Không Kịp Nói Yêu Em

Chương 26




Sau ngày hôm đó ngày nào anh cũng đến thăm cô.Chớp mắt đến tết ông Công ông Táo.Ngày hôm đó tuyết rơi lác đác không ngừng,tiếng pháo của người người nhà nhà truyền đến.Đại soái phủ đương nhiên làm một bữa cơm đoàn viên,lúc tàn tiệc rượu là đã mười giờ tối.Thẩm Gia Bình vốn cho rằng Mộ Dung Phong không ra ngoài nữa,không ngờ Mộ Dung Phong vẫn gọi anh chuẩn bị xe.Trên đường đã đóng một lớp băng mỏng,rất khó đi,đoạn đường ngắn mà đi mất gần nửa tiếng mới đến.

Chỗ Tĩnh Uyển vắng lặng,dưới lầu không có một ai.Mộ Dung Phong lên lầu,đi vào phòng ngủ mới thấy Lan cầm đang đan len trước lò sưởi,thấy anh cô vô cùng bất ngờ: “Cậu Sáu”.Mộ Dung Phong hỏi: “Tĩnh Uyển đâu?”.Lan Cầm nói: “Tiểu thư ăn cơm một mình,cô độc ngồi một lúc,em sợ tiểu thư lại đau lòng,nên khuyên tiểu thư đi ngủ sớm rồi”.

Mộ Dung Phong nghe nói Tĩnh Uyển ngủ rồi,rón rén đi vào phòng ngủ,vừa nhìn thấy đã biết trên giường không có người.Quay mặt đi mới thấy Tĩnh Uyển ngồi ôm gối bên cửa sổ,thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.Trong lòng anh xót xa,nói: “Sao ngồi ở đây?Cẩn thận bị lạnh”.Tĩnh Uyển nghe thấy tiếng anh,người bất giác khẽ rung lên,nhưng chỉ ngồi ở đó không động đậy.

Mộ Dung Phong nhìn thấy một ly rượu thủy tinh bên cửa sổ,bên trong vẫn còn non nửa,má cô phơn phớt hồng,nhìn không được khỏe mạnh.Anh nói: “Thật liều lĩnh ,ai đưa rượu cho em?Bây giờ làm sao em có thể uống rượu!”.Đáy mắt cô có hơi nước mờ mịt,khóe miệng lại nhướn lên: “tôi tìm thấy ở phòng bên cạnh”.Bên cạnh là một phòng khách nhỏ,bên trong bày rất nhiều rượu tây.Anh nhìn chai rượu chỉ vơi đi một chút,mới hơi yên tâm.

Giọng nói cô nhỏ mà nhẹ: “Anh nghe bên ngoài còn đang đốt pháo”.

Tiếng pháo nổ lác đác đã ngưng bật từ lâu,trong màn đêm tĩnh mịch chỉ nghe tiếng gió ù ù.Anh nói: “Em say rồi”.Cô “ừ” một tiếng,ngẩng đầu lên,tóc mai hơi xõa,rất nhiều lọn tóc nhỏ rũ xuống,cô cũng không buồn vén lên.Anh hỏi: “tối em ăn gì?”.

Cô cười: “hôm nay là tết ông Công ông Táo thì ăn cơm đoàn viên,tôi ăn cơm đoàn viên một mình”.Nụ cười đó của cô càng khiến người ta đau lòng hơn khóc.Anh nói: “Đều là anh không tốt,anh nên đến với em sớm hơn”.Cô nói lạnh nhạt: “Cậu Sáu nói vậy làm sao tôi dám nhận chứ”.Anh nói: “Tĩnh Uyển…”.Cô quay mặt đi,lại nhìn ra cửa sổ,chút ánh sáng bên ngoài cửa sổ len vào trong phòng,chiếu sáng những bông tuyết lất phất rơi,nơi xa hơn chính là màn đêm thăm thẳm.

Anh dịu dàng nói: “Anh bảo nhà bếp làm mấy món điểm tâm .anh ăn với em được không?”.Cô gối cằm xuống cánh tay,không nói gì anh liền ấn chuông gọi người đến,dặn dò nhà bếp chuẩn bị đồ ăn đêm.

