Khiêu Chiến Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 13






Từ sau dạ tiệc lần đó, Phùng Lãnh Nhi không hề gặp lại Hàn Lan Uy, điều này khiến cho cô cảm thấy an tâm.

Nhưng cô không thể bịt tai, bịt mắt trước những tin tức có quan hệ đến anh. Cả giới doanh nhân Đài Bắc cơ hồ đều bàn luận về anh, ngân hàng do anh dẫn dắt nhanh chóng lớn mạnh uy hiếp các đối thủ cạnh tranh, bàn về phương thức kinh doanh độc đáo cùng quan hệ xã hội của anh. Tóm lại Hàn Lan Uy trở thành truyền kỳ số một, xôn xao cả giới thượng lưu Đài Bắc.

Một hôm, Phùng Lãnh Nhi đang ở công ty cùng đồng nghiệp mà cũng là bạn tốt của cô – Tử Khiêm bàn về phương án quảng cáo mới thì đột nhiên trợ lí của cô Tiểu Văn kích động chạy vào

. Ôi, chị Lãnh Nhi, bên tổng công ty xảy ra vấn đề lớn, khách điện thoại qua đây hỏi nè chị.

. Xảy ra vấn đề gì ?

. Tình hình em cũng không rõ, chỉ nghe nói là chủ tịch lấy một khoản tiền lớn bỏ trốn, tổng công ty đang rối loạn bên đó, khách hàng chúng ta nghe tin gọi điện đến đây hỏi, thậm chí có người còn yêu cầu hủy hợp đồng.

Tiểu Văn nói một hơi như pháo nổ. Phùng Lãnh Nhi nhíu mày, nhanh chóng dặn dò

. Em cố gắng trấn an khách hàng nếu có trường hợp nào khó khăn hay quan trọng thì chuyển máy cho Tử Khiêm xử lý.


Cô tiện đà quay về phía Tử Khiêm:

. Anh ở lại xem chừng công ty nhé, em lập tức đi đến tổng công ty xem sao, mọi việc chờ em về rồi bàn tiếp!

Cô lập tức lấy túi xách đi về phía cửa. Nhưng đột nhiên Phùng Lãnh Nhi quay đầu lại, Tử Khiêm nhanh chóng tiến về phía cô.

. Cho dù chuyện gì xảy ra thì chúng ta là người đứng cùng trận tuyến biết không ?

Tử Khiêm cầm chặt tay Phùng Lãnh Nhi, giọng nói tràn ngập sự kiên định cùng tình cảm chân thành.

. Cám ơn anh !

..................

Tòa nhà Ngân Hàng Uy Hàn

Trên tầng cao nhất, trong một văn phòng cực rộng lớn, ba mặt bằng kính nên có thể nhìn ra phong cảnh bên ngoài, phía dưới chính là toàn cảnh Đài Bắc phồn hoa, xe cộ qua lại như nêm. Cả văn phòng lấy trắng đen làm hai màu chủ đạo, có cảm giác hiện đại hóa nhưng lại không mất đi sự thanh lịch trang trọng, trong góc còn bài trí một bộ sô pha và bàn trà.

Hàn Lan Uy ngồi phía sau bàn làm việc bằng gỗ hạnh đào thật lớn, cả người phóng túng dựa vào lưng ghế, mắt nhắm lại nghỉ ngơi.

Cạch ! Cạch!

Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang sự suy nghĩ của anh.

. Vào đi !

Một người đàn ông cao nhưng hơi gầy đi vào văn phòng, khuôn mặt có nét giống Hàn Lan Uy nhưng có vẻ hiền hòa hơn, trên mũi còn có một cặp kính làm cho anh càng có vẻ nho nhã, so với Hàn Lan Uy phong trần thì hoàn toàn không giống.

. Anh hai, anh thật rảnh rỗi nhỉ, lại còn có thời gian nghỉ ngơi !

Người này chính là em trai của Hàn Lan Uy – Hàn Lan Nghiêm.


Hàn Lan Uy chậm rãi mở mắt mỉm cười

. Nghe giọng của em thì anh không nên như vậy à ? Làm sao, có chuyện gì lớn à ?

Hàn Lan Nghiêm nới lỏng cà vạt, tiến đến bên sô pha thả mình ngồi xuống

. Việc lớn rồi đây ! Cái lão hồ ly Phùng Hữu Bang thật là không còn mặt mũi gì nữa, lão ta mang theo một số tiền trốn ra nước ngoài mất rồi.

