Không Được Vãng Sinh

Chương 7




Mặc dù Cừu Tất Chính đã giành được vị trí cao nhất của Ngũ Kiến Thiết với cái giá phải trả là chịu ngàn sự cực khổ, nhưng anh ta cũng không hài lòng chút nào khi lên xe trở về. Hôm nay buồn chán đến công ty Phùng Ngộ, Phùng Ngộ lại chuẩn bị đi qua công ty của Ngũ Kiến Thiết, anh ta cũng đi theo. Trong bữa ăn, lần này Cừu Tất Chính quyết chiến với Ngũ Kiến Thiết một trận, anh ta biết không nên lịch sự khi đối phó với những tên thổ phỉ như Ngũ Kiến Thiết, vì vậy anh ta đã hành động trước để giành thế chủ động. Tuy nhiên, Ngũ Kiến Thiết không hài lòng và liên tục la ó trong khi uống rượu, nhưng Cừu Tất Chính đâu sợ những điều này. Trước kia anh ta còn hung ác hơn gấp trăm lần, cho nên binh đến thì tướng chặn, nước tràn thì đắp đất, như vậy là đã kiềm chế lắm rồi. Ngũ Kiến Thiết nuốt không trôi cục tức này liền bắt đầu chế giễu, Cừu Tất Chính đang đắc ý nên không để ý mấy lời như gió thoảng qua tay à. Nhưng một câu nói vẫn văng vẳng bên tai Cừu Tất Chính: "Cừu tổng, anh nên ra ngoài đi dạo. Anh cứ như Bồ Tát ngồi suốt trong công ty mỗi ngày thì có ích gì? Anh là người ngoài ngành của người ngoài ngành còn Quách Khải Đông là người trong ngành của những người trong ngành. Anh ta muốn lừa anh đấy. Anh ngồi ở đó 24/24 cũng vô ích. Nếu bán được anh thì anh ta cũng bán để đếm tiền rồi. Tốt hơn hết là anh nên thả lỏng rồi tìm mấy anh em chơi mạt chượt mỗi ngày đi."

Cừu Tất Chính nhớ rằng khi Ngũ Kiến Thiết nói điều này, ánh mắt đầy sự khinh thường của anh ta bị rượu làm cho mơ hồ, sự khinh thường này đã đánh thẳng vào nơi dễ bị tổn thương nhất trong trái tim của Cừu Tất Chính. Cừu Tất Chính tự hỏi liệu Quách Khải Đông có đang bí mật làm điều gì đó hay không. Sao lại bị người trong ngành như Ngũ Kiến Thiết nắm thóp rồi? Không phải là không thể, giống như việc người chồng trăng hoa ở bên ngoài còn người vợ là người biết cuối cùng, theo như lời của Ngũ Kiến Thiết thì Quách Khải Đông đang làm điều mờ ám. Vậy Cừu Tất Chính sẽ là người biết cuối cùng rồi.

Vì sự nghi ngờ trong lòng, Cừu Tất Chính không nhịn được, trên đường về liền hỏi Phùng Ngộ: "Phùng Ngộ, hôm nay những lời mà Ngũ Kiến Thiết nói là có ý gì? Có phải A Quách đang làm điều gì mờ ám không?"

Phùng Ngộ đã sớm biết chuyện này từ Hứa Bán Hạ, những chuyện đó anh ta nắm rõ trong lòng bàn tay. Nhưng lười bận tâm. Nghe hỏi vậy, anh ta cũng vững vàng lái xe, cười nói: "Ngũ tổng đùa anh thôi mà, chắc không có chuyện gì đâu."

Khi nghi ngờ, anh ta luôn hy vọng nhận được câu trả lời chân thật từ người khác, khi nghe câu trả lời từ miệng người kia trùng khớp với mong muốn tốt đẹp trong lòng thì anh ta lại càng dễ tin vào điều đó. Cừu Tất Chính nghe Phùng Ngộ nói điều này, cảm thấy khá nhẹ nhõm, đúng vậy, hẳn là Ngũ Kiến Thiết không chịu thua trước anh ta nên mới nghĩ ra việc này để chọc giận anh ta thôi, hẳn là như vậy.

