Kí Ức Chi Tỏa

Chương 10




Mọi chuyện thấm thoát cũng đã qua ba năm.

Trong ba năm này, giữa nước Mỹ lại xuất hiện thêm một tiểu thuyết gia, tranh minh họa lại do chính danh họa Khải đảm nhiệm. Hành văn của tiểu thuyết gia này vẫn còn có chút không tốt, nhưng là nội dung câu chuyện lại thập phần trôi chảy, dù vẫn chưa được bán chạy trên thị trường ở trên toàn thế giới, nhưng ở nước Mỹ này, cũng đã bắt đầu có chút danh tiếng.

Nghe đồn hắn là tình nhân của họa sĩ Khải, hai người được người đời nói đến tựa như tài tử giai nhân. Mỗi một lần gặp qua tiểu thuyết gia kia, lại như kinh diễm vượt qua thời gian, lại càng thêm phần mỹ mạo: mái tóc dài đen nhánh, một gương mặt rất thực tuấn tú, một tư thái thon dài, lại còn có thể cùng mọi người cởi mở nói chuyện, làm cho những người đã từng gặp qua hắn đều không khỏi đáng tiếc –  đáng tiếc rằng hắn chi dưới tàn tật, cả đời đều chỉ có thể ngồi xe lăn.

Nhưng vẫn là nhìn thấy hắn đã thập phần may mắn, người bình thường thậm chí cả tên thật của hắn cũng đều không biết, như thế nào nay lại xuất hiện ngay bên cạnh Khải. Xử sự của hai người bọn họ gần đây thâ thiết lắm, cuộc sống cũng luôn thân cận tựa như còn hơn bằng hữu.

Mùa đông lại đến.

Arni vô thức nhìn xem bầu trời chậm rãi rơi xuống những hạt tuyết màu trắng xóa, lại cảm thấy hưng phấn mà nheo mắt lại. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn nhìn thấy tuyết rơi, bởi vì nơi hắn ở trước kia chính là ở phía nam. Hắn di chuyển đến sân nhỏ bên ngoài, hưng phấn xoay đi xoay lại, tại trên mặt đất tuyết đọng để lại không ít dấu nét xe lăn.

Ngay lúc hắn cầm lấy một ngụm tuyết trắng, muốn há miệng thử xem tuyết là có hương vị gì thì phát hiện  thấy bánh xe lăn chợt động, hướng quay vào trong phòng. Hắn mới ngẩng đầu xem xét, lại trông thấy Lucifer cười khổ, phụ giúp chính mình đẩy xe lăn.

“Làm sao vậy?” hắn hơi hơi nhướng người đặt bàn tay lên sờ sờ lấy khuôn mặt của y, lại hắt hơi một cái. Y bất mãn đẩy tay hắn ra, đem hắn mang trở lại trong phòng: “Ra ngoài làm gì vậy? Không sợ cảm lạnh sao?”

“Tại sao phải sợ? Ta là lần đầu tiên nhìn thấy tuyết, rất tuyệt mà.” Hắn tự mình đẩy xe lăn vào bên trong, vui sướng mà nói.

Y mới nhún vai: “Tuyết rơi có gì đẹp? Cào tuyết đều muốn mệt chết đi được, hơn nữa ta vừa mới nói ta lo lắng cho ngươi. Ngươi thân thể kém muốn chết, nếu lát nữa lại nhiễm phong hàn thì biết làm sao bây giờ?” Y nói xong, liền cười xoa bóp gương mặt mềm mại của hắn, làm cho hắn phải phát ra âm thanh à ừ bậy bạ. Thấy thế, y mới dừng lại, đem mặt mình tiến gần tầm mắt của hắn: “Ngươi biết ta không thích ngươi tự mình hành xử. Lần trước vì hai chân này của ngươi, ta phải tốn không ít tiền bạc trong nhà để mà chạy chữa a.” Nói xong, y mới buông tay ra, mà hắn lại không cho là đúng, sờ sờ mặt mình.

“Có quan hệ gì, ta hiện tại cũng đã bắt đầu có thu nhập a, cũng là vì hi vọng ngươi không muốn ta chạy loạn đó thôi.”

Nghe được hắn nói như vậy, mặt y lại thoáng trầm xuống, liền bắt lấy tay của hắn: “Ngươi cả đời cũng đừng muốn rời đi bên cạnh ta.”

“Ta biết rõ a.” hắn mỉm cười.

