Không Yêu Thì Biến

Chương 49




Tôi không ngờ được rằng đôi bên lại có quan hệ như thế.

Dù Tần Mạch chỉ nói thu thập ít chứng cứ giúp viện Kiểm sát, nhưng theo ánh mắt mà Châu Nghị nhìn Tần Mạch thì kẻ đã góp công sức lớn nhất đẩy ông bố là trưởng ban Châu của cậu ta vào địa ngục hẳn là Tần Mạch rồi.

Sau khi biết chuyện này, tôi luôn tìm cơ hội để đuổi việc Châu Nghị, không phải tôi sợ cậu ta sẽ gây ra chuyện gì, mà là nếu muốn Châu Nghị tiếp tục dốc hết sức lực trang trí cho căn hộ này thì đó là chuyện quá mức tàn nhẫn với cậu ta.

Nhưng mấy hôm sau, thái độ nghiêm túc với công việc của Châu Nghị thật sự khiến tôi chẳng thể nói được gì.

Có lẽ cậu ta đoán được tâm tư của tôi, lại càng cẩn thận hơn với công việc này. Nghĩ lại thì cũng phải, ông bố tham ô phải vào tù, mình lại là sinh viên hai bàn tay trắng, trừ việc giữ gìn công việc đang có thật tốt thì cậu ta còn có thể dựa vào cái gì mà sống được nữa.

Mỗi lần định nói với Châu Nghị, cậu đổi công ty đi, nhưng vừa nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cậu ta là tôi lại mềm lòng không nói nên lời, rốt cuộc cậu ta vẫn chỉ là sinh viên vừa ra trường, cần gì phải dồn ép người ta như thế. Cậu ta đã muốn làm tiếp việc này thì cứ để cậu ta làm là được rồi.

Tôi nói quyết định này cho Tần Mạch biết, hắn chỉ thản nhiên đáp: “Chuyện Hà Tịch đã quyết định rồi còn thay đổi được sao?”.

Lúc ấy hắn đang ngồi sau bàn làm việc gõ máy tính, cũng chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái. Tôi thu mình ngồi trên sofa cạnh bàn làm việc, ôm gối dựa ngẫm nghĩ: “Gần như không có, nhưng vẫn có đấy”.

“Ừ, đó là kỳ tích”. Hắn vừa gõ bàn phím, vừa lơ đễnh nói: “Có lẽ là thần tích”.

Tôi gật đầu tán thành: “Phải đấy, thật sự là thần tích. Anh Tần này, thật không dễ cho anh”.

Tiếng gõ bàn phím chợt ngừng lại đôi chút, cuối cùng Tần Mạch cũng chịu nhìn thẳng vào tôi: “Cô Hà có ý gì?”.

“Ý trên mặt chữ đấy”. Không nghe được lời muốn nghe, Tần Mạch nheo mắt tỏ ý không vui, tôi che miệng cười thầm một trận rồi mới nghiêm túc nói: “Được rồi, anh đã muốn em nói ra thì em sẽ miễn cưỡng nói cho anh biết, Tần Mạch, đời này Hà Tịch chỉ có một lần duy nhất thay đổi quyết định, chính là vì anh”.

Khóe môi Tần Mạch hơi cong lên, lại để lộ ra cái mặt như trẻ con trộm được kẹo này rồi.

Tôi lắc đầu thở dài, anh thể hiện hết tình cảm trên mặt như thế này, rốt cuộc làm thế nào mà có thể lăn lộn trong thương trường tới tận bây giờ vậy…

“Nói thật lòng, biết anh cặp với Dịch Tình trong hai năm ở Mỹ, em thật sự đã quyết định nửa đời còn lại sẽ không liên lạc gì với anh nữa, anh đúng là đồ không có phẩm giá, mới xa nhau được bao lâu chứ, có hai năm mà tới nửa năm là chung sống với người phụ nữ khác rồi”.

Tần Mạch bị mắng có hơi oan ức, lạnh lùng hừ một tiếng, nói: “Thế không phải cô nào đó ở Trung Quốc cũng đi xem mặt khắp nơi hả?”.

