Không Kịp Nói Yêu Em

Chương 28




Vì tổ chức tiệc hỷ nên trong đại soái phủ ngay cả các cành cây cũng treo đầy cờ màu,trang trí vô cùng đẹp mắt.Sau lễ đường có một sân khấu kịch,vì vị trí không đủ rộng cho nên nhấc tạm cổng ra sau,sau đó đưa đường dẫn hơi ấm vào,xung quanh cổng đặt vô số chậu hoa mẫu đơn đang nở rộ,chiếc cổng đó được không khí ấm phả lên,khí xuân mơn mởn,hương hoa kèm theo hương phấn son,rực rở sắc màu,muôn hình muôn trạng trong tiếng nhạc véo von trên sân khấu.

Mộ Dung tam tiểu thư thấy Vương Đạo Nghĩa –thư kí riêng của Mộ Dung Phong đang đi bên ngoài,liền vẫy vẫy tay gọi anh ta,Vương Đạo Nghĩa tươi cười hỏi: “tam tiểu thư có gì sai bảo?”.Mộ Dung tam tiểu thư nói: “Hôm nay Lô Ngọc Song cũng đến,cậu phải giữ sĩ diện cho tôi,đẩy kịch của cô ấy về phía sau chút”.Vương Đạo Nghĩa “ôi chao” một tiếng nói: “tam tiểu thư chỉ cần bảo cô ta hát là được,sao còn phải cố ý nói vậy”.Tam tiểu thư cười nói: “Cậu là người điều hành kịch mà,đương nhiên tôi phải nói với cậu một tiếng,để cậu có sự chuẩn bị”.Vương Đạo Nghĩa cười nói: “Tam tiểu thư nói vậy quả thật muốn giết chết tôi rồi.Tam tiểu thư đã mở miệng vậy thì để kịch của chủ Lô xuống thứ hai từ cuối lên có được không?”.Chỉ nghe thấy trên sân khấu vở kịch Mai Phi đang hát đến đoạn “mở thư ra mà lòng đau như cắt,da diết nhớ khi xưa ta vui đùa bên nhau,ân tình sâu đậm nào đâu phải tơ sen kia dể đứt,lẽ nào gió thu chưa đến quạt đã vứt đi rồi”.Tam tiểu thư không nhịn được cười nói: “Đây là kịch của tên nghiệp dư nào chọn thế?”.Vương Đạo Nghĩa cười nói: “Kịch diễn trước đều là những bài sở trường.Nghe nói Mai Phi là vở kịch sở trường nhất của ông chủ Kỷ,tư lệnh Lưu chọn bài này,ông ta là người thô lỗ,chỉ biết người đó hát hay,chứ đâu hiểu gì”.Tam tiểu thư nghe anh ta nói vậy,cười một tiếng,liền quay đầu lại nhìn Mộ Dung Phong phía xa.

Mộ Dung Phong tuy ngồi ở đó nhưng không nghe nổi một câu kịch nào,chỉ cảm thấy tâm trạng bất an,miễn cưỡng nhẩn nại ngồi một lúc,sau đó đứng dậy đi thay quần áo.Anh ra ngoài đương nhiên Thư Đông Tự cũng đi theo..Mộ Dung Phong thay quần áo không xem kịch mà đi thẳng về phía sau.Đằng sau có một căn lầu nhỏ,là nơi anh làm việc những lúc bình thường,bây giờ nơi đó im ắng không một bóng người.Anh ngồi xuống chiếc sofa trong phòng khách,sờ túi áo,Thư Đông Tự vội vàng mở bao thuốc,đưa anh một điếu lại giúp anh châm lửa.

