Khi Tắc Kè Không Có Hoa

Chương 11: Chuyến du lịch bất ngờ




Cứ thế, ngày này qua ngày khác, Linh An làm bạn với cái phòng chưa đầy hai mươi mét vuông chất kín chổi, giẻ lau, cọ sàn, thông cống và những chai Duck- con vịt.

Nếu như không thể thay đổi, Linh An cũng không dại gì mà chống đối. Tính cô là vậy, trong lúc khó khăn nhất cũng phải tìm lấy niềm vui.

Hàng ngày, Linh An làm việc chăm chỉ, kết thân với bạn bè đồng nghiệp tầng 21,

nghe lời ông chủ tầng 22. Cũng may Hoàng Khánh Phong không phải loại tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi, ngoài những công việc pha trà, dọn dẹp, bưng bê tài liệu, hắn cũng không làm khó cô. Thời gian rảnh rỗi, Linh An còn lau sàn nhà cho sạch bong sáng bóng đến nỗi tổng giám đốc có thể soi gương được. Thấy cô tận tụy với nghề, Hoàng Khánh Phong còn hứa cuối tháng sẽ thưởng thêm.

Dù sao, nếu để mất công việc này, Linh An chỉ còn nước cạp đất mà ăn, bán thân trả nợ.

Năm nay, kì nghỉ Quốc Khánh kéo dài, công ty thưởng cho toàn bộ nhân viên đi du lịch ở Nha Trang hai ngày. Nhìn mọi người rục rịch chuẩn bị cho kì nghỉ, Linh An chỉ biết than thầm. Một nhân viên vệ sinh nhỏ nhoi như cô thì làm gì có suất.

“Cậu sẽ đi cùng ai vậy?” Quốc Tùng ngồi xuống ghế bên cạnh, bưng cốc trà lên uống.

“Đi đâu?” Linh An ngơ ngẩn hỏi.

“Cậu không đi nghỉ với công ty sao?”

“Tôi cũng được đi sao? Thật không vậy?” Linh An mở to mắt mừng rỡ.

“Ừm, mọi năm vào kì nghỉ Quốc Khánh chỉ có nhân viên các phòng ban được đi du lịch. Nhưng hôm qua, tổng giám đốc mới kí duyệt cho bộ phận vệ sinh và bảo vệ. Xem ra cậu cũng may mắn đó.”

“Ô la la, thật vậy sao? Tổng giám đốc vạn tuế... Hừm... nhưng tôi cũng không biết nên đi cùng với ai nữa.” Ở đây Linh An chỉ có Quỳnh Mai và Phương Lệ là bạn, mà mỗi người chỉ có một suất người thân đi kèm được hỗ trợ năm mươi phần trăm chi phí. Giá như ba đứa có thể cùng đi du lịch thì tốt biết mấy.

“Vậy cậu đi với ai?” Linh An hỏi lại Quốc Tùng.

Quốc Tùng nhún vai: “Ai cũng có kế hoạch riêng, tôi đi một mình thôi.”

Linh An bật dậy, nắm lấy vai Quốc Tùng lắc lắc: “Vậy cậu cho tôi suất của cậu nhé.

Tôi đảm bảo người này cậu cũng quen, tuyệt đối sẽ không hối hận đâu.”

...

Nha Trang biển xanh cát trắng, nắng gió mặn mà, đúng là thiên đường trần gian.

Quốc Tùng và Quỳnh Mai sau khi gặp lại người cũ, quấn quýt không rời. Phương Lệ thì vẫn như mọi khi, là tâm điểm thu hút sự chú ý của đám đông. Với vẻ ngoài nổi bật của nó, dám cá là quá nửa số đàn ông trên bãi biển này phải dõi theo, ngoại trừ người già và trẻ em.

Bạn với chả bè, Linh An tốn bao nhiêu công sức để tụi nó được đến đây. Cuối cùng vẫn là cô nằm chỏng gọng một mình ngắm biển.

Đang nằm oán trách lũ bạn vô lương tâm thì Linh An nghe thấy chỗ mấy quầy bar có tiếng cãi lộn. Máu hóng hớt nổi dậy, cô bèn lách vào giữa đám đông.

Nhân vật chính không ai khác chính là Phương Lệ và Quỳnh Mai, kèm theo một bà chị ngoài ba mươi tuổi mặt trát bự phấn. Trông chị ta hằm hằm sát khí, cái mồm quang quang nói ra những từ ngữ tục tĩu, chỉ trực xông vào cào xé hai đứa kia.

Linh An chen vào giữa ba người, đưa tay giảng hòa: “ Chị à, có gì bình tĩnh nói chuyện, đừng nóng vội mà tổn hại đến nhau. Chị có biết mỗi khi nóng giận là trên mặt có bao nhiêu nếp nhăn không?”