“Điểm khác biệt chính là ở chỗ này”. Tôi bực bội đập đập sofa, nói, “Dựa vào cái gì mà anh không cần tìm cũng có một mỹ nữ dính lấy, tốn công tốn sức lấy lòng anh. Em tìm suốt hai năm mà chỉ toàn thấy một huyện hàng thứ phẩm! Dựa vào cái gì mà anh lại được hưởng phúc của nhân gian trong khi em mãi không tìm được anh đẹp trai làm người bầu bạn”.

“‘Phúc của nhân gian’ không dùng như thế…”.

“Dựa vào cái gì mà anh chết gí ở Mỹ hai năm nhưng dùng thành ngữ còn tốt hơn em!”.

Thấy bộ dạng cực kỳ oán hận của tôi, Tần Mạch ngồi im re.

Tôi thở hổn hển trừng mắt nhìn hắn một hồi mới thở được bình thường: “Nhưng mà, nể mặt anh cũng sống không được sung sướng, em mới tha cho anh đấy. Mấy hôm đó em suy nghĩ kỹ lắm rồi, anh sống không vui thì em cũng chẳng khác gì, chi bằng chúng ta cứ xích lại với nhau, có không vui cũng phải cắn răng mà sống cho tốt”.

Tần Mạch nhìn tôi chằm chằm, lát sau mới lên tiếng hỏi: “Giờ em không vui à?”.

Tôi cân nhắc một hồi: “Tốt ngoài dự kiến”.

Tần Mạch cong môi lên cười, không nói gì nữa, tiếp tục cúi đầu gõ bàn phím.

Căn phòng chìm trong im lặng, bàn tay đang ôm gối của tôi siết lại, cuối cùng buột miệng hỏi ra nỗi bất an trong lòng: “Tần Mạch, anh muốn kết hôn với em không?”.

“Không thế thì còn thế nào?”. Hắn nói rất đương nhiên.

“Nhưng mà…” Tôi hỏi, “Anh sẽ thương em được bao lâu? Một năm, hai năm, hay lâu hơn nữa? Những thứ tình cảm như yêu thương rồi sẽ có một ngày tan biến… nếu không còn nữa thì chúng ta nên làm sao?”.

“Hà Tịch”. Tần Mạch nói, “Em chỉ cần nghĩ giờ chúng ta không ở bên nhau thì sau này nên làm gì là được”.

Nếu giờ chúng tôi không ở bên nhau thì làm gì có sau này.

Tôi thở dài thườn thượt: “Được rồi anh Tần ạ, chúng ta cứ sống tạm thế này trước vậy”.

Tần Mạch gõ mạnh lên phím Enter một cái, như thể cuối cùng đã làm xong công việc, hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, rồi đứng dậy chậm rãi đi từng bước về phía tôi: “Cô Hà này”. Hắn cúi người xuống, nhẹ nhàng in một nụ hôn lên khóe môi tôi, “Sao em có thể nói cuộc sống như thế này là tạm bợ được…”.

Cái chạm môi khẽ khàng không khỏi biến thành hôn sâu. Tôi cảm giác cơ thể Tần Mạch dần dần có phản ứng, tôi ấn tay lên lồng ngực Tần Mạch, nói: “Anh còn chưa đi tắm”.

Hắn thở dài một tiếng có vẻ khá thất vọng, kìm nén cảm xúc: “Hà Tịch, em… chờ anh một lát”.

Hắn ngoan ngoãn đi tắm rửa, còn tôi ngoan ngoãn chờ hắn trong phòng. Rảnh quá hóa chán, tôi bèn lướt qua từng post trên weibo, đang xem say sưa thì Tần Mạch đã cấp tốc tắm xong bước ra ngoài, đúng lúc tôi đang đọc tới một câu mà tôi vẫn luôn muốn nói cho Tần Mạch nghe, bèn gọi hắn qua xem:

“Tần Mạch, anh tới xem cái này này – Người đàn ông thông minh sẽ không cãi nhau với phụ nữ, bởi sẽ không cãi đựợc. Anh thấy chưa, sau này đừng cãi nhau với em đấy”.