Anh cầm điếu thuốc đó,nhưng một hơi cũng không hút,nhìn đốm lửa cháy trầm lặng một lúc lâu mới hỏi: “vẫn chưa có tin gì à?”.Thư Đông Tự lắc đầu nói: “Không nghe nói gì hết,không biết chừng Doãn tiểu thư đã ra khỏi thành rồi”.Mộ Dung Phong không nói gì nửa,ngồi một lúc lại đứng dậy đi hai bước,cuối cùng dừng chân nói: “Gần đây tâm trạng tôi bất an,luôn cảm thấy sắp xảy ra chuyện.Cậu đi nói với Lục Thứ Vân,việc này anh ta nhất định phải làm hết sức,tuyệt đối không để có chút sai sót nào”.Xa xa nghe thấy tiếng chiêng trống trên sân khấu kịch,tâm trạng anh phiền não,tiện tay dập tắt điếu thuốc đi:”tối qua ồn ào đến nửa đêm,hôm nay lại hát đến nửa đêm nữa,thật phiền phức”.

Đến hơn mười giờ tối,kịch càng ngày càng hấp dẫn đợi đến vở Đại dăng Điện cuối cùng,Ngụy Sơn Hà diễn Tuyết Bình Quý,Lô Ngọc Song diễn công chúa Đại Chiến,Kỷ Ngọc My diễn Vương Bảo Xuyến,ba diễn viên lớn cùng diễn trên một sân khấu.Ngụy Sơn Hà chỉ mới lộ diện chứ chưa mở miệng,bên dưới đã vổ tay như sấm,kéo rèm lên bắt đầu hát.

Trình Doãn Chi vốn ở nước ngoài nhiều năm,bình thường ngay cả phim cũng xem bằng tiếng nước ngoài,ngồi lâu như vậy chỉ thấy buồn nhạt nhẽo.Nhưng nhìn khách khứa đông ngịt bên dưới,đều có vẻ rất hào hứng ,liền nói với Trình Tín Chi bằng tiếng Pháp: “Gia đình họ thật cổ hủ,mong Lousia có thể thích ứng được”.Lousia là tên tiếng tây của Trình Cẩn Chi ,lúc họ nói tiếng Tây với nhau thương gọi tên như thế.TrìnhTín Chi cũng đáp lại bằng tiếng Pháp: “Lousia nhất định sẽ thay đổi cái tác phong này,nó xưa nay có chủ kiến,hơn nửa không sợ mạo hiểm”.Tuy họ nói chuyện bằng tiếng Pháp vẫn nói rất nhỏ,cho nên khách khứa xung quanh không hề chú ý.Đúng lúc đó một cảnh vệ đi đến nói với Trình Tín Chi: “Trình tiên sinh bên ngoài có người tìm ngài”.Trình Tín Chi tưởng là lái xe của mình nên đứng dậy ra ngoài.

Một lúc sau quay lại,vẫn nói nhỏ với Trình Doãn Chi bằng tiếng Pháp:”Anh cả em ra ngoài một lát”.Trình Doãn Chi nói: “Kịch sắp hết rồi ngồi chút nữa anh đi với chú”.Trình Tín Chi nói: “Một người bạn xảy ra chuyện em phải đi xem sao”.Trình Doãn Chi thấy hơi lạ hỏi: “Em có bạn gì ở Thừa Châu chứ?”.Trình Tín Chi mỉm cười: “là bạn của bạn nên anh không biết”.Trình Doãn Chi đưa tay lên nhìn đồng hồ,nói: “Là một người bạn của Lousia,vốn đến dự đám cưới,ai ngờ bỗng nhiên bị bệnh,hôm nay là ngày hỷ,không tiện để Lousia biết,em đi thăm cô ấy chút”.

Trình Doãn Chi nghe anh nói vậy đành kệ anh đi.Trình Tín Chi ra ngoài,xe hơi đã đổ ở trên phố phía Tây đại soái phủ,sau khi anh lên xe nói với lái xe: “Đến đồn Trị An mau!”.Tính cách anh xưa nay ôn hòa,lái xe nghe khẩu khí của anh tuy ung dung bình tĩnh,nhưng lại nói ra một chữ “mau” làm kinh động trời đất đó,cảm thấy là việc lớn cấp bách,liền đạp ga tăng tốc đến thẳng đồn trị an,một lúc sau đã đưa anh đến cổng đồn trị an.

