIP, Vưu Giai lại “phi” một tiếng, “Mày nói xem hôm nay có phải do tao miệng quạ đen hay là bị sao! Nếu biết hai người họ ở đây thì tao đã không nói đến chuyện tích điểm rồi, có nhặt được tiền tao cũng không bảo mày tới đây.”
 
Nhan Thư ngước mắt lên, mặt không cảm xúc nhìn về phía hai mẹ con đang đi tới.
 
Hiển nhiên hai người ở phía đối diện cũng hơi sửng sốt, nhưng chẳng bao lâu sau cô gái mắt nai mặc chiếc váy bông trắng đã trưng ra vẻ mặt kinh ngạc lẫn vui mừng.
 
Cô ta chạy chầm chậm đến trước mặt Nhan Thư, lại dè dặt đứng im tại chỗ, tỏ vẻ sợ sệt chào cô: “Chị.”
 
Vẻ mặt của người phụ nữ trung niên cũng hơi ngạc chút, nhanh chóng cầm tay Nhan Thư, nói bằng giọng xót xa: “Cái con bé này, sao lại gầy đi rồi? Hôm nay có muốn về nhà một chuyến không, để dì nấu chút canh bồi bổ cho con?”
 
Nhan Thư chẳng buồn đếm xỉa tới bà ta, lập tức gạt phăng tay bà ta ra, nhấc chân đi khỏi đó.
 
Vừa bước được hai bước, ống tay áo bị người khác kéo lại.
 
“Có phải chị vẫn còn đang giận em không ạ?” Thư Nhu Nhi chắn trước mặt cô, đôi đồng từ đen láy như mắt nai tơ phủ một tầng sương mờ, “Em xin lỗi chị, em thật sự không ngờ ba lại, lại mắng chị, còn không cho chị về nhà. Là lỗi của em, chị tha thứ cho em được không ạ?”
 
Thư Nhu Nhi nói mãi nói mãi, nước mắt lại chảy ra, khóc sướt mướt, trông mà tội nghiệp.
 
Người phụ nữ trung niên vỗ vai Thu Nhu Nhi, “Con bé này, nói mấy lời ngốc nghếch gì thế, là người nhà với nhau cả, chị gái con lại rộng lượng như vậy, sao có thể so đo với em gái chứ?”
 
“Mẹ, mẹ đừng nói như vậy, dù chị gái không so đo với con thì cũng là con khiến chị ấy chịu ấm ức, là lỗi của con.” Thư Nhu Nhi để mặc những giọt lệ to rơi khỏi hốc mắt, “Cũng tại con vô dụng, chuyện đã qua lâu như vậy mà ba vẫn còn giận chị con.”
 
Người phụ nữ trung niên ôm lấy Thư Nhu Nhi, “Con có tấm lòng này là được rồi, gần đây ba con bận rộn, để lần sau ba con đến trường quay cổ vũ cho con, con hãy nói rõ với ông ấy rồi khuyên giải ông ấy. Ba con thương con nhất, con mà nói thì nhất định ông ấy sẽ nghe.”
 
Thư Nhu Nhi rưng rưng nước mắt vâng dạ, thút thít lau nước mắt.
 
Vưu Giai mắt tròn mắt dẹt nhìn cặp mẹ con đang ôm chầm lấy nhau cứ như vừa bị Nhan Thư ức hiếp, nhất thời bị sốc đến quên cả lên tiếng.
 
Còn Nhan Thư thì tỏ vẻ đã sớm quen với chuyện này, cô chẳng mảy may xúc động liếc ngang hai người một cái, “Khóc xong chưa vậy? Xong rồi thì phiền cô buông tay.”
 
Cô mất kiên nhẫn chỉ vào tay áo đang bị Thư Nhu Nhi kéo lại, rõ ràng đã nhẫn nhịn đến tột cùng.
 
Thư Nhu Nhi vội vàng thả tay ra, cắn môi rồi nói: “Xin lỗi chị, em không nên khóc.”
 