Nhưng suy cho cùng, Cừu Tất Chính cũng là một người có kinh nghiệm lâu năm, dù không rành công nghệ nhưng anh ta vẫn có khả năng quan sát lời nói và sắc mặt từ khi anh ta bắt đầu kinh doanh nhỏ. Sau khi ngồi một lúc, anh ta đột nhiên nhớ rằng Phùng Ngộ trả lời với giọng điệu không chắc chắn cho lắm, chẳng lẽ anh ta biết chuyện đang xảy ra có liên quan đến Quách Khải Đông, nhưng anh ta không thèm can thiệp vào, nên trả lời lấp lửng, không binh bên nào sao? Cừu Tất Chính nghi ngờ rằng anh ta đang nói dối, sự nghi ngờ ngày càng sâu hơn.

Sau khi xuống xe ở công ty của Phùng Ngộ, anh ta thẳng thừng từ chối lời mời dùng tiệc của Phùng Thái Thái, vội vàng lái xe đi tìm một người bạn cũ từng cùng nhau kinh doanh nhỏ, hiện tại anh ta cũng mở một xưởng sản xuất nhỏ để làm. Nhà máy của Lão Úc sản xuất những mặt hàng nhỏ mà họ từng phân phối khi bán buôn. Trước đây Cừu Tất Chính đã làm tốt hơn Lão Úc, vì vậy sau này nhà máy do anh ta mở đã nhảy ra khỏi phạm vi hàng hóa nhỏ và bước vào ngành thép với luyện kim, mối quan hệ giữa mấy người bạn vẫn còn khá tốt. Bạn bè cũ và những người đàn ông già tự hào về anh ta. Nhưng Lão Úc thực sự ghen tị với anh ta. Anh ta cả là anh cả, có tầm nhìn xa hơn người thường.

Vì vậy, nghĩ đến hôm nay nhất định phải cúi đầu hỏi Cố lão gia về những vấn đề trong quá trình vận hành của nhà máy, Cừu Tất Chính hơi do dự, cuối cùng vì không hỏi rõ ràng nên đã như cắn trúng viên đạn. May mà bạn cũ vẫn là bạn cũ, không hề giễu cợt, còn chu đáo giúp anh ta nghĩ ra rất nhiều phương pháp có thể giải quyết, sau khi hai người thảo luận thì nảy ra ý tưởng hay nhất. Cừu Tất Chính cảm thấy nhùng người bạn ngày nay không sâu sắc bằng những bạn cũ đã từng đi chơi cùng nhau ở miếu Thành Hoàng ở Thượng Hải và chợ Nghĩa Ô.

Vì Phùng Ngộ quá lười can thiệp vào chuyện của Cừu Tất Chính, nên anh ta đương nhiên sẽ không nói cho Cừu Tất Chính biết chuyện, đây là mâu thuẫn của mấy người bọn họ, anh ta là người ngoài cuộc và không có ý định xen vào. Tuy nhiên, đổi lại là Hứa Bán Hạ, anh ta cười nói chuyện điện thoại với cô, tiếng cười ở hai đầu điện thoại tràn đầy sảng khoái. Phùng Ngộ nghe thấy gì đó liền cười hỏi: "Béo, cô đang ở đâu? Tại sao xung quanh đều là giọng của người phương bắc vậy?"

Hứa Bán Hạ không giấu giếm Phùng Ngộ điều gì, thành thật nói: "Triệu tổng đưa tôi đến một số nhà máy ở phía bắc nơi công ty anh ấy thường mua hàng để gặp gỡ mọi người. Giờ tôi ra khỏi sân bay chuẩn bị đến chỗ khác."

Phùng Ngộ trêu chọc: "Nhanh như vậy? Cô mau bắt đầu đi, đây chính là cơ hội tốt."

Hứa Bán Hạ biết ý của Phùng Ngộ câu này có cả hai ý nghĩa, cô mỉm cười: "À, không khí ấm áp tận ngày 15 tháng 11 mới về, nhưng bây giờ trời quá lạnh. Mà tôi không mang đủ quần áo khi đi."

Phùng Ngộ nói: "Bà nội à, nếu có cơ hội này, dù có chết đi sống lại cô cũng phải nắm bắt cho bằng được. Đừng giả bộ với tôi, khi nào trở về kể cho tôi biết chuyện thị trường ở chỗ đó nha."

Hứa Bán Hạ bật cười, Phùng Ngộ hiểu rõ cô nhất: "Nói một cách chính xác, anh có chuyện muốn bàn với tôi khi trở về đúng không?"

