Không Xứng

Chương 12




"Đừng bận tâm, đạo diễn Trương cứ tiếp tục đi, tôi sẽkhông quấy rầy."

Nói đừng bận tâm, nhưng ngược lại, người này vẫn tiếp nhậnchiếc ghế dựa phó đạo diễn niềm nở đưa đến, tự nhiên ngồi xuống. Sau đó TrầmKhánh Khánh cũng không thèm nhìn anh, lại phát hiện mọi người bên cạnh cô đềudán mắt vào anh, trong ánh mắt có sùng bái cùng mê luyến không nói nên lời.

Trầm Khánh Khánh khinh thường, sợ cô không tới quay phimsao? Sao lại phải tự mình đích thân đến giám sát, Trữ Mạt Ly cũng rảnh rỗi quárồi!

Trương Hiển Chính kịp phản ứng lại, cười ha ha theo sát phíasau tiếp đón Trữ Mạt Ly, sau đó tập trung tinh thần một lần nữa: "OK,chuẩn bị, 5, 4, 3, 2, 1, ACTION!"

Cảnh quay này là Dương Phàm đóng vai Hầu Phương Vực mang theovài công tử thân phận bất phàm đến kỹ viện tìm lạc thú, đúng lúc kỹ viện tổchức hội thi hoa khôi lớn. Vốn nghe danh kỹ đầu bảng Lí Hương Quân mỹ mạo thiêntiên, mềm mại phong tình, tinh thông cầm kỳ thi họa, ca phú thi từ, tài hoa vôsong, chỉ tiếp khách quý, trên hội thi hoa khôi hé lộ khuôn mặt diễm lệ đệnhất. Vậy nên sao quanh trăng sáng, dường như công tử nhà giàu toàn thành đềuchạy tới xem, Hầu Phương Vực cũng tới xem một phong thái ấy.

Mà Trầm Khánh Khánh đang diễn Lí Hương Quân bị ma ma ép ramúa, trăm ngàn lần không tình nguyện.

Cảnh này nhìn qua là một cảnh quay rất đơn giản, nhưng đâylà cảnh quay đầu tiên, rất nhiều diễn viên thường không thể nhập vai ngay trongcảnh đầu tiên và bị đạo diễn mắng cho mặt đầy tơi tả, ví dụ như Lam Tườngvừa rồi.

Lúc này, Liêu Khả Nhi ở phía trước dẫn đầu đám kỹ nữ tại hộithi khoe sắc, có thể nói trăm hoa đua nở. Các tướng quân nâng chén vui mừng,khung cảnh náo nhiệt.

Máy móc đã sắp đặt xong, Trầm Khánh Khánh hít vào một hơi,nhắm chặt mắt, khi mở mắt lần nữa là Lí Hương Quân xinh đẹp vô song.

Cô buông mắt thuận theo, thắt lưng thanh mảnh mềm mại đitới. Tức khắc, trong đại đường lặng ngắt như tờ. Hương Quân sắp múa một vũkhúc, Trầm Khánh Khánh uyển chuyển cúi đầu trước mặt mọi người, mềm mại khôngxương, đôi môi nhợt nhạt mỉm cười, nhưng ý cười kia chưa tới đáy mắt, một đôicon ngươi đen láy luôn bao phủ một lớp sương mù. Thật sự đã nhập vai một LíHương Quân tâm cao khí ngạo bị buộc vào tình thế bất đắc dĩ, hoàn mỹ không chútsứt mẻ, ngay lần đầu đã nhập vai như vậy, những người khác ở bên cạnh nhìn thấyvừa ao ước vừa đố kỵ. Diễn viên xuất sắc không chỉ làm bản thân nhập vai, còncó thể kéo người bên ngoài nhập vai. Dương Phàm, Lam Tường lập tức cảm thấydường như chính mình đang ở kỹ viện đệ nhất thiên hạ thời Tần Hoài, ngắm nhìnkỹ nữ.

"Cắt!"

Trầm Khánh Khánh còn chưa bắt đầu múa, Trương Hiển Chính ralệnh một tiếng. Mọi người đều ngẩn ra, Trầm Khánh Khánh ngẩn người, lập tức yênlặng dừng động tác, nhìn về phía Trương Hiển Chính.