Trình Tín Chi thấy có người canh gác vác súng đứng trước đồn Trị An,một tên khác hơi gầy mặc quân phục,nhưng lại đợi dưới bóng bức tường,vừa thấy xe anh vội vàng đón tiếp,hỏi: “Là Trình tứ thiếu gia phải không?”.Trình Tín Chi rất ít khi được người khác gọi như thế,chỉ gật gật đầu,người đó dò xét anh từ trên xuống dưới,thấy anh khí chất phi phàm,vừa nhìn là biết công tử quyền quý,cuối cùng thở phào nói nhỏ: “Cậu tư tờ giấy là tôi nhờ người gửi cho cậu,cậu tư chắc đã xem rồi,cậu tư trả tờ giấy lại cho tôi”.Trình Tín Chi liền trả tờ giấy to bằng ba ngón tay lại cho anh ta.Anh ta nhận rồi xé vụn,mặt mày tươi cười nói: “chúng tôi là người thô lỗ,nên nói thẳng luôn,tuy vị tiểu thư đó cho tôi không ít tiền,nhưng việc này mà lộ ra tôi cũng mất bát cơm.Dù sao tôi cũng không quen ngài,ngài coi đây là một vụ mua bán đi”.Trình TÍn Chi gật gật đầu,người đó nói: “Mời cậu tư theo tôi”.

Hành lang trong đồn Trị An vừa hẹp vừa dài,mùi ẩm mốc xọc lên mũi.Trong nhà giam hai bên đen như mực,chỉ lờ mờ nhìn thấy giam chật người,liên tục nghe thấy tiếng than khóc,cuối hành lang bỗng nhiên truyền đến một tiếng kêu thảm,tiếp theo có tiếng người mắng nhiếc.Trình Tín Chi thấy gợn hết cả gai ốc,nhưng trên mặt không biểu hiện gì: “Việc buôn bàn này của mấy người không tồi,không lo không có việc làm”.Người đó cười,nói: “cậu tư thật biết nói đùa,hôm nay bắt về mười mấy người,chẳng ai lợi dụng họ chút nào cả.Tôi thấy vị tiểu thư đó đáng thương,mới hỏi cô ấy một tiếng.Cô ấy bệnh đến không còn tỉnh táo,lúc lâu sau mới nói tìm Trình tứ thiếu gia.Tôi sai người đến khách sạn cũng không tìm được ngài,cuối cùng mới nghe nói ngài đi dự tiệc.Đã vậy tôi làm người tốt đến cùng,giúp cô ấy một lần”.

Rẽ ngoặt là tới một căn phòng nhỏ,bên trong có thắp một chiếc đèn điện rất bé,tỏa ánh sáng ảm đạm.Trong phòng một người đang ngồi uống rượu,thấy họ đi vào mới lặng lẽ đứng dậy.Người đàn ông gầy gò đó quay mặt lại hỏi: “Cậu tư mang tiền đến chứ ạ?”.Trình Tín Chi lấy một tập ngân phiếu trên người ra,nói: “năm trăm đồng anh đếm xem”,laị rút một tờ khác đặt lên bàn: “năm mươi đồng này hai người cầm uống rượu đi”.

Người đàn ông gầy gò đó “ôi chao” một tiếng,cười hì hì nói: “vậy đa tạ cậu tư”.Trề môi một cái,người đó lấy chùm chìa khóa trên tường xuống,lúc sao đỡ người phụ nữ yếu ớt đi vào.Dưới ánh đèn khuôn mặt người phụ nữ đó nhợt nhạt,Trình Tín Chi chần chừ một lúc,người đó đã gọi một tiếng: “Trình tiên sinh…”.Chưa dứt lời,cô đã loạng choạng ngả về phía trước,chỉ thấy một cơ thể vô cùng yếu ớt đập vào lòng mình,tim anh cứ đập thình thịch.Người đàn ông gầy gò đó nói: “Chắc chắn bị sợ hãi quá rồi,để tôi”.Anh đưa tay ra ấn mạnh vào nguyệt Nhân Trung của cô,quả nhiên cô dần dần tỉnh lại,mí mắt hơi giật giật,cố gắng mở ra.