Đặt điện thoại xuống, Hứa Bán Hạ đi theo Lão Tống và Triệu Lũy đi về phía trước. Triệu Lũy nghe thấy tiếng bước chân, nói mà không quay đầu lại: "Hôm nay chúng ta sẽ không thông báo cho đơn vị khách hàng. Ngày mai nghỉ một ngày rồi chiến đấu tiếp. Sau ba ngày uống rượu thì ranitidine tôi mang theo đã cạn sạch đáy. Béo, cô muốn ăn cái gì đó để bồi bổ cho dạ dày không?"

Hứa Bán Hạ cười nói: "Tôi không biết ăn gì ở đây, đừng lo tôi sẽ tìm được vài món ngon khi lên xe." Vừa nói vừa hỏi taxi. Lão Tống không có nhiều hành lý, Triệu Lũy và Hứa Bán Hạ mỗi người một vali. Khi hai người họ ngồi ở hàng ghế sau, Hứa Bán Hạ cầm lấy ghế của người tài xế, tự giễu cười: "Tôi có thể cảm nhận chiếc xe đang nhún khi ngồi xuống." Triệu Lôi và Lão Tống liền bật cười.

Triệu Lũy cười nói: "Béo à, cô ngồi ở phía trước, nhìn mấy quán ăn ngon xem quán nào có thể tấp vào hay không?"

Hứa Bán Hạ cười đồng ý: "Được rồi, cứ để tôi dùng chiếc máy tính xách tay chuyên dụng chơi game online này." Nói xong, cô khéo léo lấy điện thoại di động lên mạng, tìm kiếm các trang web ở đây, tìm kiếm các diễn đàn về đồ ăn ở nơi này.

Triệu Lũy nhìn tất cả những hành động này của Hứa Bán Hạ có chút kinh ngạc, còn tưởng rằng cô đang kéo đường dây lên mạng, Hứa Bán Hạ có vẻ thô thiển này lại tốt hơn so với suy nghĩ của anh ta về cô trên đảo. Hứa Bán Hạ nói không gục ngã. Điều đó làm anh thật trống rỗng và bối rối. Làm sao có thể không liên tưởng hình ảnh một người thu mua phế liệu với Hứa Bán Hạ trước mặt anh ta, hay cô đang nỗ lực để tiến bộ? Lão Tống nhìn cô nói: "Tiểu Hứa, chơi trò chơi cũng trang bị cao cấp như vậy sao?"

Trong khi lên Baidu* tra thông tin, Hứa Bán Hạ nói: "Tôi đã từng lén lút bỏ tiền đến phòng game để chơi game, từng suy nghĩ khi nào mới có thể tự mình chơi được? Vì vậy, ngay khi biết mình có máy tính, tôi đã mua nó để chơi ngay. Tiền lãi không phải là nhiều, không còn sức mà đánh ngày đêm, nhưng thỉnh thoảng nghĩ lại vẫn thấy ngứa ngáy, nên đi công tác tôi cũng mang theo."

*[Baidu chia sẻ những nội dung đa truyền thông như nhạc MP3, phim ảnh và là trang web đầu tiên ở Trung Quốc cung cấp giao thức ứng dụng không dây (WAP) và trình tìm kiếm di động dùng trên thiết bị kỹ thuật số hỗ trợ cá nhân. Baidu Baike là từ điển bách khoa toàn thư tương tự như Wikipedia.]

Triệu Lũy cười nói: "Béo Béo, thứ cô chơi hình như là đồ chơi của con trai chúng tôi thì phải. Tôi nhớ trước đây các bạn nữ đều không đến phòng chơi game."

Hứa Bán Hạ cười nói: "Vậy thì hôm nay tôi sẽ nói những điều mà ngày hôm nay con gái mới nói. Triệu tổng, tôi đã giảm 30 cân từ khi gặp anh ở Hàng Châu cho đến hôm nay. Đừng gọi tôi là Béo nữa, như vậy sẽ làm tôi bị tổn thương đó."

Lão Tống cười nói: "Thật là, khi tôi đến đây, khi nhìn thấy Tiểu Hứa, tôi cũng nghĩ cô đã gầy đi một chút. Tại sao lại giảm cân?"