Trương Hiển Chính đứng lên: "Khánh Khánh, em là mộtdanh kỹ, là tên đầu bảng, làm sao lại mang khuôn mặt để tang chồng như vậy? Emphải tỏ ra thanh cao, thanh cao, hiểu không?"

Trong đầu những người khác cùng lúc có một dấu chấm hỏi, nétmặt vừa rồi là nét mặt vợ để tang chồng sao?

Trầm Khánh Khánh bình thản, gật gật đầu.

Trương Hiển Chính ngồi xuống một lần nữa: "Đoạn vừarồi, làm lại từ đầu."

Trầm Khánh Khánh đi về đến bối cảnh lầu hai, vuốt mái tócdài, hạ mi mắt chuẩn bị.

"ACTION."

"Chờ chút." Trầm Khánh Khánh lập tức kêu lên:"Tôi cần một sa mỏng che mặt."

"Khăn che mặt?" Trương Hiển Chính trách móc:"Cảnh này không cần khăn che mặt."

"Tôi nghĩ nên thử một lần."

Trương Hiển Chính lại cân nhắc, không tình nguyện lắm, nói:"Mau lấy đi!"

Nhân viên tổ đạo cụ lập tức tìm được một mạng che mặt trắng,Trầm Khánh Khánh đeo vào, khuôn mặt tinh xảo như ẩn như hiện, càng động lòngngười.

Quay phim lần nữa.

Trầm Khánh Khánh che mặt chậm rãi xuống lầu, cũng không nhìnngười bên ngoài, một tay để không một tay vịn cầu thang, bước đi hơi chần chừ,Tang ma ma bên kia lớn giọng giới thiệu. Cô yên lặng đến trước mặt mọi người,quét mắt lướt nhẹ đám đông một lượt, lại cúi đầu rất nhanh, trong nháy mắt ánhmắt trong trẻo nhưng lạnh lùng như mưa rơi sáng tháng hai, rơi xuống trênngười làm cho người ta không khỏi run lên.

Lý do vì có sa che mặt nên không nhìn rõ nét mặt của cô,nhưng đôi mắt kia tuy dịu dàng quyến rũ, căn bản lại không thèm quan tâm tớiquan to quý nhân trước mắt.

"Cắt! Cắt!"

Trầm Khánh Khánh không biết bản thân lại sai cái gì, nhưngcô vẫn dừng động tác, chờ Trương Hiển Chính lên tiếng.

"Góc độ vừa rồi không đúng, ai ở kia cản màn ảnh?"Trương Hiển Chính chỉ vào một diễn viên phụ phía trước, người nọ lập tức rờiđi.

"Khánh Khánh, chú ý một chút! Được, bắt đầu lầnnữa!"

Nếu chỉ là một lần, Trầm Khánh Khánh còn có thể cho rằng bảnthân bụng dạ tiểu nhân. Nhưng bây giờ cô không là kẻ xấu cũng phải là tiểunhân. Một cảnh quay quay liền hai lần như vậy, vấn đề này cô thực sự không cảmthấy bản thân có gì không đúng. Là một diễn viên giàu kinh nghiệm, cô luôn để ýcảnh quay, cũng không biết tại sao lại bị người che màn ảnh. Thế nhưng TrầmKhánh Khánh đã sớm biết Trương Hiển Chính sẽ chỉnh cô. Vậy nên mặt ngoài giấudiếm một chút, cô mỉm cười, trở lại vị trí lần nữa, chờ đợi quay phim.

Một lần cuối cùng này thông qua, kế tiếp là cảnh múa. TrầmKhánh Khánh không xuất thân từ trường múa chuyên nghiệp, nhưng vì vai diễn này,cô có tìm thầy Hạ chăm chỉ luyện tập, bây giờ nhảy múa đã có chút hình chútdạng. Thực tế khi quay phim sẽ không đòi hỏi cả một đoạn, đạo diễn chỉ quay đặcbiệt nổi bật một chút. Trầm Khánh Khánh đã chuẩn bị sẵn sàng, cùng với âm nhạc,điệu múa mềm mại bắt đầu. Nhưng cô chưa múa được hai bước, đạo diễn lập tức hôlớn theo: "Cắt cắt cắt".