Tần Mạch đi tới sau tôi, thản nhiên nhìn màn hình một lúc rồi nhướn mày lên nói: “Sao em không đọc nốt nửa câu sau ra luôn đi?”.

“Nửa câu sau à?”. Tôi liếc mắt nhìn mới phát hiện phía sau vẫn còn mấy chữ “cưỡng hôn là được rồi”.

Da mặt tôi giật giật mấy cái. Tần Mạch đứng sau lưng tôi nhẹ nhàng mỉm cười, hắn cúi đầu xuống ghé sát bên tai tôi hạ giọng như nỉ non, như quyến rũ: “Cô Hà này, cô ra ám hiệu gì với tôi vậy?”.

Nhiệt độ hai bên má dần dần tăng lên, tôi không khỏi né sang bên cạnh, lớn giọng nói: “Hừ, anh tưởng bở cái gì thế. Bảo anh đọc câu trước thì cứ đọc câu trước là được rồi”.

Hắn nói: “Thế là giờ em đang cãi nhau với anh đấy à?”.

“Á…”.

Mãi đến khi đôi môi ấm nóng ấy nhẹ nhàng tiến tới tôi mới phát hiện mình đã bị Tần Mạch dẫn vào tròng rồi.

Đàn ông không cãi lại được phụ nữ?

Được rồi, nhưng Tần Mạch không thuộc phạm trù ấy…

Hôm sau, tôi đỡ eo bước vào căn hộ mới, tiếp tục việc trang trí, tối Tần Mạch nói tạm thời có việc bận không đến đón được, tôi tự đi xe bus về nhà, trên xe bus có gắn tivi, lần đầu tiên tôi xem thời sự mà ngây người ra.

Bởi ông Châu, trưởng ban của cục Thuế bị bắt giữ vì tham ô nhận hối lộ, đã sợ tội tự sát trong tù…

Mấy hôm sau đó, Châu Nghị không tới làm việc.

Tôi không nói gì cả, Phương Dĩnh liên lạc với cậu ta mấy lần nhưng cũng không có kết quả, dù cô bé cảm thấy kỳ lạ, nhưng cũng vì ngại mà không tới hỏi tôi.

Ba ngày sau, cuối tuần, tôi và Tần Mạch đã hẹn nhau cùng đi xem phim, tôi cho đội thi công về nghỉ ngơi sớm, ở lại một mình thu dọn phòng ốc thêm lát nữa rồi ngồi trên bậc thang ban công chờ Tần Mạch lái xe tới đón.

Cửa chính kêu két lên một tiếng, tôi cứ nghĩ là Tần Mạch, đang thấy lạ sao mình không thấy xe của hắn đâu thì chợt ngửi thấy mùi xăng nồng nặc. Tôi hoảng hốt quay đầu lại, chợt thấy Châu Nghị đang xách một thùng xăng lớn lảo đảo bước vào.

Tội sợ tới hoảng hồn, quát lên: “Châu Nghị, cậu sao thế?”.

“Chị Hà”. Cậu ta hoảng hốt nói: “Những người em yêu thương đã không còn, bố em cũng mất rồi, dù bình thường ông ấy chẳng quan tâm mấy tới em, nhưng tốt xấu gì cũng là người thân duy nhất của em… Ông ấy đi rồi, em còn chờ ông ấy ra tù về nhà nữa…”.

Châu Nghị nói năng lộn xộn, có lẽ tâm trạng đang rối rắm tới cực điểm. Tôi cố ép mình bình tĩnh lại, trong đầu còn đang cân nhắc xem phải khuyên cậu ta như thế nào, nhưng Châu Nghị đột ngột mở nắp bình xăng, tưới ra khắp bốn phía như phát điên, khiến chỗ nào trong phòng cũng bị dính xăng.