Trình Tín Chi cảm thấy nơi này không nên ở lâu,bèn khẽ đỡ lấy cánh tay cô: “chúng ta ra ngoài rồi nói”.Ngay cả sức lực để nói chuyện cô cũng không thể,mặc kệ cho anh dìu cô ra ngoài,người đàn ông gầy gò đó đưa họ đến hành lang,chắp tay nói: “Tha lỗi tôi không tiễn được,mặc ai đến hỏi tôi,tôi cũng chưa từng gặp hai vị,hai vị cũng chưa từng thấy tôi.Chúng ta không hẹn gặp lại”.

Đợi sau khi lên xe,Trình Tín Chi mới gọi một tiếng: “Doãn tiểu thư”.Nước mắt Tĩnh Uyễn chảy tràn ra,nhưng người ngay trước mặt lần này gần như là người xa lạ,cô đưa tay lên vội lau đi.Trình Tín Chi lấy khăn tay ra ,đưa cho cô.

Cô do dự nhận lấy khăn tay rất sạch,một giọt nước mắt rơi xuống,trong chốc lát đã không thấy nữa,một giọt lớn lại lăn xuống,từng giọt nối tiếp từng giọt…Đèn đường lướt qua cửa xe,từng chiếc lướt qua như sao băng.Mặt anh khuất trong bóng tối,cô yếu ớt thở nhẹ,anh hỏi: “Doãn tiểu thư?”.Bụng lại đau âm ỉ,cô chưa từng sợ hãi đến như vậy.Cô run rẩy quay đầu lại,con phố rộng rãi không người,chỉ có xe của họ đang chạy.Cô lẩm bẩm nói nhỏ: “Cám ơn anh,nhưng tôi thật sự không có cách nào mới nghĩ đến anh.Cho tôi xuống xe ở phía trước,nếu…nếu lúc đó bị anh ta phát hiện…”.Giọng nói của Trình Tín Chi rất nhỏ,truyền đến tai cô có một cảm giác ấm áp khó nói thành lời: “Không có ai nói ra đâu,lái xe và xe là tôi đem theo từ Ủng Nam tới,rất đáng tin.Người ở đồn Trị An nhất định không biết thân phận của cô,nếu không thì quyết không dễ dàng thả cô như vậy.Cho dù sau này họ biết rồi,cũng tuyệt đối không nói ra.Nếu Cậu Sáu biết họ bắt được cô rồi thả ra,e rằng mấy người họ ai cũng mất đầu,cho nên họ nhất định sẽ không nói.Cho dù trưởng ban Trị An cấp trên có biết chút ít,sợ Cậu Sáu truy cứu trách nhiệm cũng sẽ không nói”.Anh phân tích rõ ràng quan hệ lợi hại,Tĩnh Uyển nhem nhóm hi vọng,cắn răng nhè nhẹ: “Xin anh giúp tôi.Vì Trình tiểu thư xin anh giúp tôi”.

Trong bóng tối mắt cô long lanh như ngôi sao,yếu ớt tỏ ra ánh sáng đang sợ,giống như tuyệt vọng,càng giống như một sự điên cuồng không thể giải thích.Anh nhất thời không nói được gì,lúc sau mới nói: “Doãn tiểu thư tôi sẽ cố hết sức giúp cô”.

Tính anh tuy ôn hòa nhưng làm việc dứt khoát,trước tiên về khách sạn gọi điện cho người quen,chỉ nói có một người bà con xa đến dự hôn lễ, mắc bệnh cần tĩnh dưỡng,lập tức mượn một căn nhà,và đưa Tĩnh Uyển đến đó.