. À! Vì chuyện này mà em nóng nảy giẫm hư sàn văn phòng của anh à? Hàn Lan Uy không nhanh cũng không chậm bình luận.

Hàn Lan Nghiêm cảnh giác nhướng mày nhìn anh trai mình thăm dò.

. Mọi chuyện giống như không ngoài dự liệu của anh, anh cũng không hề khẩn trương.

. Không có gì phải khẩn trương, cứ để ông ta đi.

. Em không cười nổi, ông ta đã ký vay tiền của chúng ta.

Hàn Lan Uy lộ ra vẻ cười cao thâm khó lường, sau đó lấy trong ngăn kéo ra một tập hồ sơ đưa cho em trai.

. Đây là hợp đồng vay tiền của Phùng Hữu Bang, em xem đi ! Chúng ta sẽ không bị ảnh hưởng gì.

Hàn Lan Nghiêm đứng lên nhận tập hồ sơ, nhanh chóng mở ra xem, vẻ mặt đang căng thẳng dần dần lộ ra vẻ tươi cười.

. Đúng là anh của em, thì ra anh đã sớm bắt Phùng Hữu Bang đem tài sản có khả năng sinh lợi nhất của mình ra thế chấp hạn chế rủi ro của chúng ta.

Hàn Lan Nghiêm đem tập hồ sơ trả lại cho Hàn Lan Uy.

. Trong thời gian ngắn cứ xem ngân hàng chúng ta đầu tư vào đó, nhưng rất nhanh chóng sẽ thu hồi được vốn. Huống hồ chúng ta nắm quyền điều hành Phùng Lãnh mà đó chính là công ty duy nhất của Phùng Hữu Bang làm ra tiền.

Hàn Lan Uy phân tích rõ ràng, tất cả dường như đều nằm trong tầm kiểm soát của anh.


. Điều hành kinh doanh Phùng Lãnh không phải là con gái của Phùng Hữu Bang – Phùng Lãnh Nhi sao ? Cô ấy chính là mấu chốt, nếu phải tiếp quản Phùng Lãnh chỉ e là không dễ dàng !

. Cô ấy sẽ hợp tác, chỉ có như vậy thì Phùng Lãnh mới có thể tiếp tục sinh tồn. Nếu không Phùng Lãnh cũng không đáng giá một xu.

Hàn Lan Uy nhẹ nhàng bâng quơ nói, đôi mắt trong lúc vô tình hiện ra một tia sáng cực nóng.

. Em thực sự thông cảm cho cô ấy, lại bị người thân nhất của mình lừa gạt, phản bội. Phùng Hữu Bang thật đúng là “tài”! Đem công ty của chính con gái mình đi cầm cố, bản thân lại chạy ra nước ngoài hưởng phúc. Thật là không có đạo lí mà.

. Anh định khi nào thì thông báo cho cô ấy việc tiếp quản Phùng Lãnh.

Hàn Lan Nghiêm bất đắc dĩ hỏi. Thông cảm thì thông cảm nhưng công việc là công việc, dù sao trên thương trường cũng không có chữ tình, đây chính là thế giới hiện thực!

. Không cần gấp, cô ấy sẽ tự tìm đến đây.

Hàn Lan Uy cười cười khẳng định, giọng nói mơ hồ có chút hưng phấn. Đã hơn một tháng nay, anh không có gặp cô gái Phương Đông rồi.

Phùng Lãnh Nhi thực không tin được bố lại đối xử với cô như vậy!

Cô vội vàng chạy tới tổng công ty, thấy mọi người đều bỏ đi hết chỉ còn Bác Tiêu đã làm việc rất lâu năm ở lại chờ cô. Càng đau hơn chính là bác Tiêu trong văn phòng của bố cô đã tìm được một tập hồ sơ. Cô đọc mới biết bố cô đã sớm thấy tình hình tài chính của mình không ổn nên lấy tất cả sản nghiệp bao gồm cả công ty mà cô khổ công gây dựng cầm cố cho Ngân hàng Uy Hàn vay tiền.

Như thế này là xong rồi, không bao lâu ngân hàng sẽ tiến hành thu hồi toàn bộ tài sản đã thế chấp bao gồm cả văn phòng công ty hiện tại của cô.

Hết chương 13