Nhà bếp rất nhanh đã làm xong và mang đến,Mộ Dung Phong xưa nay thích mì,đợt này Tĩnh uyển lại ăn uống kém,cho nên nhà bếp chuẩn bị mì thanh đạm,hấp một đĩa màn thầu hình thoi nóng hổi,còn kèm theo bốn món nhỏ,một đỉa thịt hun khói xào măng,một đĩa rau cải,một đĩa thịt gà trộn dưa chuột,.một đĩa đậu phông khô kho,nhìn thấy mấy món thanh đạm này,anh cười nói: “Anh cũng đói rồi anh lấy cho em một bát mòi nhé?”.Vừa nói vừa cầm đũa lên,gấp mì vào bát cho cô,rồi chan nước canh gà vào,nói: “Cẩn thận bỏng”.

Anh ân cần như thế,Tĩnh Uyển lại như cảm động,cuối cùng nhận lấy bát mì,lặng lẽ gấp mấy sợi,chầm chậm ăn.Mộ Dung Phong thấy sắc mặt cô dần dần bình tỉnh lại,trong lòng vui mừng nói: “Đêm tuyết rơi ăn đồ nóng hỏi như thế mới tuyệt”,lại nói: “lúc như thế này nên ngâm một chút hoàng tửu để uống”.Bên cạnh bàn đặt ly rượu Tĩnh Uyển chưa uống hết,cô đưa tay đẩy nhẹ ly rượu: “Nếu anh không chê uống tạm cái này được rồi”.Anh nghe khẩu khí của cô bình tỉnh ôn hòa hiếm thấy trong nhiều ngày nay,liền nhận lấy ly rượu ,nói: “Anh đương nhiên không chê rồi”.Anh uống một cụm cạn ly rượu Tây,Tĩnh Uyển thấy anh uống rất nhanh,lườm anh một cái: “Không phải đã uống rượu ở nhà rồi mới đến sao,còn thế nữa?”.

Anh cười nói: “Rượu em đưa cho dù là rượu độc,anh cũng uống hết”.Anh vốn hơi say,ly rượu này lại uống rất nhanh,tim đập thình thịch,chỉ thấy cô hơi cúi đầu,lộ ra chiếc gáy trắng muốt nõn nà,không kìm được đưa tay ra vuốt ve,Tĩnh Uyển đẩy tay anh ra: “ăn thì ăn đi động tay động chân làm gì?”.Trong lòng anh vui mừng,cũng không nói nhiều,cầm chai rượu lên rót cho mình thêm một ly.Tĩnh Uyển nhấp ngụm canh,thấy anh uống xong lại rót tiếp,không kìm được đặt bát mì xuống: “lát nữa nếu anh say không được mượn rượu làm càn”.

Anh bỗng nhiên đặt ly rượu xuống bàn,không nói năng gì bế bổng cô lên,không đợi cô hốt hoảng kêu lên đã cúi đầu xuống hôn cô.Hơi thở anh phủ lên mặt cô ,mùi rượu nồng nặc,kèm theo mùi khô lạnh của thuốc lá,sự quấn quýt qua bờ môi kẽ răng khiến cô mơ màng trong giây phút,tiếp theo là sự cưỡng đoạt khiến người ta không thở được.Lưng vô đã dựa vào chiếc giường mềm mại,hơi thở gấp gáp của anh khiến cô hơi hoảng loạn,mặt anh nóng bừng,dựa sát vào cổ cô,cúc áo đã bị anh cởi mất mấy cái,cô dùng sức đẩy anh ra: “Cẩn thận đứa bé…”.Anh dừng lại,lại trườn người xuống,áp sát mặt vào bụng cô.Cô xưa nay sợ nhột không chịu được lại đẩy anh ra: “làm gì thế không được làm bậy”.