Hứa Bán Hạ cười đùa: "Lão Tống, đương nhiên có thể nói thật với anh là lo tôi sợ bị bệnh tim mạch do thừa cân, nhưng thật ra, chỉ có một lý do duy nhất khiến con gái có thể giảm cân."

Triệu Lũy cười nói: "Này, Tiểu Hứa, tôi thật sự chưa coi cô à con gái. Thực sự xin lỗi, thực sự xin lỗi, sau này tôi nhất định sẽ sửa lỗi sai này của mình."

Hứa Bán Hạ nhanh chóng tiếp lời: "Đừng, vậy thì đừng coi tôi là con gái. Trước khi thành lập Tân Trung Quốc, chỉ những phụ nữ xuất sắc mới đáng được gọi Triệu tổng. Anh coi thường tôi mới coi tôi như là một cô gái."

Nghe được cuộc nói chuyện thật thật giả giả giữa hai người, Lão Tống chỉ cười khổ một hồi lâu mới nói: "Tiểu Hứa, cô không nên nhắc tới chuyện mình là con gái, nếu không người ở cùng cô sẽ rất khó xử."

Hứa Bán Hạ mỉm cười, cô đã biết điều này từ lâu. Lúc này, cô gắp máy tính xách tay lại, nói: "Được rồi, tôi đã tìm được một nơi. Có sườn cừu và canh cừu rất ngon, vừa làm ấm bụng, vừa bồi bổ cho dạ dày. Nghe nói tiệm này nổi tiếng lắm. Thế nào?"

Triệu Lũy vừa nghe vừa nhìn Tống, Lão Tống nói: "Được rồi, mùa đông ăn cái này cũng tốt, nếu có thịt chó thì tốt hơn."

Hứa Bán Hạ nói: "Như tôi đã nói trong phần giới thiệu, có một cửa hàng thịt chó Hoa Giang trên con phố đó. Chúng ta cũng có thể xem thử cửa hàng nào trước đây hoạt động sôi nổi rồi vào ăn. Hôm nay tôi mòi khách, lý do tôi cũng nói rồi, mấy người không được cướp đó nha."

Không ai cướp được của cô kể cả khi đó là việc nhận phòng ở quầy lễ tân khách sạn, Hứa Bán Hạ ba lần bảy lượt lấy giấy tờ của ba người ra để đăng ký, cô và Lão Tống đều có thể căn cước, còn Triệu Lũy thì của hộ chiếu. Hứa Bán Hạ cảm thấy bất ngờ vì đây là thân phận của doanh nhân nước ngoài.

Cuối cùng họ bước vào quán thịt cừu, bởi vì quán thịt chó thực sự có chút thô sơ, Lão Tống thì cảm thấy không sao, nhưng Triệu Lũy thì hơi nhíu mày. Hứa Bán Hạ mặc dù không thích những nơi có môi trường kém, nhưng cô cũng không nói lên ý kiến của mình, dù sao nếu mọi người nói đến quán thịt chó thì cô chỉ có thể vào thôi, vì cô là đàn em.

Sau khi ngồi xuống, Lão Tống nói: "Tiểu Hứa, có thể nói nguyên nhân tại sao cô lại mời bọn tôi không?"

Triệu Lũy bán tín bán nghi hỏi: "Sẽ không phải là ăn mừng giảm cân thành công đó chứ?"

Hứa Bán Hạ chỉ cười mà không trả lời, phải đợi đến khi gọi món xong, dọn món nguội rồi mới nói: "Hôm nay là sinh nhật của tôi, sinh nhật của tôi theo âm lịch."

Khi nói vừa dứt câu, Triệu Lũy cầm một chai rượu vang đỏ chúc mừng: "Làm sao mà không uống được? Thật tiếc là cô không nói sớm hơn một chút, nếu không thì chúng ta sẽ đặt một chiếc bánh kem. Hôm nay tôi sẽ thanh toán hóa đơn. Không có lý do gì để người sinh nhật trả tiền hết".

Lão Tống còn nói: "Tốt hơn hết là nhờ người phục vụ của khách sạn mang bánh đến, họ biết chỗ lấy nên sẽ nhanh thôi."

Bất quá, Hứa Bán Hạ ngăn cản Lão Tống gọi bánh, chỉ cười rất lễ phép, trong nụ cười dường như có rất nhiều vẻ đẹp. Triệu Lũy nhìn thấy là lạ, nhưng cũng không nhịn được hỏi cô, chỉ nói: "Tiểu Hứa, tuy không chuẩn bị, nhưng tôi vẫn muốn tặng quà cho cô. Đơn hàng thế nào hả?"