“Biết thế thì tốt.” Giọng Nhan Thư đầy vẻ uể oải, lại mất kiên nhẫn nhíu mày, “Phiền cô nhường đường.”
 
--
 

Trong bãi đỗ xe.
 
Nhan Thư ném móc khóa thủy tinh cho Vưu Giai: “Người chị em, trông cậy vào mày rồi.”
 
Vưu Giai rất tự giác ngồi vào ghế lái, “Phục mày rồi đấy, mua một con xe bá cháy như này mà lại không lái, đúng là có vấn đề.”
 
Nhan Thư vẫn thản nhiên ngồi vào ghế phụ, hất giày ra, “Tao không biết lái thì lái thế nào được.”
 
Điện thoại đổ chuông, cô cầm lên xem rồi bấm từ chối cuộc gọi.
 
Hình như đầu bên kia có chuyện gì gấp, gọi liền một lúc ba bốn cuộc.
 
Khi Nhan Thư bắt máy, lập tức nghe thấy giọng điệu nén giận của người đàn ông trung niên: “Mày lại bắt nạt Nhu Nhi rồi phải không? Nói với mày bao nhiêu lần rồi, bây giờ con bé là em gái mày, cái tình nết này của mày —”
 
Còn chưa nghe hết cô đã cúp máy, lướt tay mấy cái đã kéo số điện thoại này vào danh sách chặn.
 
Vưu Giai ngồi bên cạnh hít sâu một hơi, “Vãi, cuối cùng tao cũng biết vì sao mày không về nhà rồi.”
 
Nhan Thư lừ mắt nhìn cô ấy một cái, “Đừng nói bừa nhé, đó không phải nhà tao, căn nhà bên bờ sông Liễu Trường mới là nhà tao.”
 
Đang nói thì thông báo Wechat vang lên.
 
Hứa Bùi gửi cho cô một đường link.
 
Nhan Thư nhấn vào, sau mấy giây tải xuống, xuất hiện một cảnh trong trò chơi quen thuộc.
 
Bên con suối nhỏ quanh co, một cô bé buộc tóc đuôi ngựa đang ngồi vắt chân ở đó, trên đầu xuất hiện một khung đối thoại: [Em thích bắt cá nhỏ nhất, mau đến chơi cùng em đi!]
 
Cô cầm lòng không đặng mà bật cười, nhưng lại nhìn thấy tin nhắn Hứa Bùi gửi đến.
 
Hứa Bùi: [Chơi đến ván 15]
 
Nhan Thư: [Hử?]
 
Hứa Bùi: [Bài tập về nhà.]
 
Nụ cười của cô dần hóa đá.
 
Đi cùng tiếng nổ máy vang rền, chiếc xe thể thao có đường nét mềm mại thoắt cái đã lao vút khỏi bãi đỗ xe.
 
Nhan Thư ngồi bên ghế phụ, phát ra tiếng kêu ai oán: “Cuối tuần mà còn bày vẽ bài tập về nhà gì chứ, còn để cho người ta sống không vậy.”
 
Vưu Giai buồn cười, “Đã học đại học rồi mà cuối tuần còn cho bài tập ư? Giáo viên nào mà phát rồ vậy?”
 
Nhan Thư than thở với vẻ oán thán: “Còn ai được nữa, chồng tao đó.”
 
Tay Vưu Giai chợt cứng đờ.
 
Cô ấy cầm vô lăng, đánh lái sang bên trái, cuối cùng không nhịn được nhìn sang phía cô, “Nhan Nhan, mày có cảm thấy, dạo gần đây mày...”
 
“Hử?”
 
“Gọi chồng càng lúc càng thuận miệng rồi đấy.”
 
Nhan Thư: “...”
 
--
 
Nhan Thư mua sắm suôn sẻ, xách một đống chiến lợi phẩm vật vã về ký túc xá.
 

