Khoái Xuyên Chi Ngược Tra Ngược Tra

Quyển 1 - Chương 7: Ngược vương tử vườn trường cặn bã 6




Gần nửa năm, Mạc Sinh Bạch đem độ hảo cảm của Cao Kỳ kéo đến 90, mà độ hảo cảm lại giống như mắc kẹt ở mức 90, có kéo như thế nào cũng không hề tăng. Mạc Sinh Bạch đồng thời lợi dụng thời gian Cao Kỳ đi học hướng tiểu bạch thỏ Lâm Kỳ dạy kèm, nhận được vô hạn sùng bái của Lâm Kỳ, còn được trên dưới Lâm gia khen ngợi. Khiến Mạc Sinh Bạch buồn bực chính là, độ hảo cảm của Lâm Kỳ cư nhiên cũng vững vàng mà dừng lại ở mức 90. Cứ như vậy nữa thì hắn phải làm thế nào đây!

“Alo, Sinh Bạch! Anh đang ở công ty sao?”

“A Kỳ, anh ở công ty. Tắm rửa xong cứ ở nhà chờ anh, anh xong việc sớm sẽ về ngay.”

“Được, em biết rồi. Gặp anh sau.”

Gọi điện xong Cao Kỳ mặt vẫn còn hơi nóng, nửa năm này y vẫn ở nhà trọ của Mạc Sinh Bạch, ban ngày đến trường đi học, buổi tối cùng Mạc Sinh Bạch ôm nhau ngủ, mỗi ngày đều bình thản mà hoàn mỹ trôi qua như vậy. Ngoại trừ…

Mạc Sinh Bạch đứng trong phòng làm việc của hắn, dưới yêu cầu mãnh liệt của cha Mạc, hắn sau khi tốt nghiệp đã từng bước tiếp nhận sản nghiệp của Mạc thị. Tập đoàn Mạc thị là tập đoàn có quy mô toàn quốc, so với tập đoàn Kỳ thị còn lớn hơn gấp ba lần. Mà đời trước nguyên chủ đối với việc kinh doanh không có hứng thú, đem chỉ số thông minh kinh người của hắn toàn bộ dùng vào việc nghiên cứu vật lý, còn chưa kịp phát huy hết tài hoa đã bị Cao Kỳ làm tức đến mức tái phát bệnh mà chết. Xuyên qua cửa kính trong suốt có thể quan sát được hơn phân nửa thành phố này, hắn rốt cục cảm nhận được cảm giác nắm được quyền lực trong tay, cũng hiểu được tại sao những người khác lại hao tổn tâm cơ để lấy được vị trí này.

Từng bước một, để cho Cao Kỳ chậm rãi mất đi mọi thứ, như vậy, nguyên chủ đã chết, cậu có hài lòng không?

Hệ thống: Thân thiện nhắc nhở, kí chủ có khuynh hướng hắc hóa, điều này không tốt đối với việc hoàn thành nhiệm vụ nha.

Mạc Sinh Bạch: Hệ thống, cậu vui lòng câm miệng.

Vì thế Mạc Sinh Bạch bị hệ thống quấy rầy khi trở về liền đem Cao Kỳ đặt lên bàn mạnh mẽ làm, lại ở trên giường thay đổi vài tư thế gây sức ép đến nửa đêm. Cao Kỳ mệt đến mức ngay cả một ngón tay cũng không nâng nổi, thanh âm có chút suy yếu “Sinh Bạch, ngày mai là sinh nhật mẹ em, em phải về nhà một chuyến.” Mạc Sinh Bạch khẽ hôn lên môi y, có thể là vì vừa mới trải qua một trận cuồng phong bão táp, nụ hôn này cực kỳ mềm nhẹ lại hết sức triền miên, “Đi đi.”

Đợi sau khi Cao Kỳ ngủ say, Mạc Sinh Bạch mới gửi đi một tin nhắn. Trò chơi rốt cuộc cũng bắt đầu rồi.

Mùa xuân mặc dù se lạnh, cũng sẽ có một ngày nắng hiếm hoi.

