Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 1018: Ly biệt (Hạ)




Trong Đại Khôn vương triều, thực lực bực này đã có thể hoành hành.

Trừ Ngạo Huyền kiếm vệ ra, Sở gia cũng có thêm mấy Kiếm giả Khí Hải cảnh. Kiếm giả Hóa Khí cảnh có thêm hơn chục người. Có thể nói, vì Sở Mộ trở về, trong chín tháng ngắn ngủi, thực lực chỉnh thể của Sở gia đã tăng lên gấp đôi.

Hiện tại thứ Sở gia thiếul à Kiếm giả Nguyên cực cảnh tọa trấn, chỉ là dùng nội tình của Sở gia, muốn sinh ra Kiếm giả Nguyên cực cảnh, không có đơn giản như vậy. Tối thiểu cũng cần hai ba mươi năm.

Nói ngắn gọn, Sở Mộ đánh xuống căn cơ vững chắc cho Sở gia. Chỉ cần Sở gia dùng căn cơ này phát triển. Sở gia vài chục năm sau có thể sẽ trở thành đệ nhất gia tộc trong Đại Khôn vương triều. So với những kiếm phái thượng phẩm kia cũng không thua ke,s.

Kỳ thực, Sở Mộ không hi vọng xa vời việc Sở gia trở nên cường đại như vậy. hắn chỉ hi vọng Sở gia tiến từng bước, vững chắc. Đồng thời còn là cường đại từ trong ra ngoài, mà không phải có một ít người có chút lực lượng trở nên mù quáng. Như những gia tộc kia, không coi ai ra gì, cuối cùng trêu vào cường địch, bị diệt sát không còn một ai.

Về phần đồ đệ duy nhất: Sở Loạn.

Ngộ tính của nó coi như không tệ, nhưng mà thứ chính thức tốt lại là Thiên Võ kiếm thể. Sở Mộ tin rằng chỉ cần Sở Loạn cố gắng tu luyện, nắm giữ tiềm lực Thiên Võ kiếm thể của nó. Trong tương lai nó nhất định sẽ tiến vào Thiên Hạ Vô Song Kiếm Tôn hội, tiến vào thế giới Thái Cổ.

Sở Loạn hiện tại trải qua nửa năm khổ tu, tu vi kiếm khí đạt tới Hóa Khí cảnh nhập môn, lĩnh ngộ kiếm thế tiểu thành, lĩnh ngộ Kim chi ý cảnh và Phong chi ý cảnh, lại thấy qua máu. Cho nên Sở Loạn hiện tại, tuổi tác tuy rằng không lớn, nhưng mà đã có thể đơn giản chém giết Kiếm giả Hóa Khí cảnh tiểu thành. Hoàn toàn có thể tranh giành cao thấp với Kiếm giả Hóa Khí cảnh viên mãn bình thường.

Tương lai của Sở Loạn chính là một đường bằng phẳng.

Sở Mộ cũng không có lập tức rời khỏi Đại Khôn vương triều, mà tiến về Đại Khôn kiếm phủ. hắn muốn đi gặp Tổng phủ chủ Đại Khôn kiếm phủ một chút.

Sở Mộ vừa mới tiến vào Đại Khôn kiếm phủ, các trưởng lão nội phủ và ngoại phủ, phủ chủ nội phủ, phủ chủ vương phủ. Toàn bộ đều tới đón tiếp, bởi vì Sở Mộ có tư cách kia.

Bởi vì Sở Mộ, Đại Khôn kiếm phủ cũng thanh danh đại chấn. Cũng bởi vì Sở Mộ, Đại Khôn kiếm phủ hiện tại đã chậm rãi khôi phục vinh quang ngày xưa.

Sau khi hàn huyên một phen, Sở Mộ gặp mặt Tổng phủ chủ.

- Chuyện Phủ chủ nhắn nhủ ta đã hoàn thành.

Sở Mộ nói, đem tình huống Lý gia nói ra một lần.

- Không ngờ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, cảm ơn ngươi. Sở Mộ.

Tổng phủ chủ nói.

- Đó là chuyện ta nên làm.

Sở Mộ cười nói, một đạo Vẫn Tinh kiếm nguyên khiến cho Sở Mộ vượt qua nguy cơ sinh tử. Hôm nay đạo Vẫn tinh kiếm nguyên kia chỉ còn lại một nửa.

Kế tiếp, Sở Mộ nói chuyện phiếm với Tổng phủ chủ một phen. Ước chừng mấy thời thần sau, hắn mới cáo từ.

Gặp mặt một ít bằng hữu cũ trong Đại Khôn kiếm phủ, rồi sau đó Sở Mộ rời khỏi Đại Khôn kiếm phủ, tiếp đó là rời khỏi Đại Khôn vương triều, bay về phía Thông Minh hà.