Anh nói: “anh nghe con nói chuyện”.Cô sững lại một lúc mới đẩy tay anh ra: “nói năng linh tinh”.Anh nói nghiêm chỉnh: “thật đấy,ngay cả con cũng đang nói,mẹ đừng giận cha nữa nhé”.Tĩnh Uyển hứ một tiếng,không nói tiếp gương mặt anh tràn ngập sự ấm áp và yên bình: “em nói xem con chúng ta giống anh hay giống em?”.Trong tim Tĩnh Uyển như con dao đâm thật sâu,suýt nữa rớt nước mắt.Chỉ nghe anh nói: “nếu là con trai anh sẽ cho nó vào quân đội,rèn luyện thật tốt,sau này sẽ thành tài”.Tĩnh Uyển không kìm được nửa,chỉ nắm chặt ga trải giường bên dưới,cố gắng nuốt nước mắt vào trong lòng.Giọng nói anh trầm thấp,vì áp sát vào người cô nên ù ù nghe không rõ: “nếu là con gái tốt nhất là giống em,như vậy mới tốt.Chị năm chỉ hơn anh ba tháng,lúc anh năm tuổi,có lần ở trong vườn thấy chị ấy ngồi trên vai cha hái lựu,ngưỡng mộ chết đi được,chỉ là không hiểu,tại sao cha cứ đánh anh,lại đối xử tốt với chị như thế.Giờ nghĩ lại thấy con gái khiến người ta yêu thương biết bao,đợi đến tết đoan ngọ năm sau,con gái chúng ta đã tròn một tuổi rồi,anh cũng có thể cõng nó hái hoa…”.

Giọng cô giống như không phải của mình: “Tết Đoan Ngọ năm sau…”.Anh phì cười một tiếng,không ngẩng mặt lên,giọng nói vẫn thấp: “Hơi ngốc phải không,bản thân anh cũng thấy ngốc,nhưng từ lúc biết em có thai anh luôn nghĩ con chúng ta sẽ như thế nào”.Anh dừng lại một lát,giọng nói càng thấp hơn,giống như nói mơ: “Tĩnh Uyển anh có lỗi với em.Anh chưa từng cầu xin ai,nhưng lần này anh xin em,em giận anh hận anh đều nhận,anh chỉ xin đừng giận đứa bé này”.

Cơ thể cô run lẩy bẩy,giống như không còn sức lực chịu đựng tất cả mọi thứ,cô không nói nổi,chỉ cố gắng cắn chặt môi,dường như chỉ có nổi đau da thịt mới có thể đè nén nổi đau trong tim.Mặt anh cách lần áo sơ mi,dịu dàng áp vào bụng cô,rất lâu rất lâu sau mới ngẩng đầu lên.Cô chưa từng thấy ánh mắt dịu dàng như thế của anh,trong tim cô lạnh lẽo khó tả,chỉ không muốn đối diện với đôi mắt ấy,theo bản năng cô nhắm mắt lại.

Nụ hôn của anh nhẹ nhàng mà chần chừ,rơi xuống khóe môi cô, nên tai như có tiếng gió trong núi.Anh cõng cô đi lên bậc thang,bậc thang đá xanh,đi lên con đường trong rừng cong cong uốn lượn,cô ôm chặt cổ anh,trên đỉnh đầu là rừng cây lá đỏ như lửa,giống như vô số ngọn lửa đang cháy giữa bầu trời,cũng giống như hoa màu xuân,nở rộ đỏ rực rở.Màu trời ảm đạm âm u như sắp mưa,mây mù thầp đến mức muốn ập xuống.Anh bước lên từng bước mỗi bước hơi lắc lư,nhưng lưng anh to rộng vững chắc,có thể để cô dựa vào như vậy.Côhỏi: “anh từng cõng ai chưa?”.Cô càng ôm chặt lấy anh hơn: “vậy anh phải cõng em cả đời”.

Có một sự tiếp xúc dịu dàng như cánh bướm,mỗi lần chạm vào dường như nở ra một bông hoa tươi đẹp,nở rộ từng bông…chuyện cũ ào vào trong ký ức,từng cảnh từng cảnh hiện lên.Những chuyện xưa mơ hồ đó lênh đênh trôi dạt dào,lặng lẽ héo úa.Chỉ có khuôn mặt anh nóng bừng áp vào tim cô,thật chặt từ bên trong phát ra tiếng tim đập “thình thịch thình thịch thình thịch”,càng ngày càng gấp gáp.Tóc cô quấn vào tay anh,môi anh triền miên trên mặt cô,vô số bông tuyết lặng lẽ rơi bên ngoài cửa sổ.