Mạc Sinh Bạch nắm tay Lâm Kỳ, dẫn cậu đi công viên trò chơi. Biết rõ nội dung câu chuyện, Mạc Sinh Bạch tất nhiên biết Lâm Kỳ giống như trẻ con thích đến công viên trò chơi nhất, còn đặc biệt thích một thứ mà nhiều nữ sinh rất thích: vòng đu quay khổng lồ. Lúc ngồi vào khoang của vòng đu quay, trong mắt Lâm Kỳ lóe ra tia vui vẻ ngay cả người mù cũng có thể nhìn thấy.

Thời điểm vòng đu quay tiến đến điểm cao nhất, Mạc Sinh Bạch cầm lấy tay Lâm Kỳ, biểu tình cực kỳ nghiêm túc, trong mắt càng là tình cảm nồng đậm không thể bỏ qua “Lâm Kỳ, anh thích em. Em có nguyện ý cùng một chỗ với anh không?”

Đối với Lâm Kỳ mà nói, hạnh phúc tới quá bất ngờ. Cậu cho tới bây giờ chưa từng nghĩ đến Mạc Sinh Bạch ưu tú như thế sẽ thích một kẻ quá mức bình thường như mình, tâm tình thầm mến rối rắm của cậu rốt cuộc cũng đã tìm được lối thoát. Nước mắt liền không nhịn được rơi xuống, nói chuyện cũng lắp bắp “Em, em, em cũng thích anh!”

Đem Lâm Kỳ ôm vào trong ngực, Mạc Sinh Bạch thật sự rất muốn khóc, lãng mạn đến như vậy rồi mà độ hảo cảm còn không tăng là sao đây! Cứ dừng ở 90 rốt cuộc là muốn làm đến mức nào nữa chứ!

Mạc Sinh Bạch đột nhiên não động nghĩ tới một chuyện: Hệ thống, có thể giúp một chút không?

Hệ thống: Bản hệ thống cực kỳ vui vẻ giúp đỡ, kí chủ cần hỗ trợ việc gì?

Mạc Sinh Bạch: Liệu có thể, ừm. Nếu được thì, có thể đột nhiên tạo nên tình huống trục trặc máy móc gì đó làm cho người ta có cảm giác nguy hiểm đến tính mạng không?

Hệ thống: Kí chủ, hành vi này thật sự quá xấu xa! Nhưng mà bản hệ thống thích! Kí chủ xin hãy chuẩn bị, 3, 2, 1, bắt đầu!

Vòng đu quay khổng lồ đột nhiên chấn động kịch liệt, cảm giác như sắp rơi xuống làm cho vô số người la hét hoảng loạn. Lâm Kỳ cho là mình sắp chết, vô cùng sợ hãi, hiện giờ cậu chỉ có thể cảm nhận được lồng ngực ấm áp đang ôm lấy mình, còn có từng câu an ủi “Đừng sợ, anh ở đây.” Lâm Kỳ đột nhiên không còn sợ hãi nữa, vào giờ phút này, nam nhân vừa mới nói thích cậu đã cho cậu cảm giác an toàn vô hạn. Cậu vươn tay, gắt gao ôm chặt nam nhân, giống như ôm lấy toàn bộ thế giới.

Hệ thống: Chúc mừng kí chủ, mục tiêu Lâm Kỳ độ hảo cảm 100, nhiệm vụ chi nhánh hoàn thành!

Vòng đu quay khổng lồ chậm rãi ngừng lại, vừa mới trải qua trải nghiệm sinh tử mọi người đều ôm nhau mà khóc, tin rằng trải qua lần trải nghiệm này, tình cảm của mọi người nhất định càng thêm sâu sắc. Mạc Sinh Bạch lấy ra khăn tay cẩn thận lau khô nước mắt trên mặt Lâm Kỳ, hôn lên đôi mắt ướt sũng của cậu, trong mắt lộ ra vẻ cưng chiều “Đi thôi.”

Không ngờ đến, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một người có thể coi là tình địch – Tôn Lê. Tay trái gã cầm tay một đứa trẻ tầm 4 tuổi, tay phải gắt gao siết chặt, gân xanh hiện rõ, biểu tình ôn nhu thường ngày bị một tầng lạnh lùng thay thế.