Hứa Bán Hạ cười cười: "Sớm biết sinh nhật mình có thể đổi lấy mấy đơn hàng thì tôi đã sửa CMND sớm hơn vài ngày rồi. Cảm ơn Triệu tổng. Lão Tống, anh có thể gửi cho tôi một đơn đặt hàng không? Đã nói chuyện nhiều với anh trong vài ngày, tôi rất có thành ý đó, anh có nhận ra không vậy?"

Lão Tống cười nói: "Tôi vốn muốn nói, nhưng lại bị cô nói trước rồi. Được rồi, vừa ăn vừa nói chuyện."

Triệu Lũy cười nhìn màn hình tivi ở tiệm, cảm thấy Hứa Bán Hạ thực sự sẽ nắm bắt cơ hội, trở thành một một nhân vật phản diện toàn diện. Nhưng điều này có gì sai sao? Từ lâu Triệu Lũy đã đoán cuộc nói chuyện tiếp theo của Hứa Bán Hạ với Lão Tống phải là về việc nhập khẩu thép phế liệu của Nga, vì cô luôn chú ý đến việc đó.

Lão Tống uống cạn ly rượu đầu tiên, đột nhiên hỏi: "Tiểu Hứa, sinh nhật của cô không phải là tháng 5 hay tháng 6 sao? Tại sao lại gọi cô là Bán Hạ? Có phải là Bán Hạ bắc trong thuốc Đông y không?"

Hứa Bán Hạ rất sửng sốt khi nghe những lời đó, cô cau mày trước khi nói: "Nhà họ Hứa của chúng tôi có nhiều thế hệ làm nghề y học cổ truyền Trung Quốc. Khi cha tôi bằng tuổi tôi thì tôi đã mất khi mẹ vì khó sinh. Vì vậy, cha tôi luôn ghét bỏ tôi. Tôi lấy tên là Bán Hạ. Mọi người đều nghĩ rằng cái tên này đơn giản về nét chữ và mang ý nghĩa đẹp. Có nghĩa là" chất độc của Bán Hạ bắc* "nói cách khác ông ta có ý nói tôi là chất độc đã hại chết mẹ tôi khi vừa chào đời. Ông ta đổ mọi trách nhiệm lên đầu tôi để dồn hết mọi sự đau khổ của ông vào đây. Tôi cũng thừa nhận điều đó. Bây giờ ông ấy vẫn hận tôi."

*[Bán Hạ tên của cô trong tiếng Trung là 半夏 dịch sang tiếng việt sẽ là Pinellia.]

*[Pinellia là tên tiếng anh của một loại thuốc tên là Bán hạ bắc, khi dùng sống sẽ có độc, vì vậy lúc uống phải qua một công đoạn bào chế.]

Triệu Lũy và Lão Tống nhìn nhau không biết nói gì, không ngờ cô Béo suốt ngày cười nói lại có một quá khứ đau buồn như vậy. Họ không uống rượu chúc mừng nữa, cũng không nói bất cứ điều gì, sau một hồi lâu thì Lão Tống vẫn nói: "Tiểu Hứa à, đừng trách cha cô, lúc đó mới kết hôn không bao lâu, hơn nữa tuổi còn nhỏ, nỗi đau như vậy làm sao chịu được?"

Hứa Bán Hạ chỉ cười và nói: "Tôi không trách ông ấy, tôi chỉ cảm thấy hơi khó chịu khi nghĩ đến chuyện đó. Tôi chỉ tự hỏi từ khi còn nhỏ, khi ở độ tuổi của ông ấy, liệu tôi có cảm thấy căm hận vì chuyện này không? Đến cả một cái nhìn mẹ tôi cũng chưa được nhìn thấy tôi khi tôi nằm trên người bà ấy. Ngay cả đứa trẻ bên cạnh cũng không chạm vào ngón tay của nó chứ đừng nói đến máu xương của nó. Vì vậy, tôi luôn ghét bác sĩ, bọn họ đã thấy quá nhiêuc sinh lão bệnh tử, trên người hộ đều đầy âm khí. Bởi vậy tôi thà lăn lộn trên giang hồ làm xã hội đen cũng không thèm đọc sách kế thừa gia nghiệp. Nhưng mà, nói đến sức khỏe thì cũng phải biết bảo vệ bản thân một chút, canh thịt cừu ngon và ấm bụng, không đánh gục được cơn thèm ăn của tôi."