Cô chìm vào hư không vô tận,nắm chặt lấy vai anh,bốn bề chỉ là tiếng gió nhẹ lướt qua bên tai,cô như bông tuyết chỉ biết rơi mãi xuống,không có điểm dừng,không có phương hướng.Anh là ngọn lửa nóng bỏng,mỗi nơi đều mềm mại,đều cứng rắn.Anh vừa tước đoạt vừa cho đi,khiến cơ thể cô tan xương nát thịt,bị anh nhào nặn lại,nhưng dấu ấn đậm nét nhất của anh vĩnh viển không thể xóa đi.Tuyết rơi càng ngày càng nhiều,gió đập rào rào vào cửa sổ.

Đến hai ,ba giờ sáng tuyết càng lúc càng dày,rèm cửa không kéo lên,ánh sáng trắng bên ngoài chiếu vào trong phòng,như là ánh trăng thanh mát.

Sau khi nhủ cánh tay anh dần dần đè nặng lên người cô,Tĩnh Uyển chầm chậm gỡ tay anh ra,sau đó chầm chậm quay về phía anh,anh ngủ rất say hơi thở đều đều,tóc mái trên trán rủ xuống,giống như đứa trẻ.Cô gọi nhỏ một tiếng: “Bái Lâm”,thấy anh chưa tỉnh lại,cô lại gọi nhỏ anh hai tiếng,cuối cùng to gan gọi vào bên tai cô một tiếng: “Cậu Sáu”.Anh vẫn ngủ say không động đậy,cô bỗng nhiên sợ hãi,cô từng đọc trên một tạp chí Tiếng Anh nói thuốc an thần không được dùng với rượu,nhưng nghiền một nửa vào rượu chắc không sao,cô do dự đưa tay ra ấn vào ngực anh.Tim anh đập chậm rãi mà mạnh mẽ,cô chậm rãi thu tay lại.

Cô nghe thấy hơi thở của mình,nhẹ mà nhỏ,kéo chăn ra,đi chân trần trên nền nhà,cảm giác lạnh lẽo khiến cô hơi rùng mình,cô mặc xong quần áo,tiện tay cầm một chiếc áo bông thêu hoa khoác vào bên ngoài.Áo khoác anh vắt lôn xộn trên ghế,cô quay đầu lại nhìn Mộ Dung Phong,anh vẫn ngủ rất say,cô đưa tay ra lần mò trong túi áo,không hề tìm thấy thứ cô cần,cô lại tìm ở túi bên kia,cũng không có.Áo sơ mi vứt trên nền nhà,cô rón rén đi tới nhặt lên,trong túi áo có một thứ đồ mềm mềm,hóa ra là một xấp tiền giấy xanh xanh đỏ đỏ dày cộp.Cô nắm số tiền đó trong tay,bỗng nhiên nhớ ra áo khoác anh có một túi bí mật,liền cầm chiếc áo đó lên,cẩn thận lần mò,quả nhiên tìm thấy một chiếc hộp đồi mồi tinh xảo,mở ra bên trong xem là một con dấu bằng đá Điền Hoàng nho nhỏ.

Cô đi đến trước bàn trang điểm,từ trong ngăn tủ lấy ra một tờ giấy đã viết sẵn,cô từng giả chữ anh,viết ngoáy mấy chữ để làm giả: “đây là nữ quấn của Lưu phủ,đặc biệt phê chuẩn thông hành,tất cả các trạm kiểm soát đều được đi qua”.Cô hà nhẹ một hơi vào con dấu đó,ấn lên trên tờ giấy,sau đó đặt lại tờ giấy vào túi anh,chân rón rén đi lại mở tủ quần áo,cô đã mang thai ba tháng,vòng eo hơi biến đổi,chiếc sườn xám màu lụa không mặc vừa nửa.Cô không dám chần chừ quá lâu,chỉ tìm qua loa một bộ mặc vào,sau đó mặc áo khoác,đặt tiền và giấy thông hành vào túi.

Cô chầm chậm xoay khóa cửa,vì tối nay Mộ Dung Phong ngủ ở đây,cảnh vệ gác bên ngoài tạm thời đi,cuối hành lang là phòng trực ban cảnh vệ,để tránh nghi ngờ nên đã đóng cửa lại.Có ánh đèn lọt qua khe cửa,cô nín thở nghe ngóng tiếng động,yên lặng như tờ,không một tiếng động,chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập,vừa nhanh vừa gấp.