Lần này Sở Mộ không có trực tiếp bay qua Thông Minh hà, mà là đi thuyền qua Thông Minh hà.

Đây là lần thứ hai hắn đi thuyền. Lần thứ nhất là lúc hắn vừa mới rời Đông Kiếm vực, tiến vào trung ương chủ Kiếm vực lịch lãm rèn luyện. mà lần thứ hai này có lẽ là lần cuối cùng hắn đi thuyền qua đây.

Thu liễm khí tức trên người, trong mắt người khác, Sở Mộ giống như một người bình thường, ngồi ở trong góc, ánh mắt bình tĩnh rơi vào trên Thông Minh hà, có tinh quang lóe lên.

Qua mấy năm, tướng mạo của Sở Mộ mặc dù không có nhiều biến hóa quá lớn. Nhưng mà một thân khí chất lại bất đồng với trước đây. Lại thêm năm tháng lắng đọng, khiến cho người đã từng thấy mặt Sở Mộ một lần không nhận ra được. Chỉ là mơ hồ cảm thấy dường như đã gặp hắn ở nơi nào. Nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra được.

- có thể là người trước kia đã từng gặp, không có thanh danh gì.

Một ít người đã từng cùng đi thuyền với Sở Mộ thầm suy nghĩ. Chỉ là khuôn mặt Sở Mộ thủy chung hiện lên trong lòng bọn họ, lại khiến cho bọn hắn không tự chủ được mà đi phỏng đoán. Phảng phất như có một tấm màng ngăn cản, mà bọn hắn muốn đâm thủng tấm màng kia, muốn biết rõ thân phận của Sở Mộ. Chỉ là không có cách nào biết rõ mà thôi.

Loại cảm giác này giống như mê muội vậy, vô cùng khó chịu.

Đi thuyền qua Thông MInh hà cần một tháng, Sở Mộ đã sớm tính thời gian. Hắn không có khả năng ngồi trên thuyền lâu như vậy. Sở dĩ đi thuyền chẳng qua là muốn tìm lại cảm giác, không hơn.

Mười ngày sau, Sở Mộ luôn ngồi ở trên mạn thuyền lăng không bay lên, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

- Người nọ mốn làm gì?

- Chẳng lẽ hắn định bay qua Thông Minh hà?

- Làm sao có thể?

Từng tiếng kinh hô vang lên, Sở Mộ hóa thành lưu quang, lóe lên một cái đã biến mất trong mắt mọi người, hết thảy đều như mộng ảo.

- Quá nhanh..

- Hắn rốt cuộc là ai?

- Ta đã từng thấy một người dùng tốc độ như vậy bay qua Thông Minh hà.

Đột nhiên có hai chữ hiện lên trong lòng mọi người.

- Sở Mộ, hắn là Sở Mộ.

- Chấn Thiên Kiếm Tôn Sở Mộ. Vinh quang kiếm thuật vô song, vinh quang ngộ tính vô song. Sở Mộ.

Từng tiếng kinh hô vang lên, giống như sấm sét nổ tung bên tai mọi người.

- hắn là Sở Mộ, không ngờ ta lại cùng với Sở Mộ đi trên một chiếc thuyền.

- Mười ngày, ta đi cùng hắn suốt mười ngày, không ngờ lại không có nhận ra hắn. Vậy mà không có nói với hắn câu nào.

Rất nhiều người đấm ngực dậm chân, bi phẫn vì mình bỏ qua cơ hội tốt như vậy.

Bọn hắn cảm thấy, nói không chừng trò chuyện với Sở Mộ một phen, lại có khả năng được Sở Mộ chỉ điểm và truyền thụ. Coi như không có, có thể nói chuyện vài câu với Sở Mộ. Trong mắt bọn hắn cũng là một loại vinh quang lớn lao.

Bất kể nói như thế nào, bọn hắn cuối cùng cũng là người cùng đi một chiếc thuyền với Sở Mộ. Về sau bọn hắn có thể nói với con cháu mình, bọn hắn đã từng đi cùng thuyền với Chấn Thiên Kiếm Tôn Sở Mộ suốt mười ngày.

Tất cả chuyện này Sở Mộ cũng không biết. Tốc độ của hắn so với lúc trở về Đông kiếm vực còn nhanh hơn vài phần. Rất nhanh đã vượt qua Thông Minh hà, chạy về phía Bách Thánh sơn ở trung ương Chủ Kiếm vực.

Bạch Thánh sơn, phong vân hội tụ, một vạn Kiếm Tôn lại đến đại điện của Bách Thánh Minh.

Một Kiếm Thánh chậm rãi nói:

- Các vị, hôm nay là ngày quan trọng các vị vào thế giới Thái Cổ, đã chuẩn bị sẵn sàng rồi phải không?