Thật không hổ là hắn đã hoàn toàn hồi phục, y thường xuyên cảm thấy nói chuyện trước mắt tình nhân thật quá bất lực. Mà hắn trải qua ba năm này, cũng càng thêm hiểu được ý nghĩ mà y luôn kiềm chế, ngày càng hiểu đến rõ hơn. Đến bây giờ, y mới nghĩ là làm cho hắn hồi phục trí nhớ như vậy là tốt, hay là không tốt đây.

Đối với chuyện trí nhớ này, y mới đi tìm Bối Lợi Á để mà tính sổ. Nhưng thái độ của Bối Lợi Á  thì rất đỗi nhạt nhiên.

“Thật sự là ta có biện pháp làm cho hắn không khôi phục lại thêm trí nhớ của quá khứ, nhưng thì sao chứ? Các ngươi chẳng lẽ muốn dựa vào mối quan hệ hư giả như vậy mãi? Ta cho rằng các ngươi tự mình đối mặt thật sự là tốt hơn, hơn nữa các ngươi hiện tại không phải rất tốt sao?

Mặc dù đối với quyết định của Bối Lợi Á làm cho y cảm thấy bất mãn, nhưng mà cũng vô pháp phản bác lại. Đến tột cùng là từ khi nào bắt đầu, y lại chỉ muốn trốn tránh.

Nhìn thấy y như vậy, Bối Lợi Á mới nhẹ nhàng nở nụ cười.

“Kỳ thật hai người các ngươi có nói gì đi nữa cũng không còn quan hệ.”

“Cái gì?”

“Không có gì” Bối Lợi Á lắc đầu. Đến cuối cùng, lại nghĩ có nên hay không đem ý nghĩ của mình nói ra.

Nghĩ lại tới đây tâm tình của y cũng có chút phức tạp. Y đi đến phòng bếp, lại thấy hắn đang vất vả cần cù chuẩn bị cơm điểm. Hôm nay là đêm giáng sinh, y đã ngày xưa sẽ nghĩ không làm lễ tiệc gì, nhưng là cùng hắn một chỗ, cho nên mới tiếp nhận đề nghị của hắn làm lễ chúc mừng.

“Không nghĩ muốn mời bằng hữu thân thích đến sao?”

Năm nay hắn đột nhiên đưa ra đề nghị như vậy làm y thiếu điều muốn cân não. Nói đến bằng hữu, y chỉ có mỗi mình Bối Lợi Á, mà bối Lợi Á thì phải làm a đản lễ Mi-sa.

Nghĩ tới nghĩ lui, y rõ ràng cũng phải đi tìm một người ngoài ý muốn.

Leng keng…..”

“Là hắn đến?” Hắn cười đem gà tây để vào lò nướng, sau đó lăn xe đến cửa. Bất quá nhìn thấy hắn đi với tốc độ thong thả như vậy, y đơn giản giúp hắn thật nhanh đến bên cửa lớn. Cửa mở ra rồi, người khách duy nhất ngoài cửa vẫn còn đó vẻ mặt ngơ ngác  không thôi.

“Ta còn lo lắng mình đi nhầm địa chỉ.” Vưu Lai Nỗ Tư vẫn như trước mang theo một nụ cười ôn nhu. Hôm nay, Vưu Lai Nỗ tư mặc một bộ tây trang màu trắng, khom người đem lễ vật trong tay giao cho hắn: “Cái này tặng cho ngươi, đại tác phẩm gia. Sách mới rất hay nhưng lại tràn đầy chữ sai.”

“Biết rồi.” hắn cười lạnh một hồi, tiện tay mở ra lễ vật, lại thấy bên trong chính là một cuốn từ điển mới.

“Được rồi, đứng ở cửa ra vào không lạnh sao? Mọi người vào đi.” Y không kiên nhẫn mà nói, đẩy hắn vào trong  làm hắn không khỏi kêu lên sợ hãi liên tục.

Vưu Lai Nỗ tư thấy thế liền cười lắc đầu, chính mình ngày xưa muốn có nhất là một buổi sum họp an lành, không có gì làm cho chính mình lo lắng. Ba người vui sướng cùng nhau ăn bữa tiệc giáng sinh như vậy, chuyện này mãi cũng nghĩ không ra.

“Ta rất hâm mộ các ngươi.” Vưu Lai Nỗ Tư nhịn không được mà nói ra. Nhưng là không có căm hận, không có đáng tiếc, ngược lại là có rất nhiều chúc phúc.

Y có chút mất tự nhiên nở nụ cười, mà hắn thì vỗ tay một cái, nhẹ nhàng nói: “Merry Christmas.”

Hoàn.