Cô do dự quay đầu lại,mượn chút ánh sáng tuyết lờ mờ nhìn thấy anh lặng lẽ ngủ trên giường,anh luôn thích ngủ nghiêng,cánh tay ôm hờ chỗ đó,dường như muốn ôm thứ gì đó rất quan trọng,ánh đèn hành lang hắt vào mấy tia sáng,còn cô ẩn mình trong màn đêm đen.

Khuôn mặt anh xa xôi,mơ hồ không nhìn rõ,vùi trong gối nhìn không chân thật.Cuối cùng cô quay đầu lại,rón rén đi qua,sau đó khép nhẹ cửa.Hành lang đều trải thảm dày,đôi giày lụa mềm của cô nhẹ nhàng đi xuống lầu.Phòng khách rộng và trống trải,cảnh vệ trực ban đêm đều ở trong phòng nhỏ bên hành lang,nhưng đó là nơi bắt buộc phải đi qua.Tim cô như đang gõ trống,thình thịch không ngừng,tiếng cảnh vệ nói chuyện rì rầm,cô bước nhẹ,to gan bước thêm một bước.

Hai cảnh vệ quay lưng lại với cô,còn cả một người bên bếp sưởi,cô bước thật nhanh,bước mấy bước đã đi qua,rồi lại chìm vào màn đêm.

Cô lấy son môi trong túi ra,bôi một chút lên then cửa,dầu mở trơn láng,cánh cửa được cô mở ra không một tiếng động,hở ra một khe vừa phải,cô luồn ra ngoài.Gió lạnh cùng với tuyết ập lên người,cô rùng mình,vô số tuyết đập vào mặt,cô cố gắng xác định phương hướng,men theo hàng sồi xanh đi thẳng về phía trước.

Giày lụa đã bị ướt đẫm vì tuyết,mỗi bước đi dưới chân đều như dao cắt.Sự đau đớn này khiến chân cô tê dại mà bước nhanh hơn,càng đi càng nhanh càng đi càng nhanh,cuối cùng như lao về phía trước.Vô số bông tuyết từ trên trời rơi xuống,chậm rãi như không có hồi kết,mỗi lần rơi xuống lại tách một tiếng,còn cô chỉ loạng choạng lao về phía trước,để lại sau lưng dấu chân xiêu vẹo rõ ràng và khiến người ta sợ hãi.Cơ thể cô đã lạnh đến tê dại cứng đờ,sự lạnh lẽo sâu thẳm từ bên trong cơ thể thấm ra ngoài,phía trước là tuyết trắng mênh mông không bờ bến,dường như vĩnh viễn cũng không đi đến đích.

Bức tường xám cao cuối cùng đã xuất hiện trước mắt,mảnh thủy tinh trên đầu tường phát ra ánh sánh sắc nhọn dưới tuyết lạnh giá,cô cố gắng mở to mắt,tuy là cửa sau nhưng ở đây cũng có một trạm gác,có ánh đèn từ cửa sổ hắt ra ,chiếu vào chiếc khóa dồng hồ kiểu Tây rất lớn treo trên cửa.Cô lấy ra một chiếc trâm cài tóc,cắm vào ổ khóa,mười ngón tay đã đông cứng,cô chưa từng làm việc này,vặn trái vặn phải vẫn không xoay chuyển.Tim cô đập càng ngày càng nhanh,ngón tay vừa xoay mạnh đã nghe tiếng lạch cạch,chiếc trâm bị gãy thành đôi,đâm vào tay cô,bị đau đớn tay cô liền vẩy tay,không ngờ đập vào cánh cửa,vang lên cộc một tiếng.

Trong phòng có người đang nói chuyện,tiếp đó cón người mở cửa,cô cuống cuồng lùi lại mấy bước,trong lúc cấp bách vội vàng,cô đành trốn sau cây sồi xanh.Có người cầm đèn đi ra,từ sau tán lá sồi xanh cô thấy người đó đi đến cửa,nhấc đèn lên soi vào ổ khóa,bỗng nhiên lại để thấp đèn xuống.Tim cô chốc lát giống như đập vào ngực,người đó nhìn nhìn dưới đất,xách đèn chầm chậm đi về phía cây sồi xanh.

Cô cố gắng nín thở,nhưng trong tai chỉ nghe thấy tiếng tim đập của mình,thình thịch thình thịch,càng lúc càng gấp càng lúc càng lớn,lan ra vô hạn,giống như giữa trời đất chỉ có trái tim cô đập loạn nhịp ở đó.Đèn càng lúc càng gần,càng lúc càng gần,người đó cuối cùng vòng qua hàng cây,đèn bỗng nhiên sáng choí trước mặt cô.