Hôm nay Điền Tư Điềm có nhiệm vụ chụp ảnh, mới sáng ra đã đến khu phía Nam chụp ảnh, đến giờ vẫn chưa về phòng.
 
Nhân lúc không có ai ở đây, Nhan Thư miễn cưỡng nhét vừa mấy túi quần áo vào trong tủ để giấu đi.
 
Điện thoại đổ chuông, là Vưu Giai gọi đến.
 
Nhan Thư nhấc máy: “Tao đang định gọi cho mày đây, về đến trường chưa?”
 
“Vừa về đến nơi.” Kèm theo đó là tiếng mở khóa cửa, Vưu Giai nói: “À đúng rồi, xe của mày làm sao đây?”
 
Nhan Thư kẹp điện thoại vào vai, đi rót nước, “Để ở chỗ mày đi.”
 
“Oke.”
 
“Vậy nhé.”
 
“Ấy.” Vưu Giai gọi giật cô lại, “Mày làm gì mà gấp thế!”
 
Nhan Thư: “Có thể không gấp được sao, tao còn chưa làm xong bài tập về nhà kia kìa, ngày mai phải nộp cho thầy Hứa rồi!”
 
Vưu Giai: “Ngày mai mày phải đi học ôn hả? Vậy ngày mai mày cũng đưa chỗ quần áo đến đó nhỉ?”
 
“Ờ, làm sao?”
 
“Xót tiền một tí không được à? Dù gì cũng mất sáu chữ số mà!”
 
Vưu Giai vừa nói xong thì nghe thấy đầu bên kia kêu “cộc” một tiếng, ngay sau đó Nhan Thư lại kêu “Ai da”.
 
“Có chuyện gì đấy?”
 
Giọng ảo não của Nhan Thư vang lên: “Hàii, vừa làm đổ cốc nước, không nói nữa, tao thu dọn bàn học đã.”
 
Cúp máy xong, Nhan Thư vội vàng rút mấy tờ khăn giấy để lên mặt bàn sũng nước, sau đó cô nhanh tay nhấc quyển sổ phỏng vấn đã dính nước lên, tỉ mỉ lau hết những giọt nước đọng ở ngoài bìa.
 
Cô sợ trang bên trong cũng thấm nước, lật ra lướt nhanh một lượt, một mẩu giấy nhẹ tênh bất ngờ rơi ra từ bên trong quyển sổ.
 
Nhan Thư nhặt lên xem, là hóa đơn mua hàng trong siêu thị lần trước.
 
Chắc là Hứa Bùi bất cẩn kẹp vào trong sổ ghi chép.
 
Trên đó danh sách dài liệt kê những thứ đã mua, tổng cộng có 27 món, số tiền...
 
Nhan Thư ghé đầu lại gần.
 
Số tiền: 307 tệ.
 
Cô vừa dọn dẹp mặt bàn, vừa nhìn chăm chú vào con số này. Một lúc sau cô nhớ ra gì đó, mở hóa đơn trong điện thoại ra.
 
Cô tập trung đếm các chữ số trước dấu thập phân, quả đúng như Vưu Giai đã nói, hóa đơn gồm sáu con số.
 
Cô chống má nghĩ ngợi một hồi, với lấy điện thoại, gọi cho Điền Tư Điềm: “Điềm Điềm, không phải lần trước bạn phỏng vấn một đàn chị làm ở Taobao sao, mau mau mau, cho mình phương thức liên hệ với.”
 
Nửa tiếng sau, Nhan Thư đã cắt bỏ những chiếc mác áo toát ra mùi đắt đỏ trên áo, tỉ mẩn dán mác áo mới lên.
 
Sau khi thay xong toàn bộ mác áo, cô lại bật đèn lên, nhìn mấy chữ “Giá bán lẻ khuyến nghị: 9.9 tệ”, hài lòng gấp gọn quần áo, để vào trong vali rồi giấu kỹ. 



 



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.