Hứa Bán Hạ càng nhìn càng thờ ơ, hai người đàn ông đều cảm thấy bên ngoài cô rất mạnh mẽ, không nghĩ tới cô là một cô gái, hiện tại bọn họ cảm thấy có lỗi, coi như nợ cô vậy. Đặc biệt Lão Tống là người có con gái, đối xử với con gái hết sức cưng chiều, con gái cưng như chiếc áo quan nhỏ của mình, vì vậy anh ta hiểu rất rõ nỗi khổ của Hứa Bán Hạ trong suốt chặng đường trưởng thành, trái tim ấy cũng đã dần dần chết đu. Vốn dĩ anh ta rất biết ơn Hứa Bán Hạ, nhưng vẫn có chút đề phòng, ngay tại bàn ăn lúc này, mọi sự đề phòng đã biến mất, anh ta chỉ nghĩ có lẽ bản thân nên làm gì đó để giúp đỡ cho cô gái này. Nhưng anh ta hơi bận.

Vì vậy, khi mọi người chuyển chủ đề, Hứa Bán Hạ nói về kế hoạch nhập khẩu phế liệu từ Nga của cô, Hứa Bán Hạ đã đề cập vấn đề này trên đường từ ba ngày trước, nhưng Lão Tống cũng không chủ động hỏi Hứa Bán Hạ: "Tôi có thể giúp gì cho cô không? Tôi xin giấy phép có vẻ sẽ tiện hơn cô đấy."

Hứa Bán Hạ vui mừng nói: "Giấy phép thì không thành vấn đề, cái chính là kinh phí. Bởi vì vận chuyển bằng một chiếc tàu chở thép phế liệu, trên đường mất rất nhiều thời gian, thời gian chờ buộc dây nguyên liệu cũng lâu.. Vốn tự có của chúng tôi không đợi được, phải cắn răng chịu đựng, sợ rằng doanh nghiệp khác mất trắng, tôi nghĩ sử dụng thẻ tín dụng cũng không sao. Hàng hóa được giao và dỡ hàng tại bến tàu đã được công ty của họ chấp thuận. Loại hình vận chuyển quốc tế này th một nhà ga lớn của nhà nước rồi mới lấy hàng ra. Sau đó nhà máy thép của bên tôi sẽ liên hệ trực tiếp tiếp với chủ quản lý. Nhà máy thép có quy mô nhất định, không thể hợp tác với công ty nhỏ của chúng tôi được. Nếu không tin tưởng quả lý cấp tỉnh như họ thì có thể giao cho người bên anh giám sát. Vậy tôi phải trả bao nhiêu cho công ty của anh, bao nhiêu hàng hóa tương ứng mà nhà máy thép xuất ra dựa trên cổ phiếu của anh, chúng tôi có thể ký hợp đồng để giới hạn và tôi phải kéo nó trong một thời hạn nhất định. Sau khi hoàn thành tất cả hàng hóa, chúng tôi sẽ đồng ý về khoản lãi suất mà tôi sẽ trả. Có thể nói toàn bộ quá trình nằm dưới sự giám sát của công ty anh và sẽ không có sai sót. Phải nói đây là cuộc giao dịch đôi bên đều có lợi. Công ty của anh có sức mạnh và nguồn vốn mạnh mẽ, làm mẫu thủ tục này cũng quen rồi. Cũng muốn chạy việc lặt vặt cho Lão Tống, nhưng đây là tưởng tượng của ta. Không biết hợp tác như vậy anh có khó khăn gì không?"