Cô không thể chịu đựng được nửa,yếu ớt ngồi xuống đất,bốn bề đều lạnh đến thấu xương,lạnh lẽo như địa ngục.Người đó nhìn cô với ánh mắt kinh ngạc,trong bóng đèn vô số bông tuyết đang rơi xuống,màn tuyềt ngăn giữa cô và anh,cứ thế rơi xuống lạnh lẽo.Cô giống như con thú nhỏ run rẩy,hoảng thốt mà yếu ớt,từng bông tuyết rơi xuống mi mắt cô,rập rờn đang run lên.Cô tuyệt vọng nhìn anh,khóe miệng hơi run rẩy,giọng nói nhỏ bé dường như ngay cả bản thân cô cũng không nghe rõ: “Nghiêm đại ca”.

Cơ thể anh cũng không thể kìm được run lên,gió kèm bông tuyết ập vào người anh,trong ánh tuyết lạnh lẽo,nhìn thấy rõ ràng đôi mắt của cô.Anh bỗng nhiên nhớ lại ngày ấy trên đường núi,mặt trời lặn xuống phía Tây,ánh sáng như vàng,chiếu vào đôi mắt cô,giống như thủy tinh,còn sáng rực lấp lánh cả ánh chiều tà đẹp đẽ ấy.Giống như mới ngày hôm qua thôi,nhưng hôm nay ánh mắt ấy chỉ có sự đau buồn và tuyệt vọng vô bờ bến.Gió buốt giống như dao cắt trên mặt,trái tim anh thắt lại,bỗng nhiên cắn răng cô lôi dậy,mắt anh lóe lên ánh sáng kì lạ,cô không biết anh định làm gì mình,chỉ nhìn anh vô cùng sợ hãi.

Trong phòng có người hét lớn: “Đội trưởng Nghiêm có động tĩnh gì không? Không có thì mau về đi,gió như dao cắt ấy,không sợ đông cứng lại à?”.Anh quay đầu lại nói: “Tôi đi tiểu cái quay lại”,vừa nói vừa lần mò túi quần,Tĩnh Uyển đang định chạy,bỗng thấy thứ anhlấy ra là chìa khóa.Người trong phòng nói lớn: “cẩn thận tiểu giữachừng coi chừng đông thành băng đấy,quay lại sẽ bẻ đầu anh”.Một người khác trong phòng cười ha ha,Nghiêm Thế Xương vừa rón rén mở khóa vừa mắng lớn: “Hai người nói năng linh tinh,lát tôi vào lấy gạt tàn thuốc nhét vào miệng hai người”.Anh mở cửa ra,nhìn ngó bên ngoài,bên ngoài là màn đêm đen kịt,yên lặng như tờ.Tĩnh Uyển đã đờ đẫn ở đó từ lâu,anh đẩy mạnh cô ra ngoài,cô quay đầu lại,anh ra sức vẩy tay,ra hiệu cô mau đi đi.Mắt cô ngấn lệ,anh đã nhanh chóng đóng cửa lại.

Bên ngoài tối om om ,tuyết như bông giấy rơi mãi không thôi,cô loạng choạng đi về phía trước,xung quanh là tiếng gió ù ù,cô không biết mình đi về đâu,chỉ biết phải nhanh chóng chạy trốn,mỗi bước dưới chân đều không thật,tiếng tuyết tích lại khiến cô sụp đổ,sau khi lấy chiếc trâm xuống,mái tóc dài xỏa xuống vai,cô loạng choạng chạy về phía trước,tóc dài rối tung trong gió,sự lạnh lẽo vô vàng kèm theo bông tuyết bao phủ lấy cô.Gió bấc xọc vào miệng sự đau đớn tê dại theo khí quản luồn vào trong,cái lạnh đò xộc thẳng vào lồng ngực.Cô nghe thấy tiếng thở của mình,càng lúc càng nhọc nhằn,bụng dưới đau âm ĩ,cô lạnh đến mức sắp mất đi cảm giác,cô vùng vẫy,chỉ là muốn trốn chạy đến nơi anh không thể với tới.