Trầm Khánh Khánh nhíu mày thu tay lại, đứng ngay ngắn, mỉmcười hỏi: "Đạo diễn Trương, lần này làm sao vậy?"

Đạo diễn bắt đầu lớn tiếng chỉ trích: "Điệu múa này cănbản không giống một điệu nhảy. Em xem cánh tay em, thắt lưng em, không đủ ý vị.Khánh Khánh, em có tập luyện kỹ lưỡng hay không? Đưa lưng về màn ảnh làm gì?Cảnh diễn như vậy, anh cũng muốn cắt bớt ba lần, những người khác đều vì emphải phối hợp làm đi làm lại. Em là diễn viên, có nên làm gương haykhông?"

Trương Hiển Chính quả thật là đạo diễn có gu cổ quái, nghenói yêu cầu khi quay phim của hắn luôn tráo trở, từ nhà đầu tư cho đến diễnviên, từ bối cảnh đến trang phục, hắn luôn làm theo ý mình. Bây giờ hắn khẩuPhật tâm xà với Trầm Khánh Khánh, rõ ràng nghi ngờ khả năng diễn xuất của cô.So với loại giọng điệu này, Trầm Khánh Khánh càng thích loại đạo diễn chửi ầmlên, mắng cho thích, nhưng chỉ ra sai lầm đúng chỗ.

Trầm Khánh Khánh đang suy nghĩ nên đối phó với con heo đầuthối này như thế nào, người kia vẫn ngồi như vô hình, thực tế đã sớm trở thànhtiêu điểm chú ý của mọi người, Trữ Mạt Ly lên tiếng.

"Đạo diễn Trương" Trữ Mạt Ly chỉ khẽ gọi mộttiếng, toàn trường quay nhất thời lặng ngắt như tờ, ngay cả Liêu Khả Nhi đangbổ trang cũng không để ý phấn nhào trên mặt, quay đầu chăm chú nhìn Trữ Mạt Ly.

Đạo diễn Trương mỉm cười: "Trữ tổng, anh đã nói anh chỉđến xem, không lên tiếng?"

Trầm Khánh Khánh hơi nhăn mày, con heo mập này rất can đảm,dám nói chuyện với Trữ Mạt Ly như vậy? Hậu thuẫn Kiều Hàn Thâm của hắn thế nàocũng phải kính Trữ Mạt Ly ba phần, nhưng hắn lại không sợ hãi chút nào, Trữ MạtLy cũng không phải ông chủ thiện tâm.

Trữ Mạt Ly một thân phong độ vuốt nhẹ cằm, đôi mắt phượngxinh đẹp đảo trên người đạo diễn Trương, cũng không nói là hàm ý gì, nghe giọnganh trầm thấp dễ nghe nhưng thật ra ẩn chứa vài phần ý cười: "Đạo diễnTrương, tôi chỉ muốn nói, cửa đang mở."

Khi anh nói mặt không đổi sắc, giống như đang nói cái quầnbạn đẹp lắm. Anh nói chuyện luôn hòa nhã, mặc kệ là lời thô tục lưu manh, nóigì cũng đều rất dễ nghe, người nghe không cảm thấy bị coi thường. Hiển nhiên,phần lớn mọi người tuyệt đối không tin Trữ Mạt Ly sẽ nói lời như vậy.

Một câu nói vô tâm này của Trữ Mạt Ly tức khắc làm TrươngHiển Chính ngẩn người, lập tức nhìn Trầm Khánh Khánh căm thù tận xương tủy. Mặtcon heo kia từ trắng chuyển thành đỏ, lại từ đỏ thành tím, sau đó biến thànhmàu gan heo, rất ngoạn mục.

Trữ Mạt Ly xem như không thấy khuôn mặt đổi màu của tênTrương đó, ôn hòa nói với Trầm Khánh Khánh: "Khánh Khánh, đừng ngại, nhìnthẳng vào ống kính."