Xem ra lời nói của Linh An cũng tác động đến chị ta không ít. Chị ta cũng bắt đầu xuôi xuôi, nét mặt cũng đã dịu lại nhưng ánh mắt vẫn nhìn hai đứa kia như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Đấy, phải rồi, thế này có hơn không. Trông chị quý phái thế này chắc hẳn cũng là người cao sang quyền quý. Hà cớ gì lại động tay động chân giữa đường giữa chợ, có phải là mất mặt không?”

“Xem ra mày cũng là người hiểu chuyện. Mày quen con đó phải không?” Chị ta chỉ thẳng tay vào mặt Phương Lệ. “Về nói với nó là đừng tưởng có tí hương sắc là định đi cướp chồng người khác.”

Linh An liếc mắt nhìn sang anh chồng đang đứng khúm núm co ro sau chị ta, cười thầm. Loại đàn ông này mà cũng đòi Phương Lệ để mắt đến sao? Có cho không kèm theo quà khuyến mại giao đến tận nhà nó cũng không thèm.

Phương Lệ kéo tay Linh An, đánh mắt về phía Quỳnh Mai. Trên mặt Quỳnh Mai còn in năm vết ngón tay mờ mờ. Bọn nó đồng loạt nhìn về phía bà chị đằng sau.

Linh An quay phắt lại, tát cái bốp một phát vào mặt anh chồng của chị ta. Bị đánh bất ngờ không kịp phòng bị, anh ta lảo đảo ngã phịch xuống đất.

Chị ta rú lên, vội chạy đến bên chồng, nghiến răng nghiến lợi chửi bới lung tung.

Linh An đứng trên nhìn xuống, nhàn nhạt nói, cũng chẳng rõ phong cách này học được từ ai: “Người chị nên mắng chửi là chồng chị chứ không phải bạn tôi. Cái tát đó là tôi trả lại cho chị mà thôi. Có chồng mà không biết giữ thì đừng đi đổ tại người ngoài. Mà tôi khuyên chị thật lòng nhé, chị không phải tốn công tốn sức giữ lấy anh ta làm gì. Bởi vì người như anh ta có buộc nơ đem tặng cũng không ai thèm nhận đâu.”

“Mày, mày...” Xem ra sức chịu đựng của chị ta đã đến giới hạn nhưng nhắm không đánh lại được ba đứa, bèn tức giận đay nghiến anh chồng.

Trong đám đông hóng hớt đứng xem có người lên tiếng: “Thôi chuyện nhà người ta để người ta giải quyết, có gì hay ho đâu mà xem.”

Mọi người tản dần. Quốc Tùng xót xa lấy túi nước đá chườm mặt cho Quỳnh Mai. Anh mới đi mua nước có chút xíu mà cô đã thành ra thế này.

Linh An vòng tay qua cổ Phương lệ, đè nó xuống, rít lên: “Tao đã bảo mày bao nhiêu lần rồi, vừa vừa phai phải thôi. Thể nào cũng có ngày như hôm nay mà.”

Phương Lệ cũng không phải loại dễ bắt nạt, thò tay túm lại cổ Linh An, la hét:

“Đâu phải tại tao chứ.”

“Hai đứa mày có thôi đi không.” Quỳnh Mai chạy lại dang tay đập đầu Linh An vào đầu Phương Lệ nghe cái bốp.

“Nguyễn Linh An, xem ra từ hôm nay cậu nổi tiếng rồi. Đứng trước mặt bao nhiêu người trong công ty. Ha ha. Cũng anh hùng lắm.” Quốc Tùng không nhịn được liền “khen ngợi” Linh An.

Linh An quay phắt lại liếc mắt lườm Quốc Tùng: “Cậu câm miệng lại cho tôi, lúc Quỳnh Mai bị đánh cậu rúc trong xó nào hả?”

Nhưng xem ra lời nói của Quốc Tùng cũng khiến Linh An chột dạ, miệng lẩm bẩm: “Không biết tổng giám đốc có nhìn thấy không nữa. Cái tên Hoàng tắc quái đó thể nào cũng lôi ra đủ mọi lý do để hành hạ mình cho mà xem.”

“Tôi đã chứng kiến từ đầu đến cuối không sót một chi tiết nào. Quả thực rất đặc sắc.”

Linh An giật bắn mình quay phắt ra chỗ phát ra tiếng nói. Quốc Tùng, Quỳnh Mai, Phương Lệ đồng loạt đưa mắt nhìn về một hướng.

Hoàng Khánh Phong đeo kính râm, nằm dài trên ghế tắm nắng, trên bàn là ly cooktail xanh biển mát lạnh. Hắn đang ra sức vỗ tay khen ngợi.

Linh An chết đứng, lắp bắp: “Tổng..giám...đốc.”

Sau lưng, bè lũ phản bội đã co giò chạy mất dép.

Thế mới nói, lầm gì thì lầm. Tuyệt đối không được chọn lầm bạn.