Căn nhà đó là một căn nhà nhỏ phía sau có vườn,chỉ có đôi vợ chồng già ở đó trông nhà,vì bình thường quét dọn,tất cả đồ dùng đều mới,cho nên bỏ vải phủ ra,lập tức sắp xếp xong xuôi.Trình Tín Chi thấy căn phòng đó tuy nhỏ nhưng cửa sổ đều đóng kín,không có gió lọt vào.Trên tường dáng giấy trắng rất sạch sẽ,trần nhà cũng không có mạng nhện,bồ hóng…Tuy trong phòng chỉ kê một chiếc giường gỗ đàn trắng,nhưng ga trải còn mới.Bà già coi nhà xách một chiếc lò sưởi đến,một lúc sau căn phòng liền trở nên ám áp.

Đến bây giờ Tĩnh Uyển mới thở phào nhẹ nhõm như được giải thoát,chỉ thấy bụng đau đớn khó chịu,cả cơ thể như không có sức chống đở,cô tựa vào thành giường chầm chậm ngồi xuống.Dưới ánh đèn Trình Tín Chi thấy mặt cô xanh sao không con giọt máu,liền nói: “Có phải Doãn tiểu thư bị bệnh không,có cần mời bác sĩ đến khám không?”.Tĩnh Uyển chầm chậm lắc đầu: “Tôi chỉ mệt thôi”.Trình Tín Chi nói: “Ở đây hơi đơn sơ,nhưng rất an toàn ,Doãn tiểu thư nghỉ đi,nếu ngày mai tôi không đến được,cũng nhất định phái người đến.Tôi nói với họ cô họ Lâm,là em họ phía nhà ngoại của tôi”.

Dưới ánh đèn đôi mắt cô cũng long lanh như nước hồ thu,khẽ nói: “Cảm ơn anh,Trình tiên sinh”.

Trình Tín Chi hơi ái náy nói: “Tôi không phải là quân tử nhiệt tình như đạo xưa”.Khóe miệng Tĩnh Uyển hơi nhếch lên,lộ ra một nụ cười thê lương: “Anh chịu nói thật ra như thế đã là quân tử rồi”.Cô quay mặt đi chỉ nghe thấy tiếng gió bắc ù ù bên ngoài,như muốn thổi đến mức tận đáy tim người ta sinh ra một sự lạnh lẽo mới thôi.

Sau khi Trình Tín Chi đi,Trình Doãn Chi ngồi xem kịch một mình,càng thấy nhàm chán hơn,trên sân khấu một đoạn kịch Tây bì vừa hát xong,rất nhiều người đứng dậy vổ tay khen hay.Trình Doãn Chi quay mặt lại,đúng lúc nhìn thấy một cảnh vệ đang vội vả đi đến,nói một hồi với Thư Đông Tự,Thư Đông Tự lập tức cúi người xuống,nói nhỏ hai câu vào tai Mộ Dung Phong.Chỉ thấy sắc mặt Mộ Dung Phong hơi thay đổi,lập tức đứng dậy quay người đi ra ngoài.

Anh vừa đi các cảnh vệ cũng tiền hô hậu ủng đi theo sau ,khách khứa cũng nhốn nháo nhìn.Hà Tự An đi lên thì thầm vài câu,Mộ Dung Phong không hề dừng bước,vẫn là Thư Đông Tự vội nói một câu gì đó với Hà Tự An,xong liền chạy theo sau Mộ Dung Phong ra ngoài.Hà Tự An cười quay đầu lại nói: “Mọi người đừng lo lắng chỉ là nước bạn phái một đại biểu quan trọng đến chúc mừng,tàu hỏa giờ này mới đến,Cậu Sáu đích thân đi đón,mới mọi người tiếp tục xem kịch”.

Khách khứa liền nhốn nháo bàn luận,có ngưới nói là đặc sứ nước Nga đến,có người nói là dặc sứ nước NHật,vì trên sân khấu đang hát đến đoạn quan trọng,không lâu sau sự chú ý được dồn vào vở kịch.