Trầm Khánh Khánh cố nén cười, sau đó cô nhận thấy người xungquanh đều nén cười thật rất vất vả. Tuy rằng Trữ Mạt Ly thật sự chưa nói cáigì, nhưng người thông minh đều hiểu, anh đã ngầm cảnh cáo đạo diễn Trương. Đánhchó cũng phải ngó mặt chủ, đừng nói đến người trước mắt là người đại diện củaHoàn Nghệ.

Nhưng lời nói của Trữ Mạt Ly cũng khiến một ít người càngthông minh hồ đồ.

Liêu Khả Nhi cắn chặt răng, lén trừng mắt với Trầm KhánhKhánh. Không có đạo lý, rõ ràng cô nghe nói Trữ Mạt Ly căn bản không cần TrầmKhánh Khánh, hơn nữa theo như cô biết thì quan hệ của bọn họ cũng không cógì mờ ám. Trước đó Trầm Khánh Khánh từng bị người chơi xấu, suýt nữađánh mất tư cách tham dự giải thưởng Kim Tôn. Trữ Mạt Ly không thu xếp trấn ápxuống giúp cô, cuối cùng vẫn do Ted ứng phó với ban tổ chức Phương Lý. Còn cóthời gian đầu, Trầm Khánh Khánh nhờ nịnh bợ con gái Trữ Mạt Ly nên mới được TrữMạt Ly chú ý. Trữ Mạt Ly chiều con gái có tiếng, bởi vì con gái thích mới choTrầm Khánh Khánh cơ hội diễn xuất.

Từ khi Trầm Khánh Khánh đá An Thiến đi, cô ta mới trở thànhmột cây tiền của Hoàn Nghệ. Mà An Thiến được đồn là bạn gái của Trữ Mạt Ly, AnThiến đi rồi Trữ Mạt Ly cũng không còn che chở cho Trầm Khánh Khánh, đôi lúccòn nghe được tin đồn hai người cãi nhau. Tuy nhiên cô ta là kẻ vững vàng,không biết dùng thủ đoạn gì tạo ra một lượng lớn scandal liên tiếp, nhưng cuốicùng lại cầm giải thưởng. Thật sự là kẻ đê tiện có chiêu đê tiện.

Trong lòng Liêu Khả Nhi có phần khó chịu, cô tự nhận làngoại hình xinh đẹp hơn Trầm Khánh Khánh, tuổi cũng trẻ hơn Trầm Khánh Khánh. Hơnnữa gia thế cũng xứng đôi với Trữ Mạt Ly. Tuy rằng Trữ Mạt Ly có con gái támtuổi, nhưng không làm suy giảm hình tượng của anh, hình tượng một người cha tốtcàng có thể làm các cô gái mê muội.

Chỉ cần bám víu Trữ Mạt Ly, chỉ cần anh nói một câu, người đứngđầu của Hoàn Nghệ, trong giới giải trí này muốn địa vị gì mà chẳng được?

Có điều, chuyện mắt thấy hôm nay rốt cuộc là như thế nào!Chưa bao giờ nghe Trữ Mạt Ly mở miệng giúp Trầm Khánh Khánh, tuy lời nói hơikhó hiểu làm người ta đoán không ra.

Bên kia, Trữ Mạt Ly đã đứng dậy, anh nói với Trương HiểnChính mang khuôn mặt từ màu gan heo đã khôi phục lại: "Tôi không quấy rầynữa."

Anh không nói vì sao đến, cũng không giải thích vì sao đi.Trữ Mạt Ly chính là người như vậy. Trương Hiển Chính đang lúc tức giận khôngthể phát tác, tốt nhất đừng trêu ghẹo vị trước mắt này, hắn cười làm lành nói:"Trữ tổng đi thong thả, có cơ hội chúng ta cùng ăn một bữa cơm."

Trữ Mạt Ly không đáp được hay không, chỉ là ý tứ không rõquét mắt qua tên đầu heo Trương Hiển Chính, sau đó lại giống như khi đến, ungdung ra ngoài.

Anh đi rồi, quay lại cảnh này thêm lần nữa. Sau đó TrầmKhánh Khánh quay phim cũng được thuận lợi hơn. Nhưng đối với việc Trữ Mạt Ly ratay giúp đỡ, Trầm Khánh Khánh không có gì cảm tạ, còn không phải anh đẩy cô vàocảnh nước sôi lửa bỏng này hay sao?