Lão Tống lần đầu tiên nghe Hứa Bán Hạ nói nghiêm túc như vậy, sau đó híp mắt suy nghĩ. Triệu Lũy cũng cẩn thận nghe những gì Hứa Bán Hạ nói, tuy hai người đã bàn bạc kế hoạch hoạt động chung thành lập công ty trước chuyến công tác, nhưng Triệu Lũy không yên tâm vì sợ Hứa Bán Hạ có thể mắc sai lầm. Chỉ cần ai đã từng nhập khẩu thì sẽ biết ngay. Anh ta chỉ nhớ ánh mắt thất vọng của Hứa Bán Hạ khi anh ta nói rằng anh ta không thể bạn với người thu gom phế liệu, nghĩ lại thật buồn cười. Cô béo này đôi khi làm việc rất tốt, nhưng cũng rất dễ thương vẫn chấp nhận được, không giống Ngũ Kiến Thiết. Ước chừng trong lòng Tống sẽ không phản đối, chỉ cần ạh ta chấp thuận, họ sẽ lập tức đề xuất ý kiến này lên tổng giám đốc. Đối với chư hầu chấn thủ một phương như Lão Tống, thì bất cứ điều gì anh ta nói ra cũng sẽ làm cho tổng giám đốc xem xét. Bên cạnh đó, Tống cũng đã nắm được lợi nhuận tốt trong tầm tay, vậy tại sao lại không làm? Cả Triệu Lũy và Hứa Bán Hạ đều căng thẳng, họ nhìn chằm chằm vào Lão Tống.

Lão Tống suy nghĩ một chút rồi hỏi Hứa Bán Hạ: "Cô có thể đảm bảo bao nhiêu phế liệu là mua bằng tiền của cô?"

Hứa Bán Hạ không chút do dự nói: "Một vạn tấn."

Triệu Lũy rất ngạc nhiên khi nghe cô nói mấy ngày trước có thể nhập được năm nghìn tấn, tại sao lại tăng gấp đôi? Nhưng vào thời điểm mấu chốt này, Triệu Lũy sẽ không vạch trần cô. Cả hai phải ăn ý vào thời điểm này. Vì vậy Triệu Lũy nói: "Tiểu Hứa, vì tôi đã hứa giao việc kinh doanh cho cô trước bữa tối, nên thảo luận với tôi khi cô nhập khẩu nguyên liệu, tôi sẽ cho cô thông số kỹ thuật và giúp cô tiêu thụ một số vật liệu. Lão Tống, tôi có tiền ở đây, rất chắc chắn. Coi như đây là nguồn tài chính vững vàng cho Hứa Bán Hạ đi."

Lão Tống hiểu rất rõ chỉ cần Hứa Bán Hạ lấy hàng, Triệu Lũy sẽ thanh toán cho cô, cô có thể được xác nhận thanh toán của công ty họ với sự chứng thực của bản thân. Như Triệu Lũy đã nói, đơn đặt hàng của Triệu Lũy tương đương với sự bảo đảm cho Hứa Bán Hạ trên thực tế, anh ta đã trở thành người trung gian giữa Lão Tống và Hứa Bán Hạ. Không phải, nói chính xác hơn, Triệu Lũy xác nhận khả năng trả nợ cho Hứa Bán Hạ. Với sự chứng thực mạnh mẽ này 10.000 tấn phế liệu thép thực sự không là gì cả. Vì vậy Lão Tống gật đầu đồng ý.

Trở về phòng sau bữa ăn, Lão Tống nói với Triệu Lũy như đang nói với chính mình: "Tiểu Hứa từ nhỏ đã phải vất vả lắm rồi, nếu không cô gái nhỏ này cũng sẽ không sa đà vào kinh doanh phế liệu, còn gia đình thì chắc chắn sẽ không đồng ý. Tôi thông cảm cho cô ấy."

Triệu Lũy cũng thở dài: "Tôi mới biết sự khó khăn của Hứa Bán Hạ hôm nay thôi, con nhà người ta vui vẻ nên cô ấy tự làm việc rất nhiều. Thảo nào thông qua việc dỡ hàng tôi luôn cho rằng cô ấy rất thông minh và ăn nói rất khéo. Truyền nhân của Trung Y đúng là không tệ."

Hứa Bán Hạ trở về nhà, cô cười trước gương tự nghĩ, trước kia cô chỉ độc ác tàn nhẫn, nhưng bây giờ lại thêm một cái đáng khinh bỉ và vô liêm sỉ. Ngay cả loại kinh nghiệm sống ẩn giấu không phải người ngoài này cũng có thể đổi lấy cảm tình, kiếm đủ sự thông cảm, dễ dàng thắng trong một cuộc đàm phán vốn đã khó lại càng khó hơn. Bán Hạ được sinh ra và có độc, cô không biết khi nào nó sẽ trở thành một con người ngũ độc thật sự.