Mộ Dung Phong đi thẳng qua phòng khách,nói với Thư Đông Tự: “Đem đến tôi xem”.Thư Đông Tự đưa lên một tờ giấy nhỏ,anh cầm lấy,không kìm được nắm chặt lấy nó: “Nhất định là cô ấy,con dấu này là thật,nhất định là cô ấy nhân lúc tôi không phòng bị trộm con dấu,cô ấy từng giả chữ của tôi,ngoài cô ấy ra không có ai khác”.Thư Đông Tự nói: “Lục tư lệnh nói,tuy là một phụ nữ trẻ tuổi nhưng không giống Doãn tiểu thư lắm”.Mộ Dung Phong nói dứt khoát: :Bảo họ lái xe ra,tôi đến đồn Trị An”.Thư Đông Tự không nói gì,Mộ Dung Phong tức giận nói: “Điếc à,mau đi lấy xe!”.

Thư Đông Tự nói: “Hay bảo người đi xem trước,nếu là thật thì sắp xếp đi đón cũng không muộn”.Mộ Dung Phong chùn khóe miệng xuống,quay phắt người đi ra ngoài,Thư Đông Tự cuống cuồng theo sau,nói: “Đã ba giờ sáng rồi,Cậu Sáu,muộn như vậy hôm nay là đại hỷ cuả cậu,là đêm động phòng hoa chúc…”Mộ Dung Phong quay đầu lại giận dữ nói: “Chết tiệt,câm miệng lại cho tôi”.

Thư Đông Tự thấy anh nổi giận lôi đình,đành lập tức sai người đi lấy xe và sai người đi báo với Hà Tự An.Sau khi Hà Tự An biết chỉ “ôi” một tiếng,gọi hầu nữ dặn dò một lúc,bảo cô ta ra ngoài nói với Trình Cẩn Chi.

Trình Cẩn Chi nghe thấy phía trước tan tiệc,khách đã về tiếng ồn ào dần dần lắng xuống,mà đôi nến trên bàn đã cháy một nữa,trong lúc hơi ngi ngờ thì một hầu nữ đi vào,tươi cười nói: “Thư kí Hà bảo tôi nói với phu nhân,Cậu Sáu có việc quân cần giải quyết gấp cho nên sẽ đến muộn mốt chút”.

Cẩn Chi “ừ” một tiếng,vì thấy rượu trên bàn,đưa tay ra sờ thử,bình rượu đã lạnh liền nói: “Đem chỗ rượu này hâm nóng lại đi”.Liền có người vâng lời làm theo,cô lại ngồi xuống,nhưng thấy nến đỏ rực rỡ,ánh nến lay động,trên rèm cửa màu đỏ hoa hồng,in lên hình bóng mình cô độc lẻ lôi.

Vì có đèn đường ,phản chiếu hình bóng lên cửa xe,tâm trạng Mộ Dung Phong rối như tơ vò,chỉ thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.Thừa Châu bỏ lệnh cấm đêm,nhưng nửa đêm gà gáy thế này,trên đường không hề có người đi lại,chỉ có xe của họ vù vù lao đi.Không lâu sau đã đến đồn Trị An,Lục Thứ Vân đã đến từ lâu,Mộ Dung Phong vừa thấy anh ta liền hỏi: “người đâu?”.

Lục Thứ Vân nói: “Ở trong phòng làm việc bên này”.Anh ta dẫn Mộ Dung Phong qua một con đường ngắn,đẩy cửa ra Mộ Dung Phong thấy một người phụ nữ ngồi cúi mặt vào phía trong,mặc một bộ sườn xám màu vàng mơ,hai bờ vai gầy gò mỏng manh,tim anh bỗng thắt lại,buộc miệng gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”.

Người phụ nữ đó nghe thấy quay đầu lại,nhưng là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ,trái tim anh chùng hẳn xuống,thất vọng đến cực điểm,gió bắc ù ù,sự lạnh lẽo đó ngắm vào nơi sâu nhất trong đáy tim.