Tôi sợ đến nỗi mặt tái xanh, vừa đứng dậy định ngăn cản Châu Nghị thì cậu ta đã để ý tới hành động của tôi, lập tức ném chiếc can nhỏ đựng xăng về phía tôi: “Các người đã đẩy bố tôi vào tù… Ông ấy chết rồi, sao các người vẫn còn sống, sao các người vẫn còn sống hạnh phúc như thế chứ!”.

“Cậu điên rồi à?”. Tôi không nhịn nổi mà gào lên, “Cậu bình tĩnh lại chút đi, nhìn xem chuyện cậu làm lúc này có ý nghĩa gì hả, bố cậu tham ô vào tù chịu sự phán quyết của pháp luật chứ không phải bất cứ ai gây ra cả…”.

“Là chị!”. Châu Nghị nói, “Là chồng của chị! Giờ có mấy quan chức là trong sạch chứ! Dựa vào cái gì mà chỉ bắt mình bố tôi… Tất cả là Tần Mạch gây ra!”.

Tôi im lặng, không phải đồng tình với lời cậu ta, mà vào giờ phút này, Châu Nghị hoàn toàn không nghe lọt tai lời nói cửa người khác, chỉ rúc vào trong ngõ cụt, thay vì dùng lời nói, chẳng thà dùng biện pháp mạnh…

Tôi cố gắng chậm rãi đứng thẳng dậy, cốt không để kích động tới Châu Nghị, ai ngờ tôi vừa bước một bước về phía cậu ta, cậu ta đột ngột móc bật lửa trong túi ra.

Một tiếng “tách” nhẹ nhàng lại khiến trái tim tôi rung lên.

“Không được động đậy”. Cậu ta nói.

“Được, tôi đứng im”. Tôi lập tức đáp.

Từ trước tới nay tôi luôn tin vào câu “mềm sợ cứng, cứng sợ liều mạng”, Châu Nghị thấy đánh bật lửa lên uy hiếp được tôi thì mỉm cười rất thỏa mãn: “Chị Hà, tôi biết chị là người tốt bụng, nhưng chồng chị thì khốn nạn vô cùng, hắn phải chịu trừng phạt”.

“Châu Nghị, không ai có thể trừng phạt ai thay luật pháp được, nếu có một ngày Tần Mạch vi phạm pháp luật bị bắt đi, nếu anh ta cũng sợ tội tự sát, chắc chắn tôi sẽ không làm những chuyện như thế này. Mỗi người đều phải chịu trách nhiệm về việc mà mình đã làm, tôi tin rằng bố cậu cũng hiểu đạo lý này”.

Châu Nghị nhìn tôi, thoáng im lặng, làm sao cậu ta không hiểu được đạo lý này chứ, chỉ bởi nhất thời thương tâm quá độ mà hỗn loạn tâm trí thôi. Cậu ta vỗ lên đầu mình, dường như suy nghĩ đang rối như tơ vò: “Không đúng… không đúng…”.

Tôi thấy bật lửa trong tay cậu ta đã tắt ngóm, trong lòng biết cơ hội đã tới rồi, thuận tay nhặt can xăng ở bên cạnh lên ném về phía Châu Nghị, can xăng bằng sắt đập thẳng vào đầu khiến cậu ta choáng váng mặt mày, tôi thừa cơ hội này, bất chấp tất cả nhào về phía trước, hai tay túm chặt lấy bàn tay đang cầm bật lửa của cậu ta, sau đó nhe hàm răng trắng bóc ra, cắn một cái thật mạnh.

Châu Nghị gào lên một tiếng đau đớn, tôi vừa ra sức cắn vừa khua tay giật lấy bật lửa, nhủ thầm dù có thế nào cũng không thể để cậu ta châm lửa được.

Nhưng chẳng rõ chấp niệm nào đã thúc đẩy cậu ta trong tình huống như thế này mà vẫn không quên bật lửa lên.

Tôi nhìn ngọn lửa khiến người ta sởn cả gai ốc nhẹ nhàng rơi xuống sàn nhà đầy xăng.

Sau đó là một tiếng “bùm”, tất cả đều rơi vào biển lửa.